Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

06 — Người không thể chết

Tống Vy vừa bước ra khỏi phòng đã loạng choạng.

Tạ Cảnh Hoài giữ lấy cánh tay cô trước khi đầu gối kịp khuỵu xuống.

“Đi chậm.”

“Lão phu nhân đang nôn ra máu.”

“Cô chạy đến đó rồi ngã xuống cũng không cứu được bà ấy.”

Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay giữ khuỷu tay cô không hề buông lỏng. Tống Vy hít sâu, ép cơn choáng váng lùi xuống rồi mới tiếp tục bước.

Cố đại phu giao Thẩm Du cho Hạ ma ma chăm sóc, mang theo hòm thuốc đi ngay phía sau. Tạ Cảnh Hoài để hai thuộc hạ ở lại bảo vệ Thanh Lan viện, những người còn lại lập tức phong tỏa các lối dẫn tới Thọ An đường.

Tiếng chuông báo nguy vẫn vang lên từng hồi.

Khi Tống Vy tới nơi, trong sân đã quỳ đầy gia nhân. Một vài nha hoàn khóc đến run rẩy, nhưng không ai dám tự ý bước vào phòng.

Thẩm Văn Khiêm đứng trước cửa, sắc mặt tái xanh.

“Sao lại thành ra thế này?”

Một đại phu trong phủ quỳ bên cạnh, luống cuống đáp:

“Lão phu nhân vừa tỉnh lại chưa được bao lâu. Bà nói muốn gặp Tử Quyên, sau đó đột nhiên nôn ra máu. Tiểu nhân đã cho uống thuốc cầm máu nhưng không có tác dụng.”

“Thuốc đâu?”

“Vẫn ở bên trong.”

Tống Vy bước thẳng vào phòng.

Mùi máu tanh lẫn với hương thuốc và trầm đốt lâu ngày khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Lão phu nhân nằm trên giường, đầu nghiêng sang một bên. Trên khăn trải giường có một vũng máu đỏ sẫm. Hơi thở của bà rất yếu, mỗi lần hít vào đều phát ra tiếng khò khè.

Lục thị ngồi bên giường, một tay giữ khăn lau máu, tay kia liên tục vuốt ngực bà.

“Mẫu thân, người cố chịu một chút. Đại phu đã đến rồi.”

“Lùi ra.”

Tống Vy vừa lên tiếng, mọi người trong phòng đều nhìn về phía cô.

Lục thị siết chiếc khăn trong tay.

“Chiêu Ninh, con đang bị thương. Nơi này đã có đại phu…”

“Bà đang nằm ngửa, máu có thể tràn ngược vào khí quản.”

Tống Vy không chờ bà ta phản ứng, lập tức bước tới nghiêng đầu lão phu nhân sang một bên rồi dùng khăn sạch lau máu trong miệng. Cô kiểm tra nhịp thở, mạch ở cổ cùng phản ứng của đồng tử.

“Đem thêm đèn tới. Mở cửa sổ, nhưng không để gió thổi thẳng vào giường.”

Hai nha hoàn vội vàng làm theo.

Cố đại phu cũng đã tới. Ông chỉ nhìn tư thế của người trên giường đã hiểu ý, lập tức mở hòm thuốc.

“Mạch tượng thế nào?” Tống Vy hỏi.

Cố đại phu đặt ngón tay lên cổ tay lão phu nhân, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

“Độc chưa được giải hết. Cơ thể bà ấy suy yếu nhiều ngày, vừa tỉnh lại, khí huyết vận hành khiến độc tính phát tác lần nữa.”

“Có dấu hiệu bị hạ độc thêm không?”

“Chưa thể xác định.”

Tống Vy nhìn quanh căn phòng.

Trên bàn đầu giường có một chén thuốc đã cạn hơn nửa cùng một bát nước ấm. Cô dùng khăn lót tay, cầm từng thứ lên ngửi rồi giao cho thuộc hạ Đại Lý tự niêm phong.

“Sau khi lão phu nhân tỉnh lại, bà đã dùng những gì?”

Một nha hoàn quỳ xuống.

“Bẩm đại cô nương, lão phu nhân chỉ uống hai ngụm nước. Thuốc còn chưa kịp uống hết thì đã nôn ra máu.”

“Ai rót nước?”

