Sắc mặt Lục thị trắng bệch.
Bà ta nhìn Tống Vy đứng trước cửa linh đường, lại nhìn bài vị mang tên Thẩm Chiêu Ninh đặt sau lưng mình. Đôi môi run lên mấy lần nhưng không phát ra được tiếng nào.
Thẩm Ngọc Dao cũng không khá hơn. Nàng ta đứng chết lặng giữa những mảnh sứ vỡ, bàn tay vô thức nắm chặt cổ tay trái. Chiếc vòng ngọc xanh dưới ống tay áo thoáng lộ ra, phản chiếu ánh nến lạnh lẽo.
Chính là chiếc vòng Thẩm Chiêu Ninh đã nhìn thấy trước khi chết.
Tống Vy thu ánh mắt lại, không vội vạch trần nàng ta.
Nếu chỉ dựa vào một đoạn ký ức mơ hồ để buộc tội, Lục thị sẽ dễ dàng nói nàng thần trí hỗn loạn sau khi chết hụt. Điều cô cần không phải khiến hai mẹ con họ sợ hãi trong chốc lát, mà là khiến họ không còn đường chối tội.
Lục thị là người lấy lại bình tĩnh trước tiên.
“Chiêu Ninh?”
Bà ta chống tay vào bàn thờ đứng lên. Vì quỳ quá lâu, hai chân có vẻ tê cứng, bước đầu tiên còn hơi loạng choạng. Nhưng chỉ sau một thoáng, vẻ kinh hãi trên mặt đã được thay bằng niềm vui mừng đến nghẹn ngào.
“Con còn sống… Thật sự là con!”
Lục thị bước nhanh về phía Tống Vy, hai tay dang ra như muốn ôm lấy đứa con gái vừa trở về từ cõi chết.
Tống Vy lùi lại một bước.
Động tác không lớn nhưng đủ khiến Lục thị phải dừng lại giữa chừng.
Bàn tay bà ta khựng trong không trung. Nét tổn thương lập tức hiện lên trên khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt.
“Chiêu Ninh, con làm sao vậy? Ta là mẫu thân đây.”
“Ta biết.”
Tống Vy nhìn đôi mắt đỏ hoe ấy, giọng vẫn khàn vì vết thương ở cổ.
“Ta chỉ không hiểu, người của mẫu thân đã nghe thấy tiếng động trong quan tài, vì sao vẫn nhất quyết đóng đinh rồi hạ quan?”
Lục thị sững người.
“Con nghe ai nói thế?”
“Ta nằm trong quan tài.” Tống Vy bình thản đáp. “Còn cần người khác kể lại sao?”
Không khí trong linh đường chợt trở nên nặng nề.
Những tăng nhân được mời đến tụng kinh đồng loạt cúi đầu, không ai dám lên tiếng. Đám gia nhân đứng hai bên lén nhìn nhau. Dường như đến lúc này họ mới nhận ra việc đại cô nương bị đưa đi chôn trong đêm không chỉ là một tang sự thông thường.
Lục thị siết chiếc khăn trong tay, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Ta không hề biết chuyện đó. Đại phu nói con đã tắt thở, Chu Toàn lại bảo thi thể trúng độc không thể giữ lâu. Ta đau lòng đến mức rối trí, mọi việc đều giao cho hắn lo liệu. Nếu hắn thật sự nghe thấy động tĩnh mà vẫn cố tình hạ quan, ta nhất định không bao che.”
“Vậy sao?”
Tống Vy không tranh luận. Cô chỉ nhìn bộ tang phục ngay ngắn trên người Lục thị rồi chậm rãi hỏi:
“Chu Toàn tự chuẩn bị quan tài, tự chọn giờ hạ táng, cũng tự biết ta mang tội nên không được bước vào phần mộ tổ tiên?”
Lục thị nhất thời không trả lời được.
Câu nói cuối cùng ấy chính là lời bà ta đã dặn Chu Toàn sau bức rèm. Ngoài những kẻ có mặt lúc đó, không ai có thể biết.
