Chín giờ sáng hôm sau, Tô Vãn Ninh có mặt tại cơ quan điều tra.
Cô vẫn phải dùng gậy khi đi những quãng đường dài. Trước khi rời căn hộ, Lục Cảnh Thâm đã kiểm tra thuốc, hỏi lại lịch tái khám rồi gọi cho điều dưỡng để xác nhận cô có thể ra ngoài trong bao lâu.
Tô Vãn Ninh đứng bên cạnh cửa, kiên nhẫn chờ anh nói chuyện xong.
“Bác sĩ cho phép em đi hai tiếng.”
“Anh biết.”
“Chúng ta đã đến đây rồi, anh không cần hỏi lại lần thứ ba.”
Lục Cảnh Thâm cất điện thoại vào túi áo.
“Anh không hỏi em.”
“Nhưng người bị anh hỏi vẫn đang báo cáo tình trạng của em.”
“Vì bệnh nhân không đáng tin.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
“Em đã làm gì?”
“Ba ngày trước, em nói chỉ đi từ sofa đến cửa sổ, sau đó tự mình đi thêm hai vòng quanh phòng khách.”
“Anh còn đếm sao?”
“Anh không đếm.” Lục Cảnh Thâm bình thản mở cửa. “Camera trong phòng khách có ghi thời gian.”
Tô Vãn Ninh khựng lại.
“Anh xem camera?”
“Điều dưỡng xem.”
Cô im lặng vài giây rồi chống gậy bước ra ngoài.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Sau khi chuyện này kết thúc, em sẽ đổi mật khẩu camera.”
Khóe môi anh khẽ động.
“Đợi chân em khỏi hẳn rồi tính.”
Một cuộc đối thoại ngắn ngủi khiến cảm giác căng thẳng trong lòng Tô Vãn Ninh dịu xuống đôi chút. Nhưng khi cánh cửa phòng gặp có giám sát xuất hiện trước mắt, nụ cười nhạt trên môi cô cũng biến mất.
Điều tra viên phụ trách vụ án đã chờ sẵn ở hành lang.
“Cuộc gặp sẽ được ghi âm và ghi hình toàn bộ. Cô Tô Nhược Tuyết đã được thông báo về việc này và vẫn giữ nguyên yêu cầu gặp cô.”
“Tôi hiểu.”
“Thời gian tối đa là ba mươi phút. Một điều tra viên sẽ ở trong phòng. Nếu xảy ra tranh cãi quá mức hoặc cô cảm thấy không ổn, cuộc gặp sẽ lập tức kết thúc.”
Tô Vãn Ninh gật đầu.
“Luật sư của cô ta đâu?”
“Đang ở phòng bên cạnh. Ông ấy đã khuyên thân chủ không nên thực hiện cuộc gặp, nhưng cô Tô Nhược Tuyết không thay đổi quyết định.”
Điều tra viên nhìn sang Lục Cảnh Thâm.
“Luật sư Lục có thể theo dõi qua camera tại phòng quan sát.”
“Không cần.” Tô Vãn Ninh nói. “Anh ấy đã hứa sẽ ở bên ngoài.”
Lục Cảnh Thâm không phản đối.
Anh chỉ đưa tay chỉnh lại cổ tay áo hơi lệch của cô rồi nói:
“Anh ở ngay ngoài cửa.”
“Em biết.”
“Nếu không muốn tiếp tục, em không cần giải thích.”
“Được.”
Tô Vãn Ninh đặt tay lên tay nắm cửa.
Phía sau, giọng Lục Cảnh Thâm vang lên lần nữa.
“Vãn Ninh.”
Cô quay lại.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô, không có lời ngăn cản, cũng không còn sự lo lắng quá mức như những lần trước.
“Không cần chứng minh điều gì với cô ta.”
Tô Vãn Ninh hiểu ý anh.
Cô đến đây không phải để chứng minh mình đã mạnh mẽ hơn.
Càng không cần dùng sự bình tĩnh của bản thân để giành chiến thắng trước một người đã thất bại.
“Em chỉ muốn kết thúc.”
“Vậy thì vào đi.”
Căn phòng không lớn.