“Là nô tỳ.”

“Nước lấy ở đâu?”

“Từ ấm vẫn đặt trên bếp nhỏ ngoài hành lang. Nô tỳ đã uống thử trước mặt lão phu nhân.”

“Còn thuốc?”

“Do đại phu trong phủ kê, nô tỳ tự tay sắc.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn đại phu đang quỳ bên ngoài.

“Giữ tất cả những người từng chạm vào thuốc và nước. Tách riêng từng người lấy lời khai.”

“Vâng.”

Lục thị đứng dậy.

“Tạ đại nhân, mẫu thân đang nguy kịch. Bây giờ giữ người thẩm vấn chẳng phải khiến Thọ An đường càng thêm hỗn loạn sao?”

“Chính vì lão phu nhân đang nguy kịch nên càng không thể để người có khả năng hạ độc tiếp tục đi lại tự do.”

“Nhưng đây đều là những người đã hầu hạ bà nhiều năm.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn bà ta.

“Thẩm đại cô nương cũng sống trong phủ mười tám năm.”

Lục thị lập tức im bặt.

Cố đại phu lấy kim châm cứu, lần lượt hạ xuống những huyệt vị trên cổ tay và ngực lão phu nhân. Sau đó ông hòa thuốc giải vào nước ấm, dùng thìa nhỏ đút từng ngụm.

Một lúc lâu sau, tiếng thở khò khè mới dần giảm bớt.

Lão phu nhân khẽ động mí mắt.

Bà mở mắt rất chậm. Ánh nhìn đục ngầu lướt qua những người đứng quanh giường rồi dừng lại trên khuôn mặt Tống Vy.

Trong khoảnh khắc ấy, vẻ kinh ngạc lẫn sợ hãi hiện lên rõ ràng.

“Chiêu… Ninh?”

Tống Vy cúi xuống.

“Là ta.”

Bàn tay lão phu nhân giật mạnh, như muốn rút lại nhưng không còn đủ sức. Bà nhìn vết siết trên cổ cô, đôi môi run lên.

“Con… còn sống…”

“Phải.”

“Quan tài…”

Lão phu nhân vừa nói được hai chữ đã bắt đầu ho. Máu trào lên khóe miệng, khiến những người xung quanh hoảng hốt.

Tống Vy lập tức giữ bà nằm nghiêng.

“Đừng cố nói.”

Nhưng lão phu nhân bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.

Sức lực của bà rất yếu, đầu ngón tay lạnh ngắt. Ánh mắt lại hiện lên một sự hoảng loạn không giống người vừa nhìn thấy đứa cháu trở về từ cõi chết.

“Tử Quyên…”

“Bà biết nàng ta ở đâu?”

“Cứu…”

Lão phu nhân cố thở, mỗi chữ đều đứt quãng.

“Cứu nó…”

Bàn tay đang giữ cổ tay Tống Vy chợt buông xuống.

Bà nhắm mắt, một lần nữa rơi vào hôn mê.

“Mẫu thân!”

Thẩm Văn Khiêm vội bước tới nhưng bị Cố đại phu ngăn lại.

“Lão phu nhân chỉ ngất đi. Mạch tượng tuy yếu nhưng tạm thời chưa nguy hiểm đến tính mạng.”

Tống Vy nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của bà.

Lão phu nhân không gọi Tử Quyên để buộc tội.

Bà muốn họ cứu nàng ta.

Tạ Cảnh Hoài hiển nhiên cũng nhận ra điều đó.

Hắn quay sang người đứng đầu nhóm thuộc hạ.

“Lục soát Thẩm phủ. Chú ý các gian phòng bị khóa, kho củi, giếng cạn và những xe có thể giấu người. Tử Quyên có khả năng không tự nguyện biến mất.”

“Vâng.”

Lục thị khẽ nhíu mày.

“Có lẽ mẫu thân chỉ nhất thời mê sảng. Tử Quyên bỏ trốn đúng lúc Đại Lý tự điều tra, rất có thể vì biết mình đã phạm tội.”

Tống Vy quay sang bà ta.

“Nếu tổ mẫu cho rằng Tử Quyên có tội, bà sẽ nói bắt nàng ta, không phải cứu nàng ta.”

“Người vừa tỉnh lại, thần trí khó tránh khỏi hỗn loạn.”

