Sáu tuần sau khi hồ sơ được chuyển sang cơ quan công tố, phiên tòa chính thức mở.
Trong khoảng thời gian ấy, Tô Vãn Ninh đã có thể tự đi lại trong căn hộ. Cô vẫn cần dùng gậy khi ra ngoài hoặc phải di chuyển quá lâu, nhưng những cơn đau dữ dội ở đầu gối đã giảm, vết sẹo bên thái dương cũng chỉ còn là một đường mờ.
Sáng hôm diễn ra phiên tòa, cô thức dậy trước khi chuông báo reo.
Bộ quần áo chuẩn bị từ tối hôm trước được đặt ngay ngắn trên ghế. Áo sơ mi màu trắng, quần dài màu đen, bên cạnh là chiếc áo khoác mỏng cùng cây gậy đã theo cô suốt những tháng phục hồi.
Tô Vãn Ninh vừa thay đồ xong thì chuông cửa vang lên.
Lục Cảnh Thâm đứng bên ngoài, trên tay cầm một túi giấy.
Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô rồi dừng lại ở chiếc cốc rỗng trên bàn.
“Em đã ăn sáng chưa?”
“Em không đói.”
Lục Cảnh Thâm đặt túi giấy xuống.
“Anh hỏi em đã ăn chưa.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
“Chưa.”
“Vậy thì ăn.”
Anh lấy từ trong túi ra một hộp cháo còn ấm cùng phần thuốc được chia sẵn. Từng động tác đều quen thuộc đến mức Tô Vãn Ninh có cảm giác cảnh này đã lặp lại rất nhiều lần.
“Anh đến đây để đưa em ra tòa hay kiểm tra bữa sáng?” cô hỏi.
“Cả hai.”
“Phiên tòa bắt đầu lúc chín giờ.”
“Chúng ta còn bốn mươi phút.”
“Anh tính cả thời gian em ăn cháo sao?”
Lục Cảnh Thâm mở nắp hộp rồi đặt thìa bên cạnh.
“Anh đã tính cả thời gian em tìm lý do không ăn.”
Tô Vãn Ninh không tranh luận thêm nữa.
Cô ngồi xuống bàn, ăn được hơn nửa hộp cháo rồi uống thuốc dưới sự giám sát của anh.
Trước khi rời căn hộ, Lục Cảnh Thâm cầm lấy cây gậy đưa cho cô.
“Em có thể tự đi xuống xe,” Tô Vãn Ninh nói.
“Anh biết.”
“Vậy mà anh vẫn bắt em mang theo?”
“Hôm nay em phải ở tòa nhiều giờ. Đừng dùng việc mình đã đi được trong căn hộ để đánh giá sức chịu đựng của chân.”
Cô nhận lấy cây gậy.
“Luật sư Lục, anh càng ngày càng giống bác sĩ của em.”
“Bác sĩ của em nói bệnh nhân không chịu nghe lời.”
“Cho nên?”
“Cho nên ông ấy yêu cầu anh trông chừng.”
Tô Vãn Ninh khẽ nhướng mày.
“Điều dưỡng nhờ, bây giờ đến bác sĩ cũng nhờ. Có ai chưa giao việc cho anh không?”
“Em.”
“Tại sao em phải giao?”
Lục Cảnh Thâm mở cửa cho cô.
“Bởi vì em chưa từng thừa nhận mình cần người khác giúp.”
Tô Vãn Ninh bước ra ngoài. Trước khi cánh cửa khép lại, cô quay sang nhìn anh.
“Nhưng em vẫn để anh ở bên cạnh.”
Lục Cảnh Thâm dừng tay trên khóa cửa.
Cô đã đi về phía thang máy, không chờ xem anh phản ứng thế nào.
Bố mẹ Tô đã có mặt tại tòa khi hai người đến.
Bọn họ ngồi ở hàng ghế cuối hành lang, cách phòng xét xử không xa. Mẹ Tô mặc một chiếc váy dài màu sẫm, hai tay đan chặt vào nhau. Bố Tô ngồi bên cạnh, gương mặt hốc hác hơn lần gặp trước.
Nhìn thấy Tô Vãn Ninh, cả hai cùng đứng dậy.
Mẹ Tô tiến lên nửa bước rồi dừng lại, như sợ mình đến quá gần sẽ khiến con gái khó chịu.
“Vãn Ninh, chân con thế nào rồi?”
