Cộc.
Âm thanh không còn phát ra từ cửa sổ.
Nó vang lên ngay phía sau tai phải của Lâm Uyên, rõ đến mức hắn có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua vành tai. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng bánh xe, tiếng kim loại rung dưới sàn và cả hơi thở của những người xung quanh đều bị đẩy ra xa.
Chỉ còn lại tiếng gõ.
Lâm Uyên vẫn giữ nguyên tư thế.
Ngoài cửa kính sau ghế 03, bàn tay Phùng Chí còn đặt trên mặt kính. Khoảng cách từ đó đến ghế 07 ít nhất cũng phải vài mét. Dù âm thanh có thể truyền qua toa tàu, nó cũng không thể giống như vừa vang lên sát bên tai hắn.
Tạ Tẫn nhận ra sự khác thường gần như ngay lập tức.
Hắn không lên tiếng, chỉ đặt hai ngón tay lên cổ tay Lâm Uyên, đúng nơi có hàng chữ “Không đáp” được viết bằng bút bạc. Lực tay không mạnh, nhưng đủ để nhắc hắn nhớ quy tắc.
Lâm Uyên khẽ hạ mắt.
Một sợi tử tuyến mới đang bò lên từ khe hở dưới sàn.
Nó mảnh hơn những đường nối hắn từng nhìn thấy, gần như trong suốt. Đầu sợi chỉ xuyên qua chân ghế 07, chậm rãi quấn thành một vòng tròn chưa khép kín quanh túi áo nơi hắn cất tấm vé.
Ngoài cửa sổ, Phùng Chí vẫn mỉm cười.
Đôi môi trắng bệch của ông ta chậm rãi chuyển động.
“Lâm Uyên.”
Giọng nói truyền thẳng vào tai hắn.
Không ai khác trong toa có phản ứng. Tôn Hạo vẫn cúi gằm mặt, La Phong giữ chặt cánh tay hắn, còn Hứa Nghiêu đang nhìn từng người để bảo đảm không ai tự ý hành động.
Chỉ mình Lâm Uyên nghe thấy lời gọi ấy.
“Cậu nhìn thấy sợi dây, đúng không?”
Nụ cười trên mặt Phùng Chí rộng thêm một chút.
“Cậu biết tôi vẫn còn ở đây.”
Vòng chỉ quanh tấm vé số 07 khẽ co lại.
Lâm Uyên không trả lời.
Hắn không quay đầu, cũng không tỏ ra mình đã nghe thấy. Ánh mắt chỉ dừng trên bàn tay Tạ Tẫn đang đặt ở cổ tay mình.
Phùng Chí kiên nhẫn chờ vài giây rồi tiếp tục:
“Tử tuyến chưa đứt, người chưa hoàn toàn biến mất. Đây không phải điều cậu luôn tin sao?”
Lần này, đồng tử Lâm Uyên khẽ co lại.
Thứ bên ngoài không chỉ biết hắn có thể nhìn thấy tử tuyến. Nó còn hiểu hắn sẽ dùng tử tuyến để phán đoán một người còn khả năng cứu được hay không.
Tạ Tẫn không nhìn thấy sợi chỉ rõ như hắn, nhưng dường như nhận ra phản ứng rất nhỏ ấy. Hắn lấy cây bút bạc đang nằm trên tay vịn, kéo bàn tay Lâm Uyên lại rồi viết thêm phía dưới hai chữ “Không đáp” một hàng ngắn:
Nó biết không có nghĩa nó là thật.
Ngòi bút lướt qua da hơi lạnh.
Lâm Uyên đọc xong, khẽ khép các ngón tay lại.
Bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt Phùng Chí lập tức thay đổi.
Ông ta không còn mỉm cười nữa.
“Cậu không muốn biết mình đã chết thế nào sao?”
Giọng nói vẫn vang sát bên tai, lần này chậm và rõ hơn trước.
“Người đứng cạnh cậu biết.”
Vòng chỉ quanh tấm vé số 07 lập tức siết vào.
Mép tấm vé rung nhẹ trong túi áo.
Lâm Uyên cảm nhận được Tạ Tẫn hơi tăng lực nơi cổ tay mình. Hắn ngẩng lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt người đàn ông.