Một chiếc bàn cố định được đặt ở giữa, hai bên là hai chiếc ghế. Trên trần có camera, góc phòng còn đặt thêm một thiết bị ghi âm. Một điều tra viên ngồi cách đó không xa, trước mặt là biên bản xác nhận hai bên tự nguyện tham gia cuộc gặp.
Tô Nhược Tuyết đã ngồi ở phía đối diện.
Chỉ qua một đêm, cô ta dường như gầy đi rất nhiều. Mái tóc không còn được chăm chút cẩn thận, gương mặt nhợt nhạt, dưới mắt xuất hiện một quầng thâm rõ rệt.
Không có lớp trang điểm tinh tế.
Không có váy áo phù hợp với thân phận tiểu thư Tô gia.
Càng không còn vẻ mong manh khiến người khác theo bản năng muốn bảo vệ.
Khi nhìn thấy Tô Vãn Ninh bước vào, ánh mắt cô ta lập tức dừng lại trên cây gậy trong tay cô.
Đây không phải lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Tô Vãn Ninh sau vụ tai nạn.
Trong bệnh viện, Tô Nhược Tuyết từng nhiều lần ngồi bên giường, nắm lấy tay cô rồi đỏ mắt gọi một tiếng “chị”. Nhưng khi ấy, Tô Vãn Ninh vẫn phải nằm bất động, ngay cả việc ngồi dậy cũng cần người giúp đỡ.
Còn hiện tại, cô đã có thể tự mình bước vào căn phòng này.
“Chị hồi phục nhanh hơn em tưởng.”
Tô Vãn Ninh kéo ghế, chậm rãi ngồi xuống.
“Em đã đến bệnh viện thăm chị nhiều lần. Chẳng phải nên biết rõ sao?”
“Lúc đó chị còn phải nằm trên giường.”
“Còn bây giờ chị đã có thể tự đi đến gặp em.”
Tô Nhược Tuyết nhìn cô không chớp mắt.
“Chị muốn chứng minh điều gì?”
“Chị không cần chứng minh.”
Tô Vãn Ninh đặt cây gậy bên cạnh ghế.
“Việc chị còn sống đã là sự thật.”
Sự bình tĩnh của Tô Vãn Ninh khiến ánh mắt Tô Nhược Tuyết thay đổi.
Tô Nhược Tuyết nhìn cô không chớp mắt, như thể vẫn muốn tìm kiếm dấu vết của người phụ nữ gần chết trong chiếc xe dưới vực.
“Em từng nghĩ cho dù chị sống sót, chị cũng không thể tỉnh lại.”
“Em thất vọng sao?”
“Chị muốn nghe câu trả lời thế nào?”
“Tùy em.”
Sự bình tĩnh của Tô Vãn Ninh khiến ánh mắt Tô Nhược Tuyết thay đổi.
Trước đây, chỉ cần cô ta đỏ mắt hoặc hạ giọng, Tô Vãn Ninh sẽ theo thói quen nhường một bước. Nếu giữa hai người xuất hiện mâu thuẫn, người chủ động kết thúc tranh cãi cũng luôn là Tô Vãn Ninh.
Nhưng người đang ngồi trước mặt cô ta lúc này không còn ý định dỗ dành bất kỳ ai.
Tô Nhược Tuyết khẽ cười.
“Em biết chị sẽ đến.”
“Tại sao?”
“Bởi vì chị luôn muốn có một câu trả lời.”
“Những câu trả lời chị cần đều đã nằm trong bản ghi âm.”
“Chị không muốn biết vì sao em làm như vậy sao?”
Tô Vãn Ninh nhìn cô ta.
“Vì em sợ mất vị trí trong Tô gia, sợ bố mẹ chia tình thương cho chị, sợ mười lăm phần trăm cổ phần được chuyển sang tên chị. Còn gì nữa không?”
Nụ cười trên môi Tô Nhược Tuyết cứng lại.
“Đó là những gì Trần Khải nói?”
“Là những gì chính em đã nói.”
“Em chưa từng nhận tội.”
“Phủ nhận trước điều tra viên không có nghĩa những lời em từng nói sẽ biến mất.”
Tô Nhược Tuyết siết hai bàn tay dưới mép bàn.
“Vậy chị đến đây làm gì?”
“Để xem em muốn gì ở chị.”
Câu trả lời trực tiếp khiến Tô Nhược Tuyết im lặng.
