Trước khi mở mắt, Lâm Uyên nghe thấy tiếng mưa.
Mưa rơi rất lớn, dồn dập nện xuống mái che bằng kim loại, hòa cùng tiếng còi xe kéo dài đến chói tai. Trong ký ức hỗn loạn, hắn dường như đang đứng bên lề một con đường vắng, ánh đèn tín hiệu phía đối diện đỏ rực xuyên qua màn nước. Mặt đường loang loáng phản chiếu vô số bóng người méo mó, nhưng khi hắn định nhìn kỹ, tất cả lại tan ra như một lớp màu bị nước mưa cuốn trôi.
Điện thoại trong tay hiển thị 23:59.
Có người gọi tên hắn từ phía sau.
Giọng nói ấy rất gần, gần đến mức dường như chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy người kia. Thế nhưng ngay khi Lâm Uyên định xoay người, một luồng ánh sáng trắng đột ngột quét qua trước mắt. Tiếng phanh xe, tiếng kim loại va chạm và tiếng mưa lập tức hòa vào nhau, kéo thành một âm thanh sắc nhọn khiến màng nhĩ đau buốt.
Sau đó, mọi thứ chìm vào bóng tối.
Lâm Uyên mở mắt.
Không còn tiếng mưa, cũng không còn con đường ướt lạnh. Trước mắt hắn là một ngọn đèn tròn treo trên trần toa tàu, ánh sáng màu vàng nhạt chập chờn lúc sáng lúc tối. Không khí phảng phất mùi kim loại han gỉ, bụi cũ và một thứ ẩm lạnh giống như mùi đất bị chôn kín nhiều năm.
Hắn không lập tức ngồi dậy.
Cơn đau âm ỉ phía sau đầu vẫn chưa tan hết. Lâm Uyên giữ nguyên tư thế, lặng lẽ đảo mắt quan sát xung quanh. Đây là một toa tàu kiểu cũ, hai bên đặt tổng cộng mười hai chiếc ghế bọc nỉ màu xanh sẫm, chia thành hai hàng đối diện nhau. Lớp sơn trên thành toa đã bong tróc nhiều chỗ, để lộ những mảng kim loại đen xỉn bên dưới. Phía trên cửa sổ là một dãy giá hành lý trống không, dây điện chạy dọc theo trần tàu thỉnh thoảng phát ra tiếng rè rè rất khẽ.
Mười hai chiếc ghế đều có người.
Tính cả hắn, trong toa vừa vặn có mười hai người.
Không ai nói chuyện. Có người còn nhắm mắt, có người đã tỉnh nhưng vẫn ngồi bất động, vẻ mặt mờ mịt như chưa thể hiểu mình đang ở đâu. Một người đàn ông trung niên mặc âu phục xám cúi đầu kiểm tra điện thoại hết lần này đến lần khác. Cô gái trẻ ngồi gần cửa sổ ôm chặt chiếc túi vải trước ngực, môi trắng bệch. Ở cuối toa, một người đàn ông tóc húi cua đang dùng sức kéo cánh cửa nối sang toa bên cạnh, nhưng bất kể hắn ta giật mạnh đến đâu, cánh cửa vẫn không hề lay động.
Lâm Uyên chống tay ngồi dậy. Ngay lúc cử động, hắn cảm thấy trong lòng bàn tay có vật gì đó cứng và lạnh.
Đó là một tấm vé tàu.
Tấm vé chỉ lớn bằng hai ngón tay, màu xám tro, bề mặt thô ráp như được làm từ một loại giấy đã để quá lâu. Không có tên ga đi, không có điểm đến, cũng không có số toa hay chỗ ngồi. Chính giữa tấm vé chỉ in một dòng chữ màu đen:
“Sống sót qua bảy ngày.”
Lâm Uyên lật mặt sau. Trống không.
Hắn dùng móng tay cào nhẹ lên hàng chữ. Mực không lem, mặt giấy cũng không để lại dấu vết. Tấm vé lạnh đến bất thường, tựa như vừa được lấy ra từ ngăn đá, nhưng sau khi nắm trong tay lâu như vậy, nó vẫn không hề ấm lên.
“Đây là đâu?”
