Đoàn tàu chạy rất nhanh.
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đặn vọng lên từ dưới sàn, nhưng toa tàu không rung lắc dữ dội như lúc mới khởi hành. Nếu bỏ qua bóng tối đặc quánh bên ngoài cửa sổ cùng bốn con số 00:00 bất động phía trên cửa, cảm giác lúc này gần như không khác một chuyến tàu đêm bình thường.
Tạ Tẫn vẫn giữ cổ tay Lâm Uyên.
Có lẽ chính hắn cũng không nhận ra. Bàn tay đặt trên cổ tay Lâm Uyên không dùng sức quá mạnh, nhưng ngón tay lại vừa vặn đè lên vị trí có thể cảm nhận được mạch đập, giống như chỉ khi xác nhận nhịp tim dưới da vẫn còn, hắn mới có thể thật sự yên lòng.
Lâm Uyên hạ mắt nhìn xuống.
Tạ Tẫn dừng lại một thoáng rồi buông tay, vẻ mặt không thay đổi. Hắn ngồi thẳng người, chỉnh lại cổ tay áo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Anh thường giữ tay người mới gặp lâu như vậy sao?” Lâm Uyên hỏi.
“Không.”
“Vậy tôi nên cảm thấy vinh dự?”
Tạ Tẫn liếc hắn, giọng vẫn bình thản: “Cậu có thể xem như tôi sợ cậu ngã.”
“Lúc đó tôi đang ngồi.”
“Vậy thì xem như tôi nhớ nhầm.”
Một người biết rõ tên và năng lực của hắn lại dùng hai chữ “nhớ nhầm” nhẹ nhàng cho qua mọi chuyện. Lâm Uyên không tiếp tục truy hỏi. Hắn biết cho dù có hỏi, Tạ Tẫn cũng chỉ nói những điều đối phương muốn để hắn biết.
Hắn cúi xuống nhìn tấm vé trong tay. Dòng chữ màu đỏ “Ngày thứ nhất bắt đầu” vẫn còn đó, nhưng mặt sau vốn trống không đã xuất hiện thêm hai hàng chữ:
Hành khách: Lâm Uyên.
Số thứ tự: 07.
Nét chữ đen nhánh, hoàn toàn trùng khớp với con số trên cổ tay hắn.
Xung quanh nhanh chóng vang lên những tiếng xôn xao. Không chỉ vé của Lâm Uyên thay đổi. Mỗi người đều nhìn thấy tên và số thứ tự của mình hiện ra sau khi chuyến tàu khởi hành. Sự biến đổi ấy khiến vài người vừa bình tĩnh lại lập tức căng thẳng.
Người đàn ông mặc âu phục xám đứng bật dậy, giơ tấm vé lên chất vấn khoảng không: “Ai đang giở trò? Muốn tiền hay muốn thứ gì thì nói thẳng ra! Đừng dùng mấy thủ đoạn giả thần giả quỷ này.”
Không có ai trả lời ông ta. Chiếc loa phía trên cửa đã im lặng, chỉ thỉnh thoảng phát ra một tiếng rè rất nhỏ như tiếng móng tay cào qua lớp vải thô.
Người đàn ông vẫn chưa chịu thôi. Ông ta tiến về phía cửa toa, vừa đi vừa kéo cà vạt cho dễ thở. Nhưng mới bước được hai bước, người đàn ông mặc áo khoác đen ngồi gần đầu toa bỗng lên tiếng: “Nếu ông không muốn chết ngay trong ngày đầu tiên, tốt nhất đừng tùy tiện chạm vào cửa.”
Giọng nói không lớn nhưng đủ khiến mọi người chú ý.
Người đàn ông này khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc dáng cao gầy, mái tóc cắt ngắn, từ đầu đến cuối đều giữ vẻ bình tĩnh. Trước đó hắn gần như không tham gia tranh cãi, chỉ lặng lẽ quan sát những người trong toa.
Người mặc âu phục quay đầu: “Anh có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.” Người đàn ông áo đen đặt tấm vé lên đầu gối. “Nơi này không phải trường quay, cũng không phải một vụ bắt cóc thông thường. Cánh cửa đã khóa thì tạm thời đừng đụng vào. Bên ngoài cửa sổ không nhìn thấy cảnh vật, đồng hồ không chạy, vé tàu tự xuất hiện chữ. Ông còn muốn phải có người chết trước mặt mới chịu tin sao?”
