Xe ngựa rời khỏi bãi tha ma, xuyên qua màn mưa dày đặc.
Tiếng bánh xe nghiến trên đường đá lẫn với tiếng vó ngựa đều đều bên ngoài. Mỗi lần xe xóc qua một ổ trũng, lồng ngực Tống Vy lại đau nhói. Cô dựa vào thành xe, kéo chặt chiếc áo choàng của Tạ Cảnh Hoài quanh người, cố giữ cho nhịp thở ổn định.
Trong tay áo, chiếc gương đồng lạnh buốt như một khối băng.
Tống Vy vén rèm nhìn ra ngoài. Tạ Cảnh Hoài đang cưỡi ngựa đi bên cạnh xe. Bóng lưng hắn thẳng tắp giữa màn mưa, áo đen gần như hòa vào bóng đêm. Phía sau là mấy thuộc hạ Đại Lý tự áp giải Chu Toàn cùng những người đã đưa quan tài ra khỏi thành.
Xác nhận không ai có thể nghe thấy, cô mới buông rèm, lấy chiếc gương đồng ra.
Mặt gương vẫn phủ một lớp sương trắng. Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh hiện lên mờ nhạt, chỉ còn thấy rõ nửa khuôn mặt.
“Cô có thể nghe thấy tôi nói không?”
Một lát sau, Thẩm Chiêu Ninh mới khẽ gật đầu.
“Có thể.”
Giọng nàng yếu hơn lúc ở trong quan tài rất nhiều.
Tống Vy đặt chiếc gương lên đầu gối.
“Vừa rồi cô nói người giết cô vẫn còn ở Thẩm phủ. Cô biết đó là ai?”
Thẩm Chiêu Ninh im lặng hồi lâu.
“Ta nhớ có người ép ta uống thuốc. Ta cũng nhớ dải lụa siết quanh cổ mình, nhưng mỗi khi cố nhìn rõ mặt họ, đầu ta lại đau như muốn vỡ ra.”
“Trong đoạn ký ức tôi nhìn thấy, người đưa thuốc cho cô là một cô gái.”
“Thẩm Ngọc Dao.”
Cái tên vừa được nói ra, sương trên mặt gương lập tức lay động. Thẩm Chiêu Ninh nhắm mắt, vẻ đau đớn thoáng hiện trên khuôn mặt nhợt nhạt.
“Nàng ấy là muội muội cùng cha khác mẹ của ta, cũng là con gái ruột của Lục thị.”
“Cô chắc người đó là nàng ta?”
“Ta nhận ra giọng nói và chiếc vòng ngọc trên cổ tay. Đó là món quà phụ thân ban cho Ngọc Dao vào dịp sinh thần năm ngoái.” Thẩm Chiêu Ninh dừng lại, giọng nói dần trở nên chua chát. “Nhưng ta không biết nàng ta tự mình ra tay hay chỉ làm theo lệnh của người khác.”
Tống Vy không vội kết luận.
Ký ức có thể trở thành manh mối, nhưng muốn buộc tội một người vẫn cần chứng cứ. Huống hồ phần ký ức cuối cùng của nguyên chủ đã vỡ vụn. Những gì Thẩm Chiêu Ninh nhớ được chưa chắc đã là toàn bộ sự thật.
“Cô muốn tôi làm gì?”
Thẩm Chiêu Ninh ngước lên nhìn cô. Trong ánh mắt ấy không chỉ có oán hận mà còn có sự do dự, như thể nàng đã chờ câu hỏi này rất lâu nhưng đến khi thực sự nghe thấy lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Ta không biết vì sao cô xuất hiện trong thân thể của ta.”
“Tôi cũng không biết.”
“Là ta đã chết, còn cô thì được sống lại. Có lẽ đây là ý trời.”
Tống Vy cúi nhìn hai bàn tay xa lạ của mình. Những ngón tay thon dài, lòng bàn tay mềm mại, hoàn toàn khác với đôi tay từng cầm dao giải phẫu suốt nhiều năm của cô.
