Dấu chân ướt hiện ra giữa lối đi mà không có bất kỳ báo hiệu nào.
Nó giống dấu chân của một người trưởng thành, không mang giày, năm ngón chân in rõ trên lớp bụi mỏng phủ mặt sàn. Nước đọng trong lòng dấu chân hơi đục, phản chiếu ánh đèn vàng nhợt trên trần toa. Một mùi tanh lạnh rất nhẹ theo đó lan ra, giống mùi nước mưa hòa cùng kim loại han gỉ.
Không ai lên tiếng.
Tôn Hạo đang đứng gần nhất vô thức lùi lại. Gót giày hắn vừa nhấc lên, Tạ Tẫn đã trầm giọng nhắc: “Đừng giẫm vào.”
Tôn Hạo lập tức dừng chân giữa chừng. Hắn nhìn dấu chân cách mình chưa đầy nửa mét, sắc mặt khó coi: “Không cần anh nói tôi cũng không muốn chạm vào thứ này.”
Hứa Nghiêu ra hiệu mọi người giữ nguyên vị trí. Hắn không đến quá gần, chỉ khom người quan sát từ bên cạnh. “Dấu chân còn mới. Nước chưa kịp khô.”
“Trong toa không có nước.” Hàn Sâm nhìn lên trần rồi kiểm tra hai bên thành tàu. “Không thấy chỗ nào bị dột.”
“Có khi nước từ chai của ai đó đổ ra?” Cao Dương hỏi.
Trình Sương lắc đầu. Bốn chai nước vừa được kiểm kê vẫn còn nguyên, nắp chưa mở. Hơn nữa, nếu chỉ là nước đổ xuống sàn, không thể tự nhiên tạo thành một dấu chân hoàn chỉnh đến vậy.
Lâm Uyên không nhìn phần nước đọng. Ánh mắt hắn dừng trên những tử tuyến đang bò dưới chân mọi người. Chúng vốn xuyên thẳng qua sàn tàu, lúc này lại đồng loạt uốn cong, chậm rãi hướng về dấu chân ướt như bị thứ gì đó hấp dẫn.
Ngay khi hắn định nhìn kỹ hơn, tiếng nước nhỏ xuống sàn bỗng vang lên.
Tách.
Cách dấu chân đầu tiên một khoảng vừa bằng một bước chân, một dấu chân khác từ từ hiện ra.
Sau đó là dấu thứ ba.
Tách.
Dấu chân thứ tư.
Không có người, không có bóng, chỉ có những vệt nước lần lượt xuất hiện giữa lối đi. Thứ vô hình ấy đang bước qua toa tàu, mỗi bước đều không nhanh không chậm, hướng thẳng về hàng ghế bên phải.
Bạch Vi nín thở, bàn tay túm chặt tay áo Trình Sương. Dư Mạn lùi sát vào thành toa, còn Phùng Chí gần như lập tức tránh sang phía đối diện, không còn vẻ hung hăng như khi chất vấn Tạ Tẫn.
Hứa Nghiêu nhìn hướng di chuyển của dấu chân, vẻ mặt dần căng thẳng. “Nó đang đi về đâu?”
Không cần ai trả lời. Dấu chân thứ năm đã xuất hiện trước chỗ ngồi của Tạ Tẫn.
Tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía hắn.
Tạ Tẫn vẫn ngồi yên. Hắn nhìn xuống dấu chân trước mũi giày, trong mắt không có vẻ bất ngờ, chỉ hơi trầm xuống như đã đoán được chuyện này sớm muộn cũng xảy ra.
Lâm Uyên chú ý đến bàn tay đặt trên đầu gối của hắn. Các ngón tay vốn thả lỏng đã khẽ siết lại, không phải do sợ hãi mà giống như đang kiềm chế một phản ứng theo bản năng.
“Tạ Tẫn.” Lâm Uyên gọi.
“Ừ.”
“Nó đến tìm anh.”
