Mượn Nàng Một Đời, Trả Một Mối Oan

05 — Món nợ mười năm trước

Chiếc chìa khóa không được mở ngay.

Sau khi lấy nó ra khỏi hốc tường, Tống Vy giao cho hai thuộc hạ Đại Lý tự cùng kiểm tra. Một người ghi lại vị trí phát hiện, người còn lại dùng vải sạch bọc kín rồi dán niêm phong trước mặt cô.

Dù đây là di vật của Diệp Thanh Nhu, nó cũng có thể liên quan đến hai vụ án mạng.

Trước khi Tạ Cảnh Hoài trở lại, không ai nên tự ý sử dụng.

Tống Vy sang gian phòng phía đông nhìn Thẩm Du lần nữa. Cậu bé vẫn chưa tỉnh, nhưng sắc mặt đã bớt nhợt nhạt. Cố đại phu vừa châm cứu xong, đang ngồi bên bàn ghi lại mạch tượng cùng lượng thuốc an thần còn sót trong cơ thể.

“Cô nương nên nghỉ ngơi.”

Ông không ngẩng đầu, giọng mang theo vẻ không tán thành.

“Nếu cứ tiếp tục thức, đến khi Thẩm công tử tỉnh lại, người ngã xuống lại là cô nương.”

Tống Vy biết tình trạng của mình.

Độc ô đầu chưa được giải hết, vết siết trên cổ vẫn sưng đau, lại dầm mưa suốt nửa đêm. Cơn sốt tuy đã hạ bớt sau khi uống thuốc nhưng cơ thể gần như không còn chút sức lực nào.

Cô dặn Hạ ma ma chăm sóc Thẩm Du rồi trở về phòng.

Tống Vy vừa nằm xuống đã chìm vào một giấc ngủ chập chờn.

Trong mơ, cô nhìn thấy một người phụ nữ ngồi trước gương trang điểm. Diệp Thanh Nhu còn rất trẻ, mái tóc đen dài phủ xuống lưng. Bà cầm chiếc chìa khóa bằng đồng, đặt vào lòng bàn tay cô bé tám tuổi.

“Chiêu Ninh, nếu sau này mẫu thân không còn ở đây…”

Câu nói phía sau bị tiếng mưa xóa nhòa.

Khung cảnh chợt thay đổi.

Một chén thuốc màu nâu sẫm đặt trên bàn. Diệp Thanh Nhu uống từng ngụm, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt. Phía sau bà, một bóng người đứng ngoài rèm, trên tay cầm chiếc khăn thêu hoa hải đường.

Tống Vy muốn nhìn rõ khuôn mặt kẻ đó, nhưng cơn đau dữ dội bất ngờ xuyên qua giữa trán.

Cô mở mắt.

Ánh nắng nhợt nhạt sau mưa đã lọt qua khe cửa sổ. Than trong lò cháy gần hết, chỉ còn vài đốm đỏ âm ỉ.

Ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện rất nhỏ.

Tống Vy vừa chống tay ngồi dậy, cửa phòng đã được đẩy ra. Hạ ma ma bước vào, trên tay bưng một chậu nước ấm.

“Đại cô nương tỉnh rồi?”

“Bây giờ là giờ nào?”

“Gần cuối giờ Thìn.”

Tống Vy đã ngủ được hơn hai canh giờ.

Cô nhìn về phía gian phòng bên cạnh.

“Du nhi thì sao?”

“Thiếu gia vẫn chưa tỉnh, nhưng Cố đại phu nói mạch tượng đã ổn định hơn.” Hạ ma ma đặt chậu nước xuống. “Tạ đại nhân vừa đến, đang chờ cô nương ở gian ngoài.”

Tống Vy rửa mặt rồi khoác thêm áo ngoài. Chiếc áo choàng màu đen của Tạ Cảnh Hoài vẫn được gấp ngay ngắn bên đầu giường. Cô nhìn nó một thoáng, cuối cùng vẫn khoác lên vai.

Bên ngoài, Tạ Cảnh Hoài đang ngồi trước bàn trà.

Hắn đã thay bộ trường bào ướt đêm qua bằng quan phục màu đen. Dưới mắt có một quầng mờ rất nhạt, chứng tỏ sau khi rời Thẩm phủ, hắn cũng chưa được nghỉ ngơi bao lâu.

Trên bàn không chỉ có chiếc chìa khóa đã niêm phong mà còn có một bát cháo nóng cùng mấy món ăn thanh đạm.

Tống Vy dừng lại.

“Đại nhân đến xem chìa khóa hay đến giám sát ta dùng bữa?”

