Vạn Giới Quỷ Môn

09 — Hành khách số 12

“Tôi tên là Chu Kỳ.”

Người đàn ông nói xong liền giữ nguyên nụ cười, giống như đang chờ những người trong toa đáp lại.

Không ai lên tiếng.

Hai bàn tay hắn vẫn bám trên mép ghế 12. Phần thân trên đã hoàn toàn chui ra khỏi gầm ghế, nhưng hai chân còn khuất trong bóng tối. Nước đen chảy từ mái tóc xuống gương mặt tái nhợt, men theo cằm nhỏ thành từng giọt.

Tách.

Tách.

Mỗi giọt rơi xuống đều khiến vùng nước bên trong đường băng y tế lan rộng thêm một chút.

Chu Kỳ đảo mắt nhìn quanh.

Ánh mắt hắn chậm chạp, cứng nhắc như một người vừa tỉnh lại sau giấc ngủ quá dài. Nhưng khi lướt qua từng gương mặt, trong mắt lại xuất hiện một sự quen thuộc không hợp lý.

Hắn đã nghe giọng của tất cả mọi người.

Cũng đã biết tên họ qua những cuộc trò chuyện trước đó.

“Không ai nhớ tôi sao?”

Lần này hắn nói bằng giọng của chính mình.

Đó là một giọng nam trẻ tuổi, hơi khàn, không giống bất kỳ người nào trong toa. Tuy nhiên, một vài âm tiết vẫn mang dấu vết của những giọng nói đã bị hắn lấy đi. Chữ đầu có cách ngắt nhịp giống Hứa Nghiêu, chữ cuối lại hơi kéo dài giống Phùng Chí.

“Anh đã chết trước khi đoàn tàu khởi hành.” Hứa Nghiêu không gọi tên hắn. “Chúng tôi chưa từng gặp anh lúc còn sống.”

Nụ cười trên mặt người đàn ông nhạt đi.

Hắn nhìn Hứa Nghiêu, sau đó bắt chước chính xác giọng của đối phương:

“Chúng ta ghi nhận tình trạng của Lâm Uyên là bất thường, nhưng không thay đổi cách hợp tác.”

Đó là câu Hứa Nghiêu từng nói sau khi người kiểm vé xác nhận Lâm Uyên đã chết.

Không sai một chữ.

Hứa Nghiêu giữ nguyên vẻ mặt. “Bắt chước được lời nói không chứng minh anh hiểu ý nghĩa của chúng.”

Người đàn ông nghiêng đầu.

Gương mặt hắn còn rất trẻ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Những đường nét không có gì đặc biệt, nhưng vì bị nước ngâm quá lâu nên da đã nhăn lại, đôi môi trắng bệch, móng tay bong tróc gần hết.

Hắn chậm rãi bò thêm một đoạn.

Phần đầu gối vừa chạm đến đường băng y tế, trên mặt băng lập tức hiện ra một vệt cháy đen.

Xèo—

Khói mỏng bốc lên từ da.

Chu Kỳ lập tức rút chân lại.

Nụ cười hoàn toàn biến mất.

“Các người nhốt tôi?”

“Đường giới hạn được đặt trước khi anh bò ra.” Hứa Nghiêu đáp. “Chừng nào chưa xác định anh là gì, nó sẽ được giữ nguyên.”

“Tôi vừa nói rồi.” Người đàn ông nhìn hắn. “Tôi là Chu Kỳ.”

Không ai xác nhận.

Lâm Uyên tập trung nhìn tấm vé ướt trên ghế.

Dòng chữ “Trạng thái lưu giữ: Hoàn chỉnh” vẫn còn, nhưng phía dưới đã xuất hiện thêm những hàng chữ mới:

Chủ vé: Đã chết.

Trạng thái hiện tại: Vật lưu giữ đã trở về vị trí.

Phạm vi hoạt động: Ghế số 12.

Rời khỏi vị trí khi chưa được xác nhận sẽ bị thu hồi.

Lâm Uyên đọc lại nội dung cho mọi người.

Chu Kỳ đột ngột quay sang hắn.

Lần đầu tiên, trong mắt người đàn ông xuất hiện một cảm xúc rõ ràng.

Đề phòng.

“Cậu nhìn thấy chữ trên vé?”

“Anh cũng biết tôi nhìn thấy được những thứ khác.”