Thẩm Ngọc Dao vội bước tới đỡ lấy cánh tay mẫu thân.
“Tỷ tỷ, nhất định có hiểu lầm. Mẫu thân nghe tin tỷ qua đời đã khóc suốt cả đêm. Bà ấy làm sao có thể muốn hại tỷ được?”
Nước mắt nhanh chóng tràn lên khóe mắt nàng ta. So với vẻ đau buồn có phần cứng nhắc của Lục thị, sự lo lắng trên khuôn mặt Thẩm Ngọc Dao tự nhiên hơn nhiều.
Nếu không có ký ức của nguyên chủ, Tống Vy có lẽ cũng khó tin chính cô gái này đã đưa chén thuốc đến.
“Ngọc Dao.”
Tống Vy gọi tên nàng ta.
Thẩm Ngọc Dao khẽ run, nhưng vẫn ngẩng đầu đáp:
“Muội đây.”
“Tối qua, muội mang gì vào phòng ta?”
Đôi mắt Thẩm Ngọc Dao thoáng co lại.
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Tống Vy vẫn nhìn thấy.
“Tỷ tỷ quên rồi sao?” Thẩm Ngọc Dao nắm chặt tay Lục thị. “Tỷ bị nhốt trong phòng, vừa khóc vừa đập cửa. Muội sợ tỷ nghĩ quẩn nên xin đại phu kê một chén thuốc an thần mang đến.”
“Thuốc an thần?”
“Phải.”
“Ta đã uống sao?”
Thẩm Ngọc Dao mím môi, dường như đang cố nhớ lại.
“Tỷ uống được một nửa thì hất đổ chén thuốc. Sau đó tỷ đuổi muội ra ngoài. Đến khi hạ nhân vào xem, tỷ đã… đã không còn thở nữa.”
Nói đến đó, giọng nàng ta nghẹn lại.
Tống Vy nhìn chiếc vòng ngọc đang lộ ra dưới tay áo nàng ta.
“Chỉ có muội mang thuốc đến?”
“Còn có nha hoàn của muội đứng bên ngoài.”
“Nàng ta tên gì?”
“Thu Cúc.”
“Chén thuốc hiện ở đâu?”
Thẩm Ngọc Dao không trả lời ngay.
Lục thị bước lên chắn nửa người trước con gái, giọng dịu dàng nhưng đã mất đi vẻ thân thiết ban đầu.
“Chiêu Ninh, con vừa thoát chết, đầu óc còn chưa tỉnh táo. Chuyện gì cũng có thể chờ đến ngày mai rồi nói. Trước hết hãy để đại phu xem cho con.”
“Không cần mẫu thân lo lắng. Đại phu của Đại Lý tự đã xem qua rồi.”
Nghe đến ba chữ “Đại Lý tự”, vẻ mặt Lục thị lập tức thay đổi.
Tiếng giày bước trên nền đá xanh từ phía sau truyền đến.
Tạ Cảnh Hoài dẫn theo bốn thuộc hạ bước vào sân. Hắn đã cởi áo tơi ướt, chỉ còn trường bào đen thêu mây chìm. Nước mưa vẫn đọng trên vai, nhưng dáng vẻ bình thản của hắn khiến cả linh đường đang xôn xao nhanh chóng im bặt.
Lục thị cúi người hành lễ.
“Tạ đại nhân.”
“Thẩm phu nhân.”
Tạ Cảnh Hoài dừng lại cách Tống Vy không xa, ánh mắt lướt qua nàng một lượt như để xác nhận nàng vẫn đứng vững.
Lục thị nhìn những thuộc hạ Đại Lý tự phía sau hắn, miễn cưỡng nở nụ cười.
“Không biết vì sao Tạ đại nhân lại đến Thẩm phủ vào giờ này?”
“Đưa người về.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn sang bài vị trong linh đường.
“Tiện thể điều tra một vụ mưu sát.”
Nụ cười trên mặt Lục thị cứng lại.