Tạ Tẫn không biết Phùng Chí đang nói gì.
Nhưng hắn không hề né tránh.
Lâm Uyên nhìn hắn trong chốc lát rồi dùng tay còn lại giữ chặt tấm vé qua lớp vải. Vòng tử tuyến vừa định khép kín bỗng dừng lại, giống như đang chờ một điều kiện cuối cùng.
Một câu trả lời.
Chỉ cần hắn thừa nhận đã nghe thấy, sợi chỉ sẽ lập tức buộc vào tấm vé.
Ngoài cửa kính, Phùng Chí áp cả khuôn mặt lên lớp kính lạnh.
“Chỉ cần nói một tiếng thôi.”
“Bảo tôi rằng cậu nghe thấy.”
“Sau đó tôi sẽ nói cho cậu biết tất cả.”
Lâm Uyên vẫn im lặng.
Vài giây sau, vòng chỉ quanh tấm vé chậm rãi nới lỏng. Nó không biến mất mà trượt xuống dưới ghế, tiếp tục bò dọc theo khe sàn.
Phùng Chí nhận ra hắn sẽ không trả lời.
Gương mặt ông ta lại trở nên trống rỗng.
Cơ thể ướt sũng ngoài cửa sổ đột nhiên trượt đi. Hai chân vẫn không cử động, nhưng cả người đã dịch chuyển dọc theo thành toa, giống như bị sợi dây phía dưới kéo sang một vị trí khác.
Két—
Móng tay ông ta cào lên cửa kính, để lại năm vệt nước đen.
Cộc.
Tiếng gõ lần này dừng sau lưng Cao Dương.
Chàng trai lập tức cứng người.
Hàn Sâm đang ngồi gần nhất nhận ra phản ứng ấy, lập tức đặt một tay lên vai cậu. Cao Dương không quay đầu, nhưng hai mắt đã đỏ lên. Môi cậu run nhẹ như đang cố gọi một người nào đó.
Phùng Chí vẫn giữ nguyên khuôn mặt của mình.
Nhưng giọng nói phát ra ngoài cửa sổ đã biến thành giọng một người phụ nữ trung niên.
“Dương con.”
Cao Dương hít mạnh một hơi.
“Là mẹ đây.”
“Quay lại nhìn mẹ đi.”
Bàn tay Hàn Sâm lập tức trượt từ vai lên, bịt kín miệng chàng trai. Tay còn lại ông giữ chặt cổ tay cậu trên tay vịn, không cho cậu giãy ra.
Cao Dương không phản kháng.
Nước mắt chỉ lặng lẽ tràn khỏi khóe mắt, chảy xuống mu bàn tay Hàn Sâm.
Lâm Uyên nhìn thấy tử tuyến dưới sàn tách ra một nhánh mới. Nó bò về phía ghế 10, quấn thành một vòng chưa khép quanh tấm vé của Cao Dương.
Khi Cao Dương suýt bật thành tiếng, hai đầu vòng chỉ lập tức tiến sát vào nhau.
Đến lúc Hàn Sâm bịt miệng cậu lại, chúng mới dừng.
Thứ ngoài cửa sổ không cần người bên trong mở chốt.
Nó cần một người thừa nhận mình đang nghe.
Két—
Phùng Chí lại trượt sang cửa sổ tiếp theo.
Cộc.
Dư Mạn bỗng run lên.
Một giọng nữ trẻ tuổi vang ngoài cửa sổ. Những người khác chỉ nghe được tiếng nói mơ hồ, nhưng Dư Mạn dường như nhận ra ngay chủ nhân của nó. Cô nhắm chặt mắt, hai bàn tay siết lấy tấm vé đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Chị Mạn, mở cửa cho em.”
“Em lạnh quá.”
“Chị bỏ em lại một lần rồi, lần này cũng định mặc kệ em sao?”
Hơi thở Dư Mạn trở nên hỗn loạn.
Kỷ Văn lập tức nắm lấy cổ tay cô, sau đó đưa bàn tay có hai chữ “Không đáp” tới trước mắt cô.
Dư Mạn nhìn hàng chữ ấy.
Một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi thả lỏng tấm vé. Nước mắt không rơi, nhưng sắc mặt đã trắng đến mức gần như không còn huyết sắc.