“Đã tốt hơn.”
“Con còn đau nhiều không?”
“Thỉnh thoảng.”
Mẹ Tô nhìn cây gậy trong tay cô, đôi môi khẽ mím lại.
Bố Tô lên tiếng:
“Bố mẹ sẽ ngồi ở phía sau. Nếu con không muốn nhìn thấy bố mẹ, chúng ta có thể chuyển sang khu vực khác.”
Tô Vãn Ninh nhìn hai người.
“Không cần.”
Chỉ hai chữ ấy cũng đủ khiến vẻ căng thẳng trên gương mặt mẹ Tô dịu đi đôi chút.
Lục Cảnh Thâm kiểm tra thời gian rồi nói:
“Chúng ta nên vào trong.”
Tô Vãn Ninh gật đầu.
Cô đi ngang qua bố mẹ, bước về phía cửa phòng xét xử. Sau vài bước, cô nghe thấy tiếng giày của bọn họ theo sau.
Khoảng cách giữa ba người vẫn còn rất xa.
Nhưng ít nhất lần này, không ai yêu cầu cô phải dừng lại chờ người khác.
Tô Nhược Tuyết được đưa vào phòng xét xử dưới sự giám sát của hai nhân viên tư pháp.
Sáu tuần tạm giam đã khiến cô ta gầy đi rõ rệt. Mái tóc được buộc gọn phía sau, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt mất đi vẻ dịu dàng vốn có.
Khi bước vào, cô ta nhìn thấy Tô Vãn Ninh đầu tiên.
Ánh mắt ấy lập tức chuyển sang Lục Cảnh Thâm đang ngồi bên cạnh cô, sau đó mới tìm đến hàng ghế phía sau.
Bố mẹ Tô đều có mặt.
Mẹ Tô đỏ mắt nhưng không đứng dậy.
Bố Tô nhìn thẳng về phía trước, bàn tay đặt trên đầu gối siết thành nắm.
Tô Nhược Tuyết mấp máy môi như muốn gọi, nhưng nhân viên tư pháp đã yêu cầu cô ta ngồi đúng vị trí.
Trần Khải và Chu Hạo được đưa vào sau đó.
Trần Khải cúi thấp đầu. Vẻ ngạo mạn từng có khi làm việc cho Tô Nhược Tuyết gần như biến mất hoàn toàn.
Chu Hạo liên tục nhìn về phía luật sư của mình, bàn tay đặt trên đùi không ngừng cử động.
Khi hội đồng xét xử bước vào, phòng xử án nhanh chóng ổn định.
Cáo trạng được công bố trước toàn bộ những người có mặt.
Tô Nhược Tuyết bị truy tố với vai trò người chủ mưu, lên kế hoạch và chỉ đạo ba lần thực hiện hành vi nhằm tước đoạt tính mạng Tô Vãn Ninh.
Trần Khải bị xác định là người giúp sức tích cực, phụ trách tìm người, chuyển tiền, truyền đạt chỉ thị và che giấu mối liên hệ với Tô Nhược Tuyết.
Chu Hạo bị truy tố với vai trò người trực tiếp phá hệ thống phanh trong lần ra tay tại Vọng Sơn.
Phần hành vi của Hứa Dao được tách riêng. Do không đủ chứng cứ chứng minh cô biết kế hoạch giết người, cô không bị truy tố với vai trò đồng phạm. Tuy nhiên, toàn bộ khoản tiền đã nhận bị thu hồi, hành vi khai báo gian dối và che giấu giao dịch được xử lý bằng một quyết định khác.
Sau khi cáo trạng được đọc xong, chủ tọa hỏi từng bị cáo về nội dung truy tố.
Tô Nhược Tuyết ngẩng đầu.
“Tôi không nhận tội.”
Chủ tọa nhìn cô ta.
“Bị cáo cho rằng nội dung nào trong cáo trạng không đúng?”
“Tất cả.”
Giọng Tô Nhược Tuyết vang lên rõ ràng trong phòng xử án.
“Các bản ghi âm đều có thể bị làm giả. Trần Khải muốn giảm tội nên đẩy mọi trách nhiệm cho tôi. Chu Hạo và Hứa Dao chưa từng nhận chỉ thị trực tiếp từ tôi.”
Luật sư của cô ta đặt tay lên tập hồ sơ, ra hiệu thân chủ không nên nói thêm ngoài phạm vi câu hỏi.
