Lâm Uyên không lập tức quay đầu.
Trong cửa kính, mọi người vẫn ở nguyên vị trí. Hứa Nghiêu ngồi thẳng lưng ở ghế 01, Trình Sương hơi nghiêng người về phía Bạch Vi, còn Tạ Tẫn đứng cạnh ghế 07. Từng cử động nhỏ đều được phản chiếu rõ ràng dưới ánh đèn vàng.
Chỉ có hai bóng người đã chết là không tuân theo quy luật ấy.
Chu Kỳ vẫn cúi đầu trên ghế 12, mái tóc ướt che kín gương mặt. Nước từ quần áo hắn ta nhỏ xuống sàn, nhưng bên trong toa không hề xuất hiện bất kỳ vết nước nào tương ứng.
Phùng Chí đứng sau ghế 03, hai tay buông dọc bên người.
Chiếc áo khoác xám của ông ta vẫn nằm trên mặt ghế. Tấm vé bị thu hồi đặt ngay phía trên, dòng chữ “Đang chờ xử lý” chớp tắt trong tầm nhìn của Lâm Uyên. Tử tuyến quấn quanh tấm vé kéo ngược vào cửa kính, cuối cùng nối với bóng người phía sau.
Lâm Uyên hơi nghiêng đầu.
Mười một bóng người còn lại trong kính đồng loạt thay đổi theo góc nhìn của hắn.
Chu Kỳ và Phùng Chí không động đậy.
Điều này đủ chứng minh hai người họ không phải ảo ảnh do ánh sáng tạo thành.
“Đừng nhìn quá lâu.”
Tạ Tẫn lên tiếng rất khẽ. Hắn bước sang một bước, vừa vặn chắn giữa Lâm Uyên và cửa sổ.
Lâm Uyên vẫn nhìn qua vai hắn. “Anh cũng thấy họ?”
“Không rõ như cậu.” Tạ Tẫn không quay đầu lại, ánh mắt dừng trên lớp kính tối. “Nhưng tôi biết trong đó có thứ gì.”
“Vậy anh nên tránh sang bên. Tôi còn chưa nhìn rõ Phùng Chí có gì khác lúc còn sống.”
“Đó chính là lý do tôi không tránh.” Tạ Tẫn hạ thấp giọng. “Những thứ bị giữ lại trong kính không biết tất cả chúng ta đều nhìn thấy chúng. Nếu cậu để chúng nhận ra mình có thể quan sát, chúng sẽ bắt đầu nhìn lại.”
Lâm Uyên vừa nghe xong, bóng Phùng Chí trong cửa kính đột nhiên cử động.
Cái đầu vốn cúi thấp chậm rãi nâng lên.
Động tác rất cứng, giống như phần cổ đã bị gãy nhưng vẫn bị một sợi dây vô hình kéo thẳng. Gương mặt ông ta còn nguyên vẹn, không có máu hay vết thương. Chỉ có đôi mắt mở quá lớn, tròng đen gần như chiếm trọn hốc mắt.
Ánh mắt ấy xuyên qua vai Tạ Tẫn, nhìn thẳng về phía Lâm Uyên.
Tạ Tẫn đưa tay che mắt hắn.
Lòng bàn tay lạnh áp lên mi mắt, lập tức cắt đứt tầm nhìn. Cùng lúc đó, từ phía cửa sổ vang lên một tiếng động rất nhẹ.
Cộc.
Giống như móng tay gõ lên mặt kính.
Bạch Vi giật mình quay đầu. “Vừa rồi là tiếng gì vậy?”
“Đừng nhìn cửa sổ.” Tạ Tẫn nói lớn hơn, đủ để mọi người trong toa nghe rõ. Hắn vẫn giữ tay trước mắt Lâm Uyên. “Tất cả nhìn vào giữa lối đi.”
Giọng nói của hắn khiến mọi người lập tức căng thẳng. Hứa Nghiêu không hỏi nguyên do ngay, chỉ nhắc những người ngồi gần cửa sổ quay mặt lại. Trình Sương kéo Bạch Vi sát về phía mình, trong khi Hàn Sâm dùng túi dụng cụ chèn vào khoảng trống giữa lưng Cao Dương và thành toa, ngăn chàng trai vô thức ngả về phía sau.
Đến khi tiếng gõ không xuất hiện lần nữa, Tạ Tẫn mới buông tay.