Phùng Chí tiếp tục di chuyển.
Mỗi khi dừng trước một cửa sổ, ông ta lại đổi sang một giọng nói khác.
Có lúc là giọng đàn ông già nua.
Có lúc là tiếng trẻ con khóc.
Có lúc chỉ là một lời gọi tên rất khẽ, nhưng đủ khiến người được gọi mất đi bình tĩnh.
Không phải ai cũng nghe thấy cùng một nội dung.
Trình Sương nhìn thấy Bạch Vi đột ngột quay mặt về phía cửa sổ liền kéo cô vào lòng, dùng một tay che kín tai cô. La Phong vẫn giữ Tôn Hạo, nhưng chính bàn tay hắn cũng nổi đầy gân xanh khi một giọng nói nào đó vang lên sau lưng.
Hứa Nghiêu không nghe theo bất kỳ lời gọi nào. Hắn nhìn thẳng vào giữa lối đi, liên tục quan sát phản ứng của từng người. Mỗi khi có ai sắp mất kiểm soát, hắn liền ra hiệu cho người gần nhất giữ lại.
Không ai đáp.
Những vòng tử tuyến dưới sàn xuất hiện ngày càng nhiều, lần lượt quấn quanh từng tấm vé. Nhưng tất cả đều chỉ thiếu một đoạn cuối cùng để khép kín.
Thứ ngoài cửa sổ bắt đầu mất kiên nhẫn.
Những tiếng gọi dịu dàng dần biến thành trách móc, sau đó là nguyền rủa. Gương mặt Phùng Chí cũng thay đổi theo từng giọng nói. Có lúc da mặt ông ta phồng lên như bị ngâm nước quá lâu. Có lúc hai hốc mắt chảy ra thứ chất lỏng đen đặc. Có lúc miệng bị kéo dài đến tận mang tai nhưng âm thanh phát ra vẫn là tiếng khóc của một đứa trẻ.
Cuối cùng, cơ thể ấy trượt đến cửa sổ cạnh ghế 07.
Tạ Tẫn hơi nghiêng người, chắn trước Lâm Uyên.
Cộc.
Phùng Chí nhìn thẳng vào hắn.
Miệng ông ta mở ra, nhưng giọng nói phát ra lại thuộc về Lâm Uyên.
“Tạ Tẫn.”
Các ngón tay Tạ Tẫn khẽ siết lại.
Lâm Uyên đang nhìn hắn nên nhận ra phản ứng rất nhỏ ấy.
Giọng nói ngoài cửa sổ giống hắn đến mức gần như không có bất kỳ khác biệt nào, từ âm sắc đến cách ngắt nhịp.
“Nhìn tôi đi.”
“Tôi đang ở ngoài này.”
“Chỉ cần anh mở cửa, tôi sẽ trở về.”
Tạ Tẫn không quay đầu.
Hắn vẫn đứng trước ghế 07, nhưng ánh mắt đã lạnh đi rõ rệt. Chiếc đồng hồ dừng ở 00:00 trên cổ tay khẽ rung, mặt kính xuất hiện một lớp sương mỏng.
Tử tuyến dưới sàn bò về phía hắn.
Nhưng Tạ Tẫn không có tấm vé để nó quấn vào.
Đầu sợi chỉ dò dẫm quanh chân hắn một lúc, sau đó leo lên cổ tay mang đồng hồ. Ngay khi chạm vào mặt kính, nó bỗng co giật như bị thứ gì đó làm bỏng rồi lập tức rơi xuống.
Ngoài cửa sổ, Phùng Chí há miệng phát ra một tiếng rít không giống tiếng người.
Khuôn mặt ông ta đột nhiên đập mạnh vào kính.
Rầm!
Cả toa tàu rung lên.
Bạch Vi giật bắn người. Cao Dương suýt bật tiếng kêu nhưng Hàn Sâm vẫn bịt chặt miệng cậu.
Phùng Chí liên tục đập đầu vào cửa sổ.
Rầm!
Rầm!
Mỗi lần va chạm, gương mặt trắng bệch lại lõm xuống một chút. Mũi gãy lệch sang bên, da trán nứt ra, nhưng không có máu chảy xuống. Từ trong các vết nứt chỉ tràn ra nước đen.
