Vạn Giới Quỷ Môn

08 — Kho lưu giữ

Câu nói dưới gầm ghế 12 giống hệt giọng Phùng Chí.

Không chỉ âm sắc, ngay cả hơi thở đứt quãng giữa các từ cũng được bắt chước hoàn toàn. Nếu không biết âm thanh phát ra từ hai vị trí khác nhau, không ai có thể phân biệt đâu là giọng sau cánh cửa, đâu là giọng của thứ đang ẩn dưới ghế.

Tôn Hạo nhìn chằm chằm cánh cửa cuối toa.

“Phùng Chí” phía sau cửa không nói thêm.

Nhưng thứ dưới ghế 12 vẫn chưa dừng lại.

Nó lặp lại câu vừa học thêm một lần nữa, chậm hơn trước. Những chữ đầu còn hơi méo mó, đến cuối câu đã trở nên trôi chảy.

“Đang… học giọng… của chúng ta.”

Sau đó nó bật cười.

Lần này tiếng cười không thuộc về Phùng Chí.

Đầu tiên là giọng Cao Dương, tiếp theo đổi thành giọng Bạch Vi, cuối cùng dừng ở giọng Hứa Nghiêu. Ba âm thanh hoàn toàn khác nhau nối liền trong cùng một hơi, tạo thành cảm giác quái dị như có nhiều người đang chen chúc bên trong một cổ họng.

Hứa Nghiêu lập tức giơ tay lên môi.

Mọi người vừa định lên tiếng đều im lặng trở lại.

Thứ dưới ghế đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của họ từ lúc tỉnh dậy. Không ai biết nó có thể ghi nhớ được bao nhiêu, càng không biết những câu nói tưởng như bình thường sẽ bị nó ghép lại thành thứ gì.

Quả nhiên, sau vài giây yên tĩnh, giọng Hứa Nghiêu lại vang lên:

“Tất cả hành khách…”

Nó dừng lại, giống như đang tìm kiếm phần còn thiếu trong ký ức.

“…tháo dây.”

Cao Dương giật mình nhìn cổ tay mình.

Âm thanh tiếp tục:

“Đi về phía ghế 12.”

Câu nói có đầy đủ giọng điệu và cách ngắt nhịp của Hứa Nghiêu, nhưng được ghép từ những lời hắn từng nói ở các thời điểm khác nhau. Khoảng dừng giữa mỗi đoạn hơi cứng, giống như những mảnh băng ghi âm bị cắt rời rồi nối lại.

Không ai làm theo.

Hứa Nghiêu lấy cây bút bạc từ tay Trình Sương, viết lên một đoạn băng y tế rồi đưa cho những người gần nhất chuyền đi.

Từ bây giờ, không nghe mệnh lệnh bằng lời nói.

Phía dưới, thứ kia lập tức dùng giọng Bạch Vi đọc lại:

“Từ bây giờ…”

Nó không nhìn thấy nội dung trên băng, vì vậy chỉ bắt chước được bốn chữ Hứa Nghiêu từng nói lúc trước. Sau một lúc không tìm được phần còn lại, giọng nói bỗng chuyển thành tiếng khóc trẻ con.

“Không được bỏ tôi.”

“Đừng để tôi một mình.”

Nước đen tiếp tục lan quanh đường băng y tế. Nó không vượt qua ranh giới, nhưng từng giọt đã tụ lại thành những hình dạng giống dấu ngón tay, liên tục dò dẫm dọc theo mép băng.

Hàn Sâm lùi về phía sau một chút, dùng túi dụng cụ chặn trước chân Cao Dương. Trình Sương cũng kéo Bạch Vi ra xa ghế 12 hơn.

Lâm Uyên không nhìn xuống gầm ghế.

Ánh mắt hắn dừng trên hai tấm vé.

Tấm vé số 12 nằm giữa mặt nệm, tử tuyến kéo thẳng xuống bóng tối. Sau khi hấp thu sợi dây từ hình bóng Phùng Chí ngoài cửa sổ, đường chỉ ấy đã dày hơn rõ rệt. Nó không còn bất động mà liên tục co bóp như một mạch máu.

Tấm vé số 03 lại hoàn toàn khác.