“Không phải.”
Tạ Tẫn đứng lên. Hắn rời khỏi chiếc ghế, bước sang bên cạnh Lâm Uyên nhưng không ngồi xuống. Gần như ngay khi hắn tránh đi, mặt ghế phía sau đột nhiên lõm xuống.
Lớp nỉ màu xanh sẫm chậm rãi trũng thành hình một người đang ngồi. Từ đệm ghế đến phần tựa lưng đều xuất hiện sức nặng vô hình, thậm chí có thể nhìn thấy một vệt nước lan dần trên mặt vải, tựa như có người vừa dầm mưa rất lâu rồi ngồi xuống đó.
Một luồng khí lạnh lập tức tràn ra.
Cao Dương hoảng hốt lùi thêm một bước, vô tình va vào Kỷ Văn. Hai người loạng choạng nhưng không ai dám chạm vào chiếc ghế.
“Trên đó có thứ gì?” Bạch Vi hỏi, giọng chỉ còn như hơi thở.
Không ai nhìn thấy.
Lâm Uyên cố tập trung vào khoảng trống trên ghế. Những tử tuyến dưới chân mọi người tiếp tục hướng về nơi đó, nhưng khi đến gần mép ghế lại bị một lớp sương đen che khuất. Trong màn sương, hắn thoáng thấy một đường viền giống hình người, phần đầu hơi cúi xuống, hai cánh tay buông bên thân.
Hắn còn chưa nhìn rõ, bàn tay Tạ Tẫn đã chắn trước mắt.
“Đừng dùng năng lực.”
Lâm Uyên nghiêng đầu tránh khỏi tay hắn. “Anh biết trên đó là gì?”
“Tôi chỉ biết hiện tại cậu không nhìn nổi nó.”
“Anh luôn trả lời như vậy sao?”
“Chỉ khi cậu hỏi những chuyện có thể khiến mình mù.”
Giọng Tạ Tẫn rất bình tĩnh, thậm chí còn mang theo chút bất đắc dĩ hiếm thấy. Lâm Uyên nhìn sắc mặt hắn, không tiếp tục ép bản thân quan sát thứ trên ghế.
Hàn Sâm bỗng cúi xuống, chỉ vào chân ghế: “Ở đây có số.”
Trên thanh kim loại phía dưới đệm ghế xuất hiện một tấm biển nhỏ. Ban đầu nó bị lớp bụi che kín nên không ai chú ý, nhưng nước từ mặt ghế chảy xuống đã rửa sạch một góc, để lộ con số được khắc bên dưới.
Hứa Nghiêu lập tức kiểm tra những chiếc ghế còn lại. Dưới mỗi ghế đều có một tấm biển tương tự, lần lượt mang số từ 01 đến 11. Điều kỳ lạ là vị trí ngồi ban đầu của mọi người đều vừa vặn trùng với số thứ tự trên cổ tay.
Lâm Uyên ngồi ở ghế 07.
Tạ Tẫn từ khi xuất hiện đã ngồi ở ghế 12.
Nhưng hắn không có số, không có vé. Người mang số 12 thật sự vẫn chưa từng lộ diện.
Phùng Chí nhìn vết lõm hình người trên ghế, giọng khàn đi: “Vậy thứ đang ngồi ở đó chính là hành khách số 12?”
“Có khả năng.” Hứa Nghiêu không rời mắt khỏi chiếc ghế. “Từ đầu toa có mười hai người, nên chúng ta mặc nhiên cho rằng đủ người. Thực tế chỉ có mười một người mang số. Tạ Tẫn đã chiếm vị trí còn thiếu, khiến không ai nhận ra số 12 chưa từng xuất hiện.”
Câu nói ấy khiến bầu không khí trong toa càng thêm lạnh lẽo.
Tôn Hạo nhìn Tạ Tẫn đầy cảnh giác. “Tại sao anh lại ngồi vào ghế của người khác?”
“Tôi cần một chỗ ngồi.”