Giọng Lâm Uyên vẫn tiếp tục vang lên giữa những tiếng va đập.
“Tạ Tẫn, mở cửa.”
“Tôi biết anh nghe thấy.”
“Tại sao anh không cứu tôi?”
Câu cuối cùng khiến ánh mắt Tạ Tẫn trầm hẳn xuống.
Lâm Uyên đưa tay nắm lấy cổ tay hắn.
Tạ Tẫn quay sang.
Lâm Uyên không thể lên tiếng, chỉ dùng ngón tay chậm rãi gạch một đường lên hàng chữ trên mu bàn tay mình.
Không đáp.
Tạ Tẫn nhìn động tác ấy vài giây.
Sau đó hắn lật bàn tay lại, giữ lấy tay Lâm Uyên. Vẻ lạnh lẽo trong mắt dần bị ép xuống, chỉ còn sự bình tĩnh gần như tuyệt đối.
Ngoài cửa sổ, Phùng Chí ngừng va đầu.
Thứ đó biết cả hai sẽ không mắc bẫy.
Cơ thể ướt sũng một lần nữa bị kéo đi.
Lần này nó trượt thẳng về cuối toa.
Tấm vé trên ghế 12 đột nhiên rung lên.
Lâm Uyên quay mắt về phía đó.
Tử tuyến nối xuống dưới ghế 12 đang co giật dữ dội, giống như có thứ gì đó ở bên dưới nhận ra một sự hiện diện quen thuộc. Nước đen thấm ra khỏi mép nệm, từng giọt rơi xuống sàn.
Ngoài cửa sổ cạnh ghế 12, Phùng Chí chậm rãi xuất hiện.
Gương mặt ông ta đã biến dạng sau những lần đập vào kính, nhưng khi nhìn chiếc ghế trống, các vết nứt lại nhanh chóng khép lại. Chỉ trong vài giây, khuôn mặt ấy trở về trạng thái nguyên vẹn.
Ông ta đưa một ngón tay lên môi.
Sau đó khẽ gọi:
“Chu Kỳ.”
Tấm vé số 12 bật lên khỏi mặt ghế.
Hứa Nghiêu lập tức giơ tay ra hiệu tất cả giữ nguyên vị trí.
“Chu Kỳ.”
Phùng Chí gọi lần thứ hai.
Từ dưới gầm ghế vang lên tiếng nước chảy.
Tử tuyến nối với tấm vé số 12 chậm rãi bò lên, quấn quanh chân ghế. Đường giới hạn bằng băng y tế vẫn còn nguyên, nhưng nước đen đã bắt đầu lan về phía mép băng.
“Anh ở dưới đó, đúng không?”
Giọng Phùng Chí trở nên dịu dàng một cách bất thường.
“Tôi tới đón anh.”
“Chỉ cần trả lời tôi.”
Không ai trong toa cử động.
Nhưng thứ ở dưới ghế 12 không phải một người còn sống.
Nó không nhìn thấy hai chữ “Không đáp” trên tay.
Cũng không có ai có thể bịt miệng nó lại.
Cộc.
Một tiếng gõ vang lên từ dưới sàn.
Đó là câu trả lời.
Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả tử tuyến đang quấn quanh vé của những người còn sống đồng loạt rút lui.
Chúng lao về phía ghế 12 như một đàn rắn đen. Đầu tiên quấn lấy chân ghế, sau đó chui xuống khe sàn, nối với sợi dây đang kéo dài từ cơ thể Phùng Chí.
Nụ cười xuất hiện trên gương mặt ông ta.
“Cuối cùng cũng tìm được anh.”
Một bàn tay tái nhợt từ dưới ghế 12 thò ra.
Nó không vươn về phía cửa sổ.
Năm ngón tay chỉ chậm rãi xòe ra, giống như đang chờ nhận một thứ gì đó.
Tử tuyến ngoài cửa sổ lập tức căng thẳng.
Cơ thể Phùng Chí bỗng bị giật mạnh xuống dưới.
Ông ta không kịp phản ứng. Nụ cười vẫn còn trên mặt, nhưng cả người đã trượt khỏi cửa kính. Hai bàn tay cào lên bề mặt, để lại những vệt nước dài ngoằn ngoèo.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất, khuôn mặt Phùng Chí lại trở nên hoảng loạn.