Tử tuyến quấn quanh nó vẫn kéo về cánh cửa cuối toa. Khi giọng Phùng Chí thật sự vang lên từ phía sau cửa, sợi chỉ lập tức căng lên. Đến lúc thứ dưới ghế bắt chước, nó không hề phản ứng.

Hai giọng nói giống hệt nhau.

Nhưng tử tuyến không nhận sai.

Tạ Tẫn đứng sát bên Lâm Uyên, nhìn theo hướng ánh mắt hắn.

“Giọng sau cửa nối với vé số 03?” Hắn hỏi rất khẽ.

Lâm Uyên gật đầu.

“Còn giọng dưới ghế?”

“Chỉ nối với vé số 12.”

Tạ Tẫn nhìn cánh cửa cuối toa. “Vậy ít nhất lời cảnh báo vừa rồi thật sự đến từ phần bị giữ lại của Phùng Chí.”

“Chưa chắc đó còn là ý thức hoàn chỉnh của ông ta.”

“Nhưng nó biết thứ dưới ghế đang làm gì.”

Lâm Uyên nhìn tấm vé số 03. “Có thể ông ta đã ở nơi này lâu hơn chúng ta tưởng.”

Phía sau cánh cửa bỗng vang lên một tiếng cào nhẹ.

Két—

Tử tuyến trên tấm vé 03 rung lên.

Một lát sau, giọng Phùng Chí truyền qua lớp kim loại:

“Vé…”

Âm thanh yếu hơn lúc trước. Mỗi chữ đều lẫn rất nhiều tạp âm, giống như tín hiệu sắp bị cắt đứt.

“Đưa vé của tôi…”

“Đến cửa.”

Tấm vé số 03 tự dịch chuyển về mép ghế.

Tôn Hạo lập tức nhìn Hứa Nghiêu. Hắn không dám nói, chỉ chỉ vào tấm vé rồi hướng tay về cuối toa.

Hứa Nghiêu lắc đầu.

Chưa ai biết yêu cầu ấy sẽ dẫn đến chuyện gì. Giọng nói có tử tuyến tương ứng cũng chỉ chứng minh nó thuộc về phần được lưu giữ của Phùng Chí, không có nghĩa hành động theo nó chắc chắn an toàn.

Dưới gầm ghế 12, thứ kia im lặng vài giây.

Sau đó, cũng bằng giọng Phùng Chí, nó nói:

“Đưa vé của tôi đến đây.”

Cụm “đến đây” phát ra bằng giọng Cao Dương.

Nước đen quanh ranh giới lập tức dâng lên.

“Đưa vé số 03 cho tôi.”

Lần này cả câu đã trôi chảy hơn.

Tấm vé 03 dừng lại giữa mép ghế, giống như đang bị hai lực vô hình kéo về hai hướng. Tử tuyến dẫn đến cánh cửa cuối toa căng thẳng, trong khi một sợi chỉ mới từ dưới ghế 12 chậm rãi bò ra, men theo sàn hướng về chiếc áo khoác xám.

Lâm Uyên nhìn thấy sợi chỉ ấy liền lấy cây bút bạc viết lên băng y tế:

Không để tử tuyến của 03 chạm vào 12.

Hứa Nghiêu đọc xong, lập tức yêu cầu Hàn Sâm dùng chiếc móc dài giữ tấm vé ở nguyên vị trí. Ông không chạm trực tiếp vào mặt vé mà luồn đầu móc qua chiếc áo khoác, ép lớp vải xuống để tấm vé không tiếp tục trượt.

Sợi chỉ từ ghế 12 bò đến giữa lối đi rồi dừng lại.

Nó không thể kéo tấm vé qua lớp áo khoác.

Giọng dưới ghế lập tức chuyển thành tiếng gầm khàn đặc.

Toàn bộ ghế 12 rung lên.

Những giọt nước trên sàn đồng loạt bắn cao, nhưng vẫn không vượt qua được đường băng y tế. Ranh giới đơn giản ấy dường như đã được đoàn tàu thừa nhận sau khi Hứa Nghiêu đặt xuống, khiến thứ dưới ghế không thể tùy ý xâm phạm.

Tạ Tẫn nhìn cảnh tượng ấy rồi nói nhỏ: “Nó có thể bắt chước giọng nói, nhưng vẫn phải tuân theo giới hạn đã được xác lập.”