“Vậy càng phải tìm Tử Quyên về hỏi rõ.”

Lục thị không đáp.

Tống Vy nhìn chiếc khăn dính máu trong tay bà ta.

“Mẫu thân có vẻ không muốn tìm thấy nàng ấy.”

“Con nói gì vậy?”

“Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ.”

Giọng Tống Vy vẫn bình tĩnh.

“Một nha hoàn thân cận của tổ mẫu mất tích, tổ mẫu vừa tỉnh lại đã nhắc tới nàng ta. Nhưng mẫu thân từ đầu đến cuối chỉ tìm lý do cho rằng nàng ta đã bỏ trốn.”

Lục thị đỏ mắt.

“Ta chỉ sợ các con bị một hạ nhân gian trá dẫn dắt. Chiêu Ninh, dù con nghi ngờ ta đến đâu, ta cũng không thể mong mẫu thân gặp chuyện.”

“Bà ấy có gặp chuyện hay không, Cố đại phu sẽ xác định.”

Tống Vy nhìn sang chén thuốc đã được niêm phong.

“Còn ai muốn Tử Quyên biến mất, Đại Lý tự sẽ điều tra.”

Tạ Cảnh Hoài dặn Cố đại phu ở lại theo dõi lão phu nhân, đồng thời cử hai người canh giữ bên ngoài Thọ An đường.

“Từ bây giờ, thuốc và thức ăn của lão phu nhân đều phải có người thử trước, ghi rõ người chuẩn bị, người vận chuyển và thời gian sử dụng. Không có sự đồng ý của Cố đại phu, bất kỳ ai cũng không được bước vào phòng.”

Thẩm Văn Khiêm nhíu mày.

“Cả người trong nhà cũng không được vào sao?”

“Bao gồm cả người trong nhà.”

“Tạ đại nhân, đây là mẫu thân của ta.”

“Cũng là người bị hạ độc ngay trong phủ của ngài.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn ông.

“Nếu Thẩm đại nhân muốn bà ấy sống đến khi có thể nói ra sự thật, tốt nhất hãy để Đại Lý tự bảo vệ.”

Thẩm Văn Khiêm không còn lời phản bác.

Rời khỏi phòng ngủ, Tống Vy không trở về Thanh Lan viện ngay mà đi đến gian phòng của Tử Quyên ở dãy nhà phía sau.

Tạ Cảnh Hoài bước bên cạnh cô.

“Cô định tự mình tìm người?”

“Ta muốn xem nàng ta rời đi như thế nào.”

“Người của Đại Lý tự sẽ kiểm tra.”

“Ta chỉ nhìn một lát.”

“Lần trước cô nói câu này, chúng ta tìm được một chiếc chén có độc cùng cuốn sổ liên quan đến mười hai vạn lượng bạc.”

Tống Vy nghiêng đầu nhìn hắn.

“Đại nhân sợ ta lại tìm thấy một vụ án khác sao?”

“Ta sợ cô tìm thấy rồi lại quên mình đang sốt.”

Tạ Cảnh Hoài đưa tay chạm lên trán cô.

Cơn sốt đã hạ nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Tống Vy theo bản năng lùi lại, nhưng hắn đã thu tay trước.

“Không tăng thêm.”

“Ta đã nói mình không sao.”

“Cố đại phu cũng nói Thẩm Du không nguy hiểm đến tính mạng.” Hắn nhìn cô. “Cô có vì thế mà thôi lo lắng không?”

Tống Vy im lặng.

Tạ Cảnh Hoài không tiếp tục ngăn cản, chỉ ra hiệu cho một thuộc hạ đi theo sau họ.

Phòng của Tử Quyên nằm gần cửa sau Thọ An đường. So với nơi ở của những nha hoàn khác, căn phòng khá rộng, chứng tỏ địa vị của nàng ta không thấp.

Cửa không khóa.

Bên trong có một chiếc giường nhỏ, bàn gỗ và hai chiếc rương quần áo. Chăn đệm đã được gấp gọn. Trên giá vẫn treo áo khoác, trâm cài cùng túi tiền cũng còn nguyên trong ngăn kéo.

Tống Vy nhìn một lượt.

“Nàng ta không chuẩn bị bỏ trốn.”