“Bởi vì tôi đã nghe thấy thứ ngoài cửa sổ nói với cậu.” Chu Kỳ nhìn xuống tử tuyến đang quấn quanh chân mình. “Nó nói cậu thấy được sợi dây của người chết.”

Lâm Uyên không phủ nhận.

Hứa Nghiêu hỏi: “Xác nhận trong nội dung trên vé có nghĩa là gì?”

“Có thể là thừa nhận người này chính là chủ nhân hợp lệ của vị trí số 12.” Kỷ Văn trả lời. “Nếu một người sống gọi tên hoặc công nhận thân phận của hắn, giới hạn hoạt động có thể được gỡ bỏ.”

Bạch Vi lập tức hiểu ra. “Vì vậy hắn vừa tự giới thiệu rồi chờ chúng ta đáp lại?”

Chu Kỳ nhìn cô.

Bạch Vi nhận ra mình đã dùng từ “hắn” thay vì gọi tên, lập tức im lặng.

Tạ Tẫn đứng cạnh Lâm Uyên từ đầu đến cuối. Hắn quan sát tử tuyến quanh ghế 12 rồi nói: “Đừng gọi tên nó. Cũng không trả lời bất kỳ câu hỏi nào nhằm xác nhận thân phận.”

Người đàn ông quay sang Tạ Tẫn.

“Anh không có quyền quyết định.” Hắn nói bằng chính giọng Tạ Tẫn. “Anh thậm chí không phải hành khách.”

“Ít nhất tôi không cần người khác gọi tên mới có thể đứng ở đây.”

Chu Kỳ nheo mắt.

Hai người nhìn nhau trong chốc lát. Cuối cùng, người ở ghế 12 thu lại giọng bắt chước, trở về âm thanh khàn đặc của mình.

“Tôi chỉ muốn trở về chỗ ngồi.”

“Anh đang ở đúng chỗ.” Tạ Tẫn nói.

“Tôi muốn ra khỏi đường này.”

“Vậy hãy chứng minh anh không nguy hiểm.”

“Chứng minh thế nào?”

Tạ Tẫn không trả lời thay. Hắn nhìn sang Hứa Nghiêu, để người lãnh đạo nhóm quyết định cách tiếp tục.

Hứa Nghiêu suy nghĩ một lát rồi nói: “Kể lại chuyện xảy ra trước khi anh chết. Không cần nói tên mình, cũng đừng yêu cầu bất kỳ ai xác nhận thân phận.”

Người đàn ông im lặng.

Nước từ quần áo hắn vẫn liên tục nhỏ xuống, nhưng không hề giảm. Lượng nước thấm ra nhiều hơn sức chứa của một bộ quần áo, giống như dưới gầm ghế đang nối thẳng với một vùng nước sâu không thấy đáy.

“Các người muốn biết tôi chết thế nào?”

“Đúng.”

“Nếu tôi kể, các người sẽ tháo đường giới hạn?”

“Không.” Hứa Nghiêu trả lời thẳng. “Nhưng chúng tôi sẽ có thêm căn cứ để phán đoán anh còn bao nhiêu ký ức thật.”

Chu Kỳ nhìn hắn một lúc rồi bật cười.

“Anh không hứa những điều mình không định làm. Tôi thích cách đó.”

Hắn chậm rãi ngồi lên ghế 12.

Khi toàn bộ cơ thể rời khỏi gầm ghế, mọi người mới nhìn rõ quần áo trên người hắn. Đó là một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài màu đen, kiểu dáng không khác những người đi làm bình thường. Phần ngực áo có một vết rách nhỏ, xung quanh bám đầy bùn.

Cổ tay trái mang con số 12.

Không có vết thương chí mạng rõ ràng.

Hắn đặt hai tay lên đầu gối, tư thế giống hệt bóng người Lâm Uyên từng nhìn thấy trong cửa kính.

“Trước khi tỉnh lại trên chuyến tàu này, tôi đứng ở một sân ga.”

Chu Kỳ vừa nói, tử tuyến dưới chân khẽ rung.

Lâm Uyên tập trung quan sát.

Sợi chỉ không bò về phía bất kỳ tấm vé nào khác. Điều đó cho thấy ít nhất câu đầu tiên không nhằm thiết lập liên kết với một người sống.