Giọng nói run rẩy của cô gái trẻ phá vỡ sự im lặng. Cô nhìn quanh, đôi mắt đỏ hoe, cố giữ bình tĩnh nhưng không che giấu được nỗi sợ: “Vừa rồi tôi còn đang ở nhà. Tôi chỉ nằm xuống ngủ một lát… Tại sao lại ở trên tàu?”
“Cô hỏi chúng tôi thì chúng tôi biết hỏi ai?” Người đàn ông mặc âu phục xám bực bội đáp. Điện thoại trong tay ông ta không có tín hiệu, biểu tượng pin cũng không hiển thị. Ông ta thử khởi động lại vài lần rồi đột nhiên chửi thề, đứng phắt dậy. “Có ai đang quay phim không? Đây là chương trình gì? Bắt cóc người khác là phạm pháp đấy!”
Không ai trả lời.
Người đàn ông tóc húi cua ở cuối toa buông cánh cửa, quay lại nói: “Khóa rồi. Không có tay nắm, cũng không tìm thấy chốt mở.”
“Cửa bên kia thì sao?”
“Cũng vậy.”
“Đập cửa sổ đi.”
“Anh nhìn bên ngoài trước rồi hãy nói.”
Nghe vậy, mọi người gần như đồng thời quay đầu nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài không có ánh đèn, không có đường ray, cũng không có cảnh vật đang lùi về phía sau. Sau lớp kính chỉ là một màu đen đặc quánh, sâu đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác rằng phía bên kia không phải bóng đêm, mà là một khoảng trống có thể nuốt chửng mọi thứ.
Người đàn ông tóc húi cua giơ nắm tay, dường như thật sự định đập kính. Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi ngồi gần đó vội ngăn lại: “Khoan đã. Chúng ta còn chưa biết bên ngoài là gì. Nếu toa tàu đang ở dưới lòng đất hoặc nơi này không có không khí, đập vỡ cửa sổ chỉ khiến tất cả chết nhanh hơn.”
“Vậy cô bảo phải làm gì?”
“Trước hết bình tĩnh lại. Kiểm tra xem có ai bị thương hay không, sau đó tìm xem trên người chúng ta có thứ gì giống nhau.”
Giọng người phụ nữ không lớn nhưng khá điềm tĩnh. Sự bình tĩnh ấy khiến người đàn ông tóc húi cua do dự trong chốc lát rồi miễn cưỡng hạ tay xuống.
Lâm Uyên không tham gia cuộc tranh luận. Hắn đưa tay sờ túi áo, điện thoại và ví vẫn còn nguyên, ngay cả chìa khóa cũng không mất. Màn hình điện thoại có thể sáng nhưng không thể mở khóa. Đồng hồ ở góc trên cùng dừng tại 00:00, từng con số trắng nhợt bất động như đã chết cứng trên nền đen.
Hắn ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ điện tử phía trên cửa toa.
00:00.
Người đàn ông mặc âu phục xám cũng phát hiện điều này. Ông ta liên tục hỏi giờ những người xung quanh, nhưng tất cả điện thoại và đồng hồ điện tử đều hiển thị cùng một thời gian. Có người thử đếm giây trong đầu, đợi đủ một phút rồi nhìn lại, bốn con số kia vẫn không thay đổi.
“Đồng hồ hỏng hết rồi sao?” Cô gái trẻ thì thầm.
“Không thể có chuyện tất cả cùng hỏng.” Người đeo kính ngồi bên trái khẽ đẩy gọng kính, sắc mặt khó coi. “Có lẽ tín hiệu thời gian ở đây bị can thiệp.”
“Can thiệp kiểu gì mà cả đồng hồ cơ cũng dừng?”
Câu nói ấy khiến mọi người nhìn sang phía đối diện Lâm Uyên.
Từ khi hắn tỉnh lại, người đàn ông ngồi ở đó vẫn chưa từng lên tiếng.
Người này mặc áo sơ mi đen, cổ áo mở một nút, tay áo được xắn gọn đến khuỷu tay. Đường nét khuôn mặt sắc nét nhưng lạnh nhạt, làn da dưới ánh đèn cũ kỹ có vẻ hơi tái. Từ đầu đến cuối, hắn chỉ tựa lưng vào ghế, bình thản đến mức gần như không phù hợp với bầu không khí hỗn loạn trong toa.