“Tạ đại nhân nói quá lời rồi. Chiêu Ninh chỉ được đại phu chẩn đoán nhầm là đã chết. Đây là chuyện riêng trong phủ, sao có thể gọi là mưu sát?”
Tạ Cảnh Hoài không tranh cãi. Hắn quay sang thuộc hạ bên cạnh.
Người kia lập tức lấy một cuốn sổ mỏng ra, đọc rõ từng câu:
“Thẩm đại cô nương có dấu hiệu trúng độc ô đầu. Trên cổ còn vết siết do dải vải gây ra. Sau khi xuất hiện động tĩnh trong quan tài, quản sự Chu Toàn vẫn nhiều lần ra lệnh đóng đinh và lập tức hạ táng. Tất cả lời khai đều đã được những người có mặt ký xác nhận.”
Thuộc hạ khép sổ lại.
“Chu Toàn hiện đang bị Đại Lý tự tạm giữ.”
Lục thị siết chặt chiếc khăn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đúng lúc ấy, bên ngoài linh đường vang lên một giọng đàn ông nghiêm nghị:
“Đêm hôm khuya khoắt, các người đang làm gì vậy?”
Một người đàn ông trung niên mặc áo dài màu xám sẫm bước vào. Theo sau ông là hai gia nhân của Thọ An đường. Có lẽ vừa từ chỗ lão phu nhân trở về, khuôn mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi, giữa hai hàng mày hằn một nếp nhăn sâu.
Đó là Thẩm Văn Khiêm, phụ thân của Thẩm Chiêu Ninh.
Ông vừa bước qua cửa liền nhìn thấy người con gái được cho là đã chết đang đứng giữa linh đường.
Bước chân Thẩm Văn Khiêm đột ngột dừng lại.
“Chiêu Ninh?”
Trong khoảnh khắc, khuôn mặt ông hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Nhưng khi nhìn thấy vết siết trên cổ nàng cùng những người của Đại Lý tự, niềm vui ấy lập tức biến thành sự cảnh giác.
“Con… còn sống?”
Tống Vy nhìn người đàn ông trong ký ức của nguyên chủ.
Suốt mười năm sau khi Diệp Thanh Nhu qua đời, Thẩm Chiêu Ninh vẫn luôn chờ phụ thân quay đầu nhìn mình. Mỗi lần bị Lục thị trách phạt, nàng đều nghĩ chỉ cần giải thích rõ ràng, ông sẽ tin. Thế nhưng lần nào Thẩm Văn Khiêm cũng bảo nàng nhẫn nhịn, đừng khiến gia đình thêm náo loạn.
Đến lúc bị vu tội đầu độc tổ mẫu, ông thậm chí không hỏi nàng một câu đã cho người nhốt nàng lại.
Nỗi đau của nguyên chủ khiến lồng ngực Tống Vy nặng trĩu.
Cô không oán hận Thẩm Văn Khiêm thay nàng, nhưng cũng không thể dành cho ông sự kính trọng vốn đã bị chính ông giẫm nát.
“Con còn sống khiến phụ thân thất vọng sao?”
Thẩm Văn Khiêm nhíu mày.
“Con nói gì vậy? Con còn sống, đương nhiên ta vui mừng. Nhưng tại sao người của Đại Lý tự lại xuất hiện trong phủ?”
Tạ Cảnh Hoài bước lên.
“Thẩm đại nhân, lệnh ái bị hạ độc, siết cổ rồi đưa đi chôn trong lúc vẫn còn sống. Đại Lý tự đã tiếp nhận vụ án.”
“Mưu sát?”
Thẩm Văn Khiêm quay sang Lục thị.
“Chuyện này là thế nào?”
Lục thị đỏ mắt, giọng nói đầy tủi thân:
“Lão gia, thiếp cũng không biết. Đại phu trong phủ đã xác nhận Chiêu Ninh tắt thở. Chu Toàn nói người chết vì độc không nên để lâu, thiếp khi ấy rối trí nên để hắn lo liệu. Ai ngờ hắn lại cả gan tự quyết định mọi chuyện.”