Sắc mặt người mặc âu phục trở nên khó coi: “Nghe giọng anh có vẻ biết đây là đâu.”
“Tôi biết một ít.”
“Vậy sao không nói từ đầu?”
“Bởi vì vừa tỉnh lại đã có người muốn đập cửa sổ, có người chỉ lo gào thét. Lúc đó tôi nói, liệu các người có chịu nghe không?”
Người mặc âu phục nghẹn lời.
Người đàn ông tóc húi cua dựa vào cửa toa, khoanh hai tay trước ngực: “Không cần vòng vo. Anh biết gì thì nói thẳng.”
Người áo đen nhìn một vòng quanh toa. Sau khi xác nhận không còn ai muốn phá cửa hoặc đập kính, hắn mới chậm rãi nói: “Tên tôi là Hứa Nghiêu, số 01. Đây không phải lần đầu tôi đến một nơi như thế này.”
Cô gái trẻ ôm túi vải lập tức ngẩng đầu: “Anh từng lên chuyến tàu này rồi sao?”
“Không phải chuyến tàu này, nhưng từng trải qua một nơi tương tự.”
Hứa Nghiêu dừng lại, dường như đang cân nhắc nên giải thích đến mức nào. “Những người từng sống sót trở về gọi nơi này là Quỷ Giới. Mỗi địa điểm như chuyến tàu này được xem là một phó bản. Bối cảnh và quy tắc của từng phó bản khác nhau, nhưng có một điểm giống nhau: muốn rời đi, phải hoàn thành yêu cầu trên vé.”
Người đeo kính khẽ đẩy gọng kính: “Ý anh là chúng ta thật sự phải sống ở đây bảy ngày?”
“Chưa chắc là bảy ngày theo cách tính bên ngoài.” Hứa Nghiêu liếc chiếc đồng hồ dừng ở 00:00. “Thời gian trong phó bản không tuân theo quy luật thông thường. Một giờ có thể là một ngày, cũng có thể bảy ngày chỉ được tính bằng bảy lần xuất hiện của một sự kiện nào đó. Muốn biết chính xác phải dựa vào manh mối.”
“Anh đã trải qua bao nhiêu lần?” Người tóc húi cua hỏi.
“Hai lần.”
“Vẫn còn sống, xem ra anh khá may mắn.”
“Không phải may mắn.” Hứa Nghiêu nhìn hắn ta, giọng điềm tĩnh. “Tôi tuân thủ quy tắc.”
Người tóc húi cua khẽ cười, nhưng nụ cười không có bao nhiêu thiện ý: “Quy tắc chưa chắc luôn cứu được người. Có lúc tin quá mức còn chết nhanh hơn.”
Câu nói vừa dứt, ánh mắt Hứa Nghiêu lập tức thay đổi.
Hai người nhìn nhau vài giây. Cuối cùng Hứa Nghiêu hỏi: “Anh cũng từng vào phó bản?”
Người tóc húi cua không phủ nhận. Hắn kéo tay áo lên, để lộ con số 05 trên cổ tay: “La Phong. Tôi chỉ sống sót qua một lần, không biết nhiều như anh.”
Lâm Uyên nhìn tử tuyến trên cổ tay La Phong. So với những sợi chỉ đen mảnh trên người khác, tử tuyến của hắn ta có một đoạn đã đứt, hai đầu lại bị thứ gì đó giống sợi tơ màu xám khâu nối với nhau. Dấu vết ấy không phải vừa hình thành trên chuyến tàu này, mà đã tồn tại từ trước.
La Phong từng đến gần cái chết và bằng cách nào đó thoát khỏi nó.
Nhưng đoạn tử tuyến vừa được nối lại đang chậm rãi chuyển sang màu đen. Điều đó chứng tỏ lần thoát chết trước không bảo đảm hắn ta có thể sống qua lần này.
Người đàn ông mặc âu phục nhìn Hứa Nghiêu rồi lại nhìn La Phong, nửa tin nửa ngờ: “Hai người không quen nhau thật chứ? Không phải cùng một nhóm dựng chuyện lừa chúng tôi?”
“Ông có thứ gì đáng để chúng tôi mất công lừa đến mức này?” La Phong hỏi.
“Cậu nói chuyện cho tử tế!”
“Được rồi.” Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi lên tiếng ngăn cuộc tranh cãi. “Dù có tin hay không, chúng ta cũng đang bị nhốt ở đây. Tranh cãi không giải quyết được gì. Nếu anh Hứa đã từng sống sót, trước mắt nghe anh ấy nói hết đã.”