“Trong khi anh biết chủ nhân chiếc ghế có thể quay lại?”
“Biết.”
“Anh không sợ sao?”
Tạ Tẫn nhìn vết nước vẫn đang lan trên mặt ghế. “Nó không làm gì được tôi.”
Câu trả lời không hề có ý khoe khoang, nhưng lại khiến những người xung quanh vô thức tránh xa hắn thêm một chút.
La Phong quan sát Tạ Tẫn từ đầu đến cuối, lúc này mới cất tiếng: “Không có vé, không có số, quy tắc dường như cũng không thể hạn chế anh. Anh không phải người chơi.”
Tạ Tẫn không phủ nhận.
“Vậy anh là người của phó bản?”
“Cũng không phải.”
La Phong còn muốn hỏi, Hứa Nghiêu đã ngắt lời: “Bây giờ thân phận của anh ta chưa phải chuyện quan trọng nhất. Nếu ghế 12 đã có chủ nhân, chúng ta nên để trống nó. Không ai được đến gần, càng không được tùy tiện ngồi xuống.”
“Còn ghế 13?” Kỷ Văn hỏi. “Nếu số 12 đã là ghế cuối cùng trong toa, chiếc ghế được nhắc đến trong quy tắc sẽ xuất hiện ở đâu?”
Hứa Nghiêu không trả lời được.
Mọi người lại nhìn Tạ Tẫn, nhưng hắn đã quay sang phía Lâm Uyên, dường như không có ý tiếp tục giải đáp.
Vết lõm trên ghế số 12 tồn tại khoảng một phút rồi chậm rãi biến mất. Khi mặt nệm trở lại bình thường, những dấu chân ướt dưới sàn cũng bắt đầu nhạt dần. Chưa đến vài phút, nước đã khô sạch, chỉ còn lại những vệt bụi bị rửa trôi chứng minh thứ vô hình kia từng đi qua.
Hứa Nghiêu lấy một thanh bánh năng lượng đặt lên ghế số 12 để đánh dấu, sau đó yêu cầu mọi người trở về đúng vị trí. Không ai phản đối. Ngay cả Phùng Chí cũng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế 03, liên tục kiểm tra con số dưới chân như sợ nó đột nhiên thay đổi.
Tạ Tẫn không còn chỗ ngồi. Hắn dựa vào thành toa bên cạnh Lâm Uyên, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ vẫn thản nhiên như đứng bao lâu cũng không thành vấn đề.
Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn hắn. “Anh định đứng đủ bảy ngày?”
“Không lâu đến vậy.”
“Anh biết một ngày ở đây kéo dài bao lâu?”
“Không biết.”
“Vậy câu vừa rồi dựa vào đâu?”
Tạ Tẫn cúi mắt nhìn hắn, khẽ nhướng mày. “Dựa vào việc chuyến tàu sẽ không để chúng ta yên ổn đứng đây suốt bảy ngày.”
Lời nói không dễ nghe nhưng rất hợp lý.
Lâm Uyên nhìn sang ghế số 12. Thanh bánh năng lượng vẫn nằm nguyên trên mặt nệm, không bị dịch chuyển. “Dấu chân vừa rồi là của hành khách số 12?”
“Có thể.”
“Anh từng đến đây mà vẫn không chắc?”
“Mỗi lần chuyến tàu khởi hành, hành khách đều khác nhau.” Tạ Tẫn dừng một chút. “Nhưng ghế số 12 luôn có chủ.”
“Người đó sẽ trở thành quỷ?”
Ánh mắt Tạ Tẫn thoáng thay đổi. Hắn không trả lời ngay mà nhìn Lâm Uyên, như đang cân nhắc một câu nói tưởng chừng đơn giản có thể dẫn đến hậu quả gì.
Cuối cùng, hắn chỉ nói: “Đừng vội xem người chết là quỷ.”
Lâm Uyên ghi nhớ câu này.