Chỉ trong vài câu, toàn bộ trách nhiệm đã được đẩy lên người Chu Toàn.
Thẩm Văn Khiêm trầm mặc. Ông chưa kịp lên tiếng, Tống Vy đã hỏi:
“Phụ thân, đại phu nào xác nhận con đã chết?”
“Là Trần đại phu vẫn thường xem bệnh trong phủ.”
“Ông ta đang ở đâu?”
Lục thị đáp thay chồng:
“Sau khi xem cho con, Trần đại phu nói trong nhà có việc gấp nên đã rời phủ.”
Tống Vy khẽ cong môi.
Một người xác nhận nàng đã chết, một người phụ trách chôn cất. Trần đại phu rời đi, Chu Toàn bị bắt. Nếu kế hoạch diễn ra thuận lợi, đến khi có người nghi ngờ, những kẻ trực tiếp liên quan đều đã biến mất hoặc trở thành vật thế tội.
Sự sắp xếp ấy không thể được quyết định trong lúc rối trí.
Tạ Cảnh Hoài quay sang thuộc hạ.
“Cho người tìm Trần đại phu. Trước khi Đại Lý tự lấy lời khai, không để ông ta rời khỏi kinh thành.”
“Vâng.”
Thẩm Văn Khiêm biến sắc.
“Tạ đại nhân, dù có nhiều điểm đáng ngờ, đây vẫn là gia sự của Thẩm phủ. Chiêu Ninh vừa trở về, trong người còn mang thương tích. Chi bằng để con bé nghỉ ngơi trước, sáng mai ta sẽ đích thân đến Đại Lý tự giải trình.”
“Người bị hại độc là nhân chứng quan trọng. Trước khi tìm ra hung thủ, an toàn của nàng ấy thuộc trách nhiệm của Đại Lý tự.”
“Ý Tạ đại nhân là Thẩm phủ không bảo vệ nổi con gái của mình?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn bài vị vẫn còn đặt giữa linh đường.
“Thẩm đại nhân cảm thấy nơi đây bảo vệ nàng ấy rất tốt sao?”
Sắc mặt Thẩm Văn Khiêm lúc đỏ lúc trắng, nhưng không thể phản bác.
Tống Vy không muốn tiếp tục đứng giữa linh đường tranh luận. Độc trong người chưa được giải hết, cơn lạnh ban đầu đang dần chuyển thành sốt nóng. Hai chân cô đã bắt đầu mất sức.
Nhưng trước khi trở về viện, cô phải xác nhận một chuyện.
“Thẩm Du đang ở đâu?”
Lục thị lập tức đáp:
“Du nhi nhiễm phong hàn, đang dưỡng bệnh ở Tây viện.”
“Ta muốn gặp nó.”
“Không được.” Lục thị từ chối quá nhanh, sau đó mới dịu giọng giải thích: “Ý ta là cơ thể con còn yếu, Du nhi lại đang bệnh. Nếu hai đứa gặp nhau lúc này, chỉ sợ bệnh càng thêm nặng.”
Tống Vy nhìn thẳng vào bà ta.
“Ta chỉ cần biết nó còn sống.”
“Chiêu Ninh!” Thẩm Văn Khiêm quát. “Đó là đệ đệ ruột của con. Sao con có thể nói những lời xui xẻo như vậy?”
“Con vừa bị người trong phủ đem đi chôn sống.” Tống Vy bình tĩnh đáp. “Bây giờ bất kỳ chuyện gì xảy ra ở đây cũng không còn khiến con thấy bất ngờ.”
Thẩm Văn Khiêm nghẹn lời.
Lục thị lau khóe mắt.
“Nếu con không tin, ta sẽ sai người gọi Du nhi tới ngay.”
“Không cần đưa một đứa trẻ đang bệnh ra ngoài mưa.” Tống Vy nhìn sang Tạ Cảnh Hoài. “Có thể nhờ đại phu đi cùng chúng ta đến Tây viện không?”