Đến lượt Trần Khải, hắn đứng dậy.
“Tôi nhận tội.”
“Bị cáo có thừa nhận những hành vi được nêu trong cáo trạng không?” chủ tọa hỏi.
“Có.”
Trần Khải nhìn xuống mặt bàn.
“Tôi nhận chỉ thị từ Tô Nhược Tuyết. Tôi phụ trách tìm người và chuyển tiền. Đoạn ghi âm là do tôi tự ghi lại trong một lần cô ta yêu cầu tôi xử lý những người còn lại.”
“Bị cáo giao nộp bản ghi âm vì lý do gì?”
“Tôi sợ cô ta đẩy hết mọi chuyện sang cho tôi.”
Chủ tọa hỏi tiếp:
“Bị cáo có cho rằng vì mình giao nộp chứng cứ nên không phải chịu trách nhiệm không?”
“Không.”
Trần Khải nuốt khan.
“Tôi biết mình đã tham gia. Tôi chỉ muốn nói rõ ai là người ra lệnh.”
Đến lượt Chu Hạo, hắn thừa nhận đã tác động vào hệ thống phanh nhưng vẫn cố phủ nhận ý định gây chết người.
“Tôi chỉ nghĩ chiếc xe sẽ hỏng giữa đường,” Chu Hạo nói. “Trần Khải không nói họ muốn giết người.”
Công tố viên mở bản giám định kỹ thuật.
“Bị cáo từng làm việc tại xưởng sửa chữa xe trong bốn năm, đúng không?”
“Đúng.”
“Bị cáo có biết bộ phận mình tác động liên quan trực tiếp đến khả năng phanh của xe không?”
Chu Hạo nhìn luật sư rồi trả lời:
“Biết.”
“Nếu hệ thống mất tác dụng khi xe đang chạy với tốc độ cao, hậu quả có thể là gì?”
Chu Hạo cúi đầu.
“Có thể xảy ra tai nạn.”
“Có thể khiến người trong xe tử vong không?”
Bàn tay Chu Hạo bấu vào mép ghế.
“Có.”
Công tố viên đặt xuống bản sao giao dịch.
“Bị cáo đã nhận trước ba mươi nghìn nhân dân tệ và được hứa trả phần còn lại sau khi sự việc hoàn tất. Một việc chỉ khiến xe hỏng giữa đường có cần trả cho bị cáo số tiền lớn như vậy không?”
Chu Hạo không thể đưa ra lời giải thích.
Lời phủ nhận về hậu quả chết người cũng không còn đứng vững.
Phần xét hỏi Hứa Dao diễn ra vào buổi chiều.
Cô được triệu tập với tư cách nhân chứng. Khi bước vào phòng xử án, Hứa Dao tránh nhìn Tô Vãn Ninh.
Sau khi cam kết khai báo trung thực, cô thừa nhận đã nhận tiền từ Trần Khải.
“Hắn yêu cầu cô làm gì?” công tố viên hỏi.
“Gửi cho Tô Vãn Ninh một địa chỉ giả.”
“Còn gì nữa?”
“Bảo cô ấy đến đúng giờ. Nếu cô ấy từ chối, tôi phải nói đó là cuộc gặp quan trọng liên quan đến công việc.”
“Trần Khải có yêu cầu cô chọn tuyến đường không?”
Hứa Dao lắc đầu.
“Không. Nhưng địa chỉ hắn đưa nằm ở phía bên kia Vọng Sơn. Nếu đi từ Tô gia đến đó vào thời điểm ấy, đường Vọng Sơn là tuyến nhanh nhất.”
“Cô có biết chiếc xe đã bị phá phanh không?”
“Không.”
Giọng Hứa Dao trở nên khàn hơn.
“Nếu biết, tôi sẽ không làm.”
Công tố viên nhìn cô.
“Sau khi biết xe của Tô Vãn Ninh rơi xuống vực, cô có từng nghi ngờ địa chỉ giả liên quan đến vụ tai nạn không?”
Hứa Dao nắm chặt hai bàn tay.
“Có.”
“Vậy tại sao lần đầu làm việc với cơ quan điều tra, cô vẫn nói địa chỉ ấy là thật?”
“Vì tôi sợ.”
“Sợ điều gì?”
“Sợ bị coi là đồng phạm.”