Lần này không còn giống một biểu cảm được bắt chước.
Ông ta há miệng như muốn kêu cứu.
Nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Sợi tử tuyến xuyên qua ngực kéo ông ta xuống dưới đoàn tàu. Bàn tay mang số 03 đập lên cửa kính một lần cuối rồi lập tức bị bóng tối nuốt chửng.
Két—
Năm đầu ngón tay trượt khỏi mặt kính.
Bóng người bên ngoài biến mất.
Cùng lúc đó, bàn tay dưới ghế 12 nắm chặt lại.
Nó kéo một đoạn tử tuyến cuối cùng xuống gầm ghế rồi từ từ rút vào bóng tối.
Tấm vé ướt rơi trở lại mặt nệm.
Mọi thứ yên tĩnh.
Không ai lên tiếng.
Hứa Nghiêu vẫn giữ một tay giơ giữa lối đi, ra hiệu tiếp tục im lặng. Hắn chờ gần một phút, sau đó nhìn sang Tạ Tẫn.
Tạ Tẫn không trả lời ngay.
Hắn quan sát các cửa sổ, tiếp theo nhìn xuống sàn rồi dừng ánh mắt ở ghế 12. Đến khi lớp nước bên ngoài kính hoàn toàn bị bóng tối cuốn đi, hắn mới nói:
“Nó không còn ở ngoài cửa sổ.”
Giọng nói vừa vang lên, mọi người mới chậm rãi thở ra.
Hàn Sâm buông tay khỏi miệng Cao Dương. Chàng trai cúi gập người, ho liên tục nhưng không phát ra tiếng khóc. Hàn Sâm không hỏi cậu đã nghe thấy ai, chỉ vỗ nhẹ lên lưng giúp cậu ổn định hơi thở.
Trình Sương lập tức đi đến chỗ Tôn Hạo.
Môi hắn đã bị cắn rách, máu chảy xuống cằm. Cô dùng gạc sạch ép lên vết thương rồi nói: “Anh thả lỏng đi. Cắn thêm chút nữa là phải khâu đấy.”
Tôn Hạo nhận miếng gạc nhưng hai tay vẫn run.
“Tôi thật sự tưởng đó là Phùng Chí.” Hắn nói, giọng khàn đặc. “Ông ta nói chiếc ghế đưa mình sang toa khác. Nếu La Phong không giữ lại, có lẽ tôi đã…”
“Nhưng cậu chưa làm.” La Phong cắt ngang. Hắn buông cánh tay Tôn Hạo, để lộ mấy vết ngón tay đỏ hằn trên da. “Sợ hãi không tính là phạm quy. Chỉ cần cậu chưa trả lời, chuyện vừa rồi vẫn chưa thể lấy mạng cậu.”
Tôn Hạo nhìn hắn một lúc rồi khẽ gật đầu.
Ở phía bên kia, Cao Dương cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở. Cậu lau nước mắt, ngập ngừng nói: “Tôi nghe thấy giọng mẹ mình. Bà ấy gọi đúng biệt danh hồi nhỏ, cả cách nói cũng giống hệt.”
Dư Mạn ngồi im ở ghế 09.
Kỷ Văn không ép cô kể lại. Hắn chỉ hỏi: “Những người khác cũng nghe thấy giọng quen sao?”
Bạch Vi gật đầu. “Tôi nghe thấy một người đã lâu không gặp. Nhưng lúc đó thứ đứng ngoài cửa sổ vẫn mang mặt Phùng Chí.”
“Vậy hình dáng và giọng nói không nhất thiết thuộc cùng một người.” Kỷ Văn nhìn những vết nước đang nhạt dần trên kính. “Nó giữ lại hình dạng của Phùng Chí, nhưng lấy giọng từ ký ức của mục tiêu.”
“Không chỉ lấy giọng.” Lâm Uyên nói. “Nó còn biết nên dùng câu nào để khiến từng người muốn trả lời.”
Mọi ánh mắt chuyển về phía hắn.