Dấu chân ướt, ghế số 12 cùng một hành khách chưa từng xuất hiện. Nếu người mang số 12 đã chết trước khi những người còn lại tỉnh lại, vậy Tạ Tẫn đã biết chuyện ấy từ đầu. Nhưng việc hắn cố tình ngồi vào chiếc ghế kia dường như không phải để che giấu người mất tích. Trái lại, hắn giống như đang dùng chính sự tồn tại của mình đè thứ ở ghế số 12 xuống, không cho nó xuất hiện quá sớm.
Lâm Uyên nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Tạ Tẫn. Kim giây vẫn dừng ở vị trí số mười hai, không nhúc nhích.
“Lúc nãy anh bảo đừng tìm ghế số 13.” Hắn hạ giọng. “Nếu không tìm, khi nó xuất hiện chúng ta sẽ nhận ra bằng cách nào?”
Tạ Tẫn nhìn dãy ghế đối diện. “Khi nó xuất hiện, cậu sẽ không nhận ra.”
Lâm Uyên hơi nhíu mày.
“Ghế số 13 không đột nhiên mọc ra giữa lối đi với tấm biển treo sẵn để người khác tránh.” Tạ Tẫn nói. “Nó sẽ xuất hiện đúng nơi cậu cho rằng ghế của mình vốn ở đó.”
“Giả dạng một chiếc ghế khác?”
“Không hẳn. Nó chỉ khiến người ta tự tin rằng mình không thể nhầm.”
Lâm Uyên im lặng vài giây rồi hỏi: “Làm sao tránh?”
“Nhớ kỹ vị trí của mình. Đừng tùy tiện rời ghế khi đèn tắt. Nếu buộc phải đứng lên, hãy để lại một vật làm dấu.”
Đây là lần đầu tiên Tạ Tẫn đưa ra chỉ dẫn rõ ràng. Lâm Uyên không hỏi vì sao hắn chịu nói, chỉ lấy chìa khóa trong túi đặt vào khe bên phải ghế 07.
Hứa Nghiêu nghe thấy cuộc trao đổi, lập tức yêu cầu những người khác làm tương tự. Trình Sương buộc một sợi dây nhỏ từ hộp sơ cứu vào tay vịn ghế 02. Bạch Vi dùng khăn tay đánh dấu ghế 06. Những người còn lại cũng lần lượt để lại vật riêng ở vị trí dễ nhận ra.
Phùng Chí đặt áo khoác lên ghế 03 nhưng vẻ mặt không vui. “Chỉ là một chiếc ghế thôi, cần phải căng thẳng đến vậy sao?”
“Quy tắc đầu tiên chỉ nhắc đến nó.” Hứa Nghiêu đáp. “Nếu ông cho rằng không quan trọng, có thể thử vi phạm.”
Phùng Chí không nói nữa.
Sau đó, toa tàu rơi vào một khoảng yên tĩnh kéo dài. Không ai biết đã trôi qua bao lâu. Đồng hồ vẫn dừng ở 00:00, điện thoại không thể sử dụng, ngoài cửa sổ cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đoàn tàu đang đi qua đâu. Mọi người chỉ có thể dựa vào cơn đói và sự mệt mỏi để ước lượng thời gian.
Kỷ Văn thử đếm nhịp bánh xe, nhưng tiếng chuyển động dưới sàn lặp lại quá đều, nghe lâu khiến đầu óc trở nên nặng nề. Hàn Sâm kiểm tra đường dây điện chạy dọc trần toa rồi kết luận hệ thống chiếu sáng không có nguồn điện theo cách thông thường. Những sợi dây đều đã mục, vài chỗ thậm chí bị đứt, nhưng đèn vẫn sáng.
Bốn chai nước được chia thành những phần nhỏ. Không ai động đến đồ ăn quá nhiều. Hứa Nghiêu sắp xếp mọi người thay phiên quan sát cửa, cửa sổ và ghế số 12. La Phong không muốn tham gia, nhưng cuối cùng vẫn nhận một lượt canh.