Trên cổ tay trái của hắn là một chiếc đồng hồ cơ mặt đen.
Ba chiếc kim đều dừng ở 00:00.
Người đàn ông mặc âu phục xám bước tới hai bước: “Đồng hồ của anh cũng không chạy?”
Người áo đen nâng mắt nhìn ông ta. Ánh mắt không có ý uy hiếp rõ ràng, nhưng người đàn ông trung niên vẫn vô thức dừng lại, không tiến thêm nữa.
“Không chạy,” hắn đáp.
“Anh không thấy lạ à?”
“Có.”
“Vậy tại sao anh còn ngồi yên như không có chuyện gì?”
Người áo đen cúi xuống nhìn mặt đồng hồ. Một lát sau, hắn mới thản nhiên nói: “Bởi vì đập cửa, gào thét hay hỏi tôi cũng không khiến kim đồng hồ chuyển động.”
Người đàn ông trung niên nghẹn lời, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Ông ta dường như muốn nổi giận, nhưng cuối cùng chỉ lẩm bẩm một câu rồi quay về chỗ ngồi.
Lâm Uyên nhìn người đàn ông áo đen lâu hơn một chút.
Không phải vì thái độ bình tĩnh khác thường của đối phương, mà bởi ngay từ khi tỉnh lại, hắn đã cảm thấy người này đang quan sát mình.
Không giống ánh mắt tò mò của người xa lạ. Ánh mắt ấy quá chăm chú, lại mang theo một cảm xúc bị che giấu rất sâu, giống như đã chờ đợi khoảnh khắc hắn mở mắt từ rất lâu. Khi Lâm Uyên nhìn sang, đối phương cũng không hề né tránh.
Hai người im lặng đối diện nhau qua lối đi chật hẹp.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Uyên bỗng cảm thấy người trước mặt có chút quen thuộc. Không phải kiểu quen thuộc do từng gặp ngoài đời, mà giống như một bóng người đã xuất hiện quá nhiều lần trong mơ. Hắn cố lục tìm trong trí nhớ, nhưng càng cố nhớ, cơn đau phía sau đầu càng trở nên rõ rệt.
“Chúng ta từng gặp nhau?” Lâm Uyên lên tiếng.
Người đàn ông không trả lời ngay. Ánh mắt hắn dừng trên mặt Lâm Uyên, như muốn xác nhận một điều gì đó. Đến khi ánh đèn trên trần chớp tắt lần nữa, hắn mới khẽ đáp: “Có lẽ.”
“Có lẽ?”
“Cậu không nhớ thì xem như chưa từng gặp.”
Câu trả lời nghe có vẻ tùy tiện, nhưng giọng nói của hắn lại không mang ý trêu đùa. Lâm Uyên định hỏi thêm, song đúng lúc này, một tiếng kêu hoảng hốt vang lên ở phía cuối toa.
“Trên tay tôi có thứ gì đây?”
Người lên tiếng là một thanh niên mặc áo khoác thể thao. Trên mặt trong cổ tay hắn ta xuất hiện một con số màu đen: 04. Con số nằm sát dưới da, không giống mực viết, dùng tay chà xát thế nào cũng không mất.
Những người khác lập tức kiểm tra cổ tay mình.
01, 02, 03…
Mỗi người đều có một con số.
Lâm Uyên kéo tay áo lên. Phía dưới cổ tay phải của hắn là số 07, nét chữ mảnh và đen, màu sắc gần giống hàng chữ trên tấm vé. Hắn ấn mạnh đầu ngón tay lên đó, da thịt lập tức lõm xuống, nhưng con số không hề biến dạng, tựa như không nằm trên bề mặt mà đã mọc sâu vào trong máu thịt.
“Đây là số thứ tự sao?” Cô gái trẻ hỏi.
“Có thể là số ghế.” Người đeo kính đáp.
“Nhưng ghế không được đánh số.”
“Mười hai người, mười hai con số…” Người phụ nữ bình tĩnh lúc trước nhìn quanh một lượt. “Ít nhất điều này cho thấy người đưa chúng ta đến đây đã chuẩn bị từ trước.”
Lâm Uyên nhìn sang cổ tay người đàn ông áo đen. Vị trí đáng lẽ xuất hiện con số vừa vặn bị chiếc đồng hồ che khuất. Quai đồng hồ ôm sát cổ tay, không để lộ một khe hở nào.
