Đầu xuân năm sau, Tô Vãn Ninh hoàn thành bài kiểm tra lái xe cuối cùng.
Cô lái qua tuyến đường nội đô, thực hiện các thao tác chuyển làn, phanh khẩn cấp và xử lý tình huống mô phỏng theo yêu cầu của chuyên viên đánh giá. Sau gần một giờ, chiếc xe trở về trung tâm kiểm tra.
Người hướng dẫn ghi kết quả vào biểu mẫu rồi ký xác nhận.
“Phản xạ và khả năng xử lý đều đạt. Cô có thể lái xe trở lại.”
Tô Vãn Ninh nhận tờ giấy từ tay ông.
“Cảm ơn.”
“Thời gian đầu không nên lái liên tục quá lâu. Nếu cảm thấy căng thẳng hoặc mất tập trung, hãy dừng lại nghỉ.”
“Tôi hiểu.”
Cô bước ra khỏi khu vực kiểm tra.
Lục Cảnh Thâm đang đứng bên cạnh xe, trên tay cầm hai cốc cà phê. Nhìn thấy tờ giấy trong tay cô, anh đưa một cốc sang.
“Đạt rồi?”
“Anh có vẻ không bất ngờ.”
“Anh đã xem em tập lái ba tuần.”
“Nhưng anh chưa từng ngồi ở ghế phụ.”
“Vì giáo viên không cho người nhà đi cùng.”
Tô Vãn Ninh uống một ngụm cà phê rồi chìa tay.
“Đưa chìa khóa cho em.”
Lục Cảnh Thâm lấy chìa khóa xe trong túi áo, đặt vào lòng bàn tay cô.
“Em muốn lái ngay?”
“Anh không dám ngồi sao?”
“Anh chỉ muốn biết mình có cần mua thêm bảo hiểm hay không.”
Tô Vãn Ninh mở cửa ghế lái.
“Bây giờ anh có thể gọi xe khác.”
Lục Cảnh Thâm đã vòng sang phía đối diện.
“Anh chưa nói mình không dám.”
Anh ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn rồi đặt cốc cà phê vào khay giữa hai ghế. Tô Vãn Ninh điều chỉnh gương, kiểm tra bảng điều khiển và khởi động xe.
“Đi đâu?” cô hỏi.
“Tô gia.”
“Hôm nay?”
“Hôm nay là sinh nhật mẹ em.”
Tô Vãn Ninh nhìn đồng hồ trên màn hình.
“Vẫn còn sớm.”
“Bố em nhắn anh đến trước để giúp chuẩn bị.”
“Bố nhắn cho anh nhưng không nói với em?”
“Ông sợ em đến sớm sẽ bị mẹ giữ trong phòng khách, không cho làm gì.”
“Còn anh thì được dùng làm lao động miễn phí?”
“Bố em nói đây là cơ hội thể hiện.”
Tô Vãn Ninh cho xe rời khỏi bãi đỗ.
“Xem ra anh vẫn chưa kết thúc thời gian quan sát.”
“Anh nghĩ đây là một quá trình lâu dài.”
“Luật sư Lục cũng có lúc thiếu tự tin sao?”
“Anh chỉ tôn trọng quyền giám sát của cổ đông lớn.”
Tô Vãn Ninh bật cười, chuyển làn theo biển chỉ dẫn rồi nhập vào dòng xe trên đường chính.
Lục Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, không nhắc cô giảm tốc, cũng không nhìn chằm chằm vào hai tay cô trên vô lăng. Đến ngã tư thứ ba, anh mới hỏi:
“Có cần mở nhạc không?”
“Danh sách của anh hay của em?”
“Em đang lái, em chọn.”
Tô Vãn Ninh bật một bản nhạc nhẹ.
Chiếc xe tiếp tục đi qua những con đường quen thuộc. Gần một giờ sau, cô dừng trước cổng Tô gia, tự mình lùi xe vào vị trí trống cạnh sân.
Động cơ tắt.
Lục Cảnh Thâm nhìn khoảng cách giữa bánh xe và vạch sơn.
“Rất chuẩn.”
“Anh đang đánh giá kỹ năng của em?”
“Anh đang khen.”
“Nghe giống kết luận giám định hơn.”
“Thói quen nghề nghiệp.”
Hai người xuống xe. Lục Cảnh Thâm lấy bánh kem cùng quà từ cốp, còn Tô Vãn Ninh dùng chìa khóa của mình mở cổng.
Cô vừa bước vào sân đã nghe tiếng động từ trong bếp.
“Con về rồi.”
