Trở Về Từ Vực Sâu

16 – Điều Cô Muốn Giữ Lại

Chiếc xe dừng trước cổng Tô gia vào gần mười giờ sáng.

Lục Cảnh Thâm tắt máy, nghiêng đầu nhìn người ngồi bên cạnh.

“Muốn anh vào cùng không?”

“Em muốn tự nói chuyện với bố mẹ.”

“Vậy anh sang quán cà phê đối diện. Khi nào xong thì gọi anh.”

“Anh không cần chờ. Em có thể tự về.”

“Anh mang theo việc.” Lục Cảnh Thâm liếc chiếc máy tính đặt ở hàng ghế sau. “Không tính là chờ.”

Lục Cảnh Thâm lấy điện thoại, gửi cho cô địa chỉ quán.

“Khi nào muốn về thì gọi anh.”

Tô Vãn Ninh mở cửa. Trước khi bước xuống, cô quay lại hỏi:

“Anh không định dặn em điều gì sao?”

“Em đang về gặp bố mẹ, không phải đi đánh nhau.”

“Hiếm khi anh tin tưởng em như vậy.”

“Anh vẫn luôn tin em.” Lục Cảnh Thâm đáp. “Thứ anh không tin là chân của em.”

Tô Vãn Ninh đóng cửa xe, bỏ lại câu nói cuối cùng của anh phía sau.

Cánh cổng Tô gia đã mở sẵn.

Mẹ Tô đứng trước bậc thềm. Có lẽ bà đã nghe tiếng xe từ bên ngoài, hai bàn tay vẫn còn vương vài giọt nước như vừa vội vàng rời khỏi bếp.

“Vãn Ninh.”

“Mẹ.”

Tiếng gọi khiến bà sững người. Một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt, nhưng đôi mắt đã nhanh chóng đỏ lên.

“Vào nhà đi con.”

Bố Tô đang chờ trong phòng khách. Trên bàn không có trà bánh được bày biện cầu kỳ, chỉ có một bình nước ấm cùng ba chiếc cốc.

Ông đứng dậy khi con gái bước vào.

“Chân con đã đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi.”

“Ngồi xuống trước đi.”

Tô Vãn Ninh chọn chiếc ghế đơn gần cửa sổ. Mẹ Tô rót nước cho cô, định hỏi thêm gì đó rồi lại thôi. Bà ngồi xuống bên cạnh chồng, hai tay đặt trên đầu gối.

Khoảng tường đối diện sofa còn một mảng màu nhạt hơn phần xung quanh. Bức ảnh gia đình từng treo ở đó đã được tháo xuống.

Tô Vãn Ninh nhìn qua rồi hỏi:

“Bức ảnh đâu rồi?”

Mẹ Tô cúi mắt.

“Mẹ đã cất đi.”

“Vì Nhược Tuyết?”

“Có những lúc mẹ không thể nhìn vào nó.”

Tô Vãn Ninh thu ánh mắt về.

“Mẹ không cần vứt đi.”

“Mẹ chưa vứt.”

“Vậy cứ giữ lại đi. Xóa một người khỏi ảnh không làm những chuyện đã xảy ra biến mất.”

Mẹ Tô gật đầu. Bà hiểu con gái không có ý định an ủi mình, nhưng cũng không yêu cầu bà phải phủ nhận hơn hai mươi năm đã qua.

Bố Tô đẩy cốc nước đến gần Tô Vãn Ninh hơn.

“Bố đã nghĩ rất nhiều về những điều muốn nói với con. Có lúc bố định viết ra giấy, nhưng đọc đi đọc lại vẫn thấy giống một bản giải trình.”

“Vậy bố đừng giải trình.”

“Ừ.”

Ông tựa lưng vào ghế, vẻ mệt mỏi hiện rõ dưới đôi mắt.

“Ngày đón con về, bố lo làm giấy tờ, chuẩn bị phòng, sắp xếp chuyện cổ phần. Bố cứ nghĩ giải quyết xong từng việc ấy là đã làm tròn trách nhiệm.”

Tô Vãn Ninh nghe mà không ngắt lời.

“Bố chưa từng hỏi con có quen với căn nhà này không, muốn sống thế nào, hay cảm thấy ra sao khi phải gọi hai người xa lạ là bố mẹ. Bố coi việc con trở về là một vấn đề cần sắp xếp cho ổn thỏa, thay vì nghĩ con là một người đã sống hơn hai mươi năm với cuộc đời riêng.”