“Cả hai.”

Tạ Cảnh Hoài đẩy bát cháo về phía cô.

“Ăn trước.”

“Ta chưa đói.”

“Cố đại phu nói cô phải uống thuốc sau khi ăn.”

“Đại nhân nghe lời đại phu như vậy sao?”

“Tùy người.”

Tạ Cảnh Hoài nâng mắt nhìn cô.

“Có người nghe một lần là đủ. Có người cần người khác ngồi trước mặt nhìn cho đến khi uống hết.”

Tống Vy biết hắn đang nhắc đến mình.

Cô không tranh luận nữa, ngồi xuống ăn cháo. Đồ ăn còn nóng, hẳn được mang tới không lâu. Cháo nấu cùng thịt băm và gừng thái nhỏ, vừa đủ làm ấm dạ dày mà không khiến cổ họng đau thêm.

Ăn được nửa bát, Tống Vy mới hỏi:

“Đã tìm thấy Trần đại phu chưa?”

“Chưa.”

Tạ Cảnh Hoài đặt một cuốn sổ mỏng lên bàn.

“Người của ta đã đến nhà ông ta. Vợ con cùng những đồ đạc có giá trị đều được đưa đi từ ba ngày trước. Hàng xóm nói Trần đại phu lấy lý do đưa người nhà về quê tế tổ, nhưng không ai biết họ đi theo hướng nào.”

“Ba ngày trước?”

“Đúng lúc lão phu nhân trúng độc.”

Tống Vy đặt thìa xuống.

“Ông ta đã chuẩn bị đường lui từ trước.”

“Ít nhất có thể khẳng định việc ông ta rời kinh không phải quyết định nhất thời sau khi chẩn đoán sai cái chết của cô.”

Tạ Cảnh Hoài mở cuốn sổ.

“Phòng thuốc trong phủ cũng đã được kiểm tra. Đơn thuốc của Thẩm Du quả thực mang chữ ký của Trần đại phu, nhưng lượng toan táo nhân và dạ giao đằng ghi trên đơn chỉ bằng một phần ba lượng có trong bã thuốc.”

“Có người tăng liều sau khi bốc thuốc?”

“Khả năng lớn là vậy. Số thuốc được lấy khỏi phòng thuốc mỗi ngày đều đúng theo đơn. Người mang thuốc từ đó đến Tây viện mới là kẻ đáng nghi.”

“Hạ ma ma có thể nhận diện.”

“Đến giờ vẫn chưa tìm thấy nha hoàn phù hợp với lời miêu tả của bà ấy.”

Tống Vy khẽ nhíu mày.

“Lục thị quản lý nội viện nhiều năm. Muốn giấu một nha hoàn hoặc đưa nàng ta ra khỏi phủ không phải chuyện khó.”

“Tất cả cổng ra vào đều đã bị kiểm soát. Danh sách hạ nhân cũng đang được đối chiếu.” Tạ Cảnh Hoài nhìn cô. “Nếu người đó từng tồn tại trong Thẩm phủ, sớm muộn cũng để lại dấu vết.”

Hắn luôn nói rất chắc chắn.

Không phải sự chắc chắn mù quáng của một người tin mình sẽ không bao giờ thất bại, mà là sự bình tĩnh của người biết chứng cứ không thể biến mất hoàn toàn.

Tống Vy ăn hết phần cháo còn lại rồi uống thuốc dưới ánh mắt giám sát của hắn.

Tạ Cảnh Hoài lúc này mới mở lớp niêm phong quanh chiếc chìa khóa.

Hoa văn nhành lan quấn quanh trăng khuyết hiện rõ dưới ánh ban ngày. Hắn lấy chiếc gương đồng đặt bên cạnh, so sánh hai ký hiệu.

“Quả thực giống nhau.”

“Đây là ký hiệu riêng của mẹ ta.”

“Cô biết chiếc chìa khóa mở thứ gì không?”

“Lúc tìm thấy nó một tháng trước, ta đã thử những rương tủ trong Thanh Lan viện nhưng không có ổ nào phù hợp.”

Tống Vy dừng lại, cố lục tìm ký ức của nguyên chủ.

“Sau đó ta mang nó đến hỏi Tôn ma ma. Bà ấy từng hầu hạ mẹ ta, vừa nhìn thấy hoa văn này đã bảo ta vứt đi.”

“Tôn ma ma hiện ở đâu?”

“Biến mất ngay trong đêm.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Hoài trầm xuống.

“Vì sao chuyện này cô không nói từ trước?”