Lâm Uyên kể lại vòng tử tuyến đã xuất hiện quanh mỗi tấm vé. Hắn giải thích rằng chúng chỉ còn thiếu một đoạn cuối cùng để khép kín, và mỗi khi có người sắp lên tiếng, khoảng trống ấy lại thu hẹp.
Hứa Nghiêu nghe xong liền hỏi: “Nếu một vòng chỉ khép lại thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Chưa thể chắc chắn.” Lâm Uyên nhìn tấm vé số 07 trong tay. “Nhưng nó không tìm cách kéo người trong toa ra ngoài. Nó đang tìm một tấm vé để buộc vào.”
Kỷ Văn lập tức hiểu ý hắn. “Một vị trí để tiếp nhận nó.”
“Hoặc một thân phận để thay thế.” La Phong bổ sung.
Hàn Sâm nhìn chiếc chốt dưới cửa sổ. “Vậy chuyện mở cửa chỉ là mồi nhử. Điều nó thật sự cần là một câu trả lời.”
“Câu trả lời giúp nó xác định người bên trong đã thừa nhận sự tồn tại của nó.” Hứa Nghiêu trầm ngâm. “Sau đó nó mới có quyền nối với tấm vé của người ấy.”
Không ai biết suy đoán này chính xác đến đâu, nhưng những vòng tử tuyến Lâm Uyên nhìn thấy đã chứng minh trả lời chắc chắn sẽ dẫn đến một hậu quả nào đó.
Bạch Vi chợt quay sang Tạ Tẫn. “Vừa rồi thứ đó cũng gọi anh sao?”
Tạ Tẫn vẫn đứng cạnh ghế 07. Hắn không đáp ngay mà nhìn Lâm Uyên trước.
Lâm Uyên hỏi thay cô: “Anh nghe thấy ai?”
“Cậu.”
Câu trả lời khiến mọi người im lặng một nhịp.
Lâm Uyên hơi nhướng mày. “Nó dùng giọng tôi?”
“Rất giống.”
“Nó nói gì?”
“Bảo tôi mở cửa cho cậu.”
“Anh không tin?”
“Không.”
Tạ Tẫn trả lời quá nhanh, khiến Lâm Uyên nhìn hắn lâu hơn một chút.
“Nếu người ngoài cửa sổ thật sự là tôi thì sao?”
“Cậu sẽ không đứng đó cầu xin tôi mở cửa.” Tạ Tẫn bình thản nói. “Cậu sẽ tìm cách đập vỡ kính trước, sau đó mới trách tôi đứng nhìn quá lâu.”
Khóe môi Lâm Uyên khẽ động. “Anh có vẻ hiểu tôi hơn cả chính tôi.”
“Có lẽ vì cậu chưa nhớ lại đủ nhiều.”
Tạ Tẫn vừa nói xong liền dừng lại.
Lâm Uyên lập tức nhìn hắn, nhưng người đàn ông đã chuyển ánh mắt về phía ghế 12, không cho hắn cơ hội truy hỏi.
Tấm vé ướt trên ghế đang thay đổi.
Dòng chữ “Trạng thái lưu giữ: Chưa hoàn chỉnh” dần nhòe đi. Mực đen thấm vào mặt giấy, sau đó tụ lại thành một hàng chữ mới.
Lâm Uyên đọc chậm từng từ:
Trạng thái lưu giữ: Đang bổ sung.
Sắc mặt Hứa Nghiêu lập tức trở nên nghiêm trọng. “Bổ sung thứ gì?”
“Có thể là phần nó còn thiếu.” Kỷ Văn nhìn khoảng tối dưới ghế. “Vừa rồi thứ bên ngoài dùng hình dạng Phùng Chí. Sau khi Chu Kỳ đáp lại, nó bị kéo xuống dưới tàu. Nếu hai việc này có liên quan…”
“Chu Kỳ đang lấy một phần của Phùng Chí để hoàn thiện chính mình.” Trình Sương nói tiếp.
Tôn Hạo đột ngột đứng dậy.
Sợi dây trên cổ tay lập tức kéo căng, buộc hắn ngồi trở lại. Hắn không cố giãy ra, nhưng ánh mắt đã chuyển thẳng về ghế 12.
“Vậy Phùng Chí thật sự bị thứ dưới đó kéo đi?”
