Vạn Giới Quỷ Môn

04 — Người đầu tiên biến mất

Chiếc ghế số 13 nằm im ở cuối toa, như thể nó vốn đã ở đó từ trước.

Điện thoại của Phùng Chí đặt sát tay vịn, màn hình vẫn sáng. Tấm vé màu xám nằm bên cạnh, một góc hơi cong lên theo nhịp rung của đoàn tàu. Ngoài hai món đồ ấy, không còn bất kỳ dấu vết nào của người đàn ông vừa biến mất.

Hứa Nghiêu là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Hắn giơ tay ngăn Tôn Hạo đang định tiến tới, giọng nói không lớn nhưng đủ nghiêm khắc để tất cả dừng lại.

“Đừng lại gần chiếc ghế. Chúng ta chưa biết ngoài việc khiến người ngồi lên biến mất, nó còn có thể làm gì khác.”

Tôn Hạo đứng khựng giữa lối đi. Gương mặt hắn vẫn còn tái, ánh mắt không ngừng đảo qua chiếc ghế 13 và ghế 03 bỏ trống. “Phùng Chí chỉ đứng dậy lấy chai nước. Ông ấy đâu có cố ý vi phạm quy tắc.”

“Phó bản không quan tâm ông ấy cố ý hay vô tình.” La Phong lên tiếng từ ghế 05. Hắn không đứng dậy, hai tay vẫn đặt trên đầu gối nhưng toàn thân đã căng cứng. “Quy tắc chỉ nói không được ngồi vào ghế số 13. Ông ta đã ngồi, vậy là đủ.”

Bạch Vi siết chặt chiếc khăn tay buộc trên ghế mình. Cô nhìn chiếc áo khoác Phùng Chí để lại, giọng run rẩy: “Nhưng lúc đèn tắt, ông ấy không nhìn thấy số ghế. Chiếc ghế đó còn xuất hiện đúng chỗ ông ấy tưởng là chỗ ngồi của mình. Như vậy khác nào cố tình lừa người?”

Kỷ Văn chậm rãi tháo kính, lau lớp hơi nước mỏng trên tròng rồi mới đáp: “Chính xác là nó đang lừa chúng ta. Tuy nhiên, cái bẫy vẫn có điều kiện. Nếu Phùng Chí không rời ghế 03, hoặc nghe lời Hứa Nghiêu đứng yên chờ đèn sáng, chiếc ghế 13 sẽ không thể khiến ông ấy tự ngồi xuống.”

Câu nói khiến toa tàu im lặng.

Phùng Chí không chết vì một tai họa hoàn toàn không thể tránh. Trước khi đèn tắt, họ đã được nhắc phải hạn chế di chuyển. Tạ Tẫn cũng giải thích cách ghế 13 giả dạng vị trí quen thuộc. Lâm Uyên còn trực tiếp cảnh báo ông ta không được rời khỏi chỗ ngồi.

Tất cả lối thoát đều từng xuất hiện.

Chỉ là Phùng Chí không tin.

Trình Sương khom người nhặt chai nước dưới chân Hứa Nghiêu. Cô không chạm tay trực tiếp mà dùng một mảnh vải trong hộp sơ cứu bọc quanh chai, sau đó đưa cho Kỷ Văn.

“Lúc toa tàu nghiêng, nó lăn từ chỗ Phùng Chí đến đây.” Trình Sương nhìn dọc lối đi, khẽ cau mày. “Anh có thấy gì bất thường không?”

Kỷ Văn đặt chai nước xuống sàn, chờ đoàn tàu rung thêm vài nhịp rồi thả tay. Chai nước lăn chậm về phía đối diện, hoàn toàn ngược với hướng nó đã di chuyển trước khi đèn tắt.

Hắn thử lại hai lần, kết quả không thay đổi.

“Độ nghiêng của sàn không đổi.” Kỷ Văn đẩy kính lên, sắc mặt nặng nề. “Chai nước không thể tự lăn đến vị trí khi nãy. Có thứ đã kéo nó ra khỏi chân ghế 03.”

Cao Dương nghe vậy lập tức rụt chân lên, không dám để bất kỳ vật gì dưới sàn nữa. “Vậy đoàn tàu đã chọn Phùng Chí từ trước?”

“Có thể nó chọn người đang mất bình tĩnh nhất.” Hứa Nghiêu nhìn ghế 03 trống không. “Cũng có thể nó chỉ tạo ra cơ hội rồi chờ xem ai mắc bẫy. Hiện tại chưa đủ manh mối để kết luận.”