Trước mắt Lâm Uyên còn lưu lại một vùng tối mờ. Hắn chớp mắt vài lần rồi nhìn Tạ Tẫn. “Anh biết nó sẽ phản ứng?”
“Tôi biết người chết không thích bị người sống nhận ra.”
“Nhưng tôi cũng được ghi là người chết.”
Tạ Tẫn im lặng trong chốc lát. Ánh mắt hắn dừng trên tấm vé số 07 đã được bấm lỗ, sau đó mới nói: “Đoàn tàu thừa nhận cậu có tư cách của người sống. Với những thứ trong kính, như vậy đã đủ.”
Câu trả lời không hoàn toàn giải quyết được nghi vấn, nhưng hiện tại không phải lúc thích hợp để truy hỏi.
Hứa Nghiêu nhìn hai người. “Trong cửa kính có gì?”
Lâm Uyên kể lại những gì mình vừa thấy. Hắn không giấu sự tồn tại của Chu Kỳ và Phùng Chí, cũng nói rõ hai bóng người không chuyển động đồng bộ với những người trong toa.
Tôn Hạo nghe xong lập tức nhìn về ghế 03, rồi cố gắng dừng ánh mắt trước khi chạm đến cửa sổ. “Ý cậu là Phùng Chí vẫn đứng ngay sau chỗ của ông ấy?”
“Chỉ có bóng của ông ta ở đó.” Lâm Uyên nhìn tấm vé trên áo khoác xám. “Ít nhất cơ thể thật không nằm trong toa này.”
“Vậy tại sao cửa kính lại phản chiếu ông ấy?”
Kỷ Văn suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng: “Có thể thứ được phản chiếu không phải con người, mà là thân phận hành khách. Phùng Chí đã chết nhưng vé của ông ấy vẫn còn trên tàu. Chu Kỳ cũng vậy.”
Hắn quay sang Tạ Tẫn, chờ người đàn ông xác nhận.
Tạ Tẫn không phủ nhận. “Cửa kính không chỉ phản chiếu những cơ thể đang tồn tại trong toa. Nó còn giữ lại dấu vết của những hành khách chưa được đoàn tàu xử lý xong.”
Bạch Vi nhìn chiếc khăn tay đang buộc trên ghế mình, do dự hỏi: “Vậy mười ba bóng người là mười một người chúng ta, cộng thêm Phùng Chí và Chu Kỳ?”
“Đúng.” Lâm Uyên đáp. “Hai người chết vẫn còn vé trên tàu, nên bóng của họ chưa biến mất.”
Cao Dương nhìn tấm vé trong tay rồi tự mình hiểu ra. “Vậy nếu có thêm người chết, số bóng vẫn là mười ba. Chỉ là một bóng người sống biến thành bóng của người chết.”
Kỷ Văn khẽ gật đầu. “Cửa kính đang giữ đủ mười hai vị trí hành khách, chứ không cộng dồn số người đã chết. Chừng nào một người vẫn còn vé và số thứ tự, bóng của người đó vẫn chiếm vị trí cũ.”
La Phong nhìn chiếc áo khoác xám trên ghế 03. “Như vậy chiếc ghế số 13 không tạo ra thêm một hành khách. Nó chỉ biến người ngồi lên thành một bóng chết mang số cũ.”
“Ít nhất trường hợp của Phùng Chí là như vậy.” Hứa Nghiêu nói. “Ông ấy vẫn nằm trong danh sách với số 03. Thứ thay đổi chỉ là trạng thái từ còn sống thành đã chết.”
Trong toa yên tĩnh vài giây.
Cách giải thích ấy khiến những gì đã xảy ra trở nên rõ ràng hơn, nhưng không khiến ai cảm thấy nhẹ nhõm. Phùng Chí vẫn ở trên tàu, song đã bị đẩy ra khỏi hàng ngũ những người có thể tiếp tục hành trình.
Trình Sương nhìn về phía Lâm Uyên. “Bóng của ông ấy có dấu hiệu đau đớn hay cầu cứu không?”
“Không.” Lâm Uyên nhớ lại đôi mắt đen ngòm vừa nhìn mình. “Ông ta chỉ đứng sau ghế 03. Sau khi phát hiện tôi đang quan sát, ông ta mới ngẩng đầu.”