Mẹ Tô ló đầu ra khỏi cửa, trên người vẫn đeo tạp dề.
“Sao hai đứa đến sớm vậy?”
“Cảnh Thâm nói bố cần người giúp.”
Mẹ Tô nhìn hộp bánh trong tay anh.
“Bố con chỉ muốn tranh công chuẩn bị sinh nhật thôi. Mẹ đã bảo không cần làm gì cả.”
Bố Tô bước ra từ phòng ăn, tay áo sơ mi được xắn lên.
“Bánh đã mua rồi?”
“Vâng.” Lục Cảnh Thâm đáp. “Loại ít ngọt như bác dặn.”
“Để vào tủ lạnh trước.”
Tô Vãn Ninh nhìn hai người.
“Bố còn sai anh ấy làm việc gì nữa?”
“Chỉ lấy bánh và một chai rượu.”
“Rượu ở trong xe.” Lục Cảnh Thâm nói. “Cháu sẽ ra lấy.”
Anh vừa quay đi, bố Tô đã cầm hộp bánh thay.
“Để đó bác mang vào. Cậu ra lấy rượu đi.”
Tô Vãn Ninh theo anh trở lại sân.
“Anh có cần em giúp không?”
“Không.”
“Em tưởng hôm nay em cũng phải thể hiện.”
“Em là con gái, không nằm trong diện bị đánh giá.”
“Quy định này không công bằng.”
Lục Cảnh Thâm lấy chai rượu trong cốp rồi đóng cửa.
“Em có thể khiếu nại với bố em.”
“Em sẽ cân nhắc.”
Khi hai người trở vào, mẹ Tô đã đặt thêm một bình hoa nhỏ ở giữa bàn. Trên chiếc tủ gần cửa sổ có vài khung ảnh mới. Một tấm được chụp trong bữa cơm đầu thu, khi cả bốn người cùng ngồi ngoài sân. Tô Vãn Ninh không nhớ đã nhìn thấy máy ảnh vào lúc đó.
Cô cầm khung ảnh lên.
“Ai chụp vậy?”
“Mẹ nhờ dì Trương chụp.” Mẹ Tô đáp. “Nếu con không thích, mẹ sẽ cất đi.”
“Cứ để đó.”
Tô Vãn Ninh đặt khung ảnh trở lại vị trí cũ.
Mẹ Tô nhìn con gái, sau đó tiếp tục sắp xếp bát đĩa.
Không ai nói thêm về bức ảnh.
Bữa tối có thêm vài người họ hàng thân thiết và bạn lâu năm của bố mẹ Tô.
Tô Vãn Ninh đã gặp họ trong những tháng gần đây nên không còn phải nghe những câu hỏi về lần đầu trở về Tô gia. Mọi người chỉ chúc mừng mẹ Tô, hỏi công việc của cô và trêu bố Tô vì đã tự tay chuẩn bị một món nhưng suýt cho nhầm đường thay muối.
Sau khi thổi nến, mẹ Tô mở quà của con gái.
Bên trong là một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt.
“Mẹ từng xem chiếc này ở cửa hàng phải không?” Tô Vãn Ninh hỏi.
“Mẹ chỉ nhìn qua thôi.”
“Mẹ nhìn ba lần.”
Mẹ Tô vuốt nhẹ lớp vải.
“Con còn nhớ sao?”
“Lần sau nếu thích, mẹ có thể nói thẳng.”
“Được.”
Bà quàng thử chiếc khăn trước gương. Màu xanh khiến gương mặt bà sáng hơn, rất hợp với bộ váy đang mặc.
Bố Tô đứng bên cạnh nhận xét:
“Đẹp hơn chiếc bà định mua lần trước.”
“Ông đã nói chiếc đó đẹp.”
“Vì lúc đó bà đang cầm nó.”
Mọi người trên bàn cùng bật cười.
Tô Vãn Ninh ngồi xuống cạnh Lục Cảnh Thâm. Anh nghiêng người hỏi nhỏ:
“Em chọn bao lâu?”
“Gần một giờ.”
“Lúc chọn quà cho anh, em mất bao lâu?”
“Anh chưa đến sinh nhật.”
“Anh hỏi để chuẩn bị kỳ vọng.”
“Vậy đừng kỳ vọng quá cao.”
Mẹ Tô quay về bàn, vừa lúc nghe câu cuối.
“Sinh nhật Cảnh Thâm vào tháng mấy?”
“Tháng mười một ạ.”
“Vãn Ninh, con nhớ chưa?”