“Vì nó vẫn là hành khách số 12?” Lâm Uyên hỏi.

“Hoặc vì nó chưa đủ hoàn chỉnh để rời khỏi vị trí.”

Tạ Tẫn vừa dứt lời, tấm vé số 12 bỗng phát ra tiếng sột soạt.

Dòng chữ “Đang bổ sung” trên mặt vé chớp tắt. Mỗi lần thứ dưới ghế phát ra một giọng mới, nét mực lại đậm hơn một chút.

Lâm Uyên lập tức hiểu ra.

“Nó đang thiếu giọng nói.”

Mọi người quay sang nhìn hắn.

Lâm Uyên chỉ vào tấm vé nhưng không đến gần. “Trạng thái của Chu Kỳ thay đổi sau khi hình bóng Phùng Chí bị kéo xuống dưới tàu. Từ lúc đó, nó mới có thể bắt chước giọng nói rõ ràng như vậy.”

Kỷ Văn suy nghĩ rồi hỏi: “Trước đó nó không nói được sao?”

“Những lần nó xuất hiện đều không có tiếng.” Bạch Vi nhớ lại. “Dấu chân ướt, bàn tay trình vé, bóng trong cửa kính… nhưng Chu Kỳ chưa từng lên tiếng.”

“Có thể đó chính là phần ‘chưa hoàn chỉnh’.” Trình Sương nhìn vùng nước đen. “Nó có tên, số ghế và tấm vé, nhưng không có giọng của chính mình.”

“Vì vậy nó lấy giọng của người khác để bổ sung.” Kỷ Văn nói. “Đầu tiên là Phùng Chí, sau đó là tất cả chúng ta.”

Dư Mạn giữ chặt tấm vé của mình. “Nếu nó học xong thì sao?”

Không ai trả lời được.

Đúng lúc ấy, chiếc loa phía trên cửa đầu toa phát ra một tràng nhiễu.

Keng.

Tiếng chuông thứ bảy vang lên.

Tất cả tạm thời ngừng nhìn ghế 12, chuyển sự chú ý về phía chiếc loa. Giọng phụ nữ quen thuộc cất lên:

“Đoàn tàu đã rời khỏi khu vực không có ga dừng.”

“Hoạt động hỗ trợ hành khách bên ngoài toa đã kết thúc.”

Trên những tấm vé hợp lệ, hàng chữ đỏ của quy tắc thứ hai dần nhạt đi. Không biến mất hoàn toàn, nhưng màu mực đã chuyển thành xám, cho thấy nguy hiểm ngoài cửa sổ tạm thời kết thúc.

Giọng thông báo tiếp tục:

“Trong quá trình di chuyển, hành lý và vật phẩm thuộc về hành khách đã tử vong sẽ được chuyển đến kho lưu giữ.”

“Kho lưu giữ tạm thời mở trong mười phút.”

“Hành khách có vật phẩm bị giữ lại vui lòng xuất trình vé tại cánh cửa cuối toa.”

“Không nhận thay vật lưu giữ của hành khách khác.”

Âm thanh dừng lại.

Trên cánh cửa cuối toa xuất hiện một con số màu đỏ:

10:00

Ngay sau đó, những con số bắt đầu giảm.

09:59

09:58

Mọi người lập tức nhìn tấm vé số 03.

“Đó là lý do giọng Phùng Chí yêu cầu đưa vé đến cửa.” Kỷ Văn nói. “Thứ thuộc về ông ta đang bị giữ trong kho.”

Tôn Hạo hỏi: “Nếu lấy lại được vật đó thì Phùng Chí có thể trở về không?”

“Thông báo chỉ nói vật phẩm, không nói con người.” Hứa Nghiêu nhìn cánh cửa. “Chúng ta không nên kỳ vọng quá sớm.”

“Nhưng nếu không làm gì, sau mười phút thứ đó sẽ ra sao?” Tôn Hạo chỉ vào đồng hồ đếm ngược. “Đoàn tàu sẽ tiếp tục giữ lại, hay đưa cho thứ dưới ghế 12?”

Không ai biết câu trả lời.