Cô lấy tấm vé ra, đặt lên lòng bàn tay cho mọi người cùng nhìn: “Tôi là Trình Sương, số 02, bác sĩ khoa cấp cứu. Nếu có người bị thương, tôi có thể xử lý trong phạm vi điều kiện cho phép.”
Cách giới thiệu tự nhiên của Trình Sương khiến bầu không khí dịu đi đôi chút. Hứa Nghiêu gật đầu: “Chúng ta nên biết tên nhau. Không cần kể chuyện riêng tư, nhưng ít nhất phải biết đang hợp tác với ai. Ngoài ra, hãy công khai số thứ tự. Đừng để đến khi xảy ra chuyện mới phát hiện có người không thuộc nhóm.”
Câu cuối cùng khiến vài người vô thức nhìn quanh.
Mười hai người vẫn còn đầy đủ. Không ai rời ghế, cũng không có ai đột nhiên xuất hiện. Tuy vậy, sau những chuyện vừa xảy ra, không ai cảm thấy việc xác nhận lại thân phận là thừa thãi.
Người mặc âu phục xám có vẻ không tình nguyện, nhưng vẫn giơ cổ tay: “Phùng Chí, số 03. Tôi là giám đốc kinh doanh. Nếu đây thật sự là trò chơi sinh tồn thì tôi nói trước, tôi không có kinh nghiệm đối phó ma quỷ.”
Thanh niên mặc áo khoác thể thao ngồi gần ông ta tiếp lời: “Tôn Hạo, số 04. Tôi là huấn luyện viên thể hình.”
La Phong đã giới thiệu, người tiếp theo là cô gái trẻ đang ôm túi vải. Cô hơi do dự rồi nhỏ giọng nói: “Tôi tên Bạch Vi, số 06, đang học năm cuối đại học.”
Khi nói chuyện, cô vẫn nắm chặt tấm vé, đầu ngón tay trắng bệch. Trình Sương ngồi cạnh khẽ vỗ lên mu bàn tay cô, động tác rất nhẹ nhưng đủ khiến cô gái bình tĩnh hơn một chút.
Đến lượt Lâm Uyên, hắn chỉ nói tên và số thứ tự. Hắn không nhắc tới khả năng nhìn thấy tử tuyến. Trong hoàn cảnh mọi người chưa thể tin tưởng nhau, công khai một năng lực mà chính hắn cũng chưa hiểu rõ sự thay đổi là việc không cần thiết.
Người đeo kính tên Kỷ Văn, số 08, là giáo viên toán. Người phụ nữ mặc áo khoác màu nâu ngồi gần cuối toa tên Dư Mạn, số 09, làm việc tại ngân hàng. Chàng trai trẻ có gương mặt còn khá non tên Cao Dương, số 10, là sinh viên. Người đàn ông gầy gò ngồi bên phải cửa toa tên Hàn Sâm, số 11, làm thợ sửa chữa thiết bị điện.
Sau khi người cuối cùng nói xong, Hứa Nghiêu không lập tức lên tiếng. Hắn nhìn các con số một lượt, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc.
Phùng Chí thiếu kiên nhẫn hỏi: “Còn gì nữa?”
“Thiếu một số.”
Mọi người sững lại.
Hứa Nghiêu chỉ lần lượt theo từng người: “Từ 01 đến 11 đều có, nhưng không có số 12.”
Phùng Chí cau mày: “Không phải còn một người chưa giới thiệu sao?”
Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển về phía Tạ Tẫn.
Hắn vẫn ngồi đối diện Lâm Uyên, dường như cuộc trao đổi vừa rồi không liên quan đến mình. Tấm vé không xuất hiện trong tay hắn, cổ tay trái vẫn bị chiếc đồng hồ mặt đen che kín.
Phùng Chí lập tức chỉ vào hắn: “Số 12 ở chỗ anh đúng không?”
Tạ Tẫn nâng mắt: “Không.”
“Anh còn chưa nhìn đã nói không?”
“Không cần nhìn.”
“Vậy tháo đồng hồ ra.”
Giọng điệu ra lệnh của Phùng Chí khiến bầu không khí căng thẳng. Tạ Tẫn nhìn ông ta, không tức giận cũng không có ý phối hợp. Sự im lặng ấy làm Phùng Chí càng thêm mất bình tĩnh.
“Anh không có tên trong số chúng tôi, cũng không chịu cho xem con số. Ai biết anh là người hay thứ gì khác?”