Hứa Dao quay sang phía Tô Vãn Ninh. Hốc mắt cô đỏ lên, nhưng lần này không có vẻ cầu xin.
“Tôi không biết họ muốn giết cô. Nhưng sau khi tai nạn xảy ra, tôi đã đoán khoản tiền kia không đơn giản.”
Cô cúi đầu.
“Tôi vẫn lựa chọn nói dối.”
Lời khai ấy xác nhận Hứa Dao không biết trước kế hoạch phá phanh, đồng thời giải thích vì sao cô che giấu giao dịch sau tai nạn.
Luật sư của Tô Nhược Tuyết đứng lên hỏi:
“Thân chủ của tôi có từng trực tiếp gọi điện hoặc nhắn tin yêu cầu cô gửi địa chỉ giả không?”
“Không.”
“Vậy tất cả những gì cô biết đều đến từ Trần Khải?”
“Phải.”
Luật sư quay về chỗ ngồi.
“Tôi không còn câu hỏi.”
Hứa Dao được phép rời khỏi vị trí nhân chứng. Trước khi bước ra ngoài, cô nhìn Tô Vãn Ninh lần cuối.
“Xin lỗi.”
Tô Vãn Ninh không đáp.
Lời xin lỗi ấy không thể xóa đi những gì đã xảy ra.
Nhưng việc Hứa Dao có được tha thứ hay không cũng không còn ảnh hưởng đến sự thật trong hồ sơ.
Đến phần công bố chứng cứ, bản ghi âm trong điện thoại của Tô Vãn Ninh được phát trước tòa.
Chuyên viên giám định trình bày quá trình khôi phục dữ liệu, xác định thiết bị và kiểm tra tính toàn vẹn của tệp âm thanh.
Nhà mạng xác nhận cuộc gọi bắt đầu lúc sáu giờ bốn mươi bảy phút. Số gọi đi đứng tên Tô Nhược Tuyết, thiết bị thực hiện cuộc gọi là điện thoại cá nhân được thu giữ tại Tô gia.
Nhật ký cuộc gọi trên máy đã bị xóa.
Dấu vết của dữ liệu bị xóa vẫn còn.
Khi giọng Tô Nhược Tuyết vang lên từ thiết bị phát, cả phòng xét xử chìm vào yên tĩnh.
“Muốn chị biến mất.”
Chỉ năm chữ.
Không có tiếng khóc.
Không có vẻ yếu đuối.
Cũng không có lời giải thích rằng mọi thứ chỉ là hiểu lầm.
Tiếp đó là câu nói về con đường Vọng Sơn, vị trí không có camera và lời tạm biệt ở cuối cuộc gọi.
Tô Vãn Ninh cảm thấy những ngón tay mình lạnh đi.
Cô đã nghe lại đoạn ghi âm này một lần tại cơ quan điều tra. Dù đã biết trước từng âm thanh, tiếng động cơ và tiếng gió trong bản ghi vẫn khiến cơ thể cô nhớ lại cảm giác mất kiểm soát.
Bàn tay Lục Cảnh Thâm đặt xuống mặt bàn, ở ngay bên cạnh tay cô.
Anh không chạm vào cô.
Khoảng cách chỉ còn vài centimet.
Tô Vãn Ninh nhìn bàn tay ấy rồi đặt tay mình lên trên.
Những ngón tay Lục Cảnh Thâm khép lại.
Tiếng động cơ trong bản ghi vẫn tiếp tục, nhưng cô có thể cảm nhận được hơi ấm truyền qua mu bàn tay.
Cô đang ở trong phòng xử án.
Chiếc xe đã dừng lại từ lâu.
Còn người muốn biến cái chết của cô thành một vụ tai nạn đang ngồi trước vành móng ngựa.
Khi tệp âm thanh kết thúc, luật sư của Tô Nhược Tuyết đứng lên.
“Chúng tôi không phủ nhận cuộc gọi đã xảy ra. Tuy nhiên, quá trình khôi phục dữ liệu từ một thiết bị hư hỏng nghiêm trọng có thể phát sinh sai lệch. Ngoài ra, mẫu giọng nói dùng để đối chiếu—”
“Không có sai lệch,” chuyên viên giám định khẳng định. “Dữ liệu được trích xuất từ bản sao pháp chứng. Giá trị băm của tệp không thay đổi trong suốt quá trình kiểm tra. Tệp âm thanh cũng không có điểm ngắt hoặc dấu hiệu bị chỉnh sửa.”