“Ta mới nhớ lại đầy đủ.”

Tống Vy không thể giải thích rằng những ký ức ấy thuộc về một linh hồn khác, chỉ xuất hiện khi bị tác động bởi cảnh vật hoặc cảm xúc tương tự.

Tạ Cảnh Hoài nhìn cô một lát nhưng không truy hỏi.

“Tôn ma ma rời phủ bằng cách nào?”

“Lục thị nói bà ấy trộm đồ rồi bỏ trốn. Nhưng Tôn ma ma đã ở bên mẹ ta từ trước khi bà xuất giá, không có người thân bên ngoài, cũng không mang theo hành lý.”

“Phòng bà ấy có bị kiểm tra không?”

“Chu Toàn dẫn người tới lục soát. Sau đó không cho bất kỳ ai nhắc đến chuyện này nữa.”

Lại là Chu Toàn.

Một quản sự có thể chuẩn bị quan tài, sai người xóa hiện trường, cho người tăng liều thuốc của Thẩm Du, đồng thời xử lý một ma ma mất tích.

Hắn không chỉ là kẻ nhận lệnh chôn người.

Hắn là bàn tay giúp kẻ đứng sau thu dọn mọi dấu vết trong Thẩm phủ.

Tạ Cảnh Hoài gọi một thuộc hạ vào.

“Điều tra Tôn ma ma. Kiểm tra danh sách người rời thành trong một tháng qua, đồng thời hỏi tất cả người từng canh cửa sau Thẩm phủ vào đêm bà ấy biến mất.”

“Vâng.”

Sau khi người kia rời đi, Tống Vy cầm chiếc chìa khóa lên.

“Có một nơi ta muốn kiểm tra.”

“Nơi nào?”

“Ngưng Hương viện.”

Đó là viện cũ của Diệp Thanh Nhu.

Sau khi bà qua đời, phần lớn đồ dùng được chuyển vào kho. Lục thị nói nơi ấy khiến người sống nhớ đến chuyện đau lòng nên cho người khóa cửa, không để hai chị em Thẩm Chiêu Ninh bước vào.

Mười năm qua, Ngưng Hương viện gần như bị bỏ hoang.

Nếu chiếc chìa khóa không mở được bất kỳ rương tủ nào trong Thanh Lan viện, rất có thể thứ nó mở vẫn còn nằm trong nơi ở cũ của chủ nhân.

Tạ Cảnh Hoài đứng dậy.

“Đi thôi.”

Tống Vy nhìn hắn.

“Không cần hỏi phụ thân ta sao?”

“Cần.”

Hắn đáp rất thản nhiên.

“Nhưng bản quan sẽ hỏi.”

Thẩm Văn Khiêm đang ở Thọ An đường cùng các đại phu chăm sóc lão phu nhân. Nghe tin Đại Lý tự muốn kiểm tra Ngưng Hương viện, ông vội vàng trở về.

Lục thị cũng đi cùng.

Bà ta đã thay tang phục, mặc một bộ váy màu nâu nhạt. Vẻ tiều tụy trên khuôn mặt dường như sâu hơn sau một đêm, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

“Ngưng Hương viện đã khóa mười năm, bên trong chỉ còn vài món đồ cũ của tỷ tỷ.” Bà ta nhìn chiếc chìa khóa trong tay Tống Vy. “Nơi ấy lâu ngày không được tu sửa, xà nhà có thể sập bất cứ lúc nào. Chiêu Ninh đang bị thương, tốt nhất không nên tới.”

Tống Vy hỏi:

“Mẫu thân biết ta muốn tìm gì sao?”

“Ta chỉ lo cho con.”

“Vậy mẫu thân không cần ngăn cản.”

Lục thị mím môi.

Thẩm Văn Khiêm nhìn hoa văn trên chìa khóa, nét mặt trở nên phức tạp.

“Đây đúng là vật của Thanh Nhu?”

“Phải.”

“Ta chưa từng thấy nàng ấy dùng chiếc chìa khóa này.”

“Phụ thân chưa từng thấy không có nghĩa là mẹ không có.”

Giọng Tống Vy không mang theo ý châm chọc, nhưng Thẩm Văn Khiêm vẫn hơi biến sắc.

Tạ Cảnh Hoài lên tiếng:

“Chiếc chìa khóa được tìm thấy trong phòng xảy ra vụ mưu sát. Người duy nhất từng được hỏi về nó lại biến mất. Đại Lý tự có đủ lý do kiểm tra những nơi nó có thể mở.”

Thẩm Văn Khiêm im lặng giây lát rồi gật đầu.