“Tôi đã nói tên.”
“Chỉ nói một cái tên thì chứng minh được gì?”
Phùng Chí quay sang Hứa Nghiêu như muốn tìm sự ủng hộ. “Chính anh vừa nói phải xác nhận người trong nhóm. Bây giờ có kẻ không chịu công khai thân phận, chẳng lẽ cứ để mặc?”
Hứa Nghiêu chưa trả lời. La Phong đứng bên cửa đã hừ nhẹ: “Ông muốn xem thì tự mình qua đó tháo. Đừng kéo người khác đi chết cùng.”
Phùng Chí biến sắc: “Cậu đang dọa tôi?”
“Không. Tôi chỉ nhắc ông rằng người này không dễ chọc.”
Từ lúc Tạ Tẫn lên tiếng đến giờ, thái độ của La Phong đã có chút khác thường. Hắn ta không biết thân phận Tạ Tẫn, nhưng bản năng được rèn ra sau một lần sống sót khiến hắn cảm nhận được nguy hiểm.
Lâm Uyên nhìn Tạ Tẫn. Hắn cũng muốn biết dưới chiếc đồng hồ kia có gì, nhưng không định dùng cách ép buộc.
Đúng lúc mọi người giằng co, Tạ Tẫn bỗng đưa tay tháo khóa đồng hồ.
Chiếc đồng hồ mặt đen rời khỏi cổ tay, để lộ một vùng da tái nhợt. Không có số 12, cũng không có bất kỳ con số nào. Chỉ có một vết hằn rất mờ chạy vòng quanh cổ tay, giống như chiếc đồng hồ đã được đeo ở đó quá lâu, lâu đến mức gần như trở thành một phần của da thịt.
Tạ Tẫn đặt đồng hồ lên đầu gối: “Nhìn rõ chưa?”
Phùng Chí lùi lại nửa bước.
Không có số đôi khi còn đáng sợ hơn mang số 12.
Bạch Vi siết chặt tay Trình Sương, nhỏ giọng hỏi: “Nếu anh ấy không có số, vậy anh ấy là ai?”
Không ai trả lời được.
Hứa Nghiêu nhìn cổ tay trống không của Tạ Tẫn, vẻ mặt đề phòng nhưng vẫn giữ bình tĩnh: “Anh có vé không?”
“Không.”
“Anh từng trải qua phó bản này?”
Tạ Tẫn cài đồng hồ trở lại, che kín vết hằn trên cổ tay. “Từng đến.”
Cách trả lời khiến ánh mắt Hứa Nghiêu lập tức sắc lại: “Đến đây và vượt qua phó bản là hai chuyện khác nhau.”
“Đúng.”
“Vậy anh thuộc loại nào?”
Tạ Tẫn không nói tiếp.
Phùng Chí như bắt được bằng chứng, lập tức lớn tiếng: “Tôi đã bảo hắn có vấn đề! Chúng ta có mười một người mang số, hắn là người thứ mười hai nhưng lại không có vé. Biết đâu hắn chính là thứ được cài vào để giết chúng ta.”
“Ông nhỏ giọng một chút.” Trình Sương nhíu mày. “Chúng ta chưa có bằng chứng.”
“Đợi có người chết mới gọi là bằng chứng sao?”
“Một người không có số không đồng nghĩa với hung thủ.” Hứa Nghiêu cắt ngang. “Phó bản có thể cài quỷ vào giữa người chơi, nhưng cũng có thể tạo ra người dẫn đường, người giám sát hoặc nhân vật thuộc bối cảnh. Vội vàng xác định thân phận khi chưa có quy tắc mới là cách chết nhanh nhất.”
Phùng Chí còn muốn nói, Tạ Tẫn đã thản nhiên nhìn ông ta: “Nếu tôi thật sự muốn giết ông, có số hay không cũng không thay đổi được kết quả.”
Giọng nói bình thản đến mức không giống đe dọa, nhưng chính vì vậy lại khiến Phùng Chí im bặt.
Lâm Uyên nhìn tấm vé của mình, trong đầu sắp xếp lại những thông tin vừa có.
Mười hai người trong toa.
Mười một người có vé và số thứ tự từ 01 đến 11.
Tạ Tẫn không có vé, cũng không có số.
Vậy người mang số 12 đang ở đâu?
Nếu người đó chưa từng bước lên tàu, vì sao hệ thống lại để trống một vị trí? Còn nếu người đó từng ở đây, tại sao trong toa không có bất kỳ ai nhớ được?
