Thứ đầu tiên Tống Vy cảm nhận được là lạnh.
Cái lạnh không đến từ gió hay mưa, mà ngấm thẳng vào da thịt, len qua từng đốt xương. Sau đó là mùi gỗ mới trộn lẫn với hương trầm, giấy tiền và một thứ ngai ngái giống đất ẩm.
Cô muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng trĩu. Cổ họng bỏng rát, lồng ngực như bị một tảng đá đè lên, mỗi hơi thở đều ngắn và khó nhọc.
Tống Vy cố nhấc tay. Mu bàn tay lập tức va vào một mặt phẳng cứng ngay phía trên.
Không gian quá chật.
Chật đến mức cô chỉ cần hơi nghiêng đầu, thái dương đã chạm vào vách gỗ.
Một ý nghĩ lạnh buốt lướt qua đầu.
Quan tài.
Cô đang nằm trong một cỗ quan tài.
Ký ức cuối cùng của Tống Vy vẫn còn dừng lại ở con đường mưa trước bệnh viện. Sau ca trực kéo dài gần mười sáu tiếng, cô lái xe về nhà trong tình trạng kiệt sức. Ánh đèn pha bất ngờ quét ngang kính chắn gió, tiếng phanh rít lên, sau đó là một cú va chạm dữ dội.
Mọi thứ chìm vào bóng tối.
Dù có may mắn sống sót, cô cũng không thể tỉnh lại trong một cỗ quan tài kiểu cổ thế này.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất. Có người đặt vật nặng xuống, tiếp theo là giọng đàn ông cố ý hạ thấp.
“Đến đây được rồi. Quản gia dặn phải hạ quan trước canh tư, đừng để người khác nhìn thấy.”
Một người khác dè dặt hỏi:
“Không cần chờ người trong phủ đến sao? Dù gì cũng là đại cô nương…”
“Đại cô nương gì nữa? Người đã mang tội mưu hại lão phu nhân, chết rồi còn muốn tổ chức tang lễ lớn hay sao?”
Người đàn ông lên tiếng đầu tiên có vẻ mất kiên nhẫn, quát nhỏ:
“Bớt nói nhảm. Đóng nốt đinh rồi hạ xuống.”
Tiếng kim loại cọ vào gỗ truyền thẳng vào tai Tống Vy.
Cô lập tức hiểu ra tình cảnh của mình.
Không chỉ bị nhốt trong quan tài, cô còn sắp bị chôn sống.
Tống Vy giơ tay đẩy mạnh nắp quan. Cơ thể này yếu đến mức đáng sợ. Cánh tay chỉ vừa nâng lên đã run rẩy, đầu ngón tay lạnh ngắt, gần như không còn cảm giác.
Cô hít sâu, cố ép mình bình tĩnh.
Sợ hãi không giúp cô thoát khỏi đây.
Trước hết phải xác định tình trạng cơ thể.
Cổ họng bỏng rát, đầu lưỡi tê, tim đập lúc nhanh lúc chậm. Đây có thể là dấu hiệu của trúng độc. Hai bên cổ đau nhói khi nuốt, chứng tỏ trước đó còn chịu lực chèn ép.
Tống Vy đưa tay sờ thử.
Dưới lớp cổ áo là một vòng sưng tím rõ rệt.
Chủ nhân của cơ thể này không chết vì bệnh.
Nàng đã bị đầu độc, sau đó còn bị siết cổ.
“Keng!”
Một tiếng búa nện xuống.
Chiếc đinh đầu tiên xuyên qua nắp quan tài, chỉ cách đầu Tống Vy chưa tới nửa thước.
Mùn gỗ rơi lả tả xuống tóc cô.
“Khoan…”
Cô cố kêu lên nhưng cổ họng chỉ phát ra được một âm thanh khàn đặc. Tiếng mưa bên ngoài quá lớn, hoàn toàn che lấp tiếng gọi yếu ớt ấy.
Cây búa lại được giơ lên.
Ngay lúc Tống Vy định dùng hết sức đập vào nắp quan, một giọng nữ bỗng vang lên bên tai cô.
“Đừng để họ chôn cô.”
Giọng nói rất nhẹ, gần như hòa vào tiếng mưa.
Toàn thân Tống Vy cứng lại.
Không gian trong quan tài chật hẹp đến mức không thể có thêm một người nào khác. Cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy một chiếc gương đồng nhỏ được đặt sát vai mình, có lẽ là vật tùy táng.
Mặt gương cũ mờ, phủ một lớp sương trắng.
Trong đó không phản chiếu khuôn mặt của cô.