Lục thị khẽ siết tay.
Tạ Cảnh Hoài không bỏ sót phản ứng ấy.
“Được. Cố đại phu sẽ đến xem cho Thẩm công tử. Kết quả chẩn bệnh cũng sẽ được ghi vào hồ sơ.”
“Chỉ là phong hàn, cần gì làm phiền đến đại phu của Đại Lý tự?” Lục thị cố giữ nụ cười. “Trong phủ đã có người chăm sóc.”
“Không phiền.”
Tạ Cảnh Hoài nói rất thản nhiên.
“Cố đại phu đang ở ngoài cửa.”
Lục thị không còn lý do để từ chối.
Bà ta quay sang một nha hoàn, dặn dẫn Cố đại phu đến Tây viện. Tống Vy nhìn theo cho đến khi người kia rời khỏi sân mới thu ánh mắt lại.
“Ta muốn trở về Thanh Lan viện.”
Lục thị khẽ giật mình.
“Thanh Lan viện đã khóa lại. Đồ đạc trong phòng con cũng vừa được thu dọn. Ta đã chuẩn bị Yên Vũ các ở cạnh viện của ta, con đến đó nghỉ ngơi sẽ tiện chăm sóc hơn.”
“Phòng ta đã được thu dọn?”
“Người đã mất, đồ dùng để lại không nên giữ quá lâu…”
“Ta mới được đưa khỏi phủ chưa đến hai canh giờ.”
Tống Vy ngắt lời bà ta.
“Người của mẫu thân làm việc thật nhanh.”
Lục thị nhất thời cứng họng.
Tạ Cảnh Hoài nhìn thuộc hạ.
“Thanh Lan viện là nơi Thẩm đại cô nương bị hạ độc?”
“Đúng vậy.”
“Vậy nơi đó là hiện trường vụ án. Kể từ bây giờ, không ai được tự ý ra vào.”
Lục thị vội nói:
“Tạ đại nhân, đó là nội viện của nữ quyến. Người của Đại Lý tự tùy tiện tiến vào e rằng không hợp quy củ.”
“Bản quan chỉ khám xét căn phòng xảy ra án mạng.” Tạ Cảnh Hoài quay sang Thẩm Văn Khiêm. “Nếu Thẩm đại nhân lo ngại, có thể cử người trong phủ cùng chứng kiến.”
Thẩm Văn Khiêm nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Lục thị, cuối cùng trầm giọng nói:
“Cứ làm theo lời Tạ đại nhân.”
“Lão gia…”
“Đủ rồi.” Thẩm Văn Khiêm mệt mỏi day trán. “Nếu trong phòng không có gì khuất tất, khám xét một lần cũng không sao.”
Lục thị mím môi, không nói thêm gì nữa.
Tống Vy vừa bước ra khỏi linh đường, trước mắt bỗng tối sầm. Cô kịp vịn vào cột gỗ nhưng đầu gối vẫn mềm nhũn.
Một bàn tay giữ lấy cánh tay cô.
Tạ Cảnh Hoài đứng bên cạnh từ lúc nào. Hắn không hỏi có cần giúp hay không, chỉ đỡ cô đứng vững rồi đưa tay chạm nhẹ lên trán nàng.
Động tác tự nhiên đến mức Tống Vy không kịp tránh.
“Cô nương đang sốt.”
“Ta biết.”
“Biết mà còn đứng đây tranh luận lâu như vậy?”
“Vừa bước vào cửa đã để người ta khiêng đi, sau này còn ai sợ ta nữa?”
Tạ Cảnh Hoài nhìn cô, dường như không biết nên tức giận hay buồn cười.
“Thẩm đại tiểu thư trở về từ quan tài, chỉ riêng chuyện đó đã đủ khiến cả phủ không ngủ được trong nhiều ngày.”
Hắn lấy túi nước ấm đã nguội bớt từ tay thuộc hạ, đặt vào lòng bàn tay cô.
“Không cần dùng mạng của mình để tăng thêm khí thế.”