“Lúc đó là mười một giờ năm mươi tám phút.” Chu Kỳ tiếp tục. “Sân ga không có ai. Đèn chỉ sáng một nửa, đường ray phía dưới đầy nước đen.”

Cao Dương không nhịn được hỏi: “Đường ray đầy nước?”

Hàn Sâm lập tức đặt tay lên vai cậu, nhắc cậu cẩn thận.

Chu Kỳ nhìn Cao Dương nhưng không yêu cầu xác nhận tên hay thân phận. Hắn chỉ đáp: “Nước ngập gần tới mặt sân ga. Tôi không nhìn thấy đáy.”

“Anh có vé lúc đó không?” Kỷ Văn hỏi.

“Có.”

“Vé số 12?”

Chu Kỳ cúi xuống nhìn cổ tay. “Con số đã có từ khi tôi tỉnh lại.”

Tử tuyến vẫn không thay đổi.

Lâm Uyên khẽ gật đầu với Hứa Nghiêu, ra hiệu những lời này có khả năng là ký ức thật.

“Chuyện gì xảy ra sau đó?” Hứa Nghiêu hỏi.

“Chiếc loa thông báo đoàn tàu sẽ đến lúc 00:00. Tôi được yêu cầu đứng sau vạch vàng và không nhìn xuống đường ray.” Chu Kỳ dừng lại. “Nhưng trước khi tàu đến, tôi nghe thấy có người gọi.”

“Ai?”

“Chính tôi.”

Không khí trong toa lập tức yên tĩnh.

Chu Kỳ nhìn ra cửa sổ tối đen.

“Giọng nói phát ra từ dưới đường ray. Nó dùng giọng của tôi, gọi đúng tên tôi, nói rằng tấm vé thật đang ở dưới nước. Tấm tôi cầm chỉ là vé giả.”

“Anh trả lời?” La Phong hỏi.

“Tôi hỏi nó là ai.”

Khóe môi Chu Kỳ hơi cong lên, nhưng nụ cười không còn vẻ trêu chọc.

“Ngay khi tôi lên tiếng, nước dưới đường ray dâng lên.”

Hắn nâng một tay chạm vào cổ mình.

“Tôi không kịp lùi lại. Có thứ quấn quanh chân kéo tôi xuống. Nước chui vào miệng, mũi và tai. Tôi cố gọi cứu nhưng càng nói, nó càng kéo sâu hơn.”

Những giọt nước dưới ghế bỗng rung nhẹ.

Trong khoảng tối vang lên tiếng ùng ục, giống như có người đang giãy giụa dưới nước.

Bạch Vi nắm lấy tay Trình Sương.

Chu Kỳ tiếp tục kể:

“Trước khi hoàn toàn mất ý thức, tôi nhìn thấy đoàn tàu đi vào sân ga. Cửa toa mở ra dù trên tàu không có người. Một nhân viên mặc đồng phục đứng ở cửa, nhìn tôi chìm xuống.”

“Người kiểm vé?” Tôn Hạo hỏi.

“Tôi không nhìn thấy mặt.”

Chi tiết ấy khiến mọi người nhớ đến người kiểm vé có gương mặt trống rỗng.

“Nó có cứu anh không?” Cao Dương hỏi.

Chu Kỳ bật cười khẽ. “Nó chờ tôi chết.”

Sợi tử tuyến quanh chân ghế 12 co lại.

Lâm Uyên nhìn thấy những hình ảnh mờ nhạt xuất hiện dọc theo đường chỉ: sân ga ngập nước, ánh đèn trắng nhợt, một bàn tay bám vào mép sân rồi chậm rãi trượt xuống.

Ký ức này là thật.

“Sau khi tôi ngừng thở, nó mới xuống đường ray.” Chu Kỳ nói. “Nó lấy tấm vé trong túi tôi, đặt lên ghế 12. Sau đó đoàn tàu mới khởi hành.”

Hàn Sâm chậm rãi nói: “Cái chết của anh thật sự là điều kiện để chuyến tàu bắt đầu.”

Giả thuyết ông từng đưa ra sau cuộc kiểm vé cuối cùng cũng được xác nhận.

Chu Kỳ nhìn ông. “Có thể.”

“Vì sao giọng nói của anh bị thất lạc?” Trình Sương hỏi.

“Tôi không biết.” Chu Kỳ đưa tay chạm vào cổ họng. “Có lẽ vì tôi đã trả lời thứ dưới đường ray. Nó lấy giọng của tôi trước khi đoàn tàu lấy phần còn lại.”

