Tống Vy vừa bước ra khỏi phòng đã loạng choạng. Tạ Cảnh Hoài giữ lấy cánh tay cô trước khi đầu gối kịp khuỵu xuống. “Đi chậm.” “Lão phu nhân đang nôn ra máu.” “Cô chạy đến đó rồi ngã xuống cũng không cứu được bà ấy.” Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay… Continue reading 06 — Người không thể chết
05 — Món nợ mười năm trước
Chiếc chìa khóa không được mở ngay. Sau khi lấy nó ra khỏi hốc tường, Tống Vy giao cho hai thuộc hạ Đại Lý tự cùng kiểm tra. Một người ghi lại vị trí phát hiện, người còn lại dùng vải sạch bọc kín rồi dán niêm phong trước mặt cô. Dù đây là di… Continue reading 05 — Món nợ mười năm trước
09 — Hành khách số 12
“Tôi tên là Chu Kỳ.” Người đàn ông nói xong liền giữ nguyên nụ cười, giống như đang chờ những người trong toa đáp lại. Không ai lên tiếng. Hai bàn tay hắn vẫn bám trên mép ghế 12. Phần thân trên đã hoàn toàn chui ra khỏi gầm ghế, nhưng hai chân còn khuất… Continue reading 09 — Hành khách số 12
04 — Chén thuốc không có độc
Tây viện tối hơn những nơi khác trong Thẩm phủ. Dưới mái hiên chỉ treo hai ngọn đèn nhỏ, ánh sáng vàng vọt bị gió thổi nghiêng ngả. Cánh cửa phòng ngủ đóng kín, bên ngoài không có lấy một nha hoàn túc trực. Nếu không biết Thẩm Du đang nằm bên trong, Tống Vy… Continue reading 04 — Chén thuốc không có độc
08 — Kho lưu giữ
Câu nói dưới gầm ghế 12 giống hệt giọng Phùng Chí. Không chỉ âm sắc, ngay cả hơi thở đứt quãng giữa các từ cũng được bắt chước hoàn toàn. Nếu không biết âm thanh phát ra từ hai vị trí khác nhau, không ai có thể phân biệt đâu là giọng sau cánh cửa,… Continue reading 08 — Kho lưu giữ
03 — Đích nữ trở về
Sắc mặt Lục thị trắng bệch. Bà ta nhìn Tống Vy đứng trước cửa linh đường, lại nhìn bài vị mang tên Thẩm Chiêu Ninh đặt sau lưng mình. Đôi môi run lên mấy lần nhưng không phát ra được tiếng nào. Thẩm Ngọc Dao cũng không khá hơn. Nàng ta đứng chết lặng giữa… Continue reading 03 — Đích nữ trở về
07 — Kẻ mượn giọng
Cộc. Âm thanh không còn phát ra từ cửa sổ. Nó vang lên ngay phía sau tai phải của Lâm Uyên, rõ đến mức hắn có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua vành tai. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng bánh xe, tiếng kim loại rung dưới sàn và cả hơi thở… Continue reading 07 — Kẻ mượn giọng
02 — Tâm Nguyện Của Thẩm Chiêu Ninh
Xe ngựa rời khỏi bãi tha ma, xuyên qua màn mưa dày đặc. Tiếng bánh xe nghiến trên đường đá lẫn với tiếng vó ngựa đều đều bên ngoài. Mỗi lần xe xóc qua một ổ trũng, lồng ngực Tống Vy lại đau nhói. Cô dựa vào thành xe, kéo chặt chiếc áo choàng của… Continue reading 02 — Tâm Nguyện Của Thẩm Chiêu Ninh
01 — Người tỉnh lại trong quan tài
Thứ đầu tiên Tống Vy cảm nhận được là lạnh. Cái lạnh không đến từ gió hay mưa, mà ngấm thẳng vào da thịt, len qua từng đốt xương. Sau đó là mùi gỗ mới trộn lẫn với hương trầm, giấy tiền và một thứ ngai ngái giống đất ẩm. Cô muốn mở mắt nhưng… Continue reading 01 — Người tỉnh lại trong quan tài
06 — Người thứ mười ba
Lâm Uyên không lập tức quay đầu. Trong cửa kính, mọi người vẫn ở nguyên vị trí. Hứa Nghiêu ngồi thẳng lưng ở ghế 01, Trình Sương hơi nghiêng người về phía Bạch Vi, còn Tạ Tẫn đứng cạnh ghế 07. Từng cử động nhỏ đều được phản chiếu rõ ràng dưới ánh đèn vàng.… Continue reading 06 — Người thứ mười ba
