Ba năm sau trận chiến Cửu Thiên.
Tu Tiên Giới đã hoàn toàn trở lại bình yên.
Không còn cánh cổng Cửu Thiên xuất hiện giữa trời.
Không còn hắc khí bao phủ Vạn Kiếm Sơn.
Cũng không còn những lời đồn về Huyền Nguyệt huyết mạch.
Mọi thứ dần trở về như vốn có.
Chỉ là…
Có một đôi người vẫn thường xuyên trở thành đề tài bàn tán trong Tu Tiên Giới.
Lạc Thanh Dao và Cố Trầm Uyên.
Người ta nói hai người họ quanh năm không ở Lạc gia thì lại đi du ngoạn khắp nơi.
Có người từng nhìn thấy họ cùng nhau uống rượu bên hồ.
Có người gặp họ dưới chân núi tuyết.
Cũng có người nói rằng từng nhìn thấy Cố Trầm Uyên xách kiếm đứng ngoài một quán bánh ngọt suốt nửa canh giờ chỉ vì…
Lạc Thanh Dao thích bánh hoa quế.
Chuyện cuối cùng khiến rất nhiều người không thể tin.
Một vị kiếm tu lạnh lùng như Cố Trầm Uyên…
Lại có ngày đứng trước cửa hàng bánh ngọt chỉ để mua bánh cho phu nhân tương lai.
Buổi sáng.
Lạc gia.
Lạc Thanh Dao vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy một hộp gỗ đặt trước cửa.
Nàng cúi xuống.
Bên trong là bánh hoa quế còn nóng.
Một mảnh giấy nhỏ được đặt bên cạnh.
“Ăn sáng.”
Không ký tên.
Nhưng nàng biết là ai.
Lạc Thanh Dao bật cười.
“Cố Trầm Uyên.”
Nam nhân đang đứng dưới gốc cây cách đó không xa quay đầu.
“Ừ?”
“Chàng nghĩ ta là trẻ con sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao ngày nào cũng đưa bánh?”
“Vì nàng thích.”
“Ta thích rất nhiều thứ.”
“Ta biết.”
“Vậy sao chỉ đưa bánh?”
Cố Trầm Uyên suy nghĩ.
“Những thứ khác…”
Hắn nhìn nàng.
“Ta đang học.”
Lạc Thanh Dao bật cười.
“Chàng học gì?”
“Học cách chăm sóc nàng.”
Nụ cười trên môi nàng dần dịu xuống.
Ba năm rồi.
Nhưng mỗi khi nghe những lời như vậy…
Tim nàng vẫn đập nhanh hơn một chút.
“Lại đây.”
“Có chuyện gì?”
“Ăn cùng ta.”
Cố Trầm Uyên bước tới.
Hai người ngồi dưới gốc cây.
Lạc Thanh Dao bẻ một miếng bánh.
“Chàng ăn.”
“Ta không thích đồ ngọt.”
“Ăn.”
“…Được.”
Hắn nhận lấy.
Cắn một miếng.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Thế nào?”
“Ngọt.”
“Đương nhiên là ngọt.”
“Quá ngọt.”
“Vậy trả ta.”
Cố Trầm Uyên lập tức đưa tay giữ chiếc bánh.
“Không cần.”
“Không phải chàng không thích sao?”
“Bây giờ thích rồi.”
Lạc Thanh Dao bật cười.
“Chàng đúng là…”
Nàng chưa nói hết câu.
Một giọng nói từ phía xa vọng tới.
“Thanh Dao!”
Lạc Thanh Dao quay đầu.
Lạc Thiên Hành đang đứng trước đại điện, vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Con lại trốn việc!”
Lạc Thanh Dao lập tức đứng dậy.
“Cha, con đang tu luyện.”
“Tu luyện bằng cách ăn bánh?”
“Đây là phương pháp tu luyện mới.”
Lạc Thiên Hành nhìn nàng.
Sau đó nhìn sang Cố Trầm Uyên.
Cố Trầm Uyên rất bình tĩnh.
“Lạc bá phụ.”
“Con cũng ở đây?”
“Vâng.”
“Vậy thì tốt.”
Lạc Thiên Hành gật đầu.
“Đưa nó đi.”
“Đi đâu?”
“Tu luyện.”
Lạc Thanh Dao: “…”
Cố Trầm Uyên: “Được.”
“Cố Trầm Uyên!”
Nàng trừng hắn.
Hắn khẽ cười.
“Đi thôi.”
“Ta không đi.”
“Vậy ta ở lại.”
“…”
Cuối cùng, hai người vẫn bị Lạc Thiên Hành đuổi ra khỏi sân.
Buổi chiều.
Hai người đi đến một thị trấn nhỏ dưới chân núi.
Nơi đây không có tu sĩ mạnh mẽ.
Không có tranh đoạt cơ duyên.
Chỉ có những người bình thường sống một cuộc sống giản dị.
Lạc Thanh Dao thích nơi này.
Nàng kéo Cố Trầm Uyên đi qua từng gian hàng.
“Cái này đẹp.”
“Ừ.”
“Cái kia cũng đẹp.”
“Ừ.”
“Chàng chỉ biết nói ừ thôi sao?”
“Vậy ta nói gì?”
“Ví dụ như…”
Nàng cầm một cây trâm ngọc lên.
“Chàng thấy cái này thế nào?”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Đẹp.”
“Ta hỏi cây trâm.”
“Ta đang nói nàng.”
Lạc Thanh Dao sững người.
Sau đó lập tức quay mặt đi.
“Không đứng đắn.”
Cố Trầm Uyên khẽ cười.
“Ta nói thật.”
Chủ quán đứng bên cạnh nhìn hai người.
Không nhịn được cười.