Tạ Tẫn không có tên trong phân công. Hắn đứng gần Lâm Uyên, thỉnh thoảng nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, như thể đang chờ một thời điểm mà chỉ mình hắn biết.
Lâm Uyên cũng không ngủ. Những tử tuyến trong toa khiến hắn không thể thả lỏng. Chúng đã trở lại trạng thái cũ sau khi dấu chân biến mất, nhưng sợi nối với Phùng Chí đang đậm lên nhanh hơn những người khác.
Ban đầu chỉ là một đường mảnh sau tai. Hiện giờ nó đã kéo xuống vai, lẩn vào dưới lớp áo sơ mi rồi tiếp tục hướng về chân ghế 03.
Lâm Uyên nhìn Phùng Chí.
Người đàn ông trung niên đang ngồi dựa vào cửa sổ, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng không đều. Ông ta có vẻ đã ngủ, nhưng bàn tay vẫn siết chặt điện thoại. Chiếc áo khoác dùng làm dấu bị ép dưới lưng, một góc rủ xuống sát sàn.
“Phùng Chí.” Lâm Uyên gọi.
Người đàn ông mở mắt, vẻ mặt khó chịu: “Có chuyện gì?”
“Đừng rời khỏi ghế.”
Phùng Chí nhìn hắn như nhìn một kẻ kỳ quặc. “Tôi đang ngồi đây, cậu không thấy sao?”
“Tôi chỉ nhắc ông.”
“Lo cho mình trước đi.”
Phùng Chí quay mặt đi, rõ ràng không để lời cảnh báo trong lòng.
Lâm Uyên không nói thêm. Hắn chưa thể công khai năng lực nhìn thấy tử tuyến, càng không thể giải thích vì sao mình chắc chắn Phùng Chí đang gặp nguy hiểm. Những gì hắn nhìn thấy chỉ báo trước khả năng tử vong, không phải một kết quả không thể thay đổi. Nếu Phùng Chí chịu ngồi yên, tử tuyến có thể sẽ nhạt đi.
Tạ Tẫn bỗng nói bên tai hắn: “Cậu vẫn muốn cứu tất cả.”
Giọng nói rất khẽ, không đủ để người khác nghe thấy.
Lâm Uyên không quay đầu. “Nhìn thấy mà không nhắc, tôi sẽ khó ngủ.”
“Cậu đã nhắc rồi.”
“Nhưng ông ta không nghe.”
“Đó là lựa chọn của ông ta.”
Lâm Uyên nhìn tử tuyến đang tiếp tục lan xuống chân Phùng Chí. “Anh có thể bình thản nhìn người khác chết sao?”
Tạ Tẫn im lặng.
Mãi một lúc sau, hắn mới đáp: “Tôi từng không thể.”
Câu nói ấy không mang vẻ lạnh lùng. Trái lại, nó quá bình thản, giống như sự bất lực đã lặp lại vô số lần, cuối cùng mài mòn tất cả cảm xúc còn sót lại.
Lâm Uyên quay sang nhìn hắn, nhưng Tạ Tẫn đã khép mắt, không có ý nói tiếp.
Keng.
Tiếng chuông thứ ba vang lên.
Tất cả đèn trong toa đồng loạt chuyển sang màu xanh nhạt. Giọng phụ nữ từ chiếc loa lại xuất hiện, vẫn dịu dàng và lễ phép:
“Chuyến tàu 00:00 đã bước vào thời gian nghỉ ngơi.”
“Xin hành khách trở về chỗ ngồi, giữ vé bên mình và hạn chế di chuyển khi đèn tắt.”
“Chúc quý hành khách có một giấc ngủ ngon.”
Không ai cảm thấy câu chúc ấy mang ý tốt lành.