Một thiếu nữ mặc áo trắng đang đứng giữa màn sương. Dung mạo nàng nhợt nhạt, hai mắt đỏ hoe, trên cổ cũng có một vòng bầm tím giống hệt cơ thể này.
Tống Vy nhìn nàng hồi lâu mới khàn giọng hỏi:
“Cô là ai?”
Thiếu nữ trong gương mấp máy môi. Ánh mắt nàng vừa tuyệt vọng vừa khẩn cầu.
“Thẩm Chiêu Ninh.”
Một đoạn ký ức không thuộc về Tống Vy bất ngờ tràn vào đầu.
Ánh nến chập chờn trong một căn phòng xa lạ. Một bàn tay trắng trẻo nâng chén thuốc đến trước mặt. Giọng nữ dịu dàng khuyên nhủ: “Tỷ tỷ uống đi, uống xong sẽ không còn đau nữa.”
Vị ngọt của mật ong vừa chạm môi, đầu lưỡi lập tức tê dại.
Chén thuốc rơi xuống đất.
Có người túm lấy tóc nàng, một dải lụa lạnh lẽo siết quanh cổ. Trong lúc ý thức dần tan rã, nàng nghe thấy tiếng ai đó nói:
“Nhanh lên. Mẫu thân đã chuẩn bị xong quan tài rồi.”
Ký ức đột ngột chấm dứt.
Tống Vy đau đớn nhắm mắt. Khi mở ra lần nữa, trán cô đã phủ một lớp mồ hôi lạnh.
“Đây là thân thể của cô?”
Thẩm Chiêu Ninh khẽ gật đầu.
Bên ngoài, người đào huyệt lại thúc giục:
“Mau đóng nốt đi. Trời sắp sáng rồi.”
Nét mặt Thẩm Chiêu Ninh lập tức trở nên hoảng loạn.
“Không thể để họ hạ quan. Một khi bị chôn xuống, cô sẽ không ra được nữa.”
“Tôi biết.”
Tống Vy cố giữ giọng bình tĩnh, mắt nhanh chóng quan sát không gian chung quanh. Ngoài chiếc gương đồng, trong quan tài còn có vài món trang sức đơn giản. Cô lần tay lên tóc, chạm được một cây trâm bạc.
Thứ này có thể dùng.
“Cô còn sức không?” Thẩm Chiêu Ninh lo lắng hỏi.
“Không nhiều.”
“Vậy phải làm sao?”
Tống Vy rút cây trâm khỏi tóc, chậm rãi xoay đầu nhọn về phía khe hở giữa nắp và thân quan tài.
“Làm cho người bên ngoài sợ hơn chúng ta.”
Cây búa nện xuống lần thứ hai.
Ngay khoảnh khắc chiếc đinh còn chưa xuyên hẳn qua lớp gỗ, Tống Vy dồn hết sức đâm cây trâm qua khe hẹp.
Bên ngoài lập tức vang lên một tiếng kêu thảm thiết.
Người đóng đinh buông búa, ôm bàn tay bị đâm chảy máu, lùi lại mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất.
“Có… có thứ gì ở bên trong!”
Những người còn lại hoảng hốt nhìn cỗ quan tài.
Tống Vy nắm chặt cây trâm, dùng chuôi gõ liên tiếp vào thành gỗ.
Cộc. Cộc. Cộc.
Âm thanh không lớn, nhưng giữa bãi tha ma lúc nửa đêm lại khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Một người run giọng nói:
“Đại cô nương… không phải đã chết rồi sao?”
“Ta tận mắt thấy nàng ấy tắt thở!”
“Vậy bên trong là thứ gì?”
Mấy người đào huyệt đồng loạt lùi lại. Chỉ có người đàn ông được gọi là quản sự vẫn đứng nguyên tại chỗ. Sau phút hoảng hốt ban đầu, hắn đột nhiên quát lên:
“Hoảng cái gì! Người chết co rút tay chân là chuyện bình thường. Đóng đinh lại, hạ quan ngay!”
“Nhưng vừa rồi rõ ràng có người gõ…”
“Ta bảo các ngươi đóng lại!”
Giọng hắn gấp gáp đến mức gần như lạc đi.
Tống Vy nghe ra sự bất thường.
Kẻ này không sợ trong quan tài có quỷ. Hắn chỉ sợ người nằm bên trong vẫn còn sống.
Mấy người đào huyệt không dám chống lệnh, chần chừ tiến lại gần. Một người nhặt chiếc búa lên, tay run đến mức mấy lần không cầm chắc.
Thẩm Chiêu Ninh trong gương bỗng thì thầm:
“Người vừa ra lệnh là Chu Toàn, quản sự của Lục thị.”