Trong vài giây ngắn ngủi, căn phòng chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rất khẽ.
Cuối cùng, Tô Nhược Tuyết lên tiếng:
“Em muốn chị viết một lá thư xin giảm nhẹ.”
Tô Vãn Ninh không tỏ ra bất ngờ.
“Vì vậy em muốn gặp chị?”
“Chị là người bị hại. Nếu chị nói không muốn truy cứu đến cùng, thái độ của chị ít nhiều sẽ có tác dụng.”
“Xem ra em đã hỏi luật sư rồi.” Tô Vãn Ninh nói.
“Em chỉ đang cố tự cứu mình.” Tô Nhược Tuyết không phủ nhận.
“Từng có ba lần chị cũng cố tự cứu mình.”
Giọng Tô Vãn Ninh không lớn, nhưng đủ khiến sắc mặt người đối diện trở nên khó coi.
“Một lần trong căn phòng có ly sữa bị bỏ thuốc. Một lần dưới chân cầu thang. Một lần trên đường Vọng Sơn.”
Cô đặt tay lên cây gậy.
“Em không cho chị bất kỳ cơ hội nào. Hiện tại, em dựa vào đâu để yêu cầu chị cho em một cơ hội?”
“Em có thể rời khỏi Tô gia.”
“Hiện tại đó không còn là thứ em có thể dùng để trao đổi.”
“Em sẽ không tranh cổ phần.”
“Số cổ phần ấy vốn chưa từng thuộc về em.”
“Em có thể đi thật xa, không bao giờ xuất hiện trước mặt chị nữa.”
Tô Vãn Ninh nhìn cô ta thật lâu.
“Em vẫn chưa hiểu.”
“Hiểu chuyện gì?”
“Đây không phải cuộc tranh giành giữa chị và em.”
Tô Vãn Ninh chậm rãi nói:
“Chị không cần em nhường vị trí trong Tô gia. Không cần em bố thí tình cảm của bố mẹ. Càng không cần đổi sự biến mất của em lấy một phần tài sản.”
“Em đã cố giết người. Em phải chịu trách nhiệm không phải vì chị muốn thắng em, mà vì đó là cái giá của việc em đã làm.”
Tô Nhược Tuyết dựa lưng vào ghế.
Vẻ yếu đuối ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo quen thuộc từng xuất hiện trong bản ghi âm.
“Chị nói nghe thật dễ dàng.”
“Từ đầu đến cuối, người được lựa chọn vẫn luôn là chị. Chỉ cần trở về, chị lập tức có thể trở thành con gái ruột của Tô gia. Cho dù chị lạnh nhạt hay tránh né, bố mẹ vẫn tìm mọi cách bù đắp cho chị.”
“Còn em thì sao?”
Giọng cô ta bắt đầu run lên.
“Em phải làm một đứa con ngoan suốt hơn hai mươi năm. Em phải nhớ mẹ thích hoa gì, bố uống loại trà nào, phải biết lúc nào nên cười, lúc nào nên im lặng. Em phải trở thành người mà bọn họ mong muốn, bởi vì em biết mình không có quan hệ máu mủ.”
“Chị chẳng cần làm gì cả.”
“Chỉ cần chị xuất hiện, những gì em cố gắng suốt hai mươi năm lập tức trở nên không đáng kể.”
Tô Vãn Ninh không ngắt lời.
Cô từng muốn nghe những suy nghĩ thật sự của Tô Nhược Tuyết.
Hiện tại, khi mỗi lời oán hận đều được nói ra rõ ràng, cô lại không cảm thấy nhẹ nhõm hay phẫn nộ như tưởng tượng.
Chỉ có một sự mệt mỏi rất sâu.
“Em cho rằng bố mẹ yêu thương em vì em luôn làm đúng mọi chuyện sao?” cô hỏi.
Tô Nhược Tuyết không trả lời.
“Chị từng sống hơn hai mươi năm mà không biết bố mẹ ruột của mình là ai. Khi trở về Tô gia, điều khiến chị không thể hòa nhập không phải vì em đã chiếm vị trí của chị.”
“Chị không biết phải gọi họ thế nào. Không biết nên nói gì trong bữa cơm. Không biết có nên bước vào căn phòng họ chuẩn bị cho mình hay không.”
Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Chị cũng từng sợ.”
“Nhưng chị không vì thế mà muốn em chết.”
“Chị không giống em.”
“Phải. Chị không giống em.”
Tô Vãn Ninh không phủ nhận.
“Bởi vì khi cảm thấy bất an, chị lựa chọn giữ khoảng cách. Còn em lựa chọn giết người.”
Bàn tay Tô Nhược Tuyết siết chặt đến mức móng tay gần như cắm vào da.
“Chị đang lên mặt dạy dỗ em?”
“Không. Chị chỉ đang nói rằng những gì em từng trải qua không thể biến thành lý do cho những việc em đã làm.”
“Chị có tư cách gì?”
“Vì người suýt chết ba lần là chị.”
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Điều tra viên ngồi ở góc phòng không hề xen vào, chỉ thỉnh thoảng ghi lại thời gian của những câu nói quan trọng.
Tô Nhược Tuyết nhìn camera trên trần rồi bất ngờ bật cười.
“Chị vẫn cẩn thận như vậy.”
“Ý em là gì?”
“Chị đến đây khi biết mọi lời nói đều được ghi lại. Chị muốn em mất kiểm soát, muốn em nói thêm điều gì đó bất lợi cho mình.”
“Người yêu cầu cuộc gặp là em.”
“Nhưng người chuẩn bị sẵn mọi thứ lại là chị.”
Tô Vãn Ninh nhìn vẻ oán hận trên gương mặt cô ta.
“Chị không cần chuẩn bị.”
“Em có nói hay không cũng không còn thay đổi được những chứng cứ đã có.”
“Chị thật sự cho rằng mình thắng rồi sao?”
“Chị chưa từng coi đây là một trò chơi.”
“Nhưng chị đã lừa tất cả mọi người.”
Tô Nhược Tuyết đột ngột nghiêng người về phía trước.
“Chị nhớ lại từ lúc nào?”
Ánh mắt Tô Vãn Ninh hơi dừng lại.
Cuối cùng, câu hỏi mà Tô Nhược Tuyết thật sự muốn biết đã xuất hiện.
“Ngay từ khi tỉnh lại.”
Đồng tử Tô Nhược Tuyết co lại.
“Không thể.”
“Chị nhớ cuộc gọi. Nhớ chiếc xe mất phanh. Cũng nhớ em đã thừa nhận những chuyện trước đó.”
“Vậy tại sao chị nói mình không nhớ?”
“Bởi vì lúc đó chị không có chứng cứ.”
Giọng Tô Vãn Ninh vẫn bình tĩnh.
“Chiếc điện thoại không được tìm thấy. Hệ thống phanh gần như bị phá hủy. Những người liên quan đều chỉ biết một phần kế hoạch, còn em vẫn ở Tô gia với thân phận em gái luôn quan tâm chị.”
“Nếu chị nói ra ngay, em sẽ làm gì?”
Tô Nhược Tuyết không trả lời.
“Em sẽ tìm cách xóa những dấu vết còn lại. Có thể em sẽ ép Hứa Dao rời khỏi thành phố sớm hơn, bảo Trần Khải xử lý Chu Hạo, hoặc tiếp tục tìm một cơ hội khác để khiến chị vĩnh viễn không thể lên tiếng.”
“Cho nên chị giả vờ mất trí nhớ.”
“Phải.”
“Chị nhìn em khóc trước mặt chị, nhìn bố mẹ tin rằng em thật lòng lo lắng cho chị, nhưng vẫn im lặng?”
“Phải.”
“Chị còn để em vào phòng bệnh.”
“Vì chị cần em tin rằng kế hoạch đã thành công.”
Sắc mặt Tô Nhược Tuyết trắng bệch.
Cô ta từng nhiều lần tự hỏi Tô Vãn Ninh đã nhớ được bao nhiêu. Mỗi câu hỏi ở phòng bệnh, mỗi lần cố nhắc đến vụ tai nạn đều nhằm thăm dò phản ứng của người nằm trên giường.
Cô ta cho rằng sự lo lắng của mình đã được che giấu hoàn hảo.
Nhưng hóa ra người bị cô ta thăm dò cũng đang quan sát từng phản ứng của cô ta.