Dường như nhận ra ánh mắt của hắn, người kia khẽ đặt hai ngón tay lên mặt đồng hồ.
“Muốn xem?” hắn hỏi.
Lâm Uyên không phủ nhận: “Mọi người đều có số.”
“Có vài thứ nhìn thấy chưa chắc đã tốt.”
“Câu này nghe giống lời của người biết rõ nơi đây.”
Khóe môi người đàn ông hơi động, nhưng biểu cảm ấy quá nhạt, chưa kịp hình thành đã biến mất. Hắn không tháo đồng hồ, cũng không giải thích.
Lâm Uyên thu ánh mắt lại. Đúng lúc ấy, khóe mắt hắn bắt được một vệt màu đen rất mảnh trên cổ người đàn ông mặc âu phục xám.
Nó giống một sợi chỉ tóc, từ sau tai kéo xuống dưới cổ áo. Khi người đàn ông quay đầu, vệt đen cũng lay động theo, nhưng không hề bám trên quần áo hay da thịt. Nó lơ lửng giữa hai trạng thái hư và thực, chỉ xuất hiện trong tầm nhìn của Lâm Uyên.
Tử tuyến.
Từ khi còn nhỏ, Lâm Uyên thỉnh thoảng đã nhìn thấy thứ này trên cơ thể một số người. Có khi nó chỉ là một chấm đen nhỏ như vết mực, có khi lại kéo dài thành một đường ngoằn ngoèo. Tử tuyến càng đậm, cái chết càng đến gần. Hắn từng thử cảnh báo, từng thử can thiệp, nhưng rất nhiều năm trước đã hiểu ra một điều: nhìn thấy cái chết không có nghĩa là có thể ngăn cản nó.
Người đàn ông trước mắt có tử tuyến rất mờ. Nếu ở bên ngoài, mức độ này có thể đồng nghĩa với một tai nạn xảy ra sau vài tháng, thậm chí vài năm. Nhưng khi Lâm Uyên chuyển mắt sang những người khác, sống lưng hắn chậm rãi lạnh đi.
Không chỉ một người.
Trên cổ tay cô gái trẻ có một sợi chỉ đen. Sau gáy người thanh niên mặc áo khoác thể thao cũng xuất hiện một vệt tương tự. Người đàn ông tóc húi cua, người đeo kính, thậm chí cả người phụ nữ vẫn luôn bình tĩnh đều ít nhiều mang theo dấu vết của tử tuyến.
Chúng rất mảnh, nhưng đang chậm rãi đậm lên.
Giống như từ khoảnh khắc tỉnh lại trong toa tàu này, thời gian tử vong của tất cả mọi người đã bắt đầu bị kéo về cùng một điểm.
Lâm Uyên siết tấm vé trong tay. Một cảm giác lạnh lẽo lan từ đầu ngón tay lên tận cánh tay, khiến hắn nhớ đến dòng chữ duy nhất trên mặt vé.
Sống sót qua bảy ngày.
Nếu đây không phải lời cảnh báo mà là một quy tắc, vậy những người không thể sống sót sẽ trở thành thứ gì?
Hắn nhìn sang người đàn ông áo đen lần nữa.
Ánh mắt vừa chạm vào đối phương, một cơn đau dữ dội bất ngờ đâm xuyên qua hai mắt. Tầm nhìn của Lâm Uyên tối sầm, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn dường như nhìn thấy phía sau người kia không phải lưng ghế mà là vô số sợi dây màu đen quấn chặt vào nhau. Chúng dày đặc đến mức gần như tạo thành một bóng người khổng lồ, nhưng trước khi hắn kịp nhìn rõ, một bàn tay đã vươn qua lối đi, giữ lấy cổ tay hắn.
Hơi lạnh từ lòng bàn tay đối phương truyền thẳng vào da thịt.
“Đừng nhìn nữa.”
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay trước mặt. Khi thị lực dần trở lại, Lâm Uyên phát hiện người đàn ông áo đen đã hơi nghiêng người về phía mình. Khoảng cách giữa hai người rất gần, đủ để hắn nhìn thấy đôi mắt đối phương không hoàn toàn đen mà mang một lớp màu xám lạnh.