“Lục thị là ai?”
“Kế mẫu của ta.”
Tống Vy không hỏi thêm. Cô chống hai tay lên nắp quan tài, cố gắng đẩy mạnh. Nắp quan chỉ lay động rất nhẹ. Cây đinh vừa đóng đã giữ chặt một đầu, với sức lực hiện tại, cô không thể phá ra.
Tiếng búa lại vang lên.
Chiếc đinh thứ ba sắp được đóng xuống.
Đúng lúc ấy, từ phía xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Ánh đuốc xuyên qua màn mưa, nhanh chóng tiến về phía bãi đất hoang.
Chu Toàn quay phắt đầu lại.
“Mau hạ quan xuống!”
Không còn ai nghe lời hắn.
Một hàng kỵ mã mặc áo đen đã vượt qua rừng cây. Người đi đầu kéo mạnh dây cương, con ngựa đen hí vang rồi dừng lại ngay trước miệng huyệt. Nước mưa trượt theo vạt áo choàng của người trên lưng ngựa, rơi từng giọt xuống đất.
“Đại Lý tự tra án.”
Giọng người đàn ông không cao, nhưng đủ khiến tất cả những kẻ có mặt im bặt.
“Chưa có lệnh của bản quan, không ai được phép hạ quan.”
Chu Toàn vội bước lên, khom người hành lễ.
“Tạ đại nhân, đây chỉ là việc riêng của Thẩm phủ. Đại cô nương nhà chúng tôi đột ngột qua đời vì bạo bệnh, trong phủ sợ để lâu sinh ôn dịch nên mới đưa đi an táng sớm.”
Người trên ngựa không lập tức trả lời.
Hắn mặc trường bào màu đen, cổ tay áo thêu hoa văn mây chìm bằng chỉ bạc. Dưới ánh đuốc, khuôn mặt hắn hiện lên lạnh lùng và sắc nét. Đôi mắt dài hẹp lướt qua miệng huyệt vừa đào, sau đó dừng lại ở bàn tay đang chảy máu của người đóng đinh.
“Bạo bệnh?”
Hắn nhắc lại hai chữ ấy, giọng không mang theo cảm xúc.
Chu Toàn cúi thấp đầu hơn.
“Đúng vậy. Đại phu trong phủ đã xác nhận.”
Cộc.
Người đàn ông nhìn cỗ quan tài.
“Vậy âm thanh bên trong là gì?”
Không ai trả lời.
Sắc mặt Chu Toàn lập tức thay đổi. Hắn vội giải thích:
“Có lẽ chỉ là tiếng gỗ co lại vì gặp mưa…”
Cộc. Cộc.
Tống Vy gõ thêm hai tiếng.
Lời giải thích của Chu Toàn nghẹn lại trong cổ.
Những người đào huyệt sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Một người lắp bắp:
“Đại nhân, trong quan tài thật sự có động tĩnh. Vừa rồi… vừa rồi bên trong còn có thứ gì đâm bị thương người của chúng tôi.”
Người đàn ông áo đen tung người xuống ngựa. Hắn bước đến bên cỗ quan tài, đưa tay chạm vào nắp gỗ.
“Người bên trong còn sống không?”
Tống Vy muốn trả lời nhưng cổ họng đau rát, chỉ bật ra được một tiếng khàn mơ hồ.
Dường như thế đã đủ.
Ánh mắt người đàn ông chợt lạnh xuống.
“Mở quan.”
Hai thuộc hạ của hắn lập tức tiến lên. Chu Toàn cuống quýt ngăn cản:
“Không được! Đại nhân, đại cô nương mang tội bất hiếu, lại chết không lành. Nếu tùy tiện mở quan, e rằng sẽ kinh động đến vong hồn…”
Người đàn ông nghiêng mặt nhìn hắn.
“Ngươi sợ kinh động vong hồn, hay sợ nàng ấy mở mắt?”
Chu Toàn cứng người, môi run lên nhưng không nói được gì.
Thanh đao bên hông một thuộc hạ được rút ra. Mũi đao luồn qua khe gỗ, bẩy từng chiếc đinh vừa đóng. Sau vài tiếng gãy khô khốc, nắp quan tài nặng nề được đẩy sang một bên.
Không khí lạnh cùng nước mưa lập tức tràn vào.
Tống Vy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cơn ho dữ dội kéo đến khiến cả người cô co lại. Mỗi nhịp thở đều như có lưỡi dao cắt qua cổ họng, nhưng ít nhất cô đã được sống.
Xung quanh vang lên hàng loạt tiếng kêu kinh hãi.