Lâm Uyên ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Tạ Tẫn. Hắn có cảm giác người đàn ông này biết câu trả lời, nhưng hiện tại không định nói.
“Anh biết người mang số 12 là ai?” Lâm Uyên hỏi.
Những người khác lập tức im lặng, chờ phản ứng của Tạ Tẫn.
Tạ Tẫn không nhìn họ. Ánh mắt hắn chỉ dừng trên Lâm Uyên: “Bây giờ biết cũng không giúp cậu sống sót.”
“Ít nhất giúp tôi biết nên đề phòng ai.”
“Trên chuyến tàu này, cậu nên đề phòng tất cả.”
“Bao gồm cả anh?”
“Đặc biệt là tôi.”
Câu trả lời quá thẳng thắn khiến Lâm Uyên khựng lại. Tạ Tẫn không giải thích thêm, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng tối phía sau lớp kính vẫn dày đặc như một bức tường, nhưng trong khoảnh khắc ánh đèn trên trần chớp qua, Lâm Uyên dường như thấy một bóng người phản chiếu bên cạnh Tạ Tẫn.
Hắn lập tức nhìn kỹ.
Trên mặt kính chỉ còn hình ảnh mờ nhạt của mười hai người trong toa.
Có lẽ do góc nhìn, các bóng người chen chúc vào nhau, không thể phân biệt rõ ai là ai. Lâm Uyên nhìn vài giây rồi thu mắt lại, không để sự nghi ngờ nhất thời ảnh hưởng đến phán đoán.
Hứa Nghiêu kéo cuộc nói chuyện trở về vấn đề trước mắt. Hắn yêu cầu mọi người kiểm tra đồ dùng mang theo. Điện thoại đều không thể mở khóa, đồng hồ ngừng chạy, nhưng những vật dụng khác vẫn sử dụng bình thường. Tổng cộng cả nhóm có bốn chai nước chưa mở, vài thanh bánh năng lượng, một bật lửa, một con dao gấp nhỏ của Hàn Sâm và một hộp sơ cứu Trình Sương thường mang theo khi trực đêm.
“Lượng thức ăn này không đủ cho bảy ngày,” Cao Dương lo lắng nói.
“Phó bản sẽ không để người chơi chết chỉ vì không có thức ăn trước khi quy tắc bắt đầu vận hành.” Hứa Nghiêu đáp. “Trên tàu có thể còn toa khác hoặc sẽ có đồ ăn được cung cấp. Nhưng trước khi xác định an toàn, đừng tùy tiện ăn bất kỳ thứ gì xuất hiện.”
“Ngay cả nước cũng không được uống sao?” Bạch Vi hỏi.
“Nước mang từ bên ngoài vào có thể uống. Thứ xuất hiện trong phó bản phải kiểm tra trước.”
Kỷ Văn suy nghĩ rồi nói: “Nếu lời anh nói là thật, các quy tắc có phải luôn chính xác không?”
“Quy tắc đã được xác nhận thường không nói dối, nhưng câu chữ có thể cố ý gây hiểu lầm.” Hứa Nghiêu nhìn chiếc loa phía trên cửa. “Quan trọng nhất là phải đọc đúng từng chữ, không tự thêm điều kiện cũng không được tùy tiện bỏ sót.”
La Phong cười nhạt: “Còn một trường hợp nữa. Có những thứ sẽ giả mạo thông báo của phó bản.”
Sắc mặt Bạch Vi vừa dịu xuống lập tức trắng trở lại: “Vậy làm sao biết cái nào là thật?”
“Quan sát.” La Phong đáp. “Nếu không phân biệt được thì dùng mạng để thử.”
Bạch Vi nhìn hắn ta, không biết câu cuối cùng là nói đùa hay thật.
Trình Sương bất mãn: “Đừng cố ý dọa cô ấy.”
“Tôi chỉ nói sự thật. Ở đây không ai có nghĩa vụ bảo vệ ai.”
“Nhưng nếu muốn sống đủ bảy ngày, hợp tác vẫn tốt hơn tự giết lẫn nhau.”
La Phong không tranh luận, chỉ quay mặt đi.
Trong lúc họ nói chuyện, Lâm Uyên vẫn âm thầm quan sát tử tuyến trên người từng hành khách. Sau khi chuyến tàu khởi hành, những sợi chỉ đen đã có thay đổi rõ rệt. Chúng không còn rơi xuống một cách hỗn loạn mà đều chậm rãi kéo dài về phía sàn toa.