La Phong khẽ cười, ánh mắt vẫn lạnh lùng: “Không cần biết nó chọn theo cách nào. Sau chuyện này, ai còn muốn xem nhẹ quy tắc thì cứ nhìn chiếc ghế kia.”

Không ai phản bác.

Lâm Uyên không tham gia suy luận. Từ lúc đèn sáng trở lại, hắn vẫn nhìn tấm vé trên ghế số 13.

Tử tuyến của Phùng Chí chưa biến mất.

Sợi chỉ đen vốn nối với cơ thể ông ta giờ quấn quanh tấm vé, một đầu chìm vào mặt giấy, đầu còn lại kéo dài qua lối đi rồi xuyên vào cánh cửa cuối toa. Nó căng như một sợi dây bị kéo từ phía bên kia, thỉnh thoảng còn rung lên rất nhẹ.

Tử tuyến chỉ hoàn toàn đứt khi một người đã chết và không còn khả năng thay đổi kết cục. Phùng Chí biến mất, nhưng đường tử vong của ông ta vẫn còn nguyên. Điều đó có nghĩa quá trình ấy chưa kết thúc.

Lâm Uyên bước xuống khỏi ghế 07.

Bàn tay Tạ Tẫn lập tức giữ lấy cánh tay hắn. Lần này người đàn ông không kéo hắn trở lại, chỉ siết vừa đủ để ngăn hắn tiếp tục đi về phía trước.

“Cậu nhìn thấy gì?” Tạ Tẫn hỏi. Giọng hắn thấp nhưng không còn kiểu trả lời lấp lửng như trước.

“Tử tuyến của Phùng Chí vẫn còn.” Lâm Uyên nhìn về cánh cửa cuối toa. “Nó nối từ tấm vé đến phía sau cánh cửa kia. Ông ấy chưa chết hẳn.”

Tạ Tẫn nhìn theo hướng hắn chỉ. Ánh mắt người đàn ông dừng ở cánh cửa vài giây rồi mới quay lại. “Tôi tin cậu nhìn thấy đúng. Nhưng đó không phải đường dẫn để cứu người.”

“Anh biết nó là gì?”

“Tôi đã từng nhìn thấy người khác đi theo dấu vết tương tự.” Tạ Tẫn hơi hạ giọng, tránh để cuộc trò chuyện truyền đến những người còn lại. “Cánh cửa sẽ mở khi cậu đến gần. Phía sau có thể vang lên giọng của người vừa mất tích, thậm chí người đó sẽ cầu xin cậu kéo mình ra. Nhưng nếu cậu bước qua, trên ghế 13 sẽ có thêm một tấm vé.”

Lâm Uyên nhìn hắn: “Không có cách đưa Phùng Chí trở lại sao?”

“Có thể có, nhưng không phải lúc này.” Tạ Tẫn buông tay, giọng nói chậm lại như muốn Lâm Uyên hiểu rõ từng chữ. “Ông ta đã bị đoàn tàu thu giữ, chưa bị xóa hoàn toàn. Muốn cứu người, trước hết phải tìm ra nó cất những hành khách đã lấy đi ở đâu. Lao theo tử tuyến lúc này chỉ khiến cậu trở thành người tiếp theo.”

“Anh đã từng thử rồi?”

Câu hỏi khiến Tạ Tẫn im lặng trong giây lát.

Người đàn ông nhìn cánh cửa cuối toa, đôi mắt màu xám lạnh dường như phủ thêm một tầng bóng tối. “Từng thử. Kết quả không tốt.”

Lâm Uyên không hỏi người Tạ Tẫn từng muốn cứu là ai. Cách hắn giữ chặt cánh tay Lâm Uyên trong bóng tối đã đủ để người ta đoán được một phần đáp án.

Ở phía bên kia, Hứa Nghiêu đang bàn cách lấy điện thoại và tấm vé khỏi ghế 13. Khi nghe Lâm Uyên nói Phùng Chí có thể chưa chết hoàn toàn, hắn lập tức bước tới, nhưng vẫn dừng ngoài khoảng cách hai mét.

“Cậu chắc chứ?” Hứa Nghiêu hỏi.

“Tôi chỉ chắc dấu vết tử vong của ông ấy chưa đứt.” Lâm Uyên không che giấu hoàn toàn năng lực, nhưng cũng không giải thích sâu. “Phùng Chí có thể vẫn còn tồn tại ở một nơi nào đó trong đoàn tàu. Cánh cửa cuối toa có liên quan, nhưng đến gần lúc này rất nguy hiểm.”

Hứa Nghiêu nhìn Tạ Tẫn để xác nhận.