Giọng hắn không nặng, nhưng mang theo sự nghiêm khắc khó từ chối.
Tống Vy không tranh cãi nữa. Cô giữ lấy túi nước rồi cùng hắn đi về phía Thanh Lan viện.
Tạ Cảnh Hoài chỉ đỡ nàng qua đoạn hành lang trơn trượt, sau đó chủ động buông tay khi có người khác tiến lại. Hành động kín đáo ấy khiến Tống Vy cảm thấy dễ chịu hơn. Hắn bảo vệ cô nhưng không khiến cô trở thành một người yếu đuối cần dựa dẫm.
Thanh Lan viện nằm ở góc đông nam Thẩm phủ, cách linh đường không xa. Càng đến gần, ký ức của nguyên chủ càng trở nên rõ ràng.
Cây hải đường trước cửa do Diệp Thanh Nhu tự tay trồng. Chiếc xích đu dưới hiên là món quà Thẩm Du làm cho tỷ tỷ vào năm ngoái. Cánh cửa sơn xanh đã bạc màu ở góc phải vì mỗi khi lo lắng, Thẩm Chiêu Ninh thường vô thức chạm tay vào đó.
Tống Vy vừa bước qua cổng viện đã nhận ra có điều bất thường.
Trên nền gạch còn đọng nước mưa, một hàng dấu chân kéo dài từ cửa phòng đến cổng sau. Dấu giày khá nhỏ, có lẽ thuộc về nữ nhân. Phần nước quanh dấu chân vẫn chưa khô, chứng tỏ người đó rời đi không lâu trước khi họ tới.
Tạ Cảnh Hoài cũng nhìn thấy.
“Có người vừa vào đây.”
Nha hoàn được Lục thị phái tới dẫn đường vội giải thích:
“Sau khi đại cô nương qua đời, phu nhân sai hai người đến thu dọn di vật. Có lẽ là dấu chân của họ.”
“Thu dọn những gì?”
“Chỉ là quần áo và đồ dùng thường ngày.”
“Có mang thứ gì ra ngoài không?”
Nha hoàn cúi đầu.
“Nô tỳ không rõ.”
Tạ Cảnh Hoài gọi một thuộc hạ đến ghi tên tất cả những người từng bước vào Thanh Lan viện từ đêm qua. Nha hoàn không dám giấu, lần lượt khai ra hai cái tên.
Cánh cửa phòng ngủ không khóa.
Tống Vy đẩy cửa bước vào.
Mùi gỗ đàn hương lập tức tràn tới. Trong khoảnh khắc ấy, một cơn đau nhói xuyên qua đầu cô. Hình ảnh chiếc chìa khóa trong tay Thẩm Chiêu Ninh chợt hiện lên, sau đó lại nhanh chóng biến mất.
Tối. Mùi đàn hương. Tiếng nước nhỏ xuống.
Nơi nguyên chủ giấu chiếc chìa khóa có liên quan đến căn phòng này.
Tống Vy chưa kịp suy nghĩ sâu hơn đã nhận ra căn phòng sạch sẽ một cách bất thường.
Chăn đệm đã được thay. Mặt bàn không còn một hạt bụi. Lư hương vừa được đốt thêm, mùi trầm đậm đến mức gần như lấn át mọi mùi khác. Góc phòng từng đặt chiếc bàn nhỏ trong ký ức đã trống không.
Không chỉ có người thu dọn đồ đạc.
Họ đang cố xóa dấu vết.
Tống Vy đi đến bên giường. Nơi Thẩm Chiêu Ninh ngã xuống đã được lau sạch, nhưng giữa hai viên gạch vẫn còn vương một vệt sẫm màu.
Cô ngồi xuống, dùng khăn tay chạm nhẹ vào vết đó rồi đưa lên ngửi.
Mùi thuốc rất nhạt, gần như bị hương trầm che lấp.
“Có phải máu không?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.
“Không. Có thể là thuốc bị đổ.”
Tống Vy nhìn quanh.