Ông nhìn thẳng vào cô.

“Bố đã sai từ lúc đó.”

Mẹ Tô đặt tay lên mu bàn tay chồng. Bà tiếp lời:

“Mẹ cứ nghĩ chỉ cần đối xử tốt với con thì con sẽ dần thân thiết với gia đình. Nhưng cái gọi là đối xử tốt của mẹ cũng chỉ là chuẩn bị những thứ mẹ cho rằng con cần.”

Bà hít sâu một hơi.

“Mỗi khi con và Nhược Tuyết có khúc mắc, mẹ luôn lo con bé không chịu nổi. Mẹ cho rằng con bình tĩnh hơn, hiểu chuyện hơn nên sẽ không sao.”

“Mẹ từng nói hai đứa đều là con của mẹ. Nghe có vẻ công bằng, nhưng thật ra mẹ đã dùng câu ấy để yêu cầu con nhường nhịn.”

Tô Vãn Ninh đặt cốc nước xuống bàn.

“Con không thể nói mình không trách bố mẹ.”

“Mẹ biết.”

“Con cũng không thể chỉ vì bố mẹ xin lỗi mà coi như giữa chúng ta chưa từng có khoảng cách.”

“Mẹ hiểu.”

Lần này, mẹ Tô không khóc. Bà ngồi thẳng người, cố lắng nghe trọn vẹn từng lời con gái nói.

Tô Vãn Ninh tiếp tục:

“Con không về đây để nghe bố mẹ tự trách đến mức nào. Nếu chúng ta muốn bắt đầu lại, điều con cần không phải là những lời hứa bù đắp.”

Bố Tô hỏi:

“Vậy con muốn bố mẹ làm gì?”

“Trước khi quyết định một chuyện liên quan đến con, hãy hỏi con muốn gì.”

Cô nhìn lần lượt từng người.

“Đừng vì thấy có lỗi mà sắp xếp cuộc sống của con. Đừng cho rằng con nhận thứ gì đó thì phải đổi lại bằng sự gần gũi hoặc tha thứ. Cũng đừng yêu cầu con nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho chính mình.”

Bố Tô gật đầu.

“Bố đồng ý.”

“Mẹ cũng vậy.”

Mẹ Tô nhìn con gái, giọng thấp hơn:

“Có một chuyện mẹ muốn nói rõ với con.”

“Chuyện gì?”

“Sau này có thể mẹ vẫn sẽ đến thăm Nhược Tuyết.”

Bàn tay bà khép lại trên vạt áo.

“Mẹ không thể coi hơn hai mươi năm nuôi dưỡng con bé chưa từng tồn tại. Nhưng mẹ sẽ không xin con tha thứ cho nó, không chuyển lời của nó đến con và càng không dùng tình cảm của mẹ để gây áp lực cho con.”

Tô Vãn Ninh hiểu để nói được những lời này, mẹ cô đã phải tự thừa nhận hai sự thật cùng lúc.

Bà vẫn đau lòng vì Tô Nhược Tuyết.

Và Tô Nhược Tuyết vẫn phải chịu trách nhiệm về những gì đã làm.

“Mẹ không cần xin phép con.”

Tô Vãn Ninh nói rõ ràng:

“Nhưng con không muốn nghe bất kỳ lời nhắn nào từ cô ấy. Chuyện giữa mẹ và cô ấy, con sẽ không can thiệp. Đổi lại, mẹ cũng đừng yêu cầu con tham gia.”

“Được.”

Mẹ Tô chấp nhận giới hạn ấy mà không tìm cách thương lượng.

Bố Tô đứng dậy, đi về phía tủ tài liệu cạnh phòng làm việc. Khi trở lại, ông mang theo một tập hồ sơ màu xanh sẫm.

Ông đặt nó trước mặt Tô Vãn Ninh.

“Đây là hồ sơ chuyển nhượng mười lăm phần trăm cổ phần Tô thị.”

Tô Vãn Ninh mở bìa hồ sơ.

Bên trong có dự thảo hợp đồng chuyển nhượng, báo cáo xác định tỷ lệ sở hữu, quyền biểu quyết và những tài liệu liên quan. Các vị trí cần chữ ký của cô vẫn được để trống.

“Phần cổ phần này được chuyển từ sở hữu cá nhân của bố.” Bố Tô nói. “Bộ phận pháp chế đã kiểm tra thủ tục, nhưng con có thể đưa cho luật sư riêng xem lại toàn bộ.”

“Bố đã ký rồi?”