“Vậy những lúc chị tỏ ra yếu đuối…”
“Chị thật sự bị thương.”
Tô Vãn Ninh ngắt lời.
“Chị thật sự đau, thật sự không thể đi lại và cũng thật sự đã tỉnh dậy sau khi trái tim đã ngừng đập.”
“Điều duy nhất chị che giấu là ký ức về cuộc gọi.”
“Lục Cảnh Thâm giúp chị?”
“Không liên quan đến câu hỏi giữa chị và em.”
“Anh ta biết từ đầu?”
“Cảnh Thâm biết khi chị quyết định có thể tin tưởng anh ấy.”
Cách cô gọi tên anh khiến ánh mắt Tô Nhược Tuyết thoáng thay đổi.
“Chị tin anh ta nhưng không tin bố mẹ.”
“Cảnh Thâm chưa từng yêu cầu chị bỏ qua bất kỳ dấu hiệu nào chỉ để giữ sự yên ổn cho một gia đình.”
“Chị đang trách bố mẹ?”
“Chị không cần dùng em để trách họ.”
“Nhưng chị biết nếu em bị kết tội, bố mẹ sẽ đau khổ thế nào không?”
Cuối cùng, Tô Nhược Tuyết lại nhắc đến vợ chồng Tô gia.
Giọng nói của cô ta dịu xuống, mang theo vẻ nghẹn ngào từng khiến mẹ Tô mềm lòng không biết bao nhiêu lần.
“Mẹ đã nuôi em hơn hai mươi năm. Bà ấy vẫn xem em là con gái. Nếu em phải ở trong tù, bà ấy sẽ sống thế nào?”
“Bố cũng vậy. Ông ấy không thể chịu nổi việc Tô gia trở thành đề tài bàn tán.”
“Chị đã trở về rồi. Chị có cổ phần, có bố mẹ, còn có Lục Cảnh Thâm ở bên cạnh. Chị đã có tất cả những gì mình muốn.”
“Chị nhất định phải đẩy em đến đường cùng sao?”
Tô Vãn Ninh nhìn người trước mặt.
Nếu là trước đây, những câu nói này có lẽ sẽ khiến cô dao động.
Không phải vì cô muốn bảo vệ Tô Nhược Tuyết, mà vì cô sợ bố mẹ phải đau khổ giữa hai người con gái.
Nhưng hiện tại, cô đã hiểu sự nhường nhịn không có giới hạn chỉ khiến kẻ làm sai tin rằng mọi người đều phải tiếp tục trả giá thay cho mình.
“Người đẩy em đến đây không phải chị.”
“Chị chỉ cần viết một lá thư.”
“Sau đó thì sao?”
“Em sẽ nhận mức xử lý nhẹ hơn.”
“Chị đang hỏi sau đó em sẽ làm gì.”
Tô Nhược Tuyết im lặng.
“Em có thật sự hối hận vì đã muốn giết chị không?”
“Em…”
“Hay em chỉ hối hận vì chị đã sống và chiếc điện thoại được tìm thấy?”
Không có câu trả lời.
Tô Vãn Ninh đã hiểu.
“Đến lúc này, em vẫn dùng bố mẹ làm lý do để chị cứu em.”
Cô chậm rãi lắc đầu.
“Em nói chị cướp đi tình thương của họ, nhưng chính em chưa từng thật sự quan tâm họ sẽ đau khổ thế nào.”
“Nếu thật sự quan tâm, em đã không đặt nỗi sợ mất vị trí của mình lên trên nỗi đau mà họ sẽ phải chịu.”
“Em biết nếu chị chết, họ sẽ mất đi đứa con gái vừa tìm lại được. Nhưng em vẫn muốn chị chết.”
Sự nghẹn ngào trên gương mặt Tô Nhược Tuyết dần biến mất.
“Chị đừng nói như thể mình hiểu em.”
“Chị không hiểu.”
Tô Vãn Ninh thừa nhận.
“Chị không hiểu vì sao một người đã có được tình yêu thương suốt hơn hai mươi năm lại cho rằng chỉ cần người khác nhận được một phần, tất cả những gì mình từng có sẽ trở nên vô nghĩa.”
“Bởi vì chị chưa từng ở vị trí của em.”