“Cô nương, cô thật có phúc.”
Lạc Thanh Dao hơi đỏ mặt.
“Ông chủ, lấy cây trâm này.”
“Được.”
Cố Trầm Uyên đưa bạc.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ta tự mua.”
“Ta tặng nàng.”
“Vì sao?”
“Không cần lý do.”
Hắn nhận lấy cây trâm.
Nhẹ nhàng cài lên tóc nàng.
“Đẹp.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy chàng thích không?”
“Thích.”
“Thích cây trâm?”
“Thích nàng.”
Nàng bật cười.
“Chàng càng ngày càng biết nói lời ngọt ngào rồi.”
“Vậy có thích không?”
“Có.”
“Vậy là được.”
Đêm xuống.
Hai người ngồi bên bờ sông.
Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.
Lạc Thanh Dao tháo giày, ngâm chân trong dòng nước mát.
Cố Trầm Uyên ngồi bên cạnh.
“Thanh Dao.”
“Ừ?”
“Ta có một món quà.”
“Lại quà?”
“Ừ.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.
Lạc Thanh Dao mở ra.
Bên trong là một chiếc vòng tay bạc.
Trên đó có khắc một vầng trăng khuyết rất nhỏ.
Nàng sững người.
“Huyền Nguyệt?”
“Ừ.”
“Chàng tự làm?”
“Ta thử rất nhiều lần.”
“Bao lâu?”
“Ba tháng.”
Lạc Thanh Dao nhìn chiếc vòng.
Trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Đeo cho ta.”
“Được.”
Cố Trầm Uyên nhẹ nhàng đeo vòng lên cổ tay nàng.
Ánh trăng chiếu xuống.
Vầng trăng khuyết trên chiếc vòng phát ra ánh sáng dịu dàng.
Lạc Thanh Dao nhìn nó.
“Cảm ơn chàng.”
“Không cần.”
“Ta thích lắm.”
“Vậy thì tốt.”
Nàng dựa vào vai hắn.
“Cố Trầm Uyên.”
“Ừ?”
“Chàng có nghĩ chúng ta sẽ ở bên nhau mãi không?”
Hắn im lặng một lát.
“Không biết.”
Lạc Thanh Dao ngẩng đầu.
“Không biết?”
“Tu tiên vốn là con đường dài.”
“Không ai biết tương lai sẽ thế nào.”
“Nhưng…”
Hắn nắm lấy tay nàng.
“Dù là một trăm năm.”
“Một nghìn năm.”
“Hay chỉ còn một ngày.”
“Ta đều muốn ở bên nàng.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Khóe mắt nàng hơi đỏ.
“Đồ ngốc.”
“Ừ.”
“Ta cũng vậy.”
Nhiều năm sau.
Người trong Tu Tiên Giới vẫn thường truyền tai nhau một câu chuyện.
Rằng từng có một nữ tử trọng sinh từ biển máu.
Nàng từng mất tất cả.
Từng hận một người đến tận xương tủy.
Từng cầm kiếm đứng giữa thiên địa, một mình chống lại vận mệnh.
Nhưng cuối cùng…
Nàng không trở thành một nữ ma đầu.
Cũng không trở thành một người chỉ biết sống vì thù hận.
Nàng chọn bình yên.
Chọn gia đình.
Chọn người mình yêu.
Và chọn một cuộc đời do chính mình quyết định.
Còn người bên cạnh nàng…
Vẫn là nam nhân năm ấy.
Cố Trầm Uyên.
Hai người không lập lời thề trường sinh.
Không thề đời đời kiếp kiếp.
Bởi họ đã hiểu…
Có những lời hứa không cần nói thành lời.
Chỉ cần mỗi ngày mở mắt ra…
Người bên cạnh vẫn là người mình muốn nhìn thấy.
Thế là đủ.
Một buổi sáng mùa xuân.
Lạc Thanh Dao đứng trước hiên nhà.
Hoa đào nở rộ.
Cố Trầm Uyên từ xa đi tới.
Trên tay hắn vẫn là một hộp bánh hoa quế.
Nàng nhìn thấy liền bật cười.
“Bao nhiêu năm rồi mà chàng vẫn chưa đổi món?”
“Không đổi.”
“Vì sao?”
“Vì nàng vẫn thích.”
Lạc Thanh Dao nhận lấy hộp bánh.
“Cố Trầm Uyên.”
“Ừ?”
“Ta hỏi chàng một câu.”
“Hỏi đi.”
“Nếu có kiếp sau…”
Nàng cố ý dừng lại.
Hắn nhìn nàng.
“Ta vẫn sẽ tìm nàng.”
Lạc Thanh Dao bật cười.
“Ta còn chưa hỏi xong.”
“Ta biết nàng muốn hỏi gì.”
“Vậy nếu có kiếp sau…”
“Chàng vẫn chọn ta sao?”
Cố Trầm Uyên bước tới.
Nắm lấy tay nàng.
“Không.”
Lạc Thanh Dao ngẩn người.
“Không?”
“Ta không muốn kiếp sau.”
“Vì sao?”
“Vì ta đã có nàng ở kiếp này rồi.”
“Ta không muốn chờ thêm một kiếp nữa.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Một lúc lâu sau…
Nàng khẽ cười.
“Được.”
“Vậy chúng ta sống thật tốt ở kiếp này.”
“Ừ.”
Ánh nắng rơi xuống sân.
Hoa đào bay trong gió.
Hai người nắm tay nhau bước qua con đường nhỏ.
Không còn máu.
Không còn hận.
Không còn những cuộc chiến sinh tử.
Chỉ còn một đời bình yên.
Một đời có người mình yêu.
Một đời…
Không cần trọng sinh thêm lần nữa.
— NGOẠI TRUYỆN HOÀN —