“Vậy giọng hiện tại không phải giọng thật của anh?” Dư Mạn hỏi.

Người đàn ông im lặng một nhịp.

“Không.”

Câu trả lời khiến sắc mặt mọi người thay đổi.

Chu Kỳ nhìn từng người trong toa.

“Giọng này được ghép từ những gì tôi đã nghe. Tôi chỉ chọn một âm thanh thuận tiện nhất để sử dụng.”

“Còn ký ức?” Kỷ Văn hỏi. “Có phải cũng được ghép từ chúng tôi không?”

“Phần lớn ký ức về cái chết là của tôi.” Chu Kỳ đáp. “Nhưng có những thứ khác đang lẫn vào.”

Hắn nhìn Cao Dương.

“Tôi nhớ một người phụ nữ từng gọi mình là Dương con.”

Cao Dương lập tức lùi sát vào ghế.

Chu Kỳ chuyển sang Dư Mạn.

“Tôi cũng nhớ một cô gái đã chết trong nước. Cô ấy gọi ai đó là chị Mạn.”

Dư Mạn tái mặt.

“Đó không phải ký ức của anh.” Kỷ Văn lên tiếng. “Anh chỉ lấy chúng từ giọng nói đã bắt chước.”

“Tôi biết.” Chu Kỳ nhắm mắt. “Nhưng khi chúng đã ở trong đầu, phân biệt không dễ như các người nghĩ.”

Tử tuyến dưới ghế 12 bắt đầu tách ra thành nhiều nhánh mảnh.

Chúng không bò về phía những tấm vé, chỉ lơ lửng quanh cơ thể Chu Kỳ như các sợi thần kinh đang tìm vị trí thích hợp.

Lâm Uyên nhìn thấy một vài đoạn ký ức không thuộc về hắn chớp tắt trên đó. Khuôn mặt người phụ nữ Cao Dương vừa nghe thấy, bóng lưng cô gái trong ký ức Dư Mạn, tiếng khóc mà Bạch Vi không muốn nhắc đến.

Chu Kỳ không chỉ học giọng.

Hắn đã kéo theo những mảnh ký ức gắn với từng giọng nói.

“Anh còn nhớ điều gì về đoàn tàu?” Hứa Nghiêu hỏi.

“Rất ít.” Chu Kỳ mở mắt. “Tôi biết chuyến tàu cần đủ mười hai vị trí mới có thể rời sân ga. Người sống hay chết không quan trọng. Chỉ cần mỗi vị trí có một tấm vé.”

“Còn chiếc ghế số 13?” La Phong hỏi.

Ngay khi nghe đến con số ấy, tử tuyến quanh Chu Kỳ đột ngột co giật.

Hắn không trả lời.

Tấm vé số 03 trên chiếc áo khoác xám phát ra một tiếng rè.

Dấu tròn màu đen chứa giọng nói của Phùng Chí chậm rãi mở ra như một cái miệng nhỏ.

“Ghế 13…”

Giọng Phùng Chí vang lên, yếu nhưng rõ ràng.

Tôn Hạo lập tức nhìn sang.

“Không xuất hiện ngẫu nhiên.”

Chu Kỳ cúi đầu.

Nước trên tóc hắn nhỏ xuống nhanh hơn.

Giọng nói trong tấm vé tiếp tục:

“Nó được kéo ra…”

“Từ dưới ghế số 12.”

Tất cả ánh mắt lập tức tập trung vào Chu Kỳ.

Hắn ngồi bất động.

Lâm Uyên nhìn tử tuyến.

Những sợi chỉ vừa ổn định lại bắt đầu hỗn loạn. Một phần co về dưới ghế, phần khác bò lên lưng Chu Kỳ như muốn trốn tránh ánh nhìn của hắn.

Giọng nói của Phùng Chí là ký ức thật.

Chiếc ghế số 13 đã xuất hiện từ vị trí số 12.

Tôn Hạo đứng bật dậy.

“Là anh giết ông ấy?”

“Ngồi xuống.” La Phong giữ vai hắn. “Đừng đến gần ranh giới.”

“Chính thứ dưới ghế đã tạo ra chiếc ghế đó!” Tôn Hạo giằng tay nhưng không vượt khỏi vị trí. “Nó khiến Phùng Chí ngồi xuống, sau đó lấy giọng của ông ấy!”