Tạ Tẫn quan sát dòng chữ “Không nhận thay” rồi nhìn chiếc kẹp tóc gắn với sợi chỉ mà Lâm Uyên từng định dùng để kéo tấm vé số 12.

“Quy tắc không cho phép người khác nhận thay,” hắn nói. “Nhưng chúng ta không nhất thiết phải có người cầm vé tới đó.”

Hứa Nghiêu hiểu ý. “Để tấm vé tự xuất trình?”

“Ít nhất trên bề mặt quy tắc, chiếc vé vẫn thuộc về Phùng Chí. Chỉ cần không ai cầm nó khi cánh cửa mở, đoàn tàu khó xác định chúng ta đang nhận thay.”

La Phong nhìn Tạ Tẫn. “Nếu nó vẫn tính người điều khiển sợi dây thì sao?”

“Vì vậy người điều khiển không được vượt qua cửa.” Tạ Tẫn đáp. “Chúng ta chỉ đưa vé đến đúng vị trí. Vật lưu giữ có chịu đi theo nó hay không là chuyện khác.”

Đồng hồ trên cửa đã giảm xuống 08:47.

Hứa Nghiêu không mất thêm thời gian. Hắn quay sang Hàn Sâm: “Ông có thể làm một dụng cụ đẩy vé mà không chạm trực tiếp không?”

“Có thể.” Hàn Sâm mở túi, lấy ra một đoạn dây thép mảnh và chiếc kìm. “Nhưng cần người đứng gần cửa để chỉnh hướng.”

“Tôi đi.” Lâm Uyên nói.

Tạ Tẫn không phản đối. “Tôi đi cùng cậu.”

Hứa Nghiêu tháo sợi dây buộc cổ tay Lâm Uyên, sau đó nhìn thẳng vào hắn. “Hai người chỉ tiếp cận cửa, không bước vào kho nếu chưa xác định bên trong có gì. Nếu tôi giơ nắm tay, lập tức dừng lại. Nếu tôi đập hai lần lên thành ghế, lập tức quay về.”

Dưới gầm ghế 12, giọng Hứa Nghiêu lập tức lặp lại:

“Lập tức quay về.”

Lần này không còn bất kỳ dấu vết ghép nối nào.

Âm thanh hoàn chỉnh đến mức Cao Dương vô thức quay đầu nhìn người đang ngồi ở ghế 01.

Hứa Nghiêu lấy bút bạc vẽ một vòng tròn quanh số 01 trên mu bàn tay mình rồi đưa lên cho mọi người thấy.

“Chỉ mệnh lệnh kèm dấu hiệu này mới là của tôi.”

Dưới gầm ghế phát ra tiếng cười bằng chính giọng hắn.

Nhưng nó không thể tạo ra dấu mực trên tay.

Hàn Sâm nhanh chóng uốn đoạn dây thép thành một chiếc giá nhỏ. Ông gắn chiếc kẹp tóc vào đầu dây, sau đó luồn một đoạn chỉ dài qua thân móc để có thể điều khiển từ xa.

Tấm vé số 03 được đặt lên chiếc áo khoác xám.

Không ai dùng tay chạm vào nó.

Hàn Sâm móc vào mép áo, chậm rãi kéo cả áo khoác lẫn tấm vé xuống sàn. Khi đến giữa lối đi, ông dùng đầu dây thép tách tấm vé khỏi lớp vải, để nó nằm riêng trên mặt sàn.

Tử tuyến của Phùng Chí lập tức căng lên.

Tấm vé tự dịch chuyển một đoạn về phía cửa cuối toa.

“Không cần kéo nữa.” Lâm Uyên nói. “Đường nối đang dẫn nó đi.”

Hàn Sâm thả lỏng sợi chỉ.

Quả nhiên, tấm vé tiếp tục trượt trên sàn như bị một bàn tay vô hình kéo đi. Lâm Uyên và Tạ Tẫn theo sau, giữ khoảng cách hơn một bước.

Khi họ đi ngang ghế 12, nước đen bên trong ranh giới bỗng dâng cao.

Một bàn tay tái nhợt thò ra khỏi gầm ghế.

Nó vươn về phía tấm vé 03 nhưng dừng ngay trước mép băng y tế. Các đầu ngón tay cào lên sàn, để lại năm vệt đen dài.