“Anh biết tôi đang nhìn gì?” Lâm Uyên hỏi.
Người kia không trả lời câu hỏi ấy. Hắn buông cổ tay Lâm Uyên, giọng nói thấp hơn: “Hiện giờ cậu chưa chịu được.”
Cách nói này không giống suy đoán, mà giống như hắn đã từng tận mắt chứng kiến hậu quả.
Lâm Uyên chưa kịp truy hỏi thì người đàn ông tóc húi cua lại đập mạnh vào cửa toa. Tiếng kim loại nặng nề vang lên khiến mấy người gần đó giật mình. Sự hoảng loạn trong toa tiếp tục lan rộng. Có người đề nghị cùng nhau phá cửa, có người muốn kiểm tra dưới ghế, còn cô gái trẻ bắt đầu gọi điện cho người thân dù điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.
Giữa những âm thanh hỗn loạn ấy, người đàn ông áo đen vẫn chỉ nhìn Lâm Uyên.
“Lâm Uyên.”
Hai chữ được hắn gọi ra rất tự nhiên.
Lâm Uyên lập tức ngẩng đầu. Từ khi tỉnh lại, hắn chưa hề nói tên mình với bất kỳ ai.
Người đàn ông dường như cũng biết câu gọi này sẽ khiến hắn cảnh giác, nhưng không có ý che giấu. Hắn tựa lưng vào ghế, bàn tay đặt hờ trên chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.
“Anh là ai?” Lâm Uyên hỏi.
“Tạ Tẫn.”
Cái tên rơi xuống giữa tiếng tranh cãi xung quanh, lạnh và gọn như một mảnh kim loại. Lâm Uyên thầm lặp lại trong đầu, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ ký ức nào liên quan.
“Tạ Tẫn,” hắn chậm rãi gọi, “anh biết tên tôi, biết năng lực của tôi, còn nói chúng ta có thể đã từng gặp. Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ anh.”
“Ừ.”
“Anh không định giải thích sao?”
Tạ Tẫn nhìn hắn một lúc. Trong mắt người đàn ông ấy thoáng qua một cảm xúc rất khó nắm bắt, giống như mệt mỏi, lại giống một nỗi buồn đã lắng đọng quá lâu. Đến khi Lâm Uyên tưởng hắn sẽ tiếp tục im lặng, Tạ Tẫn mới khẽ hỏi: “Trước khi tỉnh lại, cậu nhớ được những gì?”
“Mưa, một con đường và có người gọi tên tôi.”
“Sau đó?”
“Không còn gì nữa.”
Ngón tay đang đặt trên mặt đồng hồ của Tạ Tẫn hơi siết lại. Chuyển động rất nhỏ, nhưng Lâm Uyên vẫn nhận ra. Tạ Tẫn cúi mắt, nhìn ba chiếc kim bất động sau lớp kính đen, như thể câu trả lời của Lâm Uyên đã xác nhận một kết quả mà hắn vừa mong đợi, vừa không muốn đối diện.
Một lát sau, hắn ngẩng lên.
“Vậy cậu còn nhớ mình đã chết như thế nào không?”
Giọng nói không lớn, nhưng đúng lúc cuộc tranh cãi trong toa tạm lắng xuống. Câu hỏi ấy vì thế rơi vào tai tất cả mọi người.
Không khí đột nhiên đông cứng.
Người đàn ông mặc âu phục xám quay phắt lại: “Anh đang nói nhảm gì vậy? Cậu ta đang ngồi ngay trước mặt chúng ta, chết chỗ nào?”
Không ai phụ họa. Có lẽ bởi tấm vé trong tay, thời gian dừng ở 00:00 và bóng tối ngoài cửa sổ đã khiến hai chữ “đã chết” không còn hoàn toàn vô lý.
Lâm Uyên nhìn Tạ Tẫn. Trong đầu hắn lại hiện lên ánh đèn đỏ nhòe trong mưa, tiếng còi xe, luồng sáng trắng cùng giọng nói gọi mình từ phía sau. Hắn không nhớ sau đó đã xảy ra chuyện gì, càng không biết vì sao Tạ Tẫn có thể dùng giọng điệu chắc chắn như vậy để hỏi về cái chết của hắn.