Tạ Cảnh Hoài mở chiếc rương dưới giường. Bên trong quần áo được xếp ngay ngắn, không thiếu thứ gì.

“Nếu muốn rời kinh thành, ít nhất phải mang theo bạc và áo ngoài.”

Tống Vy đi đến bên bàn.

Một chén trà đã nguội đặt ở góc phải. Bên dưới chân bàn có vài mảnh sứ nhỏ, nhưng trên mặt bàn lại không thiếu đồ vật nào bằng sứ.

Cô ngồi xuống, dùng khăn nhặt một mảnh lên.

“Thứ gì đó đã bị vỡ rồi được người ta thu dọn.”

Thuộc hạ Đại Lý tự kiểm tra nền nhà, nhanh chóng phát hiện một vệt nước đã khô kéo dài tới cạnh giường.

Tạ Cảnh Hoài cúi xuống.

“Không phải nước.”

Hắn đưa ngón tay lại gần rồi ngửi.

“Rượu.”

Tống Vy nhìn quanh, sau đó kéo tấm rèm giường sang một bên. Trên góc trong của khung giường có một đoạn dây vải màu xám bị mắc lại. Mép vải bị xé nham nhở, phía trên còn dính một vệt nâu sẫm.

“Máu.”

Tạ Cảnh Hoài nhận chiếc khăn từ tay thuộc hạ rồi gói đoạn vải lại.

“Nàng ta đã chống cự.”

Tống Vy nhìn vết xước trên chân giường. Những dấu xước kéo dài theo cùng một hướng, từ mép giường về phía cửa sau.

Có người đánh ngất hoặc khống chế Tử Quyên ngay trong phòng, sau đó kéo nàng ta ra ngoài.

Kẻ đó đã thu dọn đồ vỡ, lau sạch phần lớn dấu vết nhưng không đủ thời gian xử lý hoàn toàn.

“Cửa sau đêm qua có người canh không?” Tống Vy hỏi.

Một nha hoàn bị gọi tới lập tức quỳ xuống.

“Sau khi lão phu nhân trúng độc, phu nhân sợ có người ra vào gây hỗn loạn nên đã sai hai bà tử canh giữ.”

“Có ai đưa vật lớn ra ngoài không?”

“Nô tỳ không biết. Hai bà tử ấy hiện đang bị người của Đại Lý tự lấy lời khai.”

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Trong Thọ An đường có nơi nào lâu ngày không dùng?”

“Phía bắc có một kho chứa đồ tế lễ và một kho củi cũ. Từ khi sửa nhà bếp mới, kho củi đã bị bỏ không.”

“Dẫn đường.”

Kho tế lễ đã được mở trước đó, bên trong không có người. Kho củi nằm sâu hơn, bị một hàng trúc già che khuất. Trước cửa treo ổ khóa đồng đã xỉn màu.

Một thuộc hạ kiểm tra rồi nói:

“Ổ khóa không có bụi ở phần miệng. Gần đây đã có người mở.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn nha hoàn dẫn đường.

“Chìa khóa do ai giữ?”

“Trước đây là Chu quản sự. Sau khi ông ta bị bắt, nô tỳ không biết chìa khóa ở đâu.”

Tống Vy nhìn khe hở dưới cánh cửa.

Bên trong tối đen. Một mùi ẩm mốc lẫn với hương rượu rất nhạt thoảng ra.

Cùng loại mùi trong phòng Tử Quyên.

“Phá cửa.”

Thanh đao luồn qua khe gỗ, bẩy mạnh ổ khóa. Sau hai tiếng va đập, cánh cửa bật mở.

Bụi bay mù mịt.

Kho củi không còn nhiều đồ, chỉ có vài bó cành khô, mấy chiếc hòm gỗ hỏng cùng tấm chiếu cũ phủ trên một vật dài sát góc tường.

Một bàn chân lộ ra dưới mép chiếu.

Tống Vy lập tức bước tới.

Tạ Cảnh Hoài nhanh hơn cô một bước. Hắn dùng vỏ đao nâng tấm chiếu lên.

Tử Quyên nằm co quắp bên dưới.

Hai tay nàng ta bị trói sau lưng, miệng nhét vải. Khuôn mặt tím tái, tóc rối tung, trên thái dương có một vết thương đã khô máu.