“Được. Ta sẽ cùng đi.”

Ngưng Hương viện nằm ở phía bắc Thẩm phủ, sau một khu vườn đã lâu không được chăm sóc. Cỏ dại mọc chen giữa những phiến đá, cành cây khô đan kín trên mái hiên. Hai cánh cửa gỗ phủ đầy bụi, ổ khóa đã rỉ sét.

Thẩm Văn Khiêm nhìn cảnh tượng ấy, giữa hai hàng mày thoáng hiện một chút áy náy.

“Mười năm nay không có ai quét dọn sao?”

Lục thị cúi mắt.

“Thiếp từng sai người tới, nhưng hạ nhân đều nói nơi này âm khí quá nặng. Thiếp sợ họ làm hỏng di vật của tỷ tỷ nên mới giữ nguyên.”

Tạ Cảnh Hoài không bình luận, chỉ ra hiệu cho thuộc hạ phá khóa.

Cánh cửa mở ra, mùi ẩm mốc lập tức tràn tới.

Bên trong vẫn còn một số đồ dùng cũ. Chiếc bình phong thêu hoa lan đã phai màu, bàn trang điểm phủ vải trắng, giá sách trống quá nửa. Dưới nền có dấu chuột chạy qua lớp bụi, nhưng không thấy dấu chân mới.

Ít nhất gần đây chưa có ai bước vào.

Tống Vy đi chậm qua gian ngoài.

Mỗi món đồ trước mặt đều khiến ký ức của Thẩm Chiêu Ninh xao động.

Diệp Thanh Nhu ngồi bên cửa sổ đọc sách. Thẩm Du còn nhỏ được đặt trong chiếc nôi gần giường. Cô bé tám tuổi dùng bút son vẽ lên mặt đệ đệ một chấm đỏ, sau đó bị mẫu thân phát hiện.

Bà không mắng nàng, chỉ bật cười rồi đưa khăn tới.

“Con tự gây họa thì tự lau sạch đi.”

Những ký ức rất bình thường, nhưng sự ấm áp trong đó lại khiến lồng ngực Tống Vy đau nhói.

Chiếc gương trong tay áo trở nên lạnh buốt.

Thẩm Chiêu Ninh đang ở rất gần.

Tống Vy dừng trước bàn trang điểm bằng gỗ đàn hương. Những ngăn kéo đều không khóa, bên trong trống rỗng. Trên mặt bàn chỉ còn một hộp phấn đã khô cùng cây lược gãy mất hai răng.

Chiếc chìa khóa rõ ràng không dùng cho nơi này.

Cô cúi xuống kiểm tra các cạnh bàn. Ở chính giữa tấm gỗ phía sau có khắc một nhành lan quấn quanh vầng trăng tròn.

Không phải trăng khuyết.

Tống Vy đưa tay chạm vào phần vầng trăng.

Miếng gỗ khẽ lún xuống.

Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên. Vầng trăng tròn tách thành hai nửa, để lộ một ổ khóa nhỏ được giấu bên trong.

Lục thị bất giác tiến lên một bước.

Thuộc hạ Đại Lý tự lập tức chắn trước mặt bà ta.

“Thẩm phu nhân, xin đứng nguyên tại chỗ.”

Lục thị cứng người.

“Ta chỉ chưa từng biết chiếc bàn này còn có cơ quan.”

Tống Vy không nhìn bà ta. Cô cắm chìa khóa vào ổ.

Kích thước hoàn toàn phù hợp.

Chiếc chìa xoay được nửa vòng rồi dừng lại. Tống Vy dùng thêm một chút sức, bên trong lập tức vang lên tiếng bánh răng cũ chuyển động.

Một tấm gỗ mỏng bật ra khỏi đáy bàn.

Trong ngăn bí mật có một hộp gỗ được bọc kín bằng vải dầu. Lớp vải đã ngả màu, nhưng nhờ được giấu ở nơi khô ráo nên không bị mục nát.

Tạ Cảnh Hoài sai thuộc hạ mang một chiếc bàn sạch tới. Toàn bộ quá trình mở hộp đều được ghi chép và có Thẩm Văn Khiêm cùng người trong phủ chứng kiến.

Bên trong hộp có ba thứ.

Một cuốn sổ bìa xanh.

Một xấp giấy được buộc bằng chỉ đỏ.

Và một gói bã thuốc đã khô, bên ngoài viết ngày tháng từ mười năm trước.

Tống Vy mở xấp giấy trước.

Nét chữ thanh mảnh của Diệp Thanh Nhu hiện ra.