“Trong ký ức của ta, chén thuốc rơi ở gần giường. Nhưng chiếc bàn và toàn bộ mảnh vỡ đều đã bị mang đi.”
Tạ Cảnh Hoài lập tức ra lệnh:
“Khóa cổng sau. Tìm hai nha hoàn đã dọn căn phòng này, đồng thời kiểm tra nơi đổ rác và lò thiêu trong phủ.”
Một thuộc hạ nhận lệnh rời đi.
Tống Vy chống tay đứng lên. Khi quay lại, cô chợt nhìn thấy dưới chân chiếc tủ thấp có một vật nhỏ phản chiếu ánh đèn.
Cô quỳ xuống, dùng vỏ dao ngắn khều nó ra.
Đó là một mảnh sứ trắng chỉ lớn bằng đầu ngón tay.
Tạ Cảnh Hoài đưa khăn sạch cho cô.
Tống Vy cẩn thận nhặt mảnh sứ lên. Hình dáng cong cùng lớp men ở một mặt cho thấy nó thuộc về phần miệng chén. Trên mép vỡ còn bám một lớp chất lỏng màu hổ phách đã gần khô.
Cô đưa mảnh sứ lại gần nhưng không chạm trực tiếp vào mũi.
Một mùi ngọt nhè nhẹ thoảng qua.
“Mật ong.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn vết dính trên miệng chén.
“Thuốc an thần thường được cho thêm mật ong sao?”
“Có thể.”
Tống Vy đặt mảnh sứ lên chiếc khăn hắn đang cầm.
“Nhưng người dọn phòng đã mang cả bàn cùng những mảnh vỡ khác đi, lại bỏ sót đúng phần miệng chén. Có lẽ đây là thứ chúng ta cần tìm.”
Tạ Cảnh Hoài gói kín mảnh sứ rồi giao cho thuộc hạ bảo quản. Khi hắn quay lại, Tống Vy vẫn đang nhìn khoảng trống nơi chiếc bàn từng được đặt.
“Cô nương nghĩ trong chén có độc?”
“Chưa chắc.”
“Vì sao?”
Tống Vy khẽ chạm vào đầu lưỡi vẫn còn tê. Ký ức về vị ngọt trước lúc Thẩm Chiêu Ninh ngã xuống lại hiện lên rõ ràng.
“Nếu độc được hòa trong thuốc, chúng chỉ cần đổ thuốc đi. Không cần phải mang cả chiếc chén ra khỏi phòng rồi đốt sạch.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài trầm xuống.
“Ý cô nương là thứ hung thủ muốn tiêu hủy không phải phần thuốc bên trong?”
Tống Vy nhìn mảnh sứ vừa được gói lại.
“Phải kiểm tra mới biết.”
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân vội vã. Thuộc hạ được phái đến Tây viện nhanh chóng bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.
“Đại nhân, Cố đại phu đã xem qua cho Thẩm công tử.”
Tống Vy lập tức quay lại.
“Thẩm Du thế nào?”
“Thẩm công tử không mắc phong hàn. Cậu ấy đang hôn mê, gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Bàn tay Tống Vy siết chặt.
“Nguyên nhân là gì?”
Người kia nhìn nàng rồi trầm giọng đáp:
“Cố đại phu phát hiện trong chén thuốc đặt cạnh giường có thành phần an thần. Nha hoàn chăm sóc Thẩm công tử khai rằng cậu ấy đã uống loại thuốc này liên tục ba ngày. Liều dùng mỗi lần không đủ gây chết người, nhưng tích tụ lâu ngày có thể khiến người bệnh mê man, khó tỉnh.”
Căn phòng chợt im phăng phắc.
Tống Vy nhìn về phía Tây viện, nơi tối nhất trong Thẩm phủ.
Lục thị không chỉ muốn ngăn Thẩm Du gặp tỷ tỷ.
Bà ta đã chuẩn bị khiến cậu bé không thể tỉnh lại để nói bất cứ điều gì.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “03 — Đích Nữ Trở Về”