“Ở nơi tôi sống, tôi cũng đã chết.”
Thẩm Chiêu Ninh sững lại.
Tống Vy không kể về chiếc xe mất lái hay ánh đèn pha quét qua màn mưa. Những chuyện ấy dù nói ra, người trước mặt cũng khó lòng hiểu được.
“Cho nên cô không cướp đi cuộc đời của ta?”
“Không.” Tống Vy đáp. “Lúc tôi tỉnh lại, cơ thể này đã không còn hơi thở. Việc tôi xuất hiện ở đây không phải lựa chọn của tôi, cũng không phải lỗi của cô.”
Sự căng thẳng trên khuôn mặt Thẩm Chiêu Ninh dần tan đi. Nàng cúi đầu, hai tay siết lấy vạt áo trắng.
“Ta xin lỗi.”
“Cô không nợ tôi một lời xin lỗi.”
“Nhưng cô vừa tỉnh lại đã phải nằm trong quan tài, còn bị cuốn vào ân oán của ta.”
Tống Vy nhìn nàng qua lớp gương mờ.
“Nếu không có cơ thể của cô, có lẽ tôi đã thực sự chết trong vụ tai nạn ấy. Chúng ta đều không có quyền chọn chuyện đã xảy ra, nhưng vẫn có thể chọn việc tiếp theo mình sẽ làm.”
Thẩm Chiêu Ninh ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe của nàng dần ánh lên một chút hy vọng.
“Tống cô nương, ta có ba tâm nguyện.”
“Cô nói đi.”
“Tâm nguyện đầu tiên là rửa sạch tội danh đầu độc tổ mẫu.”
Ngoài xe, tiếng sấm trầm thấp vọng qua bầu trời. Ánh chớp lóe lên, khiến mặt gương trong khoảnh khắc sáng đến lạnh người.
Thẩm Chiêu Ninh chậm rãi kể:
“Ba ngày trước, tổ mẫu đột nhiên ngã xuống trong lúc dùng trà. Đại phu nói bà trúng độc. Sau đó, họ tìm thấy một gói thạch tín trong phòng ta, còn nha hoàn bên cạnh tổ mẫu khai rằng chính ta đã dâng chén trà ấy.”
“Cô có làm không?”
“Không.” Thẩm Chiêu Ninh đáp ngay, giọng nói lần đầu tiên trở nên cứng rắn. “Ta có bất hòa với tổ mẫu, nhưng chưa từng muốn bà chết. Hôm đó, trước khi chén trà được mang vào, ta còn chưa bước qua cửa Thọ An đường.”
“Cô đã giải thích chưa?”
“Không ai tin ta. Nha hoàn chỉ thẳng mặt ta, gói thuốc độc lại được tìm thấy dưới gối của ta. Phụ thân nổi giận, sai người nhốt ta vào viện chờ tổ mẫu tỉnh lại rồi mới xử trí. Nhưng ngay trong đêm, có người mang thuốc đến.”
Tống Vy nhớ đến chén thuốc có vị mật ong cùng dải lụa siết quanh cổ.
“Sau đó cô bị giết.”
Thẩm Chiêu Ninh khẽ gật đầu.
“Tổ mẫu vẫn còn sống?”
“Lúc ta bị nhốt, bà vẫn còn thở nhưng hôn mê không tỉnh. Ta không biết hiện giờ thế nào.”
Tống Vy ghi nhớ từng lời. Nếu lão phu nhân còn sống, bà sẽ là người quan trọng nhất trong vụ án này. Hung thủ vội vã giết Thẩm Chiêu Ninh rồi đem chôn ngay trong đêm, chứng tỏ chúng sợ nàng sống đến khi lão phu nhân tỉnh lại.
“Còn tâm nguyện thứ hai?”
“Ta muốn biết mẹ ta đã chết như thế nào.”
Giọng Thẩm Chiêu Ninh nhỏ đi.