Chu Kỳ ngẩng đầu.

“Tôi không nhớ.”

“Anh nghĩ nói không nhớ là xong sao?”

“Tôi chưa có ý thức hoàn chỉnh khi chuyện đó xảy ra.” Chu Kỳ nhìn Tôn Hạo. “Phần ở dưới ghế chỉ hành động theo nhu cầu bổ sung vật thất lạc. Nó cần một giọng nói, vì vậy tạo ra một vị trí có thể thu hồi hành khách.”

“Phần đó cũng là anh.”

“Có thể.”

“Vậy anh còn giả vờ mình là nạn nhân?”

Chu Kỳ nhìn hắn trong chốc lát rồi đột nhiên đổi sang giọng Phùng Chí.

“Tôn Hạo, cậu nghe thấy tôi mà, đúng không?”

Tôn Hạo cứng người.

La Phong lập tức kéo hắn lùi lại.

“Dùng lại giọng ấy thêm lần nữa, tôi sẽ đốt tấm vé của anh.” La Phong nói.

Chu Kỳ chuyển ánh mắt sang hắn. “Nếu vé số 12 bị hủy, đoàn tàu sẽ cần một người khác lấp vào vị trí.”

“Anh đang đe dọa?”

“Tôi chỉ nhắc quy tắc.”

“Đủ rồi.” Hứa Nghiêu cắt ngang. “Không ai chạm vào vé số 12. Cũng không ai tháo đường giới hạn.”

Hắn nhìn người trên ghế.

“Dù phần dưới ghế hành động khi anh chưa có ý thức, chúng tôi vẫn không thể xem anh là vô hại. Anh tiếp tục ở trong phạm vi vị trí số 12. Nếu hợp tác, chúng tôi sẽ không động đến tấm vé. Nếu cố vượt ra, chúng tôi sẽ để đoàn tàu thu hồi anh.”

Chu Kỳ hơi nheo mắt. “Anh nghĩ các người có thể kiểm soát tôi?”

“Không.” Hứa Nghiêu bình tĩnh đáp. “Nhưng anh sợ bị thu hồi. Nếu không, anh đã bước qua đường băng từ lâu.”

Sự im lặng kéo dài vài giây.

Cuối cùng, Chu Kỳ tựa lưng vào ghế.

“Tôi chấp nhận.”

Không ai thả lỏng cảnh giác.

Lâm Uyên nhìn tấm vé số 12. Dòng chữ “Rời khỏi vị trí khi chưa được xác nhận sẽ bị thu hồi” vẫn còn, chứng minh sự nhượng bộ của Chu Kỳ không hoàn toàn xuất phát từ thiện chí.

Hắn chỉ chưa tìm được người xác nhận thân phận.

Bạch Vi lấy bút bạc viết thêm lên tay mọi người một dòng nhỏ:

Không gọi tên số 12.

Khi cây bút được chuyền đến Lâm Uyên, Tạ Tẫn cầm lấy trước.

Hắn kéo bàn tay Lâm Uyên lại, viết hàng chữ thật chậm. Mực bạc phủ lên dấu vết cũ đã nhòe đi sau những lần nắm tay và tiếp xúc với nước.

Lâm Uyên nhìn hắn. “Anh sợ tôi quên?”

“Tôi sợ cậu biết là bẫy vẫn cố thử.”

“Trong mắt anh, tôi thiếu lý trí đến vậy sao?”

“Không.” Tạ Tẫn đậy nắp bút. “Cậu chỉ có thói quen đặt khả năng cứu người cao hơn mức an toàn của bản thân.”

Lâm Uyên nhìn hàng chữ trên tay. “Nếu một ngày người ngồi trong ranh giới là anh thì sao?”

Động tác của Tạ Tẫn dừng lại.

“Anh sẽ làm gì?” Lâm Uyên hỏi tiếp.

Tạ Tẫn nhìn hắn một lúc rồi đáp: “Tôi sẽ không chờ cậu xác nhận.”

“Anh định tự bước ra?”

“Không.” Khóe môi Tạ Tẫn hơi cong lên. “Tôi sẽ kéo cậu vào trong.”

Lâm Uyên bật cười rất khẽ.

“Vậy tôi càng không thể để anh bị nhốt.”