“Thứ vừa ở ngoài cửa sổ không hoàn toàn là Phùng Chí.” Lâm Uyên nhìn tấm vé số 03. “Tử tuyến nối với vé của ông ta vẫn kéo về cánh cửa cuối toa. Nó chưa từng nối với cơ thể ngoài cửa sổ.”
Tôn Hạo nắm chặt miếng gạc trong tay. “Ý cậu là một phần thật sự của ông ta vẫn ở phía sau cánh cửa?”
“Có khả năng.”
“Có thể cứu được không?”
Lâm Uyên không trả lời.
Tạ Tẫn nhìn Tôn Hạo rồi nói: “Còn lại một phần không có nghĩa vẫn có thể trở về làm người. Đôi khi thứ phó bản giữ lại chỉ là một đoạn ký ức, một cảm xúc hoặc vài lời chưa kịp nói.”
Tôn Hạo cúi đầu. “Nhưng ít nhất vẫn chưa hoàn toàn biến mất.”
“Đúng.” Lâm Uyên nói. “Vì vậy chúng ta cần xác định thứ ở cuối tử tuyến là gì trước khi kết luận.”
Tạ Tẫn quay sang nhìn hắn.
“Cậu vẫn muốn tới cánh cửa cuối toa?”
“Anh đã nói muốn cứu thì cứ tìm cách.”
“Tôi còn nói phải cho tôi biết trước.”
“Bây giờ anh biết rồi.”
Tạ Tẫn im lặng nhìn hắn vài giây, cuối cùng khẽ thở ra.
“Đợi khu vực không có ga dừng kết thúc.” Hắn nói. “Trong lúc quy tắc thứ hai còn hiệu lực, không ai đến gần cửa sổ hoặc cánh cửa cuối toa. Sau đó tôi sẽ đi cùng cậu.”
“Chỉ hai người?” Hứa Nghiêu hỏi.
“Càng nhiều người càng khó kiểm soát.” Tạ Tẫn đáp. “Những người còn lại giữ nguyên vị trí. Nếu có chuyện xảy ra, ít nhất trong toa vẫn có người đủ tỉnh táo để đóng cửa.”
Hứa Nghiêu cân nhắc một lúc rồi đồng ý. Hắn yêu cầu Hàn Sâm gia cố lại những nút thắt, đồng thời kéo thêm một đường băng y tế thứ hai quanh ghế 12.
Không ai được phép bước qua ranh giới ấy.
Hàn Sâm vừa lấy cuộn băng ra, dưới gầm ghế 12 bỗng vang lên một tiếng sột soạt.
Tất cả lập tức dừng lại.
Một vệt nước đen chậm rãi lan ra từ dưới ghế, nhưng không vượt qua đường băng y tế. Nó men theo ranh giới, tạo thành một vòng cung méo mó rồi dừng lại ở phía hướng về ghế 03.
Tấm vé của Phùng Chí trên chiếc áo khoác xám khẽ rung.
Tử tuyến nối với cánh cửa cuối toa đột nhiên căng thẳng.
Cộc.
Một tiếng gõ vang lên.
Không phải từ cửa sổ.
Âm thanh phát ra phía sau cánh cửa cuối toa.
Cộc.
Lần thứ hai.
Cộc.
Lần thứ ba.
Mọi người quay nhìn nhau nhưng không ai dám lên tiếng. Hứa Nghiêu giơ tay, ngăn Tôn Hạo đứng dậy.
Phía sau cánh cửa vang lên tiếng thở nặng nề.
Sau đó là giọng Phùng Chí.
Yếu ớt, khàn đặc, hoàn toàn khác với giọng nói trơn tru ngoài cửa sổ lúc trước.
“Đừng trả lời nó.”
Tôn Hạo siết chặt tay vịn.
Giọng nói sau cửa ngắt quãng, giống như mỗi chữ đều phải dùng hết sức mới có thể đẩy ra ngoài.
“Thứ dưới ghế số 12…”
“Đang học giọng của chúng ta.”
Lời cuối cùng vừa dứt, dưới gầm ghế 12 bỗng phát ra một tiếng cười rất khẽ.
Rồi cũng bằng giọng Phùng Chí, nó chậm rãi lặp lại:
“Đang học giọng của chúng ta.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “07 — Kẻ mượn giọng”