“Mẹ ta tên Diệp Thanh Nhu. Mười năm trước, bà sinh em trai ta không bao lâu thì lâm bệnh. Đại phu trong phủ đều nói bà suy kiệt sau sinh, không thuốc nào cứu được. Nhưng trước khi mất, mẹ từng nắm tay ta và nói rằng bà không bị bệnh.”
Tống Vy khẽ nhíu mày.
“Bà ấy có nói ai hại mình không?”
“Không. Khi đó ta mới tám tuổi, quá sợ hãi nên chỉ biết khóc. Sáng hôm sau, mẹ không còn tỉnh lại nữa.”
Thẩm Chiêu Ninh đưa tay chạm lên mặt gương, như muốn xuyên qua lớp đồng lạnh lẽo để nắm lấy một người đã mất từ rất lâu.
“Sau khi mẹ qua đời chưa đầy nửa năm, Lục thị được nâng lên làm chính thất. Mọi người đều bảo ta không nên nhắc lại chuyện cũ, phụ thân cũng nói mẹ mất vì bạo bệnh. Ta đã ép mình tin như vậy suốt nhiều năm.”
“Điều gì khiến cô nghi ngờ?”
“Khoảng một tháng trước, ta tìm thấy một chiếc chìa khóa trong hộp trang sức mẹ để lại. Nó không mở được bất kỳ rương tủ nào trong viện. Ta hỏi một ma ma cũ từng hầu hạ mẹ, bà ấy vừa nhìn thấy đã vô cùng hoảng sợ, còn bảo ta lập tức vứt đi.”
“Sau đó thì sao?”
“Đêm ấy, ma ma biến mất.”
Tống Vy trầm ngâm. Một chiếc chìa khóa không rõ dùng cho thứ gì, một người hầu cũ bỗng nhiên mất tích, ngay sau đó nguyên chủ lại bị vu tội rồi sát hại.
Nếu tất cả đều có liên quan, vụ đầu độc lão phu nhân rất có thể không chỉ nhằm vào một mình Thẩm Chiêu Ninh. Hung thủ muốn diệt khẩu trước khi nàng tìm ra thứ mà chiếc chìa khóa có thể mở.
“Chiếc chìa khóa hiện ở đâu?”
“Ta đã giấu nó trong phòng, nhưng không thể nhớ rõ vị trí.” Thẩm Chiêu Ninh nhắm mắt, cố lục tìm ký ức. “Ta chỉ nhớ nơi đó rất tối, có mùi gỗ đàn hương… còn có tiếng nước nhỏ xuống.”
“Không cần ép mình nhớ ngay. Khi trở về viện cũ, có thể cô sẽ nhớ thêm.”
Tống Vy vừa nói xong, bóng dáng trong gương bỗng chao đảo. Thẩm Chiêu Ninh phải vịn vào một thứ vô hình mới có thể đứng vững.
“Cô làm sao vậy?”
“Thời gian của ta không còn nhiều.”
“Cô sẽ biến mất?”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn xuống đôi tay gần như trong suốt của mình.
“Từ khi rời khỏi thân thể, ta có thể cảm nhận được chiếc gương này đang giữ hồn phách của ta. Nhưng nó chỉ có thể giữ được bốn mươi chín ngày. Sau thời hạn ấy, dù tâm nguyện đã hoàn thành hay chưa, ta cũng phải rời đi.”
“Vì sao là bốn mươi chín ngày?”
“Ta không biết.” Nàng lắc đầu. “Có lẽ vì đây là chiếc gương mẹ để lại. Lúc còn sống, bà từng nói nó có thể soi thấy lòng người, nhưng ta luôn cho rằng đó chỉ là lời dỗ dành trẻ con.”
Tống Vy nhìn kỹ viền gương. Trên lớp đồng cũ khắc một nhành lan quấn quanh hình trăng khuyết. Hoa văn tinh xảo nhưng đã mòn đi vì được vuốt ve trong nhiều năm.
“Còn tâm nguyện cuối cùng?”
Vẻ mặt Thẩm Chiêu Ninh lập tức thay đổi.
“Xin cô bảo vệ Thẩm Du.”
“Em trai cô?”