Tạ Tẫn hiểu ý hắn, chủ động giải thích: “Chiếc ghế số 13 đang dùng tấm vé làm mồi. Nếu muốn lấy đồ, đừng chạm vào ghế và tuyệt đối không ngồi xuống. Còn cánh cửa cuối toa, hiện tại tốt nhất cứ xem như không tồn tại.”

La Phong đứng dậy, nhưng không bước khỏi vị trí ghế 05. “Anh đã biết chiếc ghế có thể giả dạng, cũng biết nó sẽ dùng người mất tích làm mồi. Còn những chuyện gì khác anh chưa nói?”

Trong câu hỏi không có ý khiêu khích rõ ràng, nhưng sự đề phòng đã lộ ra.

Tạ Tẫn quay sang nhìn hắn. “Tôi không biết lần này đoàn tàu sẽ dùng tất cả thủ đoạn nào. Những gì từng xảy ra có thể chỉ giúp chúng ta tránh một vài cái bẫy cũ. Nếu tôi nói mọi chuyện sẽ lặp lại y hệt, đó mới là đang hại các người.”

“Vậy ít nhất anh nên nói phần mình biết.”

“Chuyện liên quan trực tiếp đến quy tắc, tôi sẽ nhắc.” Tạ Tẫn đáp bằng giọng bình tĩnh. “Nhưng nếu ai đó đã được cảnh báo mà vẫn tự mình bước vào bẫy, tôi không có cách giữ tất cả ở lại.”

La Phong không hài lòng, song không thể phủ nhận điều đó. Hắn nhìn sang chiếc áo khoác trên ghế 03 rồi im lặng ngồi xuống.

Hàn Sâm tháo dây đeo khỏi túi dụng cụ, buộc một đầu vào con dao gấp đã khóa lưỡi. Sau vài lần thử, ông ném được vòng dây qua điện thoại của Phùng Chí rồi chậm rãi kéo nó khỏi mặt ghế. Chiếc điện thoại rơi xuống sàn, trượt về phía mọi người mà không xảy ra chuyện gì.

Tấm vé khó lấy hơn. Nó quá nhẹ, mỗi lần dây đeo chạm tới lại bị luồng gió không rõ từ đâu thổi lệch. Cuối cùng, Bạch Vi lấy một cuộn chỉ trong túi vải, buộc vào chiếc kẹp tóc kim loại rồi đưa cho Hàn Sâm. Hai người phối hợp thêm vài lần mới móc được góc vé.

Tấm vé vừa rời khỏi ghế 13, toàn bộ toa tàu khẽ rung lên.

Bạch Vi hoảng hốt buông tay, nhưng Hàn Sâm giữ được sợi dây. Ông nhanh chóng kéo tấm vé về, dùng mảnh vải của Trình Sương phủ lên rồi mới nhặt lên khỏi sàn.

Trên mặt vé, dòng chữ “Sống sót qua bảy ngày” đã biến mất. Thay vào đó là bốn chữ màu đỏ:

Vé đã thu hồi.

Mặt sau vẫn còn tên Phùng Chí và số thứ tự 03. Những người khác lần lượt xem qua, nhưng không phát hiện thêm điều gì.

Khi tấm vé được truyền đến tay Lâm Uyên, đầu ngón tay hắn vừa chạm vào mặt giấy, một luồng khí lạnh lập tức xuyên vào da. Dưới bốn chữ màu đỏ, những nét mực đen vốn không tồn tại chậm rãi hiện ra:

Hành khách: Phùng Chí.

Trạng thái tồn tại: Đã chết.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm dòng chữ cuối cùng.

“Cậu thấy gì à?” Trình Sương nhận ra vẻ mặt khác thường của hắn.

Lâm Uyên không trả lời ngay. Hắn đưa tấm vé cho cô: “Chị nhìn dưới dòng ‘Vé đã thu hồi’ xem có chữ nào khác không?”

Trình Sương kiểm tra cả hai mặt rồi lắc đầu. “Ngoài tên và số thứ tự của Phùng Chí, tôi không thấy gì thêm.”

Hứa Nghiêu và Kỷ Văn cũng lần lượt xem lại, kết quả vẫn giống nhau.

Chỉ có Lâm Uyên nhìn thấy trạng thái “Đã chết”.

Khả năng của hắn đã thay đổi sau khi bước vào chuyến tàu. Trước đây, tử tuyến chỉ giúp hắn nhìn thấy một cái chết đang đến gần. Hiện tại, hắn còn có thể nhìn thấy trạng thái tồn tại mà phó bản che giấu.

Nhưng điều khiến hắn khó hiểu là dòng chữ trên vé và tử tuyến đưa ra hai kết quả trái ngược. Tấm vé xác nhận Phùng Chí đã chết, trong khi tử tuyến vẫn kéo dài về cánh cửa cuối toa.