Tống Vy quỳ xuống kiểm tra mạch.

“Còn sống.”

Mạch rất yếu nhưng chưa đứt. Hơi thở của Tử Quyên nông, trong miệng còn mùi rượu nồng.

“Có thể nàng ta bị ép uống rượu pha thuốc mê.”

Tạ Cảnh Hoài tháo nút dây trên cổ tay Tử Quyên.

“Đưa người tới.”

Hai thuộc hạ lập tức mang cáng vào. Tống Vy không để họ đưa Tử Quyên về Thọ An đường mà chuyển thẳng tới một gian phòng trống gần Thanh Lan viện.

Cố đại phu sau khi ổn định tình trạng lão phu nhân cũng được gọi tới.

Ông kiểm tra vết thương trên đầu Tử Quyên, sau đó dùng kim châm cứu.

“Nàng ta bị đánh ngất rồi ép uống mê dược. Liều lượng không đủ gây chết ngay, nhưng nếu tiếp tục bị nhốt đến tối, có lẽ sẽ không tỉnh lại được nữa.”

“Kẻ bắt nàng ta vốn định quay lại xử lý sau khi trời tối.” Tống Vy nói.

“Nhưng Đại Lý tự phong tỏa Thẩm phủ quá nhanh, hắn không thể đưa người ra ngoài.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn sợi dây vừa tháo.

Nút thắt rất chặt, dùng kiểu buộc thường thấy trên xe chở hàng. Chu Toàn cùng những người dưới tay hắn đều quen sử dụng loại nút này, nhưng hắn đã bị bắt từ bãi tha ma, không thể tự mình đưa Tử Quyên tới đây.

Điều đó chứng tỏ trong Thẩm phủ vẫn còn đồng bọn của hắn.

“Người này biết chúng ta sẽ tìm Tử Quyên.” Tống Vy nói. “Hắn cần nàng ta biến mất trước khi lão phu nhân tỉnh.”

“Hoặc trước khi Thẩm Du có thể kể lại những gì đã nhìn thấy.”

Tạ Cảnh Hoài ra hiệu cho thuộc hạ bảo vệ căn phòng.

“Không truyền tin đã tìm thấy Tử Quyên ra ngoài. Ta muốn xem ai sẽ quay lại kho củi.”

Tống Vy nhìn hắn.

“Đại nhân muốn giăng bẫy?”

“Kẻ đó chưa biết Tử Quyên còn sống. Chỉ cần tin rằng nàng ta vẫn nằm trong kho, hắn sẽ tìm cách hoàn thành việc chưa làm xong.”

“Nhưng nếu không ai quay lại?”

“Vậy chúng ta vẫn còn nhân chứng.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn người nằm trên giường.

“Chỉ cần nàng ta chịu nói.”

Tử Quyên tỉnh lại vào cuối giờ Mùi.

Đầu tiên là đầu ngón tay khẽ cử động, sau đó mí mắt run lên. Khi nhận ra mình đang nằm ở nơi xa lạ, nàng ta lập tức hoảng hốt muốn ngồi dậy.

Tống Vy giữ vai nàng ta.

“Đừng cử động. Vết thương trên đầu chưa cầm máu hoàn toàn.”

Nhìn thấy khuôn mặt cô, Tử Quyên sững người.

“Đại… đại cô nương?”

“Ta còn sống.”

Sắc mặt Tử Quyên lập tức trắng bệch. Nàng ta lùi về sau, nhưng lưng vừa chạm đầu giường đã đau đớn nhăn mặt.

“Không thể nào…”

“Rất nhiều người đã nói câu này.”

Tống Vy rót một chén nước ấm, kiểm tra rồi mới đưa tới.

Tử Quyên không dám nhận. Hai mắt nàng ta liên tục nhìn quanh, như đang sợ một người nào đó ẩn trong phòng.

Tạ Cảnh Hoài ngồi phía sau chiếc bàn, cuốn sổ lời khai đã được mở sẵn.

“Người bắt cóc ngươi là ai?”

Tử Quyên mím chặt môi.

“Nô tỳ không biết.”

“Ngươi bị tấn công ngay trong phòng. Kẻ đó dùng rượu pha mê dược, kéo ngươi tới kho củi rồi khóa cửa. Nếu chúng ta chậm thêm vài canh giờ, ngươi đã chết.”