“Đúng vậy. Du nhi năm nay mười tuổi, từ nhỏ sức khỏe không tốt. Sau khi ta bị nhốt, Lục thị lấy lý do nó nhiễm phong hàn, cấm tất cả mọi người đến gần Tây viện. Ta không biết hiện giờ nó có bình an không.”
Nỗi sợ hãi trong giọng nói của nàng rõ ràng hơn cả khi nhắc đến cái chết của chính mình.
“Ta đã mất mẹ, không thể để Du nhi xảy ra chuyện. Nó còn nhỏ, không hiểu tranh đấu trong phủ, càng không biết tự bảo vệ bản thân.”
Tống Vy hỏi:
“Cô muốn những kẻ hại mình phải chết sao?”
Thẩm Chiêu Ninh ngẩn ra.
Một lúc lâu sau, nàng khẽ lắc đầu.
“Ta từng rất hận. Lúc nằm trong quan tài, ta chỉ mong có thể kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục cùng mình. Nhưng nếu chúng ta không có chứng cứ, chỉ dựa vào oán hận mà giết người, vậy ta và họ có gì khác nhau?”
Nàng nhìn thẳng vào Tống Vy.
“Ta muốn những kẻ có tội phải trả giá. Nhưng điều ta mong nhất là sự thật được công bố, để mẹ con ta không còn mang tiếng xấu. Còn hình phạt của họ thế nào, hãy để luật pháp quyết định.”
Tống Vy im lặng giây lát rồi đưa tay đặt lên mặt gương.
“Được.”
Thẩm Chiêu Ninh run giọng hỏi:
“Cô đồng ý sao?”
“Tôi sẽ giúp cô rửa sạch tội danh, điều tra cái chết của mẹ cô và bảo vệ Thẩm Du. Nhưng cô cũng phải hứa với tôi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Không được giấu tôi bất cứ điều gì cô nhớ ra, dù ký ức ấy bất lợi cho cô hay người thân của cô.”
Thẩm Chiêu Ninh không do dự.
“Ta hứa.”
Đầu ngón tay Tống Vy vừa chạm vào mặt gương, lớp sương trắng bên trong đột nhiên cuộn lên. Một luồng lạnh buốt chạy dọc cánh tay rồi xuyên thẳng vào giữa trán.
Vô số hình ảnh tràn vào đầu cô.
Thẩm phủ mùa xuân ngập trong hoa lê. Một người phụ nữ dịu dàng ngồi dưới hiên, cầm tay cô bé tám tuổi dạy viết từng nét chữ.
Linh đường phủ đầy lụa trắng. Thẩm Văn Khiêm đứng quay lưng, không hề nhìn đứa con gái đang khóc đến ngất đi bên quan tài của mẹ.
Lục thị mặc áo màu nhạt, ngồi xuống lau nước mắt cho nàng.
“Chiêu Ninh đừng sợ. Từ nay ta sẽ chăm sóc con thay tỷ tỷ.”
Một thiếu nữ nhỏ hơn nàng một tuổi nép sau lưng Lục thị, cất giọng ngọt ngào gọi hai tiếng “tỷ tỷ”.
Những năm tháng sau đó nhanh chóng lướt qua.
Lục thị chưa từng đánh mắng, cũng không khắt khe chuyện ăn mặc của Thẩm Chiêu Ninh. Bà ta chỉ âm thầm để người ngoài biết nàng kiêu căng, bất kính; khiến phụ thân ngày càng thất vọng về nàng; khiến những người từng trung thành với Diệp Thanh Nhu lần lượt bị đuổi khỏi phủ.
Mỗi việc đều rất nhỏ.
Nhỏ đến mức không ai nhận ra, sau mười năm, đích nữ chân chính của Thẩm phủ đã trở thành kẻ lạc lõng ngay trong nhà mình.
Ký ức cuối cùng dừng ở một thiếu niên gầy yếu đang đứng dưới gốc hải đường. Thẩm Du lén nhét cho tỷ tỷ một gói bánh còn ấm, cười đến cong cả mắt.