Hứa Nghiêu lập tức kiểm tra lại vị trí mọi người. Mười một người chơi đều ngồi trên đúng ghế mang số của mình. Ghế 12 vẫn để trống, thanh bánh năng lượng dùng làm dấu còn nguyên. Tạ Tẫn đứng cạnh ghế 07, là người duy nhất không có chỗ ngồi.
“Sau khi tắt đèn, dù nghe thấy gì cũng không được tự ý đứng lên.” Hứa Nghiêu nhắc. “Nếu thật sự có chuyện, hãy gọi tên người bên cạnh trước.”
“Thông báo chỉ nói hạn chế di chuyển, đâu có cấm hoàn toàn.” Phùng Chí lẩm bẩm.
“Ông muốn thử cách hiểu của mình thì tùy.” La Phong dựa lưng vào ghế 05. “Nhưng đừng kéo người khác theo.”
Phùng Chí định đáp trả, đúng lúc ấy đoàn tàu đột ngột nghiêng mạnh sang một bên.
Một chai nước đặt dưới chân ông ta lăn khỏi vị trí, va vào chân ghế rồi tiếp tục lăn dọc theo lối đi. Phùng Chí phản xạ đứng lên đuổi theo. Hứa Nghiêu lập tức quát: “Đừng rời ghế!”
“Chỉ lấy chai nước thôi!”
Phùng Chí bước nhanh hai bước, cúi xuống chụp lấy chai nước. Cùng lúc đó, toàn bộ đèn tắt phụt.
Bóng tối nuốt chửng toa tàu.
“Đứng yên!” Hứa Nghiêu nói lớn. “Phùng Chí, đừng di chuyển nữa!”
Không có tiếng đáp.
Tiếng bánh xe dưới sàn bỗng trở nên hỗn loạn, lúc gần lúc xa, khiến người ta không thể xác định phương hướng. Trong bóng tối vang lên tiếng thở dốc của nhiều người, tiếp theo là tiếng Phùng Chí chửi khẽ ở đâu đó phía cuối toa.
“Ghế của tôi đâu rồi?”
Hứa Nghiêu lập tức nói: “Đừng ngồi xuống! Đứng nguyên tại chỗ, đợi đèn sáng!”
“Các người đã chuyển ghế của tôi đi đâu?”
“Không ai di chuyển cả. Phùng Chí, nghe tôi, đừng chạm vào bất kỳ chiếc ghế nào!”
Phùng Chí không trả lời. Một lát sau, trong bóng tối vang lên tiếng nệm ghế bị ép xuống.
Kẽo kẹt.
Âm thanh rất nhẹ, nhưng khiến toàn bộ toa tàu rơi vào im lặng.
Lâm Uyên cảm thấy tử tuyến của Phùng Chí đột ngột căng thẳng. Sợi chỉ đen lướt qua bóng tối như một đường mực, kéo thẳng về cuối toa. Hắn lập tức đứng lên, nhưng Tạ Tẫn đã giữ vai hắn lại.
“Muộn rồi.”
“Tạ Tẫn—”
“Cậu không tìm thấy ông ta nữa.”
Ngay sau đó, đèn trên trần sáng trở lại.
Mọi người gần như đồng thời nhìn về cuối toa.
Phùng Chí đã biến mất.
Ghế số 03 vẫn nằm ở vị trí cũ, chiếc áo khoác xám được đặt trên mặt ghế, hoàn toàn chưa từng bị di chuyển. Chai nước mà ông ta đuổi theo nằm dưới chân Hứa Nghiêu, cách ghế 03 chưa đầy hai mét.
Nhưng ở cuối lối đi, nơi trước đó chỉ có một khoảng tường trống, đã xuất hiện thêm một chiếc ghế bọc nỉ màu xanh sẫm.
Trên ghế không có người.
Chỉ có điện thoại và tấm vé của Phùng Chí nằm ngay ngắn trên mặt nệm.
Tấm biển kim loại dưới chân ghế khắc một con số đỏ sẫm: 13.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “03 — Quy tắc đầu tiên”