“Ngày mồng bảy tháng tư, sau khi uống thuốc thấy đầu lưỡi tê, bụng đau, tay chân không còn sức.”

“Ngày mồng tám, ngừng thuốc một ngày, cơn đau giảm.”

“Ngày mồng chín, Trần đại phu đổi đơn. Uống xong chưa đầy nửa canh giờ, tim đập hỗn loạn, nôn ra máu.”

“Ngày mười một, trong thuốc có vị ngọt lạ. Hỏi người sắc thuốc nhưng không ai thừa nhận đã cho thêm mật ong.”

Mỗi dòng chữ càng về sau càng run rẩy.

Tống Vy đọc đến trang cuối, bàn tay đã lạnh ngắt.

Những triệu chứng ấy không giống suy kiệt sau sinh.

Diệp Thanh Nhu đã nhận ra thuốc của mình có vấn đề. Bà ngừng uống thì bệnh thuyên giảm, tiếp tục uống lại trở nặng. Vì vậy bà lén giữ lại bã thuốc cùng ghi chép, chuẩn bị tìm người đáng tin cậy kiểm tra.

Nhưng bà không kịp.

“Tình trạng được ghi trong đây rất giống trúng độc lâu ngày.” Tống Vy đặt giấy xuống. “Chưa thể xác định loại độc, nhưng chắc chắn không phải bệnh hậu sản đơn thuần.”

Thẩm Văn Khiêm đột nhiên giật lấy mấy tờ giấy.

“Không thể nào.”

Ông đọc đi đọc lại những dòng cuối cùng, sắc mặt dần xám đi.

“Thanh Nhu chưa từng nói với ta.”

“Trang thứ ba có nhắc đến phụ thân.”

Tống Vy nhìn ông.

“Sau khi mẹ nói thuốc có vấn đề, phụ thân bảo bà đừng suy nghĩ nhiều, tiếp tục uống theo đơn của Trần đại phu.”

Bàn tay Thẩm Văn Khiêm run lên.

“Trần đại phu nói nàng ấy quá lo lắng nên sinh ảo giác. Ta chỉ muốn nàng ấy dưỡng bệnh.”

“Vậy phụ thân có từng tự mình kiểm tra chén thuốc không?”

Thẩm Văn Khiêm nghẹn lời.

Mười năm trước, ông tin đại phu, tin người quản lý nội viện, tin tất cả những lời giải thích thuận tai hơn nỗi sợ hãi của người vợ đang ngày một suy yếu.

Đến khi Diệp Thanh Nhu chết, ông vẫn cho rằng đó là số mệnh.

Cũng giống như tối qua, khi Thẩm Chiêu Ninh bị vu tội đầu độc tổ mẫu, ông không hỏi nàng một câu đã sai người nhốt lại.

Tống Vy không cần trách móc.

Sự thật trong những trang giấy đã đủ khiến ông hiểu sự thờ ơ của mình từng giúp hung thủ dễ dàng ra tay thế nào.

Tạ Cảnh Hoài cầm gói bã thuốc lên kiểm tra.

“Thứ này sẽ được đưa về Đại Lý tự. Dù đã qua mười năm, vẫn có thể thử xem còn lưu lại dấu vết gì hay không.”

Hắn mở cuốn sổ bìa xanh.

Ban đầu chỉ là sổ ghi chép những cửa hàng và ruộng đất trong của hồi môn của Diệp Thanh Nhu. Nhưng từ giữa cuốn sổ, cách ghi bỗng thay đổi. Ngoài ngày tháng và số tiền còn có tên kho hàng, dấu hiệu xe vận chuyển cùng những ký hiệu đặc biệt.

Tạ Cảnh Hoài đọc được vài trang, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Cuốn sổ này không chỉ liên quan đến cái chết của Thẩm phu nhân.”

“Đại nhân nhận ra thứ gì?”

Hắn chỉ vào một dòng ghi chép từ mười năm trước.

“Ngày mười bảy tháng ba, mười hai vạn lượng bạc được đưa vào Bách Phúc ngân trang, một cửa hiệu thuộc hồi môn của mẹ cô. Sáng hôm sau, toàn bộ số bạc được chuyển tới bốn kho hàng khác nhau.”

Thẩm Văn Khiêm nhíu mày.

“Chỉ là giao dịch của Diệp gia.”

“Không.”

Tạ Cảnh Hoài lật sang trang tiếp theo.

“Trên sổ ghi rõ từng thỏi bạc đều mang dấu của Hộ bộ.”

Căn phòng lập tức im bặt.