“Tỷ tỷ ăn đi. Đệ không thích đồ ngọt.”
Nhưng khi Thẩm Chiêu Ninh quay lưng, cậu bé lại nhìn theo gói bánh, lén nuốt nước miếng.
Cơn đau trong đầu đột ngột chấm dứt.
Tống Vy mở mắt, phát hiện mình đã ngã dựa vào thành xe. Hơi thở dồn dập, hai tay lạnh ngắt, nước mắt không biết từ khi nào đã chảy xuống má.
Những cảm xúc vừa trải qua không thuộc về cô nhưng lại chân thực đến mức khiến lồng ngực cô nhói đau.
Trên mặt gương, Thẩm Chiêu Ninh đã biến mất.
Chỉ còn một hàng chữ mờ hiện giữa lớp sương:
“Xin giao Du nhi cho cô.”
Tống Vy lau nước mắt, khẽ đáp:
“Từ hôm nay, em trai cô cũng là em trai tôi.”
Ngay lúc ấy, xe ngựa chợt dừng lại.
Bên ngoài vang lên giọng Tạ Cảnh Hoài:
“Đại phu tới rồi.”
Tống Vy cất gương vào tay áo. Khi rèm xe được vén lên, khuôn mặt cô đã trở lại bình tĩnh, chỉ còn đôi mắt hơi đỏ.
Một lão đại phu tóc hoa râm bước lên xe. Tạ Cảnh Hoài không vào theo mà đứng bên ngoài, sai thuộc hạ che ô và dựng một tấm màn chắn mưa.
Lão đại phu đặt khăn lụa lên cổ tay cô rồi bắt mạch. Sắc mặt ông càng lúc càng nghiêm trọng.
“Cô nương thấy đầu lưỡi tê, ngực tức, tim đập hỗn loạn phải không?”
“Phải.”
“Trong người vẫn còn độc. May mà lượng độc không quá lớn, có lẽ lúc uống cô nương đã làm đổ phần lớn chén thuốc. Nếu không, dù thần tiên cũng khó cứu.”
Tống Vy nhớ đến hình ảnh chén thuốc rơi xuống đất trong ký ức.
“Có xác định được là loại độc gì không?”
Lão đại phu nhìn cô với vẻ hơi ngạc nhiên, dường như không nghĩ một cô nương khuê các vừa tỉnh lại đã hỏi thẳng vào chuyện ấy.
“Các dấu hiệu khá giống độc ô đầu, nhưng muốn xác định còn phải kiểm tra bã thuốc hoặc chén từng dùng. Ta sẽ kê thuốc giải trước, nhưng mấy ngày tới cô nương cần tuyệt đối tránh vận động mạnh.”
Ông xem xét vết bầm trên cổ cô rồi trầm giọng:
“Vết siết còn mới, lực rất mạnh. Nếu không phải cô nương đã chết hụt thì người ra tay hẳn tin rằng mình đã giết được cô.”
Tống Vy khẽ chạm vào cổ.
“Không phải tay người.”
Lão đại phu sửng sốt.
Tống Vy nghiêng đầu, để ánh đèn từ ngoài xe chiếu rõ vết thương.
“Vết bầm kéo dài quanh cổ, bề rộng gần như đồng đều. Mép phải sâu hơn mép trái, chứng tỏ hung thủ đứng phía sau, dùng một dải vải siết chéo về bên phải.”
Lão đại phu nhìn kỹ rồi gật đầu.
“Quả thực là vậy.”
Ngoài xe im lặng một thoáng.
Tạ Cảnh Hoài hỏi:
“Thẩm đại cô nương từng học nghiệm thương?”
Tống Vy biết hắn đã nghe thấy toàn bộ.
Cô đáp sau một thoáng cân nhắc:
“Chưa từng.”
“Vậy vì sao cô biết?”
“Ta vừa bị người ta siết cổ. Chú ý kỹ một chút cũng không khó nhận ra.”
Cách xưng hô đã thay đổi.