Công tố viên tiếp tục công bố bản ghi do Trần Khải cung cấp, dòng tiền chuyển đến Chu Hạo và Hứa Dao, dữ liệu vị trí điện thoại cùng dấu vết dụng cụ trên hệ thống phanh.
Sau cùng là bản ghi cuộc gặp có giám sát giữa Tô Vãn Ninh và Tô Nhược Tuyết.
Trong đó, chính Tô Nhược Tuyết đã giải thích vì sao cô ta dùng số điện thoại cá nhân.
Cô ta muốn Tô Vãn Ninh nhìn thấy tên người gọi.
Muốn người sắp chết biết ai là kẻ đứng sau mọi chuyện.
Muốn tuyên bố người chiến thắng là mình.
Tô Nhược Tuyết ngồi bất động khi giọng nói của chính mình vang lên.
Luật sư bên cạnh nhiều lần viết gì đó lên giấy rồi đẩy sang, nhưng cô ta không nhìn.
Đến khi đoạn ghi âm kết thúc, Tô Nhược Tuyết đột ngột đứng bật dậy.
“Tôi chỉ nói như vậy vì cô ta cố ý kích động tôi!”
Chủ tọa yêu cầu cô ta ngồi xuống.
Tô Nhược Tuyết vẫn nhìn chằm chằm Tô Vãn Ninh.
“Chị biết mọi thứ đều được ghi lại. Chị cố ý khiến em mất kiểm soát.”
Tô Vãn Ninh không quay đi.
“Người yêu cầu gặp chị là em.”
“Nhưng chị đã chuẩn bị sẵn!”
“Trật tự.”
Tiếng búa của chủ tọa vang lên.
Luật sư kéo Tô Nhược Tuyết ngồi xuống rồi đề nghị hội đồng xét xử cho thân chủ bình tĩnh lại.
Những lời cô ta vừa nói một lần nữa xác nhận cuộc gặp thực sự diễn ra và giọng nói trong bản ghi thuộc về cô ta.
Càng phủ nhận, cô ta càng tự đẩy mình sâu hơn vào những mâu thuẫn không thể giải thích.
Tô Vãn Ninh được mời trình bày ý kiến vào cuối ngày xét xử thứ hai.
Cô chống tay lên mép bàn rồi đứng dậy.
Cơn đau ở đầu gối xuất hiện khi cô dồn trọng lượng lên chân phải. Lục Cảnh Thâm định đưa tay đỡ, nhưng cô khẽ lắc đầu.
Cô muốn tự mình đứng khi nói những lời này.
“Tôi từng bị ngộ độc sau khi uống một ly sữa được chuẩn bị trong Tô gia. Lần thứ hai, tôi ngã từ cầu thang sau khi tay vịn bị nới lỏng. Lần thứ ba, chiếc xe của tôi mất phanh trên đường Vọng Sơn.”
Giọng Tô Vãn Ninh vang lên đều đặn.
“Sau vụ tai nạn cuối cùng, trái tim tôi từng ngừng đập. Tôi phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, mất một thời gian dài mới có thể tự đứng dậy và đến hôm nay vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.”
Cô nhìn về phía hội đồng xét xử.
“Tôi không yêu cầu tòa án đưa ra một bản án nặng hơn chỉ vì tôi hận Tô Nhược Tuyết.”
Sắc mặt người ngồi phía đối diện khẽ thay đổi.
Tô Vãn Ninh nói tiếp:
“Tôi cũng không xin giảm nhẹ chỉ vì cô ta từng là người nhà của tôi.”
Mẹ Tô ngồi phía sau cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
“Điều tôi yêu cầu là từng người phải chịu trách nhiệm đúng với những gì mình đã làm,” Tô Vãn Ninh nói. “Trần Khải giao nộp chứng cứ không có nghĩa hắn chưa từng giúp sức. Chu Hạo nói mình không muốn giết người không thể thay đổi việc hắn biết rõ hậu quả của hành vi phá phanh.”
Cô dừng lại để lấy hơi.
“Hứa Dao không biết toàn bộ kế hoạch thì không nên bị quy kết là đồng phạm giết người. Nhưng việc cô ta nhận tiền và nói dối sau tai nạn cũng phải được xử lý đúng với hành vi ấy.”