“Lâm Uyên.”

Thứ dưới ghế gọi bằng giọng Tạ Tẫn.

“Đưa tấm vé cho tôi.”

Lâm Uyên không nhìn nó.

Tạ Tẫn đang đứng ngay bên cạnh hắn. Chỉ cần không quay đầu, giọng nói kia không thể khiến hắn nhầm lẫn.

Thứ dưới ghế đổi sang giọng của Lâm Uyên:

“Anh ngăn tôi làm gì?”

“Chẳng phải anh nói sẽ giúp tôi cứu người sao?”

Bước chân Tạ Tẫn không dừng lại.

Hắn chỉ bình thản nói với người đang đi bên cạnh: “Giọng của cậu không đáng ghét như vậy.”

Lâm Uyên liếc hắn. “Tôi sẽ xem đây là lời khen.”

“Vốn là lời khen.”

Hai người tiếp tục đi.

Phía sau, bàn tay dưới ghế 12 cào mạnh xuống sàn. Móng tay gãy bật, nhưng không thể vượt qua đường giới hạn.

Tấm vé số 03 dừng trước cánh cửa cuối toa.

Đồng hồ chỉ còn 06:21.

Trên bề mặt kim loại không có tay nắm. Nhưng khi tấm vé tiến lại gần, một khe hẹp hình chữ nhật chậm rãi hiện ra dưới con số đếm ngược.

Tử tuyến của Phùng Chí chui vào khe ấy.

Tấm vé tự dựng lên.

Lâm Uyên dùng đầu móc của Hàn Sâm đẩy nhẹ mép giấy. Tấm vé lập tức bị khe cửa hút vào.

Tách.

Vết cắt chéo trên góc vé phát sáng.

Cánh cửa rung lên, sau đó chậm rãi trượt sang bên.

Một luồng khí lạnh tràn ra.

Phía sau không phải toa tàu khác.

Đó là một căn phòng dài và hẹp, hai bên đặt những giá kim loại kéo sâu vào bóng tối. Trên mỗi giá có các ngăn tủ được đánh số từ 01 đến 12.

Phần lớn ngăn tủ đang đóng kín.

Một vài cánh tủ rung nhẹ như có thứ gì đó bên trong muốn thoát ra. Từ khe tủ số 03 chảy xuống một dòng nước đen. Ngăn số 12 lại mở hoàn toàn, bên trong trống rỗng.

Giữa căn phòng treo một ngọn đèn đỏ.

Ánh sáng yếu ớt chiếu lên những vật thể được cất trên giá: một chiếc răng còn dính máu, vài lọn tóc ướt, một đoạn bóng người bị gấp lại như tấm vải, những mảnh ký ức lập lòe bên trong chai thủy tinh.

Tạ Tẫn giữ một tay trước vai Lâm Uyên, không cho hắn bước qua ngưỡng cửa.

“Chỉ quan sát.”

“Tôi biết.”

“Cậu thường nói câu đó trước khi làm điều ngược lại.”

Lâm Uyên không tranh luận. Ánh mắt hắn tập trung vào ngăn số 03.

Tử tuyến từ tấm vé kéo thẳng đến đó.

Bên trong ngăn tủ đặt một chiếc hộp kim loại màu đen. Mặt hộp có nhiều lỗ nhỏ giống loa phát thanh. Mỗi lần tiếng thở của Phùng Chí vang lên, mặt kim loại lại rung nhẹ.

Lâm Uyên tập trung nhìn.

Những hàng chữ mờ dần hiện ra trên nắp hộp:

Hành khách số 03: Phùng Chí.

Vật lưu giữ: Giọng nói.

Nội dung còn lại: Ký ức ngắn hạn.

Trạng thái: Không đủ phục hồi.

Dòng chữ cuối khiến hắn im lặng.

Tạ Tẫn nhận ra sự thay đổi trong mắt hắn. “Cậu nhìn thấy gì?”

“Phần bị giữ lại của Phùng Chí là giọng nói và một ít ký ức.” Lâm Uyên nói. “Không đủ để khôi phục thành một người hoàn chỉnh.”

Trong hộp phát ra tiếng ho.

Sau đó là giọng Phùng Chí:

“Tôn Hạo…”

“Tôi đã chết rồi.”