Không còn là “tôi” xa lạ của Tống Vy, mà là “ta” của Thẩm Chiêu Ninh.
Tạ Cảnh Hoài không tiếp tục truy hỏi. Hắn chỉ dặn lão đại phu ghi lại tất cả thương tích, đồng thời lấy lời chứng của những người đã mở quan tài.
Sau khi lão đại phu rời đi kê thuốc, Tạ Cảnh Hoài mới bước lên xe. Hắn ngồi cách Tống Vy một khoảng vừa đủ, đặt một túi nước ấm cùng chiếc khăn sạch trước mặt cô.
“Uống một chút đi. Từ đây đến Thẩm phủ còn khoảng nửa canh giờ.”
“Đa tạ Tạ đại nhân.”
Tống Vy cầm túi nước, hơi ấm dần truyền vào những ngón tay lạnh cóng.
“Ta có một chuyện muốn hỏi.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn cô.
“Cô muốn biết vì sao ta xuất hiện ở bãi tha ma?”
“Trên đời không có nhiều chuyện trùng hợp đến vậy.”
“Quả thực không phải trùng hợp.” Hắn thản nhiên đáp. “Đại Lý tự đang điều tra một vụ án cũ có liên quan đến Thẩm phủ. Mấy ngày nay, ta cho người theo dõi cửa sau. Đêm nay phát hiện một cỗ quan tài bị lén đưa ra ngoài trong lúc giới nghiêm, không có giấy an táng, cũng không đi qua nha môn.”
Tống Vy nhớ lại lời Chu Toàn. Hắn luôn thúc giục phải hạ quan trước canh tư, rõ ràng sợ trời sáng sẽ bị người khác phát hiện.
“Vụ án gì?”
“Tạm thời chưa thể nói.”
“Có liên quan đến cái chết của mẹ ta không?”
Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài thoáng dừng lại trên khuôn mặt cô.
Tống Vy lập tức hiểu mình đã đoán đúng ít nhất một phần.
“Thẩm đại cô nương vừa tỉnh lại đã hỏi đến chuyện mười năm trước.” Hắn chậm rãi nói. “Xem ra chuyến trở về này không chỉ để dọa những người đang khóc tang.”
“Ta suýt bị chôn sống. Muốn biết vì sao mình bị giết là chuyện rất bình thường.”
“Bình thường.”
Tạ Cảnh Hoài không phủ nhận, nhưng ánh mắt hắn vẫn mang theo vẻ dò xét.
Thẩm Chiêu Ninh trong ký ức là một cô nương ít nói, quen nhẫn nhịn, mỗi lần đối diện người lạ đều cẩn trọng đến mức gần như rụt rè. Người đang ngồi trước mặt hắn tuy mang cùng một khuôn mặt, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn khác.
Tống Vy biết sự thay đổi này khó lòng che giấu. Cô cũng không có ý giả vờ trở thành một người khác đến từng cử chỉ. Ký ức có thể giúp cô nhận biết con người và quy củ trong phủ, nhưng không thể biến cô thành Thẩm Chiêu Ninh thực sự.
“Tạ đại nhân đang nghi ngờ ta?”
“Ta chỉ muốn biết người mình đưa về Thẩm phủ có đủ tỉnh táo để đối phó với những gì đang chờ phía trước hay không.”
“Vậy kết luận của đại nhân là gì?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bàn tay cô. Dù vẫn còn run vì trúng độc, nó vẫn giữ túi nước rất vững.
“Cô tỉnh táo hơn tất cả những kẻ đã định chôn cô.”
Tống Vy không nhịn được khẽ cong môi.
Đó là nụ cười đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt này kể từ khi cô tỉnh lại.
Xe ngựa tiếp tục chuyển bánh.
Một lúc sau, Tạ Cảnh Hoài lấy từ thắt lưng ra một con dao ngắn. Vỏ dao màu đen, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ vừa bằng lòng bàn tay. Hắn đặt nó xuống bên cạnh cô.
“Giữ lấy.”
Tống Vy nhìn con dao rồi ngước lên.