“Nô tỳ thật sự không nhìn thấy.”

“Nhưng ngươi biết vì sao hắn muốn giết mình.”

Bàn tay Tử Quyên bắt đầu run.

Tạ Cảnh Hoài không thúc ép. Hắn lấy một mảnh vải màu xám đã được gói kín đặt lên bàn.

“Thứ này bị mắc lại trên khung giường. Máu trên đó có thể là của ngươi, nhưng mảnh vải chưa chắc thuộc về ngươi.”

Ánh mắt Tử Quyên vừa chạm vào đoạn vải đã lập tức tránh đi.

Nàng ta nhận ra nó.

Tống Vy ngồi xuống bên giường.

“Thẩm Du đã tỉnh.”

Tử Quyên đột ngột ngẩng đầu.

“Nó nhìn thấy ngươi lén bước ra khỏi phòng ta. Nó cũng nhìn thấy ngươi lấy gói thạch tín từ dưới gối ra trước mặt phụ thân.”

Môi Tử Quyên mất hết huyết sắc.

“Không…”

“Ngươi biết nó có thể làm chứng nên để người khác nhốt nó ở Tây viện?”

“Không phải nô tỳ!”

Tử Quyên bật thốt lên.

“Nô tỳ không hề sai người hại tiểu thiếu gia!”

“Vậy ai làm?”

Tử Quyên siết chặt chăn, không chịu trả lời.

Tống Vy nhìn nàng ta.

“Ngươi im lặng để bảo vệ ai?”

“Nô tỳ không bảo vệ ai cả.”

“Vậy ngươi đang sợ điều gì?”

“Nô tỳ…”

“Người muốn ngươi chết đã ra tay rồi.”

Giọng Tống Vy không lớn nhưng khiến cơ thể Tử Quyên cứng lại.

“Ngươi nghĩ tiếp tục im lặng, hắn sẽ tha cho người thân của ngươi sao?”

Hai mắt Tử Quyên đỏ lên.

Tạ Cảnh Hoài hỏi:

“Ngươi còn một đệ đệ đang làm việc tại Vĩnh Xương kho?”

Tử Quyên hoảng hốt quay sang hắn.

“Đại nhân…”

“Vĩnh Xương kho đã bị Đại Lý tự giám sát. Đệ đệ ngươi hiện vẫn còn sống, nhưng sáng nay có người định đưa hắn rời khỏi kinh thành.”

Nước mắt Tử Quyên lập tức trào ra.

“Xin đại nhân cứu nó.”

“Điều đó tùy thuộc vào việc ngươi có nói thật hay không.”

Tử Quyên cúi đầu, hai vai run dữ dội.

Một lúc rất lâu sau, nàng ta mới khàn giọng nói:

“Gói thạch tín dưới gối đại cô nương là do nô tỳ đặt.”

Dù đã đoán được, bàn tay Tống Vy vẫn siết lại.

Chiếc gương trong tay áo đột ngột lạnh buốt.

Thẩm Chiêu Ninh đang nghe thấy.

“Vì sao ngươi làm vậy?”

“Nô tỳ chỉ làm theo lệnh.”

“Lệnh của ai?”

Tử Quyên nhắm mắt. Nước mắt chảy dọc xuống hai bên má.

“Xin đại cô nương tha tội.”

“Ngươi khai rằng ta dâng chén trà có độc cho tổ mẫu. Chuyện đó cũng là giả?”

“Đúng.”

Tử Quyên gật đầu, giọng gần như không còn nghe rõ.

“Hôm ấy đại cô nương chưa từng bước vào Thọ An đường. Chén trà không phải do người dâng lên.”

Tâm nguyện đầu tiên của Thẩm Chiêu Ninh cuối cùng đã có nhân chứng chứng minh.

Nhưng Tống Vy không cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu Tử Quyên chỉ làm theo lệnh, người đứng sau tất cả vẫn chưa lộ diện.

“Người nào sai ngươi vu oan ta?”

Tử Quyên mở mắt.

Nàng ta nhìn ra ngoài cửa, xác nhận không có ai khác mới run rẩy đáp:

“Là lão phu nhân.”

Căn phòng rơi vào im lặng.

Tống Vy tưởng mình nghe nhầm.