Tô Vãn Ninh nhìn người đàn ông bên cạnh.
“Anh ấy đã nhắc con từ bây giờ rồi.”
“Anh chỉ trả lời câu hỏi của mẹ em.”
“Anh còn hỏi thời gian chọn quà.”
Lục Cảnh Thâm bình thản rót thêm nước cho cô.
“Đó là cuộc trao đổi riêng.”
Bố Tô đặt một phần bánh trước mặt vợ rồi quay sang con gái.
“Báo cáo quý của Tô thị, con xem rồi à?”
“Con đã gửi ba câu hỏi cho phòng tài chính.”
“Bố thấy rồi.”
“Bản kế hoạch mở rộng hệ thống kho chưa có đánh giá đầy đủ về chi phí vận hành. Con sẽ không biểu quyết trước khi nhận được số liệu bổ sung.”
“Phòng tài chính đang làm lại.”
“Bao giờ thì có?”
“Tuần sau.”
Tô Vãn Ninh gật đầu.
Cuộc trao đổi kết thúc ở đó. Bố Tô không cố thuyết phục cô thông qua kế hoạch, còn cô cũng không vì đang ngồi trong bữa tiệc gia đình mà né tránh quan điểm của mình.
Mẹ Tô nhìn hai bố con rồi lắc đầu.
“Hôm nay là sinh nhật mẹ. Hai người đừng biến bàn ăn thành phòng họp.”
Tô Vãn Ninh cầm ly lên.
“Vậy con chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.”
Mẹ Tô chạm ly với cô.
“Cảm ơn con.”
Đó chỉ là một bữa tối sinh nhật.
Có tiếng cười, vài câu tranh luận và những món ăn được chuyền từ người này sang người khác. Không ai cố làm cho nó trở nên hoàn hảo.
Nhờ vậy, mọi thứ lại tự nhiên hơn.
Khi khách đã về gần hết, Tô Vãn Ninh cùng Lục Cảnh Thâm chào bố mẹ.
Mẹ Tô đưa cho con gái một hộp thức ăn.
“Mẹ để riêng ít bánh và canh cho hai đứa. Mai không cần nấu.”
Tô Vãn Ninh nhận lấy.
“Con chỉ ở một mình, sao lại chuẩn bị cho hai người?”
Mẹ Tô nhìn sang Lục Cảnh Thâm.
“Mẹ nghĩ cuối tuần Cảnh Thâm sẽ sang.”
“Bác đoán đúng ạ.” Anh đáp.
Tô Vãn Ninh quay sang.
“Anh đã có kế hoạch mà không nói với em?”
“Anh dự định hỏi sau.”
“Bây giờ không cần hỏi nữa.” Mẹ Tô nói. “Đồ ăn đủ cho cả hai.”
Bố Tô mở cổng.
“Đường về tối nay khá đông. Cảnh Thâm lái đi.”
Tô Vãn Ninh bấm mở khóa xe.
“Hôm nay con lái.”
Bố Tô nhìn cô.
“Con đã được phép rồi?”
“Con vừa hoàn thành đánh giá sáng nay.”
“Vậy đi cẩn thận.”
Ông không yêu cầu Lục Cảnh Thâm đổi chỗ, chỉ kiểm tra xem đèn xe đã bật hay chưa rồi lùi sang một bên.
Mẹ Tô đứng dưới mái hiên, chiếc khăn mới vẫn quàng trên vai.
“Về đến nhà nhắn cho mẹ.”
“Vâng.”
Tô Vãn Ninh ngồi vào ghế lái. Lục Cảnh Thâm đặt hộp thức ăn ở phía sau rồi ngồi cạnh cô.
Chiếc xe rời khỏi Tô gia.
Qua gương chiếu hậu, Tô Vãn Ninh nhìn thấy bố mẹ vẫn đứng trước cổng. Họ không chạy theo, cũng không gọi cô dừng lại.
Đến khi chiếc xe rẽ qua góc đường, hai bóng người mới khuất khỏi tầm mắt.
Thay vì chỉ đường về căn hộ, Lục Cảnh Thâm nhập một địa điểm khác vào hệ thống dẫn đường.
Tô Vãn Ninh nhìn lộ trình.
“Anh muốn đi đâu?”
“Công viên ven sông.”
“Bây giờ đã gần mười giờ.”
“Ngày mai là cuối tuần.”
“Anh không sợ em lái quá lâu?”
“Từ Tô gia đến đó chỉ thêm mười lăm phút.”
“Anh đã tính trước?”
“Ừ.”