“Có chắc đó vẫn là Phùng Chí không?” Dư Mạn hỏi.
“Không chắc.” Lâm Uyên trả lời thẳng. “Nó có hình dáng của ông ta, mang số 03 và nối với tấm vé của ông ta. Nhưng những thứ ấy chỉ chứng minh nó chứa một phần của Phùng Chí, không chứng minh ý thức bên trong còn nguyên vẹn.”
Tạ Tẫn nhìn hắn, ánh mắt thoáng dừng lại như không ngờ Lâm Uyên nhanh chóng phân biệt được điều này.
Bạch Vi khẽ siết tay Trình Sương. “Nếu lát nữa ông ấy gọi chúng ta thì sao?”
“Đừng vội trả lời.” Hứa Nghiêu nói. “Trước khi biết rõ thứ đó muốn gì, chúng ta cứ xem mọi phản ứng từ nó là một phần của bẫy.”
Tôn Hạo cau mày. “Nhưng nếu Phùng Chí thật sự còn tỉnh táo và đang cầu cứu thì sao? Chúng ta cứ mặc kệ như vậy à?”
“Cậu muốn cứu ông ấy, tôi hiểu.” Hứa Nghiêu nhìn thẳng vào hắn. “Nhưng cứu người không có nghĩa là nghe thấy tiếng gọi liền lao tới. Chúng ta cần biết ông ấy đang ở đâu, muốn chúng ta làm gì và cái giá của hành động đó là gì. Nếu chưa biết bất kỳ điều nào, đáp lại chỉ khiến đoàn tàu có thêm một người để giữ.”
Tôn Hạo mím môi. Hắn vẫn không hoàn toàn chấp nhận, nhưng cuối cùng chỉ cúi xuống kiểm tra nút thắt trên cổ tay.
Lâm Uyên nhìn Tạ Tẫn. “Anh từng nói đoàn tàu có thể giữ ký ức hoặc một phần linh hồn để vận hành quy tắc. Những bóng trong kính là loại nào?”
“Có thể là cả hai.” Tạ Tẫn đáp. “Ban đầu chúng thường chỉ lặp lại một số hành động hoặc lời nói cuối cùng. Nhưng tồn tại càng lâu, chúng càng biết cách dùng những gì còn sót lại để khiến người sống tin mình vẫn là người cũ.”
“Anh đã gặp chuyện này ở lần trước?”
“Không phải trên chuyến tàu này.” Tạ Tẫn nhìn về cánh cửa cuối toa. “Một phó bản khác từng giữ lại giọng nói của người chết. Nó biết gọi đúng tên, biết kể những chuyện riêng tư, thậm chí biết khóc và cầu xin. Người mở cửa cho nó đến lúc chết vẫn tin mình đã cứu đúng người.”
Lâm Uyên nghe ra một sự nặng nề khác thường trong giọng hắn. “Người đó là anh?”
“Không.” Tạ Tẫn khẽ lắc đầu. “Tôi là người đứng bên cạnh nhưng không kịp ngăn lại.”
“Vậy lần này anh định ngăn tất cả?”
Tạ Tẫn quay sang nhìn hắn. “Tôi không ngăn được tất cả. Nhưng ít nhất người ngồi gần tôi nhất thì có thể thử.”
Giọng nói không mang ý trêu đùa. Lâm Uyên im lặng một nhịp rồi kéo sợi dây buộc cổ tay mình, để nút thắt chắc hơn.
“Tôi sẽ cố không khiến anh phải thử quá nhiều.”
Tạ Tẫn nhìn động tác của hắn, khóe môi hơi cong lên. “Câu này nghe đáng tin hơn lời hứa sẽ ngồi yên.”
Không khí căng thẳng giữa hai người dịu xuống đôi chút.
Đúng lúc ấy, tấm vé số 12 trên ghế bỗng phát ra tiếng sột soạt.
Mọi người lập tức quay sang.
Không ai chạm vào nó, nhưng tấm vé ướt đang chậm rãi tự lật mặt sau. Nước đen thấm qua lớp nỉ, để lại một vệt hình bàn tay dưới mặt giấy. Dòng chữ mang tên Chu Kỳ nhòe đi, sau đó hiện lại rõ ràng hơn.
Lâm Uyên tập trung nhìn.