“Phần của bố đã ký.”

“Bố muốn con ký hôm nay?”

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Con có thể mang hồ sơ đi. Bao giờ xem xong và thật sự muốn nhận thì ký. Nếu con từ chối, quyết định đó cũng không ảnh hưởng đến chuyện giữa chúng ta.”

Tô Vãn Ninh lật qua trang cuối cùng.

“Vì sao lại là mười lăm phần trăm?”

“Đó là tỷ lệ bố đã quyết định chuyển cho con sau khi con trở về. Nó đủ để con có quyền biểu quyết độc lập tại Tô thị, đồng thời không làm thay đổi hoạt động hiện tại của công ty.”

Bố Tô dừng một chút rồi nói thêm:

“Bố từng nghĩ trao cổ phần là một cách bù đắp. Bây giờ bố hiểu không có phần tài sản nào bù lại được những năm tháng bố mẹ vắng mặt.”

“Vậy bố vẫn muốn chuyển cho con?”

“Vì con là con gái của bố. Nhưng con nhận nó không có nghĩa con phải sống theo mong muốn của bố, vào làm tại Tô thị hay trở về căn nhà này.”

Ông nhìn tập hồ sơ giữa hai người.

“Cổ phần là cổ phần. Tình cảm là tình cảm. Bố không dùng thứ này để đổi lấy thứ kia.”

Tô Vãn Ninh khép hồ sơ lại.

Trước đây, cô từng muốn từ chối để chứng minh mình không trở về Tô gia vì tài sản. Nhưng nếu tiếp tục làm như vậy, lựa chọn của cô vẫn sẽ bị quyết định bởi sự nghi ngờ và lòng đố kỵ của người khác.

“Con sẽ nhận.”

Mẹ Tô ngẩng lên. Bố Tô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có bờ vai hơi thả lỏng.

“Nhưng con sẽ đưa hồ sơ cho Cảnh Thâm kiểm tra trước.”

“Đó là điều nên làm.”

“Con cũng chưa có ý định tham gia điều hành Tô thị.”

“Bố sẽ yêu cầu công ty cung cấp đầy đủ báo cáo cho con với tư cách cổ đông. Con muốn thực hiện quyền của mình thế nào là quyết định của con.”

Tô Vãn Ninh đặt tập hồ sơ sang một bên.

“Còn căn phòng của con thì sao?”

Mẹ Tô đáp:

“Vẫn giữ nguyên. Mẹ chỉ nhờ người vào lau dọn.”

“Con chưa chuyển về đây.”

“Mẹ biết.”

Bà không che giấu sự thất vọng thoáng qua, nhưng vẫn nói:

“Con cứ ở nơi nào khiến con thấy thoải mái. Căn phòng ấy sẽ được giữ lại, không phải để ép con trở về mà để khi nào con muốn đến, con vẫn có chỗ của mình.”

Tô Vãn Ninh nhìn mẹ.

“Thỉnh thoảng con sẽ về ăn cơm.”

Mẹ Tô nắm chặt hai tay, cố giữ giọng bình thường.

“Vậy hôm nay con ở lại ăn trưa được không?”

“Được.”


Bữa trưa chỉ có ba người.

Mẹ Tô không chuẩn bị quá nhiều món. Bà đặt bát canh xuống rồi nói:

“Mẹ không biết con thích ăn gì nên chỉ nấu vài món đơn giản. Nếu không hợp khẩu vị, lần sau con nói trước với mẹ.”

Tô Vãn Ninh nhìn bát canh trước mặt.

“Con không ăn rau mùi.”

Mẹ Tô lập tức định cầm lấy bát.

“Để mẹ đổi bát khác.”

“Không cần. Con gắp ra được.”

Bà dừng tay, sau đó gật đầu.

“Mẹ nhớ rồi.”

Bữa cơm tiếp tục mà không ai nhắc đến phiên tòa hay bản án. Bố Tô hỏi về kế hoạch trở lại làm việc của con gái. Tô Vãn Ninh cho biết cô sẽ chờ kết quả tái khám tháng sau rồi mới quyết định.

“Bố sẽ không đề nghị con vào Tô thị,” ông nói. “Nhưng nếu con muốn tìm hiểu hoạt động công ty với tư cách cổ đông, cứ liên hệ trực tiếp với phòng pháp chế hoặc tài chính.”

“Con sẽ xem báo cáo trước.”

“Được.”

Không có lời mời giữ chức vụ.

Không có kế hoạch nào được chuẩn bị sẵn cho cô.