Tô Vãn Ninh liếc sang người bên cạnh.
“Anh có chuyện gì giấu em?”
“Có.”
Anh thừa nhận quá thẳng thắn khiến cô không hỏi tiếp.
Mười lăm phút sau, xe dừng tại bãi đỗ gần công viên. Khu vực ven sông vẫn còn một vài người đi dạo, nhưng con đường phía dưới hàng cây khá yên tĩnh.
Lục Cảnh Thâm xuống xe trước.
Tô Vãn Ninh đi theo anh đến một chiếc ghế nhìn ra mặt nước. Ánh đèn từ bờ bên kia kéo thành những vệt dài trên sông.
“Bây giờ anh có thể nói chưa?” cô hỏi.
Lục Cảnh Thâm lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ.
Tô Vãn Ninh nhìn vật trong tay anh.
“Anh định thu phí tư vấn thật sao?”
“Anh đã nghĩ ra mức phí.”
“Bao nhiêu?”
“Cả đời.”
Anh mở chiếc hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn có thiết kế đơn giản, viên đá ở giữa không quá lớn nhưng phản chiếu ánh sáng rất rõ.
Lục Cảnh Thâm đứng trước mặt cô.
“Vãn Ninh, kết hôn với anh nhé.”
Cô nhìn anh, rồi lại nhìn chiếc nhẫn.
“Lần trước anh chuẩn bị rất nhiều lời mới hỏi em có muốn ở bên anh không.”
“Em nói anh kéo dài thời gian.”
“Cho nên lần này chỉ hỏi một câu?”
“Anh có chuẩn bị cả phần giải thích.”
“Em đang nghe.”
Lục Cảnh Thâm cầm chiếc nhẫn, giọng nói vẫn bình tĩnh như khi anh trình bày một vấn đề quan trọng.
“Anh muốn sống cùng em. Muốn mỗi sáng được biết hôm nay em định làm gì, mỗi tối được nghe em kể những chuyện đã xảy ra. Khi em cần giúp, anh sẽ ở đó. Khi em muốn tự giải quyết, anh sẽ chờ.”
“Còn gì nữa?”
“Anh sẽ không tự ý xem camera, không yêu cầu điều dưỡng báo cáo và cố gắng không đến sớm quá mười phút.”
Tô Vãn Ninh bật cười.
“Điều khoản cuối cùng có vẻ khó thực hiện.”
“Anh chấp nhận bị nhắc nhở.”
“Còn quyền của em?”
“Em có quyền sửa mọi thỏa thuận liên quan đến cuộc sống của mình.”
“Vậy còn quyền của anh?”
“Được ở bên em.”
Tô Vãn Ninh đưa tay ra.
“Vậy em đồng ý.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Em chắc chứ?”
“Anh muốn em trả lời lần thứ hai?”
“Không cần.”
Anh đeo nhẫn vào ngón tay cô. Kích thước vừa khít.
Tô Vãn Ninh xoay nhẹ chiếc nhẫn dưới ánh đèn.
“Anh đo lúc nào?”
“Có lần em ngủ quên trên sofa.”
“Anh lén đo tay em?”
“Anh đã cân nhắc hỏi trực tiếp.”
“Sau đó?”
“Anh muốn giữ bí mật.”
“Luật sư Lục, hành vi thu thập thông tin khi chưa được đồng ý không đáng được khuyến khích.”
“Anh nhận lỗi.”
“Chỉ nhận lỗi thôi sao?”
Lục Cảnh Thâm kéo cô lại gần.
“Anh còn chuẩn bị một cách xin lỗi khác.”
Nụ hôn lần này không còn ngắn như lần đầu tiên.
Gió từ mặt sông thổi qua hàng cây. Tô Vãn Ninh đặt tay lên vai anh, chiếc nhẫn mới chạm vào cổ áo.
Khi hai người tách ra, cô hỏi:
“Đây là phí tư vấn hay cách xin lỗi?”
“Cả hai.”
“Anh tính toán rất kỹ.”
“Vì anh muốn em đồng ý.”
Tô Vãn Ninh tựa trán vào vai anh.
“Em đã đồng ý rồi.”
Hôn lễ được tổ chức ba tháng sau đó.
Tô Vãn Ninh không muốn một buổi lễ quá lớn. Hai người chọn khu vườn của một khách sạn nhỏ bên hồ, chỉ mời người thân và những người bạn gần gũi.
Buổi sáng hôm ấy trời trong, ánh nắng rơi xuống lối đi phủ đầy hoa trắng.