“Tổ mẫu?”

“Phải.”

Tử Quyên khóc không thành tiếng.

“Ba ngày trước, chính lão phu nhân sai nô tỳ đặt gói thạch tín dưới gối đại cô nương. Bà còn dặn nô tỳ khai rằng chén trà có độc là do người dâng lên.”

“Vì sao bà ấy phải làm như vậy?”

“Nô tỳ không biết toàn bộ sự tình.”

Tử Quyên nắm chặt chăn, đôi mắt ngập tràn sợ hãi.

“Nô tỳ chỉ nghe lão phu nhân nói… phải ép đại cô nương giao ra chiếc chìa khóa của Diệp phu nhân.”

Chiếc chìa khóa bằng đồng.

Cuốn sổ ghi lại số bạc cứu tế mất tích.

Bí mật có thể khiến cả Thẩm gia bị kéo vào một vụ đại án từ mười năm trước.

Tống Vy chậm rãi hỏi:

“Nếu tổ mẫu chỉ định vu oan ta, vì sao bà ấy lại thật sự trúng độc?”

Tử Quyên nhìn cô, khuôn mặt trắng bệch.

“Đó chính là điều nô tỳ không hiểu.”

Nàng ta run giọng.

“Lão phu nhân chỉ định giả vờ ngất đi. Chén trà ban đầu hoàn toàn không có độc.”

“Ngươi chắc chắn?”

“Chính nô tỳ đã chuẩn bị trà. Gói thạch tín chỉ dùng để làm vật chứng vu oan đại cô nương, không được bỏ vào chén.”

Tử Quyên hít vào một hơi khó nhọc.

“Nhưng trước khi lão phu nhân uống, có người đã đổi chén trà.”

Tạ Cảnh Hoài lập tức hỏi:

“Ai?”

Tử Quyên quay đầu nhìn về phía cửa sổ. Nỗi sợ hãi trong mắt nàng ta trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Nô tỳ không nhìn thấy mặt.”

“Ngươi nhìn thấy gì?”

“Một bàn tay.”

Tử Quyên đưa tay chạm vào cổ tay trái của mình.

“Trên cổ tay người đó có một chiếc vòng ngọc màu xanh.”

Trong ký ức cuối cùng của Thẩm Chiêu Ninh, cũng có một chiếc vòng ngọc như vậy.

Món quà Thẩm Văn Khiêm ban cho Thẩm Ngọc Dao vào sinh thần năm ngoái.

Tống Vy và Tạ Cảnh Hoài cùng nhìn nhau.

Thẩm Ngọc Dao không chỉ mang chén thuốc có độc vào Thanh Lan viện.

Trước đó ba ngày, nàng ta còn xuất hiện ở Thọ An đường ngay khi chén trà của lão phu nhân bị đánh tráo.

Ngoài sân bỗng vang lên một tiếng nổ lớn.

Lửa bùng lên từ hướng kho củi, khói đen cuộn thẳng lên trời.

Một thuộc hạ Đại Lý tự đẩy cửa chạy vào.

“Đại nhân, có người phóng hỏa kho củi!”

Tạ Cảnh Hoài đứng bật dậy.

“Bắt được người chưa?”

“Người đó uống độc ngay khi bị bao vây. Trước lúc chết, hắn chỉ nói một câu.”

“Câu gì?”

Thuộc hạ nhìn Tống Vy rồi trầm giọng đáp:

“Hắn nói nhị tiểu thư vô tội.”

Ngoài cửa, tiếng kêu cứu cùng tiếng bước chân hỗn loạn vang khắp Thẩm phủ.

Tống Vy nhìn làn khói đen đang dâng lên sau mái nhà.

Kẻ phóng hỏa tưởng Tử Quyên vẫn nằm trong kho củi nên muốn thiêu chết nàng ta cùng tất cả dấu vết.

Nhưng trước khi chết, hắn lại cố tình để lại một lời bảo vệ Thẩm Ngọc Dao.

Đó không phải lời thanh minh.

Mà là một mệnh lệnh dành cho những kẻ còn sống.

Tất cả tội lỗi phải dừng lại ở người chết.

Còn Thẩm Ngọc Dao, bằng mọi giá phải được giữ sạch sẽ.

Gửi phản hồi