Mười năm trước, triều đình từng cấp một khoản bạc lớn để cứu tế ba châu phía nam bị lũ lụt. Đoàn xe vận chuyển bạc bị cướp giữa đường. Hơn mười người áp tải thiệt mạng, số bạc không rõ tung tích.

Cuối cùng, một viên quan phụ trách vận chuyển nhận tội cấu kết với sơn tặc rồi tự sát trong ngục. Vụ án vì thiếu chứng cứ nên phải khép lại.

Tạ Cảnh Hoài nói:

“Ba tháng trước, Đại Lý tự thu được một thỏi bạc trong vụ buôn lậu muối. Dấu của Hộ bộ trên đó đã bị mài gần hết, nhưng số hiệu vẫn thuộc lô bạc cứu tế năm xưa.”

“Đó là vụ án cũ mà đại nhân đang điều tra?”

“Phải.”

“Vì sao lại theo dõi Thẩm phủ?”

“Dấu hiệu còn lại trên thỏi bạc dẫn tới Bách Phúc ngân trang. Nơi đó đã bị thiêu rụi đúng vào đêm mẹ cô qua đời.”

Ánh mắt Tống Vy dừng trên cuốn sổ.

Mười năm trước, Diệp Thanh Nhu phát hiện có người lợi dụng cửa hiệu hồi môn của mình để chuyển số bạc cứu tế bị đánh cắp. Bà bắt đầu bí mật ghi lại đường đi của từng khoản tiền.

Sau đó bà bị bệnh.

Ngân trang bị cháy.

Những sổ sách công khai đều biến mất, chỉ còn cuốn sổ được giấu trong ngăn bí mật này.

Tống Vy lật đến những trang cuối.

Một số cái tên bị viết tắt, nhưng có một địa điểm xuất hiện nhiều lần.

Vĩnh Xương kho.

Thẩm Văn Khiêm nhìn thấy ba chữ ấy, lập tức quay sang Lục thị.

“Đó không phải kho hàng của huynh trưởng nàng sao?”

Sắc mặt Lục thị trắng bệch.

“Lục gia từng có rất nhiều kho hàng. Thiếp không biết nơi này dùng để làm gì.”

“Cuốn sổ ghi rõ bốn vạn lượng bạc được chuyển tới đó.”

“Chỉ dựa vào vài dòng chữ không rõ thật giả, lão gia đã nghi ngờ thiếp?”

Hai mắt Lục thị đỏ lên.

“Mười năm trước thiếp chỉ là một thiếp thất trong phủ. Thiếp làm sao có bản lĩnh nhúng tay vào bạc của triều đình?”

Tạ Cảnh Hoài khép cuốn sổ.

“Thẩm phu nhân nói đúng. Cuốn sổ này chưa đủ chứng minh bà tham gia. Nhưng nó đủ để Đại Lý tự kiểm tra Lục gia và Vĩnh Xương kho.”

Lục thị định nói thêm, nhưng cuối cùng chỉ có thể im lặng.

Tống Vy lấy mấy tờ giấy còn lại trong hộp.

Trang đầu là một bức thư chưa viết xong của Diệp Thanh Nhu.

“Chiêu Ninh của mẹ.

Nếu con đọc được những lời này, có lẽ mẹ đã không còn cơ hội tự mình giao những thứ trong hộp cho Đại Lý tự.

Số bạc ấy không phải do Diệp gia chiếm đoạt. Có người lấy trộm ấn tín trong phủ, dùng danh nghĩa của phụ thân con ra lệnh cho Bách Phúc ngân trang nhận bạc. Mẹ đã tìm được đường vận chuyển cùng những người từng tham gia, nhưng kẻ đứng sau còn có thế lực lớn hơn mẹ tưởng.

Mẹ không biết mình có thể tin ai.

Nếu mẹ xảy ra chuyện, hãy tìm Tôn ma ma. Bà ấy giữ bản danh sách cuối cùng…”

Bức thư dừng ở đó.

Phần giấy phía dưới còn vết mực kéo dài, như thể người viết bất ngờ bị cắt ngang.

Tống Vy đọc lại câu cuối cùng.

Tôn ma ma không chỉ nhận ra chiếc chìa khóa.

Bà còn giữ chứng cứ quan trọng nhất mà Diệp Thanh Nhu để lại.

Một tháng trước, khi Thẩm Chiêu Ninh mang chìa khóa đến hỏi, Tôn ma ma lập tức hiểu rằng bí mật bị chôn vùi suốt mười năm có thể sắp bị đào lên.

Ngay trong đêm, bà biến mất.