Ánh mắt cô chuyển sang Tô Nhược Tuyết.
“Còn cô ta đã ba lần muốn tôi chết.”
“Không phải vì tôi làm tổn thương cô ta.”
“Không phải vì tôi cướp đi gia đình của cô ta.”
“Mà vì cô ta cho rằng chỉ cần tôi còn sống, một ngày nào đó tôi có thể lấy đi những thứ cô ta muốn giữ cho riêng mình.”
Tô Nhược Tuyết nghiến chặt răng.
“Chị nói đủ chưa?”
Luật sư lập tức giữ tay cô ta lại.
Chủ tọa nhắc nhở bị cáo không được ngắt lời người bị hại.
Tô Vãn Ninh vẫn nhìn cô ta.
“Tôi đã nói xong.”
Cô ngồi xuống.
Lục Cảnh Thâm kéo ghế lại gần hơn để cô không phải dồn sức lên đầu gối. Dưới mặt bàn, bàn tay anh vẫn giữ lấy tay cô.
“Em làm rất tốt,” anh nói nhỏ.
Tô Vãn Ninh nhìn thẳng về phía trước.
“Em chỉ nói sự thật.”
“Vì vậy mới tốt.”
Trong phần tự bào chữa cuối cùng, Trần Khải thừa nhận toàn bộ hành vi và xin được xem xét vì đã giao nộp chứng cứ.
Chu Hạo xin giảm nhẹ với lý do không trực tiếp mong muốn Tô Vãn Ninh tử vong.
Đến lượt Tô Nhược Tuyết, cô ta đứng dậy, hai tay bám vào mép bàn.
“Tôi không nhận tội.”
Giọng cô ta khàn hơn lúc đầu phiên tòa.
“Tôi đã sống ở Tô gia hơn hai mươi năm. Tôi là con gái của bố mẹ tôi. Tô Vãn Ninh vừa trở về, tất cả mọi người lập tức đứng về phía cô ta.”
Cô ta quay sang hàng ghế phía sau.
“Mẹ.”
Mẹ Tô ngẩng lên.
“Con không làm những chuyện đó.” Giọng Tô Nhược Tuyết run rẩy. “Mẹ biết con mà. Mẹ đã nuôi con hơn hai mươi năm.”
Bờ vai mẹ Tô rung lên.
Bà lấy tay che miệng, cố ngăn tiếng nức nở thoát ra.
Chủ tọa yêu cầu Tô Nhược Tuyết trình bày đúng nội dung tự bào chữa.
Cô ta vẫn hướng ánh mắt về phía người phụ nữ từng yêu thương mình nhất.
“Mẹ, mẹ nói gì đi.”
Mẹ Tô không thể trả lời trong lúc phiên tòa đang diễn ra.
Nhưng sự im lặng ấy đã trở thành câu trả lời mà Tô Nhược Tuyết không muốn chấp nhận.
Cô ta quay lại nhìn Tô Vãn Ninh.
Oán hận trong mắt đã bị thay thế bằng một nỗi hoảng loạn sâu hơn.
Đến tận lúc này, Tô Nhược Tuyết mới nhận ra không còn ai có thể giúp cô ta biến ba lần giết người thành những tai nạn chưa từng được làm rõ.
Bản án được tuyên mười ngày sau đó.
Sáng hôm ấy trời có mưa.
Những giọt nước liên tục trượt xuống cửa kính xe, khiến khung cảnh bên ngoài phủ một màu xám nhạt.
Tô Vãn Ninh ngồi ở ghế phụ, tay đặt trên cây gậy.
Lục Cảnh Thâm lái xe chậm hơn thường ngày. Khi dừng trước tòa, anh lấy một chiếc ô từ hàng ghế sau rồi vòng sang mở cửa cho cô.
“Bậc thềm trơn,” anh nhắc.
“Em nhìn thấy.”
“Nhìn thấy không có nghĩa em sẽ đi chậm.”
Tô Vãn Ninh bước xuống xe.
“Anh có thể tin em một lần mà.”
“Sau khi em định đi vượt số bước bác sĩ cho phép ba ngày liên tiếp?”
“Chuyện đó đã qua một tuần.”
“Anh vẫn còn nhớ.”
Lục Cảnh Thâm mở ô, che phần lớn về phía cô.
Hai người cùng bước lên bậc thềm.