“Tạ đại nhân không sợ ta dùng nó làm chuyện xấu sao?”
“Nếu cô muốn làm chuyện xấu, vừa rồi đã không yêu cầu ghi lại thương tích để làm chứng cứ.”
“Đại nhân tin người như vậy sao?”
“Ta tin dấu vết.”
Tạ Cảnh Hoài đứng dậy, chuẩn bị xuống xe.
“Người của ta có thể theo cô vào tiền viện, nhưng không tiện bước sâu vào nội viện. Nếu xảy ra chuyện, cứ rút chốt bên đuôi dao.”
Tống Vy cầm con dao lên, mới phát hiện phần chuôi giấu một ống kim loại nhỏ.
“Sau khi rút chốt, pháo hiệu sẽ phát sáng. Người của Đại Lý tự ở bên ngoài sẽ lập tức tiến vào.”
Cô nhìn hắn, có phần bất ngờ.
“Tạ đại nhân thường đưa vật phòng thân cho nhân chứng sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao lại đưa cho ta?”
Tạ Cảnh Hoài dừng bên rèm xe, không quay đầu.
“Bởi vì nhân chứng khác không cố trở về nơi vừa giết mình khi độc trong người còn chưa giải hết.”
Nói xong, hắn bước xuống xe.
Tống Vy nhìn con dao trong tay, nhất thời không biết hắn đang trách cô liều lĩnh hay chỉ đơn giản muốn bảo vệ một nhân chứng quan trọng.
Bên ngoài, thuộc hạ của Tạ Cảnh Hoài báo rằng đã nhìn thấy cổng thành.
Mưa dần nhẹ hạt.
Khi xe ngựa đi qua những con phố vắng, ký ức thuộc về Thẩm Chiêu Ninh khiến mọi cảnh vật trở nên quen thuộc. Cuối con đường lát đá xanh là phủ đệ có mái ngói lưu ly, trước cửa treo hai ngọn đèn lồng trắng.
Cờ tang bị gió đêm thổi tung, phần đuôi giấy ướt sũng quấn vào nhau.
Tống Vy nhìn hai chữ “Thẩm phủ” trên tấm biển lớn.
Cảm giác đau đớn bỗng lan ra từ nơi sâu nhất trong lồng ngực. Đó không phải cảm xúc của cô mà là nỗi sợ đã ăn sâu vào thân thể này suốt nhiều năm.
Chiếc gương trong tay áo lại lạnh đi.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện giữa lớp sương mỏng. Nàng nhìn cánh cửa quen thuộc, hai vai bất giác run lên.
“Tống cô nương…”
Tống Vy đặt tay lên mặt gương.
“Cô sợ sao?”
“Ta đã sống ở đây mười tám năm, nhưng đến lúc chết mới hiểu mình chưa từng có một mái nhà.”
Giọng nàng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng mưa.
“Cô vẫn có thể đổi ý. Chúng ta không nhất thiết phải trở về ngay lúc này.”
“Không.”
Tống Vy nhìn những ngọn đèn tang phía trước.
“Nếu hôm nay tránh đi, ngày mai họ sẽ nói cô sống lại vì phát điên, hoặc tìm một lý do khác để nhốt cô vào nơi không ai nhìn thấy. Chỉ khi tất cả mọi người tận mắt chứng kiến cô trở về, họ mới không thể âm thầm giết cô thêm lần nữa.”
“Nhưng cô không phải ta.”
“Từ lúc bước ra khỏi quan tài, ta đã mang tên Thẩm Chiêu Ninh.”
Tống Vy khẽ vuốt ngón tay qua nhành lan khắc trên viền gương.
“Ta sẽ không thay cô tha thứ cho bất kỳ ai, cũng không để oán hận biến mình thành kẻ giết người. Ta chỉ giúp cô lấy lại những gì vốn thuộc về cô.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn cô thật lâu rồi chậm rãi cúi đầu.
“Đa tạ.”
Bóng dáng nàng tan vào mặt gương.