Lần đầu tiên, Tô Vãn Ninh có thể nói mình muốn gì mà không cần lo câu trả lời ấy khiến ai thất vọng.

Sau bữa trưa, mẹ Tô đưa cho cô một chiếc chìa khóa.

“Khóa cổng và khóa cửa chính đã được thay. Đây là chìa của con.”

Tô Vãn Ninh nhận lấy.

Chiếc chìa khóa nằm gọn trong lòng bàn tay, không quá nặng nhưng cũng không còn giống một vật được trao cho người khách tạm thời.

“Con sẽ giữ.”

Mẹ Tô đưa cô ra tận cửa. Bố Tô cầm tập hồ sơ cổ phần đi phía sau, đến bậc thềm mới trao lại cho con gái.

“Cảnh Thâm vẫn đang chờ sao?”

“Anh ấy ở quán đối diện.”

“Lần sau mời cậu ấy vào nhà.”

Tô Vãn Ninh nhìn bố.

“Bố muốn cảm ơn anh ấy?”

“Cảm ơn là một chuyện.” Bố Tô đáp. “Bố cũng muốn biết người ngày nào cũng ở bên con có đáng tin hay không.”

“Bố vừa nói sẽ không can thiệp vào quyết định của con.”

“Bố không can thiệp.”

Ông liếc về phía bên kia đường.

“Nhưng bố vẫn có quyền quan sát.”

Khóe môi Tô Vãn Ninh cong lên.

“Vậy bố cứ quan sát.”

Mẹ Tô mở cổng cho cô.

“Lần sau con muốn ăn món gì thì nhắn cho mẹ.”

Tô Vãn Ninh bước ra ngoài rồi quay lại.

“Canh sườn hôm nay được đấy.”

Mẹ Tô đứng dưới mái hiên, mất một nhịp mới hiểu đó là câu trả lời.

“Lần sau mẹ sẽ không cho rau mùi.”

“Vâng.”

Cánh cổng khép lại.

Tô Vãn Ninh không quay về sống tại Tô gia.

Cô cũng chưa thể gọi nơi này là nhà một cách tự nhiên.

Nhưng trong túi cô đã có một chiếc chìa khóa.

Như vậy là đủ cho lần trở về đầu tiên.


Lục Cảnh Thâm ngồi gần cửa sổ của quán cà phê, trước mặt là máy tính cùng một tách cà phê đã nguội.

Anh nhìn thấy Tô Vãn Ninh bước qua đường liền gập máy lại, đi ra đón cô.

“Anh thật sự ngồi làm việc suốt từ sáng đến giờ?”

“Có hai hợp đồng cần xem.”

Ánh mắt anh dừng trên tập hồ sơ cô đang cầm.

“Đây là gì?”

“Mười lăm phần trăm cổ phần Tô thị.”

Lục Cảnh Thâm nhận lấy hồ sơ để cô rảnh tay cầm gậy.

“Em đồng ý nhận?”

“Ừ.”

“Anh từng nghĩ em sẽ từ chối.”

“Em cũng từng nghĩ vậy.”

Hai người đi về phía xe. Tô Vãn Ninh đứng chờ anh mở cửa rồi nói:

“Nhưng nếu em từ chối chỉ để chứng minh mình không tranh giành với Nhược Tuyết, mọi quyết định của em vẫn đang xoay quanh cô ta.”

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ em nhận thứ thuộc về mình. Sau đó em sẽ tự quyết định dùng nó thế nào.”

Lục Cảnh Thâm đặt hồ sơ ở hàng ghế sau.

“Quyết định đúng đắn.”

“Anh còn chưa xem điều khoản.”

“Anh đang nói về cách em đưa ra quyết định.”

Tô Vãn Ninh ngồi vào ghế phụ. Khi Lục Cảnh Thâm vừa cài dây an toàn, cô đã quay sang nhìn anh.

“Bây giờ anh còn chuyện gì chưa làm không?”

“Đưa em về nghỉ.”

“Còn một chuyện.”

Bàn tay Lục Cảnh Thâm dừng trên nút khởi động.

“Em nhớ dai thật.”

“Anh đã trì hoãn đủ lâu rồi.”

Anh rút tay lại, xoay người về phía cô.

Bên ngoài xe, con đường trước Tô gia khá yên tĩnh. Ánh nắng xuyên qua tán cây, để lại những mảng sáng nhỏ trên kính chắn gió.

Lục Cảnh Thâm nhìn cô.