Ngoài tên và số thứ tự, phía dưới xuất hiện thêm một hàng chữ chỉ mình hắn có thể thấy:
Trạng thái lưu giữ: Chưa hoàn chỉnh.
Hắn đọc lại cho những người khác nghe.
Kỷ Văn lập tức hỏi: “Chưa hoàn chỉnh có nghĩa là đoàn tàu còn thiếu một phần của Chu Kỳ, hay quá trình biến anh ta thành thứ khác chưa kết thúc?”
“Chưa có cách xác định.” Lâm Uyên nhìn tử tuyến quanh tấm vé. “Nhưng đường nối của Chu Kỳ khác Phùng Chí. Tử tuyến của Phùng Chí kéo về cánh cửa cuối toa, còn Chu Kỳ lại nối thẳng xuống dưới ghế.”
Hàn Sâm cầm đèn pin, nhưng không bật ngay. Ông nhìn khoảng tối dưới ghế 12 rồi hỏi: “Có nên kiểm tra phía dưới không?”
“Không.” Tạ Tẫn trả lời dứt khoát. Nhận thấy Hàn Sâm đang chờ giải thích, hắn nói thêm: “Bàn tay vừa trình vé xuất hiện từ dưới đó. Nếu Chu Kỳ chỉ còn lại một phần, chúng ta chưa biết phần còn lại đang thiếu là gì. Đưa mặt xuống gầm ghế lúc này chẳng khác nào chủ động đến gần.”
Hàn Sâm gật đầu, cất đèn pin trở lại túi.
Hứa Nghiêu lấy một đoạn băng y tế của Trình Sương, dán xuống sàn thành một đường giới hạn cách ghế 12 gần một mét. “Từ bây giờ, không ai vượt qua đường này. Nếu có đồ vật lăn vào trong, cứ bỏ lại.”
Cao Dương nhìn chai nước đã được đặt sát chân ghế mình, lập tức chuyển nó lên đùi.
Tiếng bánh xe dưới sàn đột nhiên chậm lại.
Không phải đoàn tàu dừng hẳn, nhưng khoảng cách giữa các nhịp va chạm kéo dài hơn trước. Ánh đèn trên trần cũng tối dần, khiến cửa kính hai bên trở thành những tấm gương đen.
Tất cả tự giác quay mặt vào lối đi.
Keng.
Tiếng chuông thứ sáu vang lên.
Chiếc loa trên cửa phát ra một tràng nhiễu ngắn. Sau đó, giọng phụ nữ quen thuộc cất lên:
“Ngày thứ hai, chuyến tàu sẽ đi qua khu vực không có ga dừng.”
“Trong thời gian này, có thể xuất hiện hành khách cần hỗ trợ ở bên ngoài toa.”
“Để bảo đảm an toàn, xin quý hành khách ghi nhớ quy tắc thứ hai.”
Giọng nói dừng lại một nhịp, như cố tình cho tất cả thời gian lắng nghe.
“Khi nghe thấy tiếng gõ cửa sổ, không được đáp lại người ở bên ngoài.”
“Nhân viên trên tàu sẽ không chịu trách nhiệm đối với hành khách tự ý trả lời.”
Tiếng loa tắt.
Cùng lúc đó, trên mặt vé của mười người còn sống xuất hiện một hàng chữ đỏ giống hệt nội dung thông báo:
Quy tắc thứ hai: Khi nghe thấy tiếng gõ cửa sổ, không được đáp lại người ở bên ngoài.
Hứa Nghiêu đọc kỹ từng chữ rồi nhìn mọi người. “Không ai được nói chuyện với người bên ngoài. Cũng đừng gật đầu, lắc đầu, viết chữ lên kính hoặc làm bất cứ động tác nào có thể bị xem là trả lời.”
Tôn Hạo hỏi: “Nếu chúng ta nói chuyện với nhau thì sao? Người bên ngoài có nghe được rồi tưởng là chúng ta đáp lại nó không?”
“Chưa biết quy tắc phán định theo lời nói hay đối tượng.” Kỷ Văn đáp. “An toàn nhất là sau khi tiếng gõ xuất hiện, tất cả cùng im lặng.”
Bạch Vi rút điện thoại ra, định mở ứng dụng ghi chú rồi mới nhớ màn hình không thể mở khóa. Cô lấy bút dạ màu bạc, viết lên mu bàn tay mình hai chữ “Không đáp”, sau đó đưa bút cho Trình Sương.