Vài ngày sau, lão phu nhân trúng độc. Thẩm Chiêu Ninh bị vu tội rồi sát hại. Thẩm Du cũng bị nhốt ở Tây viện và cho uống thuốc mê.

Mọi chuyện không còn là những sự việc rời rạc.

Tạ Cảnh Hoài sai người niêm phong toàn bộ vật tìm được.

“Cuốn sổ cùng bức thư sẽ được đưa về Đại Lý tự. Thẩm đại nhân có thể cử người đi cùng chứng kiến quá trình bảo quản.”

Thẩm Văn Khiêm vẫn nhìn những dòng chữ của người vợ đã mất, dường như không nghe thấy.

Qua một lúc lâu, ông mới khàn giọng hỏi:

“Thanh Nhu thật sự bị người ta hạ độc sao?”

“Hiện giờ chưa thể kết luận.”

Tạ Cảnh Hoài đáp.

“Nhưng từ hôm nay, cái chết của Diệp phu nhân sẽ được điều tra lại.”

Sắc mặt Thẩm Văn Khiêm càng trở nên khó coi.

Tống Vy không biết đó là đau lòng, hối hận hay chỉ là nỗi sợ vì vụ án đã chạm tới chính con đường làm quan của ông.

Có lẽ ngay cả Thẩm Chiêu Ninh cũng không còn quan tâm.

Chiếc gương trong tay áo rất lạnh, nhưng bóng dáng bên trong không xuất hiện. Nguyên chủ có lẽ đang lặng lẽ nhìn nơi mẫu thân từng sống, nhìn người phụ thân cuối cùng cũng chịu tin rằng cái chết năm xưa không phải số mệnh.

Lúc rời Ngưng Hương viện, Tống Vy vừa bước qua bậc cửa đã cảm thấy trước mắt tối sầm.

Tạ Cảnh Hoài nhanh chóng đỡ lấy khuỷu tay cô.

“Ta chỉ hơi chóng mặt.”

“Cô đã nói lần này sẽ nghe lời.”

“Ta đã ăn cháo và uống thuốc.”

“Sau đó lại đi điều tra một vụ án mười năm trước.”

Hắn không buông tay ngay mà chờ cô đứng vững mới chậm rãi rút lại.

“Những vật trong hộp đã tìm thấy. Việc còn lại giao cho Đại Lý tự.”

“Ta không thể đứng ngoài chuyện này.”

“Ta không bảo cô đứng ngoài.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của cô.

“Ta bảo cô đừng chết trước khi tìm được sự thật.”

Tống Vy nhất thời không biết đáp thế nào.

Một cơn gió thổi qua hành lang. Áo choàng trên vai cô khẽ lay động, mang theo mùi trầm rất nhạt thuộc về người bên cạnh.

Tạ Cảnh Hoài nhìn chiếc áo, khóe môi gần như không thể nhận ra hơi cong lên.

“Xem ra cô vẫn biết nghe lời ở một vài chuyện.”

Tống Vy kéo chặt áo choàng.

“Chỉ vì bên ngoài lạnh.”

“Ta chưa nói gì.”

“Ánh mắt đại nhân đã nói rồi.”

Hai người vừa trở về Thanh Lan viện đã thấy Hạ ma ma đứng trước cửa, khuôn mặt vừa mừng vừa lo.

“Đại cô nương, thiếu gia tỉnh rồi.”

Tống Vy lập tức quên mất lời dặn phải đi chậm. Cô bước nhanh vào gian phòng phía đông.

Thẩm Du đã mở mắt.

Cậu bé vẫn còn yếu, khuôn mặt trắng nhợt, nhưng thần trí đã tỉnh táo. Nhìn thấy tỷ tỷ bước vào, hai mắt cậu lập tức đỏ lên.

“Tỷ tỷ…”

Tống Vy ngồi xuống bên giường.

“Ta ở đây.”

Thẩm Du nhìn vết thương quanh cổ cô, nước mắt trào ra.

“Bọn họ nói tỷ đã chết. Đệ không tin. Đệ muốn đi tìm tỷ nhưng cửa viện bị khóa, sau đó họ ép đệ uống thuốc…”

“Không sao nữa rồi.”

Tống Vy lau nước mắt cho cậu.

“Ta đã trở về. Không ai có thể ép đệ uống thứ gì nữa.”

Thẩm Du nắm lấy tay cô, như sợ chỉ cần buông ra, người trước mặt sẽ lại biến mất.