“Trước khi hỏi, anh muốn nói rõ một điều.”

“Anh lại định kéo dài thời gian sao?”

“Anh từng là luật sư của em. Sau đó, trong lúc em bị thương, rất nhiều việc đều do anh quyết định thay.”

“Anh muốn nói gì?”

“Anh không muốn em nhầm cảm giác an toàn hoặc biết ơn với tình cảm.”

Tô Vãn Ninh hơi nhướng mày.

“Anh cho rằng em không phân biệt được?”

“Anh biết em phân biệt được.”

Giọng Lục Cảnh Thâm trầm xuống.

“Nhưng anh muốn chờ đến khi em có thể tự bước đi, tự giải quyết những chuyện của mình và có thể rời khỏi anh bất cứ lúc nào.”

“Bây giờ em có thể rồi.”

“Phải.”

“Vậy anh hỏi đi.”

Lục Cảnh Thâm không tránh ánh mắt cô.

“Vãn Ninh, em có đồng ý ở bên anh không?”

“Với tư cách thân chủ?”

“Với tư cách người anh yêu.”

Tô Vãn Ninh nhìn anh một lúc rồi hỏi:

“Đây là câu anh đã chuẩn bị lâu như vậy sao?”

“Anh đã nghĩ đến nhiều cách khác.”

“Cuối cùng lại hỏi thẳng như thế?”

“Vì điều quan trọng là câu trả lời của em, không phải cách anh đặt câu hỏi.”

“Luật sư Lục, anh có vẻ rất tự tin.”

“Không.” Anh thừa nhận. “Anh đang chờ em quyết định.”

Tô Vãn Ninh đưa tay đặt lên mu bàn tay anh.

“Em có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

Những ngón tay Lục Cảnh Thâm khép lại quanh tay cô.

“Anh biết.”

“Nhưng em vẫn chọn ở lại.”

Ánh mắt anh thay đổi.

“Đó là câu trả lời của em?”

“Anh còn muốn em ký xác nhận sao?”

“Không cần.”

Lục Cảnh Thâm nghiêng người về phía cô. Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, nhưng anh vẫn dừng lại đủ lâu để cô có thể tránh đi nếu muốn.

Tô Vãn Ninh không lùi lại.

Nụ hôn đầu tiên nhẹ hơn cô tưởng.

Không có sự vội vàng, cũng không mang theo cảm giác thương hại từng khiến cô sợ hãi trong những tháng nằm trên giường bệnh. Chỉ là một nụ hôn rất ngắn, đủ để biến lời đồng ý vừa rồi thành một điều chân thật.

Khi anh lùi lại, Tô Vãn Ninh vẫn giữ tay trên cổ tay áo anh.

“Chỉ vậy thôi?”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô.

“Chân em chưa khỏe hẳn.”

“Việc đó có liên quan gì?”

“Anh sợ em hồi hộp quá sẽ đau đầu gối.”

Tô Vãn Ninh bật cười.

“Anh đúng là biết cách phá hỏng bầu không khí.”

“Anh có thể làm lại.”

“Không cần.”

Cô buông cổ tay áo anh, tựa lưng vào ghế.

“Đưa em về trước đi. Tập hồ sơ phía sau còn chờ luật sư Lục làm việc.”

“Anh vừa trở thành bạn trai của em.”

“Cho nên?”

“Phí tư vấn cần được tính lại.”

Tô Vãn Ninh quay sang.

“Anh muốn bao nhiêu?”

Lục Cảnh Thâm khởi động xe.

“Để anh suy nghĩ.”

“Đừng quá tham.”

“Anh sẽ cố.”

Chiếc xe rời khỏi con đường trước Tô gia.

Trong túi Tô Vãn Ninh có một chiếc chìa khóa. Ở hàng ghế sau là phần cổ phần cô đã quyết định nhận. Bàn tay đặt giữa hai người vẫn được Lục Cảnh Thâm nắm lấy.

Cô không giữ lại mọi thứ.

Có những quan hệ chỉ có thể dừng lại.

Có những tổn thương cần thời gian mới đủ sức gọi tên.

Nhưng cô đã chọn giữ một cánh cửa có thể trở về, quyền quyết định cuộc sống của mình và người vẫn luôn chờ cô bước ra.

Lần này, Lục Cảnh Thâm không còn đứng bên ngoài nữa.

Cô đã tự mình đưa anh vào phần đời tiếp theo.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “16 – Điều Cô Muốn Giữ Lại

Gửi phản hồi