Âm thanh rất nhỏ nhưng vẫn truyền ra ngoài toa. Tôn Hạo ngồi cách đó khá xa cũng nghe thấy. Hắn cúi đầu, bàn tay cầm miếng gạc dần siết chặt.

Chiếc hộp tiếp tục nói:

“Đừng để nó lấy giọng tôi.”

“Đóng ngăn số 12 lại.”

Tạ Tẫn nhìn sang chiếc tủ đang mở.

Ngăn số 12 không có hộp hay vật thể nào, chỉ còn một tấm thẻ kim loại nằm dưới đáy. Bề mặt tấm thẻ bị nước đen phủ kín.

Lâm Uyên nhìn lâu hơn.

Lớp nước dần rút sang hai bên, để lộ nội dung:

Hành khách số 12: Chu Kỳ.

Vật lưu giữ: Giọng nói.

Trạng thái: Thất lạc trước khi hành trình bắt đầu.

Phương án xử lý: Bổ sung bằng nguồn tương thích.

Mọi chuyện lập tức trở nên rõ ràng.

Chu Kỳ đã chết trước khi chuyến tàu khởi hành. Một phần thuộc về anh ta được giữ dưới ghế 12, nhưng giọng nói lại biến mất khỏi kho.

Vì vậy trạng thái của anh ta luôn “chưa hoàn chỉnh”.

Đoàn tàu đang cho phép thứ dưới ghế lấy giọng của những người khác để bù vào phần bị thiếu.

“Tấm vé số 12 không chỉ ghi nhận quá trình.” Lâm Uyên nói. “Nó đang thực hiện một thủ tục của đoàn tàu.”

“Bổ sung vật thất lạc.” Tạ Tẫn nhìn chiếc hộp số 03. “Phùng Chí là nguồn đầu tiên được chọn vì ông ta vừa chết và giọng nói đã bị đưa vào kho.”

“Nếu để chiếc hộp ở đây, Chu Kỳ sẽ tiếp tục lấy những gì còn lại.”

Tạ Tẫn không lập tức đồng ý. “Nhưng quy tắc không cho phép nhận thay. Nếu lấy chiếc hộp ra, đoàn tàu có thể xem người lấy đã nhận thân phận của Phùng Chí.”

“Không cần chúng ta lấy.”

Lâm Uyên nhìn tấm vé số 03 đang nằm trong một rãnh kim loại chạy từ cửa đến ngăn tủ.

Tấm vé đã tự xuất trình.

Chỉ cần đưa nó đến ngăn số 03, vật lưu giữ có thể được trả về đúng chủ sở hữu.

Tạ Tẫn nhìn theo tử tuyến rồi hiểu ý hắn.

“Dùng chiếc móc.”

Lâm Uyên đưa đầu dây thép vào rãnh, đẩy nhẹ mép tấm vé.

Tấm vé số 03 trượt sâu vào kho.

Ngay lập tức, tất cả những ngăn tủ xung quanh đồng loạt rung lên.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Từ các khe hở vang ra những tiếng thì thầm hỗn loạn. Có người khóc, có người cười, có người liên tục đọc tên mình như sợ sẽ quên mất.

Chiếc hộp số 03 cũng bắt đầu rung mạnh.

“Đừng để nó lấy…”

“Đừng để…”

Giọng Phùng Chí bị nhiễu nặng.

Ngoài toa, thứ dưới ghế 12 phát ra tiếng rít. Nước đen tràn lên mặt ghế, làm tấm vé ướt bật cao rồi rơi xuống.

Đồng hồ trên cửa còn 03:14.

“Tiếp tục.” Tạ Tẫn nói.

Lâm Uyên đẩy tấm vé thêm một đoạn.

Khi mép vé chạm vào ngăn số 03, chiếc hộp kim loại lập tức mở ra.

Không có vật thể nào bên trong.

Chỉ có một luồng khí đen liên tục chuyển động, mỗi lần dao động lại phát ra một đoạn giọng nói của Phùng Chí.

Luồng khí bị tấm vé hút vào.

Tên Phùng Chí trên mặt giấy sáng lên. Những tiếng nói hỗn loạn dần thu nhỏ, cuối cùng bị ép thành một dấu tròn màu đen bên cạnh số 03.