Dưới ánh đuốc, cô gái vốn đã được xác nhận tử vong đang chậm rãi ngồi dậy. Khuôn mặt nàng trắng bệch, tóc đen rối tung trên vai, vết siết tím sẫm hằn rõ quanh cổ.
Chu Toàn lùi lại, vẻ mặt như vừa nhìn thấy quỷ.
“Không thể nào…”
Tống Vy ngẩng đầu nhìn hắn.
Chỉ một cái nhìn đã khiến Chu Toàn tái mặt, vội vàng tránh sang chỗ khác.
Người đàn ông áo đen đứng bên ngoài quan tài không lộ vẻ kinh ngạc như những người còn lại. Ánh mắt hắn dừng trên vết thương ở cổ cô, sau đó nhìn xuống đầu ngón tay tím tái vì thiếu máu.
“Đưa đại phu tới.”
Một thuộc hạ nhận lệnh, lập tức lên ngựa rời đi.
Tống Vy chống tay vào thành quan tài định đứng dậy. Hai chân vừa dùng sức đã mềm nhũn, cả người mất thăng bằng ngã về phía trước.
Người đàn ông nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cô.
Cánh tay hắn vững vàng, lòng bàn tay giữ đúng khuỷu tay cô, không hề có ý mạo phạm. Nhận ra cơ thể cô đang run vì lạnh, hắn tháo áo choàng khoác lên vai cô.
Hơi ấm còn sót lại trên lớp vải dày khiến Tống Vy tỉnh táo hơn đôi chút.
“Đa tạ.”
Giọng cô khàn đến gần như không nghe rõ.
Người đàn ông nhìn cô hồi lâu rồi hỏi:
“Cô nương tên gì?”
Tống Vy thoáng im lặng.
Chiếc gương đồng vẫn nằm bên cạnh, mặt gương hướng về phía cô. Trong làn sương mỏng, Thẩm Chiêu Ninh đang nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng.
Một cái tên tự nhiên xuất hiện trong đầu, quen thuộc như thể đã được gọi suốt nhiều năm.
“Thẩm Chiêu Ninh.”
Vẻ mặt người đàn ông cuối cùng cũng có chút thay đổi.
“Đích nữ của Thẩm Thượng thư?”
“Phải.”
Chu Toàn như bừng tỉnh, vội vàng bước tới.
“Đại cô nương còn sống đúng là chuyện may mắn. Phu nhân và lão gia biết được nhất định sẽ vô cùng vui mừng. Xin Tạ đại nhân giao cô nương cho tiểu nhân đưa về phủ chăm sóc.”
Nghe tới hai chữ “về phủ”, bàn tay đang đặt trên thành quan tài của Tống Vy bất giác siết chặt.
Một mảnh ký ức khác vụt qua.
Lục thị ngồi sau bức rèm, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Chiêu Ninh mang tội đầu độc tổ mẫu, dù có chết cũng không được bước vào từ đường. Chôn ngay trong đêm đi, đừng làm kinh động đến lão gia.”
Sau đó là giọng Chu Toàn kính cẩn đáp lại:
“Tiểu nhân hiểu.”
Tống Vy ngước mắt nhìn người quản sự trước mặt.
“Ông biết ta còn sống.”
Chu Toàn giật mình.
“Đại cô nương nói gì vậy? Tiểu nhân chỉ làm theo lời đại phu…”
“Nếu thực sự cho rằng ta đã chết, khi nghe thấy tiếng động trong quan tài, ông phải mở ra kiểm tra.” Tống Vy dừng lại để lấy hơi, giọng nói tuy yếu nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Thế nhưng ông lại thúc giục bọn họ đóng đinh, còn muốn lập tức hạ quan. Ông sợ thứ nằm trong đó là quỷ sao?”
Chu Toàn vội quỳ xuống.
“Tiểu nhân không dám!”
“Ông không sợ quỷ.” Tống Vy nhìn thẳng vào hắn. “Ông chỉ sợ ta còn sống.”
Mặt Chu Toàn không còn chút máu.
Người đàn ông bên cạnh ra hiệu. Hai thuộc hạ Đại Lý tự lập tức giữ lấy vai Chu Toàn, kéo hắn sang một bên.
“Tạ đại nhân!” Chu Toàn hoảng hốt kêu lên. “Tiểu nhân là người của Thẩm phủ. Đại nhân không thể chỉ dựa vào vài câu nói mê sảng của đại cô nương mà bắt người!”
“Bản quan chưa nói sẽ bắt ngươi.”
Người đàn ông bình thản chỉnh lại vạt áo choàng đang trượt khỏi vai Tống Vy.