Cuộc trò chuyện chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng Chu Kỳ vẫn quay đầu nhìn sang. Ánh mắt hắn dừng trên bàn tay Tạ Tẫn đang giữ cổ tay Lâm Uyên, sau đó chuyển xuống chiếc đồng hồ dừng ở 00:00.

Một biểu cảm khó hiểu lướt qua gương mặt tái nhợt.

“Chiếc đồng hồ đó…” Chu Kỳ lên tiếng.

Tạ Tẫn lập tức nhìn hắn.

Chu Kỳ im bặt.

“Anh nhận ra nó?” Lâm Uyên hỏi.

“Không.”

Tử tuyến dưới chân ghế 12 rung lên.

Một nhánh chỉ mảnh vừa tách khỏi cơ thể Chu Kỳ, lập tức rụt trở lại.

Hắn đang nói dối.

Lâm Uyên định truy hỏi, nhưng chiếc loa phía trên cửa đột nhiên phát ra tiếng nhiễu.

Keng.

Tiếng chuông thứ tám vang lên.

Ánh đèn trong toa chớp tắt liên tục. Trên những tấm vé hợp lệ, dòng chữ “Ngày thứ hai” dần biến mất.

Mực đỏ mới xuất hiện:

Ngày thứ ba bắt đầu.

Cùng lúc đó, tiếng bánh xe chậm lại.

Lần đầu tiên kể từ khi mọi người tỉnh dậy, ngoài cửa sổ xuất hiện ánh sáng không thuộc về đoàn tàu.

Đó là những ngọn đèn trắng xếp thành hàng dài dọc theo một sân ga.

Giọng phụ nữ từ chiếc loa vang lên:

“Đoàn tàu sắp dừng tại ga đầu tiên.”

“Thời gian dừng: ba phút.”

“Trong thời gian cửa toa mở, xin quý hành khách tuân thủ quy tắc thứ ba.”

Tất cả chăm chú lắng nghe.

“Quy tắc thứ ba: Khi đoàn tàu dừng, phải bảo đảm đủ mười hai vị trí hành khách trong toa.”

“Nếu một vị trí bị bỏ trống, đoàn tàu sẽ tiếp nhận hành khách mới để thay thế.”

“Nhân viên trên tàu không chịu trách nhiệm đối với tranh chấp vị trí.”

Giọng thông báo tắt.

Trên vé của mười người còn sống xuất hiện hàng chữ đỏ giống hệt nội dung quy tắc.

Hứa Nghiêu lập tức nhìn về hai vị trí đặc biệt.

Ghế 03 không có người sống, nhưng tấm vé cùng vật lưu giữ của Phùng Chí vẫn nằm trên áo khoác.

Ghế 12 có Chu Kỳ đang ngồi bên trong đường giới hạn.

Chỉ cần cả hai tấm vé còn ở đúng chỗ, mười hai vị trí vẫn được tính là đầy đủ.

Đoàn tàu tiếp tục giảm tốc.

Qua cửa sổ, sân ga ngày càng hiện rõ. Không có hành khách chờ tàu, cũng không có nhân viên. Trên nền gạch chỉ đọng những vũng nước đen phản chiếu ánh đèn trắng lạnh lẽo.

Ở giữa sân ga dựng một tấm biển cũ.

Lớp sơn trên đó bong gần hết, nhưng vẫn có thể đọc được hai chữ:

GA KHỞI HÀNH

Chu Kỳ nhìn tấm biển.

Sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.

Hai tay người đàn ông siết chặt đầu gối, nước từ quần áo tràn ra như vừa bị nhấn xuống dòng nước một lần nữa.

“Không thể nào…”

Hứa Nghiêu quay sang. “Anh nhận ra nơi này?”

Chu Kỳ không trả lời ngay.

Đoàn tàu dừng hẳn.

Két—

Cánh cửa đầu toa tự động mở ra.

Luồng khí lạnh mang theo mùi bùn và nước tù đọng tràn vào. Phía dưới sân ga, một giọng nói giống hệt Chu Kỳ chậm rãi gọi lên:

“Xuống đây.”

“Vé thật của mày vẫn ở dưới nước.”

Người trên ghế 12 nhìn vào bóng tối ngoài cửa.

Nỗi sợ hãi lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng trong đôi mắt phủ nước đen.

“Đây là nơi tôi đã chết.”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “09 — Hành khách số 12

Gửi phản hồi