Bố mẹ Tô chờ ở phía trên. Lần này, mẹ Tô không hỏi cô có đau hay không. Bà chỉ khẽ gật đầu rồi đi phía sau, giữ một khoảng cách vừa đủ.
Khi hội đồng xét xử trở lại phòng xử án, tất cả mọi người cùng đứng dậy.
Bản án xác định chuỗi chứng cứ trong vụ án có sự liên kết chặt chẽ.
Hai bản ghi âm đều có giá trị chứng minh.
Dữ liệu cuộc gọi, dấu vết thiết bị, dòng tiền, lời khai của những người liên quan và kết luận giám định kỹ thuật phù hợp với nhau.
Việc Tô Nhược Tuyết không nhận tội không đủ để bác bỏ toàn bộ hệ thống chứng cứ.
Hội đồng xét xử xác định cô ta là người chủ mưu, nhiều lần chuẩn bị và chỉ đạo hành vi nhằm tước đoạt tính mạng Tô Vãn Ninh. Kế hoạch được thực hiện liên tiếp, có sự phân công, che giấu và mua chuộc người khác.
Tô Nhược Tuyết bị tuyên án tù chung thân.
Trần Khải bị tuyên phạt mười lăm năm tù. Việc giao nộp bản ghi âm và hợp tác với cơ quan điều tra được xem xét khi quyết định hình phạt, nhưng không xóa bỏ vai trò giúp sức tích cực trong cả ba lần ra tay.
Chu Hạo bị tuyên phạt mười năm tù vì trực tiếp phá hệ thống phanh dù nhận thức rõ hậu quả có thể làm người trong xe tử vong.
Các bị cáo phải liên đới bồi thường chi phí điều trị, phục hồi chức năng, thu nhập bị mất và những thiệt hại hợp lý khác cho Tô Vãn Ninh.
Khi hai chữ “chung thân” vang lên, toàn thân Tô Nhược Tuyết cứng lại.
“Không thể…”
Cô ta quay sang luật sư.
“Ông đã nói vẫn còn cơ hội.”
Luật sư giữ giọng thấp, giải thích về quyền kháng cáo, nhưng Tô Nhược Tuyết không còn nghe.
Cô ta đột ngột nhìn về phía bố mẹ.
“Mẹ!”
Nhân viên tư pháp bước tới, yêu cầu cô ta giữ trật tự.
“Mẹ, con là Nhược Tuyết.”
Nước mắt tràn xuống gương mặt mẹ Tô.
Lần này, bà đứng dậy.
“Nhược Tuyết.”
Chỉ một tiếng gọi khiến người sắp bị đưa đi lập tức dừng lại.
Mẹ Tô vịn tay vào thành ghế để giữ mình đứng vững.
“Mẹ đã yêu thương con suốt hơn hai mươi năm.”
Tô Nhược Tuyết nhìn bà, ánh mắt bừng lên một tia hy vọng.
Nhưng câu nói tiếp theo đã dập tắt hy vọng ấy.
“Chính vì từng xem con là con gái ruột, mẹ càng không thể nói những gì con làm là đúng.”
“Mẹ…”
“Vãn Ninh không nợ con điều gì.”
Giọng mẹ Tô vỡ ra.
“Mẹ cũng không thể vì muốn cứu con mà bắt con bé tiếp tục trả giá.”
Sắc mặt Tô Nhược Tuyết trắng bệch.
Cô ta muốn nói thêm, nhưng nhân viên tư pháp đã đưa cô ta rời khỏi phòng xét xử.
Tiếng gọi “mẹ” cuối cùng vang lên ngoài cánh cửa rồi nhanh chóng bị ngăn lại.
Mẹ Tô ngồi xuống ghế.
Bố Tô đặt tay lên vai vợ. Gương mặt ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ lên khi nhìn cánh cửa vừa khép lại.
Bọn họ đã mất một người con gái.
Không phải trong ngày bản án được tuyên.
Mà từ khoảnh khắc Tô Nhược Tuyết quyết định chỉ khi chị gái chết, gia đình này mới hoàn toàn thuộc về mình.
Mưa đã nhẹ hơn khi mọi người rời khỏi tòa án.
Tô Vãn Ninh đứng dưới mái hiên, nhìn những vệt nước còn đọng trên bậc thềm.
Bố mẹ Tô đi đến phía sau cô.
Bố Tô lên tiếng:
“Vãn Ninh, phiên tòa đã kết thúc rồi.”