“Tôi đang thở, có nhịp tim, cũng có thể suy nghĩ.” Lâm Uyên đặt hai ngón tay lên mạch cổ tay, bình tĩnh nói. “Cho dù nơi này kỳ quái đến đâu, ít nhất hiện tại tôi vẫn còn sống.”
Tạ Tẫn không tranh luận. Hắn chỉ nhìn Lâm Uyên thật lâu rồi nói: “Cậu vẫn giống trước đây.”
“Trước đây là khi nào?”
“Không nhớ cũng tốt.”
Lâm Uyên khẽ nhíu mày: “Câu này không giống lời an ủi.”
“Vốn không phải an ủi.” Tạ Tẫn dừng một chút rồi bổ sung, “Chỉ là lần này, không nhớ có lẽ sẽ giúp cậu sống lâu hơn.”
Ngay khi lời cuối cùng vừa dứt, toàn bộ đèn trong toa đồng loạt tắt phụt.
Tiếng kêu hoảng loạn lập tức vang lên. Có người đứng bật dậy va mạnh vào thành ghế, có người làm rơi điện thoại xuống sàn. Trong bóng tối tuyệt đối, Lâm Uyên cảm thấy cổ tay mình bị giữ lại. Bàn tay ấy lạnh nhưng vững vàng, kéo hắn ngồi yên tại chỗ trước khi dòng người hoảng loạn có thể xô tới.
“Đừng rời ghế,” giọng Tạ Tẫn vang lên rất gần.
“Tại sao?”
“Đoàn tàu sắp chạy.”
Dưới chân bỗng truyền đến một chấn động nhẹ.
Ban đầu chỉ là tiếng kim loại ma sát rất nhỏ, sau đó toa tàu rung mạnh. Bánh xe nghiến lên đường ray phát ra âm thanh kéo dài, khô khốc như có thứ gì đó đang dùng móng tay cào lên một cánh cửa bằng sắt. Mười hai chiếc ghế đồng thời lắc về phía sau, chứng tỏ đoàn tàu đã bắt đầu chuyển động.
Nhưng bên ngoài cửa sổ vẫn chỉ có bóng tối.
Vài giây sau, đèn trên trần lần lượt sáng lại. Ánh sáng vàng nhợt chiếu xuống những gương mặt tái mét. Tất cả mọi người đều đã im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng bánh tàu đều đặn vọng lên từ dưới sàn.
Keng.
Một tiếng chuông trong trẻo vang lên.
Chiếc loa cũ phía trên cửa toa phát ra tiếng rè rè. Sau vài nhịp nhiễu loạn, một giọng phụ nữ dịu dàng cất lên, lễ phép và chuẩn xác như giọng thông báo tại bất kỳ nhà ga bình thường nào:
“Hoan nghênh quý hành khách lên chuyến tàu 00:00.”
“Chuyến tàu đã khởi hành. Trong quá trình di chuyển, xin quý hành khách giữ kỹ vé của mình, không tùy ý đổi chỗ và không rời khỏi toa khi chưa có thông báo.”
“Thời gian hành trình dự kiến…”
Giọng nói đột nhiên ngừng lại.
Từ chiếc loa truyền ra tiếng hít thở rất khẽ. Nó không giống âm thanh được thu sẵn, mà giống như phía bên kia thật sự có một người đang ghé sát miệng vào micro.
Mọi người trong toa nín thở chờ đợi.
Một lúc lâu sau, giọng phụ nữ kia mới vang lên lần nữa, lần này chậm hơn trước, trong sự dịu dàng còn pha lẫn một ý cười khó hiểu:
“Bảy ngày.”
Tấm vé trong tay Lâm Uyên bỗng nóng lên.
Hắn cúi xuống. Phía dưới dòng chữ “Sống sót qua bảy ngày” chậm rãi xuất hiện một hàng chữ nhỏ màu đỏ, giống như máu tươi đang thấm qua mặt giấy:
“Ngày thứ nhất bắt đầu.”
Cùng lúc đó, kim giây trên đồng hồ của Tạ Tẫn khẽ rung lên.
Nó cố gắng nhích khỏi vị trí số mười hai, nhưng cuối cùng vẫn bị một sức mạnh vô hình kéo trở lại.
Thời gian tiếp tục dừng ở 00:00.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “01 — Chuyến tàu lúc 00:00”