Tạ Tẫn đứng bên cạnh, sau khi nghe Lâm Uyên mô tả mới nói: “Trong Quỷ Giới, ‘đã chết’ không phải lúc nào cũng có nghĩa là đã biến mất hoàn toàn.”

Hứa Nghiêu quay sang: “Anh nói rõ hơn được không?”

“Phó bản chỉ cần tước tư cách hành khách là có thể xem người đó đã chết.” Tạ Tẫn nhìn tấm vé trong tay Lâm Uyên. “Ký ức, linh hồn hoặc một phần ý thức vẫn có thể bị giữ lại để tiếp tục vận hành quy tắc. Đó là lý do những người bị lấy đi đôi khi còn xuất hiện.”

Bạch Vi nghe đến đây, sắc mặt càng nhợt nhạt. “Ý anh là Phùng Chí có thể trở lại, nhưng lúc đó ông ấy không còn là người sống?”

Tạ Tẫn không khiến cô sợ thêm bằng một câu trả lời mơ hồ. Hắn giải thích chậm rãi: “Nếu gặp lại, trước tiên đừng tin những gì mắt mình nhìn thấy. Hãy kiểm tra tấm vé, số thứ tự và xem ông ấy còn nhớ được bao nhiêu chuyện. Đoàn tàu có thể giữ lại một phần thật để tạo ra một thứ giả giống hệt.”

Trình Sương đặt tay lên vai Bạch Vi, nhẹ giọng trấn an: “Chúng ta chưa biết ông ấy có quay lại hay không. Trước mắt cứ ghi nhớ cách kiểm tra, đừng tự dọa mình.”

Bạch Vi hít sâu vài lần rồi gật đầu.

Đúng lúc ấy, một tiếng kim loại ma sát vang lên từ cuối toa.

Chiếc ghế số 13 bắt đầu lùi về phía sau.

Không có ai đẩy, bốn chân ghế vẫn đặt trên sàn nhưng toàn bộ thân ghế chậm rãi chìm vào bức tường như bị một lớp nước đen nuốt lấy. Chỉ trong vài giây, phần tựa lưng biến mất, tiếp theo là mặt ghế và tấm biển mang số 13.

Khi chiếc ghế hoàn toàn biến mất, bức tường trở lại nguyên vẹn. Không có vết nứt, không có dấu trượt, cũng không còn khoảng trống nào cho thấy nơi đó từng chứa thêm một chỗ ngồi.

Toa tàu lại chỉ còn mười hai ghế.

Tấm vé của Phùng Chí đột nhiên nóng lên trong tay Lâm Uyên. Cùng lúc đó, dòng chữ “Ngày thứ nhất bắt đầu” trên vé của những người còn lại dần nhạt đi.

Keng.

Tiếng chuông thứ tư vang lên.

Giọng phụ nữ từ chiếc loa cất lên, dịu dàng đến lạnh người:

“Ngày thứ nhất đã kết thúc.”

“Chuyến tàu đã thu hồi một vé không hợp lệ.”

“Xin các hành khách còn lại nghỉ ngơi tại chỗ. Ngày thứ hai sẽ bắt đầu sau khi công tác kiểm vé hoàn tất.”

Thông báo kết thúc, ánh đèn trong toa chuyển về màu vàng nhạt. Không ai còn ý định ngủ.

Hứa Nghiêu yêu cầu mọi người thay đổi cách đánh dấu ghế. Thay vì chỉ đặt đồ vật trên mặt nệm, họ dùng dây buộc cổ tay vào tay vịn, chừa khoảng vừa đủ để cử động nhưng không thể vô tình đi quá xa trong bóng tối. Ghế 03 tiếp tục được để trống. Ghế 12 cũng không ai đến gần.

Điện thoại và áo khoác của Phùng Chí được đặt dưới ghế 03. Tấm vé bị thu hồi do Lâm Uyên giữ, vì chỉ hắn nhìn thấy những thông tin khác thường trên đó.

Khi mọi người đã trở về vị trí, Lâm Uyên kiểm tra tấm vé lần nữa. Dòng chữ “Trạng thái tồn tại: Đã chết” vẫn còn, nhưng phía dưới nó vừa xuất hiện thêm một hàng chữ rất mờ.

Hắn phải nghiêng tấm vé về phía ánh đèn mới đọc được:

Vị trí hiện tại: Trên tàu.

Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn cánh cửa cuối toa.

Phùng Chí chưa rời khỏi đây.

Và có lẽ, hành khách số 12 cũng vậy.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “04 — Người đầu tiên biến mất

Gửi phản hồi