Một đầu tử tuyến nối với hành khách, đầu còn lại xuyên qua lớp kim loại dưới chân, biến mất trong lòng đoàn tàu.
Tử tuyến trên người Phùng Chí, Tôn Hạo và La Phong đậm hơn những người khác. Trên người Dư Mạn, Cao Dương và Hàn Sâm cũng xuất hiện những nút thắt nhỏ màu đen. Tử tuyến của Bạch Vi và Trình Sương vẫn còn, nhưng mảnh hơn trước, giống như cái chết đang đến gần mà chưa xác định được con đường cụ thể.
Tất cả đều có thể chết.
Nhưng đoàn tàu dường như đã đặc biệt chú ý đến một vài người.
Lâm Uyên không biết tiêu chuẩn lựa chọn là gì. Có thể liên quan đến số thứ tự, cũng có thể liên quan đến hành động của họ sau khi tỉnh lại. Hắn chỉ chắc chắn một điều: những tử tuyến kia không hướng về một người chơi nào trong toa.
Chúng hướng xuống dưới.
Giống như thứ thật sự muốn lấy mạng họ đang ẩn mình bên trong chính đoàn tàu.
Keng.
Tiếng chuông thứ hai bất ngờ vang lên.
Mọi cuộc trò chuyện lập tức dừng lại. Ánh đèn trên trần chớp tắt ba lần, sau đó chuyển sang màu đỏ nhạt. Chiếc loa phía trên cửa lại phát ra tiếng rè rè quen thuộc.
Giọng phụ nữ dịu dàng vang lên:
“Chuyến tàu 00:00 xin thông báo quy tắc hành trình đầu tiên.”
“Trong thời gian chuyến tàu vận hành, hành khách không được ngồi vào ghế số 13.”
“Người vi phạm quy tắc sẽ bị thu hồi vé.”
Thông báo kết thúc. Ánh đèn trong toa trở lại màu vàng cũ kỹ, nhưng không ai lập tức lên tiếng.
Mười hai người gần như đồng thời nhìn xuống những chiếc ghế.
Hứa Nghiêu đứng dậy, đếm lại từ đầu toa đến cuối toa. Hắn kiểm tra rất cẩn thận, thậm chí cúi xuống nhìn cả mặt sau và gầm ghế.
Một lúc sau, hắn quay lại.
“Chỉ có mười hai ghế.”
Tôn Hạo cũng đứng lên kiểm tra, như không tin kết quả ấy. “Không có số trên ghế. Có khi loa chỉ cảnh báo trước, sau này chúng ta sang toa khác mới gặp ghế 13.”
“Có thể.” Hứa Nghiêu nói, nhưng vẻ mặt không hề thả lỏng.
Kỷ Văn nhìn dãy ghế đối diện: “Nếu ghế chưa được đánh số, làm sao xác định đâu là ghế 13?”
Không ai trả lời.
Mọi ánh mắt vô thức chuyển về phía Tạ Tẫn. Người duy nhất từng đến chuyến tàu này vẫn ngồi yên, bàn tay đặt hờ trên chiếc đồng hồ dừng ở 00:00.
Hứa Nghiêu nhìn hắn: “Anh biết ghế số 13 ở đâu không?”
“Biết.”
Câu trả lời khiến bầu không khí lập tức căng lên.
“Ở đâu?” Hứa Nghiêu hỏi.
Tạ Tẫn nâng mắt, nhìn qua những chiếc ghế đã kín người. Ánh mắt hắn dừng lại ở khoảng tối cuối toa trong giây lát rồi mới thu về.
“Nó chưa xuất hiện.”
Tôn Hạo cau mày: “Một chiếc ghế còn có thể tự xuất hiện sao?”
Tạ Tẫn không trả lời hắn ta. Người đàn ông chỉ nhìn Lâm Uyên, giọng nói thấp hơn trước:
“Đừng tìm nó.”
Ngay lúc ấy, Lâm Uyên cảm thấy tử tuyến dưới chân mình khẽ rung lên.
Không chỉ của hắn.
Toàn bộ những sợi chỉ đen đang xuyên xuống sàn toa đồng loạt chuyển hướng, chậm rãi bò về phía khoảng trống giữa hai hàng ghế.
Nơi đó hiện tại không có gì.
Nhưng trên lớp sàn kim loại phủ bụi, một dấu chân ướt vừa lặng lẽ xuất hiện.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “02 — Mười hai hành khách”