Mẹ Tô giúp con gái chỉnh lại khăn voan. Bà kiểm tra phần khóa sau váy hai lần rồi mới yên tâm.
“Có chật không con?”
“Vừa rồi.”
“Giày có cao quá không?”
“Con đã đi thử nhiều lần.”
Mẹ Tô nhìn đôi giày dưới chân con gái, cuối cùng không tìm được điều gì cần sửa nữa.
Bố Tô đứng bên ngoài cửa.
“Đến giờ rồi.”
Ông mặc bộ vest màu sẫm, dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày đã được thay bằng sự căng thẳng khó che giấu.
Tô Vãn Ninh bước ra.
Bố Tô đưa tay về phía cô.
“Đi thôi con.”
Mẹ Tô đứng ở phía còn lại. Tô Vãn Ninh khoác tay cả hai người.
Ba người cùng bước về phía khu vườn.
Lục Cảnh Thâm đứng ở cuối lối đi. Ánh mắt anh không rời khỏi cô từ khi cánh cửa mở ra.
Khi đến trước mặt anh, bố Tô đặt tay con gái vào tay Lục Cảnh Thâm.
“Bố giao con bé cho cậu không có nghĩa cậu được quyết định thay nó.”
Lục Cảnh Thâm nắm lấy tay Tô Vãn Ninh.
“Con biết.”
“Nếu nó muốn về nhà—”
“Bố.” Tô Vãn Ninh gọi.
Bố Tô dừng lại.
“Con biết đường về.”
Ông nhìn con gái rồi gật đầu.
“Ừ. Bố chỉ nhắc vậy thôi.”
Mẹ Tô kéo chồng về hàng ghế phía trước.
Tô Vãn Ninh quay sang Lục Cảnh Thâm.
“Anh đã nghe rõ chưa?”
“Rất rõ.”
“Anh có ý kiến gì không?”
“Không.”
“Vậy bắt đầu đi.”
Lễ cưới diễn ra ngắn gọn.
Không có những lời thề dài. Khi trao nhẫn, Lục Cảnh Thâm chỉ nói anh sẽ tôn trọng mọi lựa chọn của cô và luôn trở thành người cô có thể tìm thấy khi quay lại.
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
“Em sẽ không bắt anh chờ ngoài cửa quá lâu.”
Những người ngồi phía dưới bật cười.
Lục Cảnh Thâm cúi xuống hôn cô giữa tiếng vỗ tay.
Sau lễ cưới, hai người dành một tuần để đi về phía nam.
Ngày thứ ba, tuyến cao tốc xảy ra sự cố nên hệ thống dẫn đường tự động chuyển sang một con đường khác.
Tô Vãn Ninh đang lái xe.
Trên màn hình xuất hiện tên Vọng Sơn.
Lục Cảnh Thâm nhìn lộ trình rồi quay sang cô.
“Anh lái cho.”
“Không cần.”
“Đường phía trước có nhiều khúc cua.”
“Em biết.”
Anh không nhắc thêm.
Con đường Vọng Sơn hiện ra sau hơn hai mươi phút. Hàng rào bảo vệ đã được sửa mới, các biển cảnh báo tốc độ đặt ở vị trí dễ quan sát. Một số camera giám sát được lắp thêm dọc theo những đoạn cua.
Tô Vãn Ninh giữ xe trong đúng làn đường.
Khi đến gần khúc cua sâu nhất, cô giảm tốc theo biển báo rồi điều khiển xe đi qua.
Lục Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, bàn tay đặt trên bệ giữa hai ghế.
Tô Vãn Ninh rời một tay khỏi vô lăng trong chốc lát, đặt lên tay anh.
“Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Trạm nghỉ phía trước còn bao xa?”
“Khoảng mười kilomet.”
“Đến đó đổi anh lái.”
“Em mệt sao?”
“Không.”
Cô nhìn con đường đang mở ra phía trước.
“Em muốn ngắm cảnh.”
“Được.”
Lục Cảnh Thâm xoay tay, đan những ngón tay vào tay cô rồi buông ra để cô tiếp tục lái.
Chiếc xe vượt qua sườn núi.
Vọng Sơn lùi dần trong gương chiếu hậu, trở thành một đoạn đường đã đi qua thay vì nơi mọi thứ phải dừng lại.
Phía trước vẫn còn rất xa.
Nhưng lần này, Tô Vãn Ninh biết mình muốn đến đâu.
Cô không trở về từ vực sâu để sống mãi bên miệng vực.
Cô trở về để tiếp tục sống.
─────── ✦ H O À N ✦ ───────