“Và em cũng chưa từng ở vị trí của chị.”
Tô Vãn Ninh đặt một tay lên vết sẹo bên thái dương.
“Nhưng chúng ta không cần đổi vị trí cho nhau mới biết giết người là sai.”
Ánh mắt Tô Nhược Tuyết dừng trên vết sẹo ấy.
Một lúc lâu sau, cô ta bất ngờ hỏi:
“Chị có biết vì sao đêm đó em gọi bằng số điện thoại của mình không?”
Tô Vãn Ninh không nói gì.
“Những lần liên lạc với Trần Khải, em luôn dùng điện thoại khác. Em biết cách che giấu cuộc gọi, biết không nên để thiết bị kết nối với số đứng tên mình.”
Tô Nhược Tuyết nhìn thẳng vào cô.
“Nhưng cuộc gọi cho chị, em cố ý dùng số cá nhân.”
Điều tra viên ngồi ở góc phòng lập tức ngẩng đầu.
Luật sư của Tô Nhược Tuyết từng nhiều lần yêu cầu cô ta không được giải thích về thiết bị thực hiện cuộc gọi. Nhưng lúc này, cô ta dường như không còn quan tâm lời nói của mình sẽ được sử dụng thế nào.
“Vì sao?” Tô Vãn Ninh hỏi.
“Vì em muốn chị biết.”
Trên môi Tô Nhược Tuyết xuất hiện một nụ cười rất nhạt.
“Em không muốn đến lúc chết chị vẫn cho rằng đó chỉ là một tai nạn.”
“Tại sao?”
“Bởi vì em muốn chị biết người thắng là em.”
Giọng nói ấy rất khẽ, nhưng mỗi chữ đều được thiết bị ghi âm thu lại rõ ràng.
“Em muốn chị nhìn thấy tên em trên màn hình. Muốn chị nghe chính miệng em nói rằng ly sữa, cầu thang và chiếc xe đều do em sắp đặt.”
“Em muốn trong khoảnh khắc cuối cùng, chị phải hiểu tất cả sự nhường nhịn của mình đều vô nghĩa.”
Tô Vãn Ninh nhìn cô ta.
Đây mới là Tô Nhược Tuyết trong cuộc gọi đêm đó.
Không có nước mắt.
Không có hối hận.
Chỉ có sự đắc ý của một người từng tin rằng mình có quyền quyết định ai được sống, ai phải chết.
“Em nghĩ chiếc điện thoại sẽ bị phá hủy cùng chị.” Tô Vãn Ninh nói.
“Phải.”
Tô Nhược Tuyết không phủ nhận.
“Em đã xóa lịch sử cuộc gọi trên máy của mình. Chiếc xe rơi xuống vực, điện thoại của chị cũng sẽ biến mất. Dù nhà mạng có lưu cuộc gọi, nó cũng chỉ chứng minh hai chị em từng nói chuyện.”
“Không ai có thể biết nội dung.”
“Nhưng chị đã ghi âm.”
Nụ cười trên môi cô ta biến mất.
“Chị luôn giả vờ không tranh giành, nhưng đến lúc sắp chết vẫn không quên tính toán.”
“Chị ghi âm để tự cứu mình.”
“Chị biết mình không thể sống.”
“Chị không biết.”
Giọng Tô Vãn Ninh chậm rãi nhưng rõ ràng.
“Nhưng cho dù chị không sống, chị cũng không muốn cái chết của mình bị biến thành một vụ tai nạn.”
“Em đã thắng.”
Tô Nhược Tuyết đột ngột cao giọng.
“Đêm đó chị đã thua. Chị không giữ được chiếc xe, không thể trở về Tô gia, còn phải nghe em nói lời tạm biệt.”
“Chị đã rơi xuống vực.”
“Trái tim chị cũng từng ngừng đập.”
“Chị đáng lẽ đã chết!”
Điều tra viên lập tức đứng lên, nhưng Tô Vãn Ninh giơ tay, ra hiệu mình vẫn ổn.
Cô nhìn gương mặt gần như méo đi vì oán hận của Tô Nhược Tuyết.
“Nhưng chị đã sống.”
Bốn chữ khiến toàn bộ căn phòng yên lặng.
Tô Vãn Ninh không nói bằng giọng của một người chiến thắng.