Xe ngựa dừng trước cổng chính Thẩm phủ.
Người gác cổng vừa thấy ký hiệu Đại Lý tự đã vội vàng chạy xuống bậc thềm. Hắn che ô bước tới, còn chưa kịp hành lễ thì rèm xe đã được vén lên.
Tống Vy đặt chân xuống bậc gỗ.
Người gác cổng nhìn thấy khuôn mặt cô, chiếc ô trong tay lập tức rơi xuống đất.
“Đại… đại cô nương?”
Hắn lùi liên tiếp mấy bước, mặt trắng bệch.
“Không thể nào! Quan tài đã được đưa đi rồi… rõ ràng người đã chết…”
Tống Vy đứng dưới ánh đèn tang, áo choàng đen phủ ngoài bộ đồ liệm màu trắng. Mái tóc dài vẫn còn ướt, vết siết trên cổ hiện rõ dưới ánh sáng nhợt nhạt.
“Ngươi nhìn kỹ xem ta là người hay quỷ.”
Người gác cổng run đến mức không nói thành lời.
Tạ Cảnh Hoài xuống ngựa, đưa lệnh bài Đại Lý tự cho hắn nhìn.
“Thẩm đại cô nương bị người ta hạ độc, sau đó lén đưa ra khỏi thành chôn sống. Đại Lý tự sẽ tiếp nhận điều tra. Mở cửa.”
Người gác cổng luống cuống nhặt chiếc ô, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống đất.
“Tiểu nhân… tiểu nhân phải vào bẩm báo lão gia và phu nhân trước.”
Tống Vy nhìn cánh cửa đóng kín.
“Không cần.”
Cô bước lên bậc thềm, tự tay cầm lấy vòng đồng rồi đập mạnh ba lần.
Âm thanh nặng nề vang dội trong đêm.
Từ bên trong phủ vọng ra tiếng tụng kinh cùng tiếng khóc ai oán của phụ nữ. Một giọng nói đứt quãng vang lên giữa linh đường:
“Chiêu Ninh số khổ của ta… dù con phạm phải lỗi lầm lớn đến đâu, con vẫn là đứa trẻ ta nuôi nấng mười năm…”
Tống Vy nhận ra giọng Lục thị từ ký ức của nguyên chủ.
Nàng ta đang khóc rất đau lòng.
Đau lòng đến mức nếu không biết chính Lục thị đã sai người mang quan tài đi chôn trong đêm, có lẽ Tống Vy cũng sẽ tin đó là một người mẹ vừa mất con.
Cánh cửa lớn chậm rãi mở ra.
Một nha hoàn từ trong chạy đến, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Tống Vy đã hét lên thất thanh rồi ngã xuống bậc cửa.
Tiếng tụng kinh trong linh đường lập tức ngừng bặt.
Tống Vy bước qua ngưỡng cửa.
Dọc lối đi treo đầy lụa trắng. Ở cuối sân, trước bài vị mang tên Thẩm Chiêu Ninh, Lục thị đang quỳ trong tang phục, một tay ôm Thẩm Ngọc Dao khóc đến đỏ mắt.
Nghe tiếng động, bà ta chậm rãi quay đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khuôn mặt đang ngập nước mắt của Lục thị bỗng cứng lại. Thẩm Ngọc Dao bên cạnh đánh rơi chén trà, mảnh sứ vỡ tung dưới chân.
Tống Vy dừng trước cửa linh đường, nhìn hai người phụ nữ đã ép Thẩm Chiêu Ninh uống thuốc rồi đưa nàng đi chôn.
Cô khẽ kéo lại áo choàng, giọng nói vẫn còn khàn nhưng đủ để tất cả những người có mặt nghe rõ.
“Mẫu thân đã thương ta như vậy…”
Ánh mắt Tống Vy lướt qua bài vị đặt giữa linh đường, sau đó trở lại trên khuôn mặt tái nhợt của Lục thị.
“Vì sao không tự mình tiễn quan?”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “02 — Tâm Nguyện Của Thẩm Chiêu Ninh”