Trình Sương viết tương tự rồi truyền cho những người còn lại. “Nếu ai hoảng quá, cứ nhìn xuống tay. Đừng để đến lúc nghe giọng người quen mới nhớ ra quy tắc.”
Cao Dương nhận bút, bàn tay hơi chần chừ. “Người bên ngoài có thể giả giọng người thân sao?”
“Đừng tự nghĩ trước nó sẽ dùng ai.” La Phong nhìn vẻ mặt chàng trai, giọng bớt gay gắt hơn thường ngày. “Cậu càng tưởng tượng rõ, lát nữa càng dễ nghe thấy đúng người ấy.”
Cao Dương giật mình, lập tức cúi đầu viết.
Dư Mạn nhìn quanh những cửa sổ sau lưng mọi người. “Chúng ta có nên che kính lại không?”
Hàn Sâm kiểm tra giá hành lý trống rồi lắc đầu. “Không đủ vật liệu che hết. Hơn nữa, nếu tấm kính bị che mà tiếng gõ vẫn vang lên, chúng ta càng khó biết nó đang ở đâu.”
“Biết nó ở đâu có ích gì?” Dư Mạn hỏi. “Dù sao chúng ta cũng không được đáp.”
“Ít nhất có thể nhận ra người nào đang bị nhắm đến.” Hàn Sâm chỉ vào những sợi dây buộc cổ tay. “Nếu người đó mất bình tĩnh, hai người gần nhất còn kịp giữ lại.”
Hứa Nghiêu đồng ý với cách này. Hắn sắp xếp mỗi người quan sát người ngồi đối diện, nhưng không nhìn thẳng vào cửa sổ. Trình Sương và Bạch Vi để ý lẫn nhau. La Phong quan sát Tôn Hạo. Kỷ Văn để ý Dư Mạn, còn Hàn Sâm ngồi gần Cao Dương nhất.
Tạ Tẫn không có ghế, nên đứng cạnh Lâm Uyên như cũ.
“Còn chúng ta?” Lâm Uyên hỏi.
“Tôi nhìn cậu.”
“Vậy ai nhìn anh?”
Tạ Tẫn hơi cúi xuống, giọng nói vừa đủ cho hai người nghe thấy. “Cậu có thể nhìn tôi, miễn là đừng nhìn xuyên qua vai tôi ra cửa kính.”
“Anh nói như thể tôi rất dễ mắc bẫy.”
“Cậu không dễ mắc bẫy.” Tạ Tẫn dừng một chút rồi nói tiếp, “Cậu chỉ dễ tự bước vào khi cho rằng bên trong còn người có thể cứu.”
Lâm Uyên không phủ nhận.
Tử tuyến của Phùng Chí vẫn kéo về cánh cửa cuối toa. Chỉ cần nó chưa đứt, một phần nào đó của ông ta vẫn còn tồn tại. Nếu có cơ hội thật sự, Lâm Uyên biết mình sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Tạ Tẫn dường như hiểu hắn đang nghĩ gì. “Muốn cứu thì cứ tìm cách. Tôi không bắt cậu phải mặc kệ ông ta.”
Lâm Uyên nhìn hắn, hơi bất ngờ.
“Nhưng trước khi hành động, hãy nói cho tôi biết.” Tạ Tẫn tiếp tục. “Ít nhất để tôi xác định cậu đang cứu người hay đang tự nộp mình cho đoàn tàu.”
“Anh sẽ giúp?”
“Nếu cách đó không khiến cả hai cùng chết.”
“Còn nếu chỉ một người phải chết?”
Ánh mắt Tạ Tẫn trầm xuống. “Vậy người đó cũng không thể là cậu.”
Câu trả lời đến quá nhanh, gần như không cần suy nghĩ.
Lâm Uyên muốn hỏi tại sao, nhưng tiếng kim loại ma sát đột ngột vang lên từ phía ngoài toa khiến tất cả lời nói dừng lại.
Két—
Âm thanh kéo dài dọc theo cửa kính, giống như có thứ gì đó sắc nhọn đang cào lên bề mặt bên ngoài.
Mọi người đồng loạt im lặng.