Dòng chữ “Đang chờ xử lý” biến mất.

Thay vào đó là:

Đã nhận lại vật lưu giữ: Giọng nói.

Trạng thái chủ sở hữu: Đã chết.

Vật lưu giữ sẽ tồn tại cho đến khi vé bị hủy.

Ngăn tủ số 03 đóng lại.

Cạch.

Tử tuyến nối với cánh cửa cuối toa lập tức rút về, quấn chặt quanh tấm vé.

Lâm Uyên dùng đầu móc kéo sợi chỉ gắn với mép vé. Tấm vé trượt ngược theo rãnh, rời khỏi kho mà không ai chạm vào.

Ngay lúc đó, ngăn số 12 phát ra một tiếng động.

Tách.

Tấm thẻ kim loại bên trong tự lật mặt.

Hàng chữ “Trạng thái: Thất lạc” chậm rãi nhòe đi.

Lâm Uyên nhìn thấy dòng chữ mới hiện ra:

Vật lưu giữ: Giọng nói.

Trạng thái: Đã bổ sung.

Quá trình hoàn thiện đã kết thúc.

Đồng tử hắn co lại.

“Rời khỏi đây.”

Tạ Tẫn không cần hỏi nguyên nhân. Hắn lập tức kéo Lâm Uyên lùi khỏi cửa.

Tấm vé số 03 vừa trượt qua ngưỡng, cánh cửa kho liền đóng mạnh.

Rầm!

Đồng hồ dừng ở 01:46, sau đó biến mất.

Hàn Sâm kéo sợi chỉ, đưa tấm vé trở lại ghế 03. Nó nằm lên chiếc áo khoác xám, đúng vị trí cũ. Không ai chạm trực tiếp vào nó.

Trong toa yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở.

Tôn Hạo nhìn tấm vé, giọng khàn đi. “Đã lấy được thứ của Phùng Chí chưa?”

“Lấy được rồi.” Lâm Uyên đáp. “Nhưng chỉ là giọng nói và một phần ký ức. Ông ta không thể trở về như trước.”

Tôn Hạo nhắm mắt.

Một lúc sau, hắn mới hỏi: “Ít nhất thứ dưới ghế không thể lấy ông ta nữa, đúng không?”

Lâm Uyên nhìn về ghế 12.

Nước đen đã ngừng tràn.

Tấm vé ướt nằm im trên nệm. Bàn tay từng thò ra ngoài cũng biến mất. Không còn tiếng cười, không còn những lời nói chắp vá.

Sự yên tĩnh ấy không khiến hắn cảm thấy an toàn.

Tạ Tẫn nhận ra ánh mắt hắn. “Trong kho có gì thay đổi?”

“Giọng nói của Chu Kỳ đã được bổ sung.”

“Bằng giọng Phùng Chí?”

“Không chỉ Phùng Chí.” Lâm Uyên nhớ lại những âm thanh thứ đó đã bắt chước. “Nó đã lấy một phần từ tất cả những giọng nó nghe thấy.”

Cao Dương nuốt khan. “Vậy bây giờ nó đã hoàn chỉnh?”

Lâm Uyên chưa kịp trả lời, tấm vé số 12 bỗng tự dựng lên.

Dòng chữ trên đó hiện rõ trước mắt hắn:

Trạng thái lưu giữ: Hoàn chỉnh.

Từ dưới gầm ghế vang lên một tiếng hít thở sâu.

Lần đầu tiên, âm thanh ấy không thuộc về bất kỳ người nào trong toa.

Đó là giọng một người đàn ông trẻ tuổi, hơi khàn, như đã quá lâu không được sử dụng.

“Tôi nhớ ra rồi.”

Hai bàn tay tái nhợt chậm rãi bám lấy mép ghế.

Mái tóc ướt xuất hiện trước, sau đó là đỉnh đầu và một phần gương mặt trắng bệch.

Người dưới ghế đang bò ra.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt bị một lớp nước đen bao phủ. Khóe miệng từ từ cong lên, thử tạo thành nụ cười đầu tiên.

“Tôi tên là Chu Kỳ.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “08 — Kho lưu giữ

Gửi phản hồi