Sau thông báo kiểm vé, đoàn tàu đột nhiên trở nên yên tĩnh. Tiếng bánh xe vẫn vọng lên đều đặn từ dưới sàn, nhưng âm thanh ấy dường như đã bị kéo ra rất xa, chỉ còn lại những nhịp rung mơ hồ. Ánh đèn vàng trên trần toa lần lượt tối đi, cuối… Continue reading 05 — Người đã chết
Thẻ: Chương truyện
04 — Người đầu tiên biến mất
Chiếc ghế số 13 nằm im ở cuối toa, như thể nó vốn đã ở đó từ trước. Điện thoại của Phùng Chí đặt sát tay vịn, màn hình vẫn sáng. Tấm vé màu xám nằm bên cạnh, một góc hơi cong lên theo nhịp rung của đoàn tàu. Ngoài hai món đồ ấy, không… Continue reading 04 — Người đầu tiên biến mất
03 — Quy tắc đầu tiên
Dấu chân ướt hiện ra giữa lối đi mà không có bất kỳ báo hiệu nào. Nó giống dấu chân của một người trưởng thành, không mang giày, năm ngón chân in rõ trên lớp bụi mỏng phủ mặt sàn. Nước đọng trong lòng dấu chân hơi đục, phản chiếu ánh đèn vàng nhợt trên… Continue reading 03 — Quy tắc đầu tiên
02 — Mười hai hành khách
Đoàn tàu chạy rất nhanh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đặn vọng lên từ dưới sàn, nhưng toa tàu không rung lắc dữ dội như lúc mới khởi hành. Nếu bỏ qua bóng tối đặc quánh bên ngoài cửa sổ cùng bốn con số 00:00 bất động phía trên cửa, cảm giác… Continue reading 02 — Mười hai hành khách
01 — Chuyến tàu lúc 00:00
Trước khi mở mắt, Lâm Uyên nghe thấy tiếng mưa. Mưa rơi rất lớn, dồn dập nện xuống mái che bằng kim loại, hòa cùng tiếng còi xe kéo dài đến chói tai. Trong ký ức hỗn loạn, hắn dường như đang đứng bên lề một con đường vắng, ánh đèn tín hiệu phía đối… Continue reading 01 — Chuyến tàu lúc 00:00
18 – Trở Về Từ Vực Sâu
Đầu xuân năm sau, Tô Vãn Ninh hoàn thành bài kiểm tra lái xe cuối cùng. Cô lái qua tuyến đường nội đô, thực hiện các thao tác chuyển làn, phanh khẩn cấp và xử lý tình huống mô phỏng theo yêu cầu của chuyên viên đánh giá. Sau gần một giờ, chiếc xe trở… Continue reading 18 – Trở Về Từ Vực Sâu
17 – Ngày Không Cần Gậy Chống
Ba tháng sau, các thủ tục cuối cùng của vụ án được hoàn tất. Kháng cáo của Tô Nhược Tuyết không được chấp nhận, bản án tù chung thân được giữ nguyên. Trần Khải và Chu Hạo không kháng cáo. Phần việc liên quan đến Hứa Dao cũng được giải quyết riêng, khoản tiền cô… Continue reading 17 – Ngày Không Cần Gậy Chống
16 – Điều Cô Muốn Giữ Lại
Chiếc xe dừng trước cổng Tô gia vào gần mười giờ sáng. Lục Cảnh Thâm tắt máy, nghiêng đầu nhìn người ngồi bên cạnh. “Muốn anh vào cùng không?” “Em muốn tự nói chuyện với bố mẹ.” “Vậy anh sang quán cà phê đối diện. Khi nào xong thì gọi anh.” “Anh không cần chờ.… Continue reading 16 – Điều Cô Muốn Giữ Lại
15 – Bản Án
Sáu tuần sau khi hồ sơ được chuyển sang cơ quan công tố, phiên tòa chính thức mở. Trong khoảng thời gian ấy, Tô Vãn Ninh đã có thể tự đi lại trong căn hộ. Cô vẫn cần dùng gậy khi ra ngoài hoặc phải di chuyển quá lâu, nhưng những cơn đau dữ dội… Continue reading 15 – Bản Án
14 – Sự Thật Phơi Bày
Mười hai ngày sau cuộc gặp với Tô Nhược Tuyết, Tô Vãn Ninh nhận được thông báo về kết luận điều tra. Khi điện thoại đổ chuông, cô đang tập đi trong phòng khách. Cây gậy được đặt sát thành sofa, cách cô gần mười bước. Điều dưỡng đứng ở phía cuối căn phòng, vừa… Continue reading 14 – Sự Thật Phơi Bày