Đoàn tàu vẫn chạy. Ngoài cửa sổ không có đường ray hay mặt đất, chỉ có bóng tối đặc quánh. Theo lẽ thường, không một người nào có thể đứng bên ngoài toa trong lúc này.
Két—
Âm thanh dừng lại ngay sau ghế 03.
Chiếc áo khoác xám trên mặt ghế khẽ rung. Tấm vé của Phùng Chí tự dịch chuyển một đoạn nhỏ, mép giấy hướng về phía cửa sổ.
Lâm Uyên nhìn xuống cổ tay mình, không quay đầu.
Tách.
Một giọt nước rơi xuống bên ngoài kính.
Sau đó là giọt thứ hai.
Tách.
Tách.
Những giọt nước nối thành một đường dài, chậm rãi trượt từ mép trên cửa sổ xuống dưới. Một bóng người mờ nhạt xuất hiện sau lớp kính, đầu tiên chỉ là đường viền của bả vai, tiếp theo là mái tóc và gương mặt trắng bệch.
Cộc.
Nó gõ lên cửa sổ một lần.
Không ai cử động.
Cộc.
Lần thứ hai.
Tôn Hạo ngồi đối diện ghế 03, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Hắn đã nhìn thấy người bên ngoài dù không hề quay hẳn đầu.
Phùng Chí đang áp mặt vào cửa kính.
Ông ta vẫn mặc áo sơ mi như lúc biến mất, nhưng toàn thân ướt sũng. Hai chân không đứng trên bất kỳ bề mặt nào, cứ thế lơ lửng trong bóng tối và di chuyển ngang bằng với đoàn tàu. Một bàn tay ông ta bám vào mép cửa sổ, bàn tay còn lại liên tục gõ kính.
Cộc.
Lần thứ ba.
Phùng Chí há miệng.
Lớp kính dày không ngăn được giọng nói của ông ta truyền vào toa.
“Tôn Hạo, nhìn tôi đi.”
Giọng nói vẫn giống hệt lúc còn sống, có cả sự nóng nảy lẫn hoảng loạn mà mọi người đã quen thuộc.
“Tôi chưa chết. Chiếc ghế đó đưa tôi sang toa bên cạnh.”
Tôn Hạo nín thở, hai bàn tay siết chặt tay vịn.
Phùng Chí tiếp tục nói: “Tôi tìm được cửa ra rồi, nhưng phải có người bên trong mở giúp. Cậu chỉ cần kéo chốt dưới cửa sổ xuống. Nhanh lên, thứ kia sắp quay lại.”
Không ai biết “thứ kia” là gì.
Hứa Nghiêu nhìn thẳng vào Tôn Hạo, chậm rãi lắc đầu. La Phong cũng đặt một tay lên cánh tay hắn, đề phòng hắn đột ngột đứng dậy.
Phùng Chí gõ mạnh hơn.
“Tôn Hạo, cậu nghe thấy tôi mà, đúng không?”
Môi Tôn Hạo hơi hé ra.
La Phong lập tức siết tay. Tôn Hạo giật mình tỉnh lại, cắn chặt môi đến bật máu rồi cúi gằm mặt.
Người ngoài cửa sổ ngừng gõ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, gương mặt hoảng loạn của Phùng Chí hoàn toàn mất đi biểu cảm. Đôi mắt ông ta chậm rãi chuyển động, lướt qua từng người trong toa như đang chọn một mục tiêu khác.
Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng trên Lâm Uyên.
Tạ Tẫn dịch sang bên, che khuất phần lớn cửa kính. Nhưng trước khi tầm nhìn bị chặn hoàn toàn, Lâm Uyên vẫn thấy tử tuyến của Phùng Chí.
Nó không mọc ra từ cơ thể ông ta.
Sợi chỉ đen xuyên qua giữa lồng ngực, kéo dài vào bóng tối phía sau, giống như một sợi dây đang treo con rối. Đầu còn lại của nó không nối với cánh cửa, cũng không nối với tấm vé trên ghế 03.
Nó kéo xuống dưới đoàn tàu.
Ngoài cửa kính, Phùng Chí bỗng mỉm cười.
Ông ta nâng bàn tay mang số 03, đặt sát lên mặt kính rồi chậm rãi gõ lần thứ tư.
Cộc.
Lần này, tiếng gõ vang lên ngay bên tai Lâm Uyên.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “06 — Người thứ mười ba”