“Chỉ mời ngươi ở lại cho đến khi Thẩm đại cô nương tỉnh táo, tránh để ngươi vội vàng về phủ báo tin.”
Lời nói tưởng chừng nhẹ nhàng lại khiến Chu Toàn hoàn toàn im bặt.
Tống Vy cúi xuống nhặt chiếc gương đồng, giấu vào trong tay áo. Bóng dáng Thẩm Chiêu Ninh trên mặt gương đã nhạt đi nhiều. Nàng mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó nhưng không còn phát ra âm thanh.
Tống Vy đặt bàn tay lên mặt gương lạnh buốt, thầm trấn an nàng.
Cô đã mượn thân thể này để sống lại.
Dù chưa biết vì sao mình xuất hiện ở đây, cô cũng không thể mặc kệ người đã chết oan.
Người đàn ông nhìn động tác của cô nhưng không hỏi. Hắn chỉ đưa tay ra, giúp cô bước khỏi quan tài.
“Ta là Tạ Cảnh Hoài, Đại Lý tự khanh.”
Cái tên vừa vang lên, vài đoạn ký ức rời rạc trong đầu Tống Vy lập tức xao động.
Tạ Cảnh Hoài, người nắm giữ vô số án lớn trong kinh thành. Hắn nổi tiếng lạnh lùng, không kết bè phái, càng không nể mặt quyền quý. Có người nói chỉ cần bị hắn nhìn một lần trên công đường, kẻ có tội dù chưa bị tra hỏi cũng đã muốn quỳ xuống nhận tội.
Thẩm Chiêu Ninh trước đây chưa từng gặp hắn.
Vậy tại sao hắn lại xuất hiện đúng lúc này?
Tống Vy chưa kịp hỏi, Tạ Cảnh Hoài đã lên tiếng trước:
“Cơ thể cô còn rất yếu. Ta sẽ đưa cô đến y quán của Đại Lý tự, chờ đại phu kiểm tra xong rồi mới quyết định bước tiếp theo.”
Tống Vy nhìn về phía con đường chìm trong màn mưa.
“Tôi muốn trở về Thẩm phủ.”
Tạ Cảnh Hoài hơi nhíu mày.
“Cô vừa suýt bị người của Thẩm phủ chôn sống.”
“Bởi vậy tôi càng phải trở về.”
“Cô có biết hung thủ là ai không?”
“Chưa biết chắc.”
Tống Vy kéo chặt áo choàng quanh người. Gió đêm lùa qua mái tóc ướt, nhưng ánh mắt cô đã không còn chút hoảng loạn nào của người vừa thoát khỏi quan tài.
“Hiện giờ những kẻ muốn tôi chết vẫn tin rằng kế hoạch của chúng đã thành công. Nếu chờ đến khi trời sáng, Chu Toàn không trở về, chúng sẽ biết sự việc đã bại lộ và lập tức xóa sạch dấu vết.”
Tạ Cảnh Hoài im lặng nhìn cô.
“Cô muốn trở về để tìm chứng cứ?”
“Tìm chứng cứ chỉ là một phần.”
Tống Vy quay đầu nhìn cỗ quan tài phía sau. Mép gỗ vẫn còn dính máu từ bàn tay bị cây trâm đâm trúng. Chỉ chậm thêm một khắc, nơi ấy đã trở thành phần mộ của cô.
Cô thu ánh mắt lại, giọng khàn nhưng bình tĩnh.
“Tôi còn muốn nhìn xem, khi người chết bước vào cửa, những kẻ đang khóc tang cho tôi sẽ có vẻ mặt thế nào.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn cô thêm một lát rồi quay sang thuộc hạ.
“Đổi hướng.”
Thuộc hạ sửng sốt.
“Đại nhân, chúng ta đến Thẩm phủ sao?”
“Phải.”
Tạ Cảnh Hoài đỡ Tống Vy lên xe ngựa, sau đó buông rèm xuống, che đi gió mưa bên ngoài.
“Đưa Thẩm đại cô nương về nhà.”
Bánh xe chậm rãi lăn qua con đường lầy lội, hướng về những ngọn đèn vẫn còn sáng nơi kinh thành.
Trong lòng bàn tay Tống Vy, chiếc gương đồng bỗng lạnh buốt.
Lớp sương trên mặt gương dần tụ lại, hiện ra khuôn mặt nhợt nhạt của Thẩm Chiêu Ninh.
Nàng nhìn về phía trước, nơi Thẩm phủ đang treo đầy đèn tang, rồi khẽ thì thầm:
“Người giết ta… vẫn đang ở đó.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “01 — Người tỉnh lại trong quan tài”