Cô quay lại.
“Vâng.”
“Chuyện bố mẹ muốn nói với con…”
Ông dừng lại khi thấy ánh mắt con gái.
Mẹ Tô nắm chặt quai túi.
“Nếu con chưa sẵn sàng, bố mẹ vẫn có thể chờ.”
Tô Vãn Ninh nhìn hai người trước mặt.
Mẹ cô đã gầy đi rất nhiều.
Tóc bố cô xuất hiện thêm không ít sợi bạc chỉ trong vài tháng.
Những tổn thương giữa họ chưa thể biến mất sau một bản án. Sự bỏ mặc, những lần bênh vực Tô Nhược Tuyết và khoảng cách suốt hơn hai mươi năm vẫn còn đó.
Nhưng lần đầu tiên, bố mẹ cô đã lựa chọn đối diện với sự thật mà không yêu cầu cô phải hy sinh để giữ lại vẻ ngoài của một gia đình.
“Ngày mai tôi sẽ về Tô gia.”
Mẹ Tô ngẩng lên.
Tô Vãn Ninh nhận ra cách xưng hô của mình vẫn còn xa cách. Cô khẽ siết tay trên đầu gậy rồi nói lại:
“Ngày mai con sẽ về.”
Hốc mắt mẹ Tô lập tức đỏ lên.
“Được.”
Bà gật đầu liên tục.
“Mẹ sẽ chờ con.”
Bố Tô quay mặt nhìn về phía sân tòa, giấu đi cảm xúc vừa xuất hiện trong mắt.
Tô Vãn Ninh không hứa mình sẽ tha thứ.
Cũng không nói mọi chuyện có thể trở lại như trước.
Bởi vì giữa họ chưa từng có một khoảng thời gian thật sự gọi là “trước đây” để quay về.
Nếu muốn trở thành một gia đình, bọn họ phải bắt đầu lại từ đầu.
Lục Cảnh Thâm đứng bên xe chờ cô.
Khi Tô Vãn Ninh bước xuống bậc thềm cuối cùng, anh đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô.
“Em đã nói chuyện với bố mẹ?”
“Ngày mai em sẽ về Tô gia.”
“Em đã quyết định rồi?”
“Ừ.”
“Vậy anh đưa em đi.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
“Đó là chuyện giữa em và bố mẹ.”
“Anh chỉ đưa em đến cửa.”
“Sau đó?”
“Anh chờ ở ngoài.”
Câu trả lời giống hệt ngày cô vào gặp Tô Nhược Tuyết.
Tô Vãn Ninh khẽ cười.
“Anh rất thích chờ ngoài cửa sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao lần nào cũng chờ?”
Lục Cảnh Thâm mở cửa xe cho cô.
“Bởi vì anh muốn người bên trong biết rằng chỉ cần bước ra, em sẽ nhìn thấy anh.”
Tô Vãn Ninh đứng yên trước cửa xe.
Mưa đã ngừng hẳn. Một giọt nước từ mép mái hiên rơi xuống vai áo Lục Cảnh Thâm, để lại một vệt sẫm nhỏ.
“Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Bản án đã tuyên rồi.”
“Còn thời hạn kháng cáo.”
“Anh đang cố trì hoãn câu hỏi đã hứa với em sao?”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Ngày mai em còn một chuyện cần giải quyết.”
“Sau ngày mai thì sao?”
“Sau ngày mai, anh sẽ hỏi.”
Tô Vãn Ninh ngồi vào xe rồi đặt cây gậy sang một bên.
Trước khi Lục Cảnh Thâm đóng cửa, cô nói:
“Em nhớ rất rõ anh còn nợ em một câu hỏi.”
“Anh biết.”
“Đừng để em phải nhắc lần thứ ba.”
Khóe môi anh hiện lên một nụ cười rất nhẹ.
“Được.”
Cánh cửa xe khép lại.
Bản án đã được tuyên.
Những người làm sai phải trả giá cho lựa chọn của mình.
Còn ngày mai, Tô Vãn Ninh sẽ trở về Tô gia.
Không phải để tranh giành một vị trí.
Cũng không phải để nhận lấy sự bù đắp có thể xóa bỏ quá khứ.
Cô trở về để quyết định mình muốn giữ lại điều gì trong phần đời đã giành lại được từ dưới vực sâu.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “15 – Bản Án”