Tạ Cảnh Hoài không bước vào ngay. Hắn đứng bên ngoài bình phong, chờ hai chị em bình tĩnh lại mới hỏi:

“Thẩm công tử, cậu có biết vì sao họ không muốn cậu rời khỏi Tây viện không?”

Cơ thể Thẩm Du khẽ run.

Cậu nhìn Tống Vy, dường như không biết có nên nói hay không.

“Cứ nói đi.” Cô nhẹ giọng trấn an. “Tạ đại nhân sẽ bảo vệ chúng ta.”

Thẩm Du siết chặt ngón tay.

“Hôm tổ mẫu xảy ra chuyện, đệ nhìn thấy Tử Quyên lén vào phòng tỷ.”

Tử Quyên chính là nha hoàn đã khai rằng Thẩm Chiêu Ninh dâng chén trà có độc cho lão phu nhân.

Tạ Cảnh Hoài bước qua bình phong.

“Cậu nhìn thấy nàng ta làm gì?”

“Đệ đi tìm tỷ nhưng trong viện không có ai. Lúc tới gần cửa sau, đệ thấy Tử Quyên từ trong phòng bước ra. Nàng ta giấu một vật dưới tay áo.”

“Cậu có vào phòng kiểm tra không?”

“Có.”

Thẩm Du nhắm mắt cố nhớ lại.

“Đệ thấy chăn trên giường bị xê dịch. Chiếc gối cũng không nằm đúng chỗ. Đệ vừa định nhấc lên xem thì nghe tiếng người tới nên phải trốn sau tủ.”

Giọng cậu càng lúc càng run.

“Sau đó phụ thân dẫn người vào. Tử Quyên lấy gói thạch tín từ dưới gối tỷ ra, nói chính tỷ đã hạ độc tổ mẫu.”

Tống Vy siết chặt bàn tay cậu.

“Đệ có nói chuyện này với ai không?”

“Đệ chạy đi tìm phụ thân, nhưng người của mẫu thân chặn lại giữa đường. Họ nói đệ nhiễm phong hàn, cưỡng ép đưa đệ đến Tây viện. Từ đó mỗi lần tỉnh lại, họ lại cho đệ uống thuốc.”

Không phải vì sợ Thẩm Du đau lòng trước cái chết của tỷ tỷ.

Có người biết cậu đã nhìn thấy Tử Quyên bước ra khỏi Thanh Lan viện.

Bọn họ phải khiến cậu hôn mê trước khi cậu kịp nói ra sự thật.

Tạ Cảnh Hoài lập tức gọi thuộc hạ.

“Đưa Tử Quyên tới đây.”

Người kia vội vàng rời đi.

Chưa đầy một khắc sau, hắn đã quay lại, sắc mặt nghiêm trọng.

“Đại nhân, Tử Quyên không có ở Thọ An đường.”

“Rời đi lúc nào?”

“Không ai biết. Nha hoàn cùng phòng nói tối qua nàng ta vẫn còn ở đó, nhưng sáng nay giường đã trống. Quần áo cùng đồ đạc đều không được mang theo.”

Tống Vy và Tạ Cảnh Hoài nhìn nhau.

Trần đại phu đã bỏ trốn.

Tôn ma ma mất tích.

Tiểu Hồng không rõ tung tích.

Bây giờ đến lượt Tử Quyên biến mất ngay trong đêm Đại Lý tự bước vào Thẩm phủ.

Có người đang nhanh hơn họ một bước, lần lượt mang đi tất cả những nhân chứng biết được sự thật.

Tạ Cảnh Hoài lạnh giọng ra lệnh:

“Khóa toàn bộ cửa phủ. Lục soát từng viện, từng kho chứa và từng xe ngựa. Nếu Tử Quyên chưa rời khỏi đây, sống phải thấy người.”

Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

“Nếu nàng ta đã chết, cũng phải tìm được thi thể.”

Ngoài cửa, tiếng chuông từ Thọ An đường đột ngột vang lên.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng liên tiếp.

Hạ nhân trong sân đồng loạt biến sắc.

Đó là tín hiệu báo chủ tử lâm nguy.

Một nha hoàn chạy tới, gần như ngã xuống trước cửa Thanh Lan viện.

“Đại nhân! Đại cô nương!”

Nàng ta thở dốc, khuôn mặt không còn chút máu.

“Lão phu nhân vừa tỉnh lại.”

Tống Vy lập tức đứng lên.

Nha hoàn kia run rẩy nói tiếp:

“Nhưng bà chỉ kịp gọi tên Tử Quyên rồi lại nôn ra máu.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “05 — Món nợ mười năm trước

Gửi phản hồi