Cô chỉ đang nhắc lại một sự thật.
Chiếc xe đã lao xuống vực.
Cơ thể cô đầy thương tích.
Trái tim cô từng ngừng đập.
Nhưng cô vẫn sống.
Còn kế hoạch mà Tô Nhược Tuyết cho rằng hoàn hảo đã để lại từng dấu vết, từng lời khai và cuối cùng là chính giọng nói của cô ta.
“Em gọi bằng số của mình chỉ vì muốn chị biết người hại chị là ai.” Tô Vãn Ninh nói. “Em tin rằng người chết không thể lên tiếng.”
Cô nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
“Nhưng chiếc điện thoại đã nói thay chị.”
Sắc mặt Tô Nhược Tuyết trắng bệch.
“Không…”
“Cuộc gọi em dùng để tuyên bố mình chiến thắng đã trở thành chứng cứ đưa em đến đây.”
“Chị im đi.”
“Người phá phanh đã khai.”
“Im đi!”
“Người dụ chị ra ngoài cũng đã khai. Trần Khải giao nộp bản ghi âm, còn chiếc điện thoại dưới vực giữ lại lời thú nhận của em.”
Tô Nhược Tuyết đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế phía sau đổ xuống sàn, phát ra một tiếng động lớn.
“Chị đã cướp hết mọi thứ của em!”
Điều tra viên lập tức bước tới, nhưng Tô Nhược Tuyết không thể tiến thêm. Hai bàn tay cô ta chống lên mép bàn, toàn thân run lên vì tức giận.
“Nếu chị không trở về, em vẫn là con gái duy nhất của Tô gia!”
“Bố mẹ sẽ không nghi ngờ em!”
“Trần Khải cũng không có cơ hội ép em đưa tiền!”
“Tất cả đều bắt đầu từ chị!”
Tô Vãn Ninh vẫn ngồi yên.
“Không.”
“Chính chị!”
“Chị không cướp gia đình của em.”
Giọng Tô Vãn Ninh vang lên giữa căn phòng hỗn loạn.
“Em từng có bố mẹ yêu thương mình như con ruột. Từng có một gia đình và cuộc sống mà rất nhiều người không thể có được.”
“Nhưng em cho rằng chỉ khi chị chết, những thứ ấy mới thật sự thuộc về em.”
“Người phá hủy tất cả không phải chị.”
Cô dừng lại.
“Là em.”
Tô Nhược Tuyết nhìn cô chằm chằm.
Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy lần đầu tiên xuất hiện một thứ gần giống hoảng loạn.
Có lẽ đến tận lúc này, cô ta mới thật sự nhận ra dù Tô Vãn Ninh chưa từng trở về, những gì được xây dựng trên sự chiếm hữu và sợ hãi cũng không thể tồn tại mãi mãi.
Cô ta đã có một gia đình.
Nhưng chính tay cô ta biến tình yêu thương thành lý do giết người.
Điều tra viên dựng lại chiếc ghế rồi yêu cầu Tô Nhược Tuyết ngồi xuống.
“Cuộc gặp sẽ kết thúc tại đây.”
“Chưa.”
Tô Nhược Tuyết cố giữ lấy mép bàn.
“Tôi còn chưa nói xong.”
Điều tra viên nhìn sang Tô Vãn Ninh.
Cô chậm rãi đứng dậy, cầm lấy cây gậy bên cạnh.
“Nhưng chị đã nói xong rồi.”
Tô Nhược Tuyết nhìn cô.
“Chị không muốn biết em có từng hối hận không sao?”
Tô Vãn Ninh dừng bước.
“Em có không?”
Đôi môi Tô Nhược Tuyết khẽ động.
Rất lâu sau, cô ta mới nói:
“Em hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại ấy.”
Không phải hối hận vì ly sữa có độc.
Không phải vì tay vịn cầu thang bị nới lỏng.
Cũng không phải vì chiếc xe đã lao xuống vực.
Điều cô ta hối hận chỉ là đã để lại chứng cứ.
Tô Vãn Ninh không còn gì muốn hỏi.
Cô quay lưng bước về phía cửa.
Phía sau, giọng Tô Nhược Tuyết bỗng vang lên:
“Chị có hận em không?”
Bàn tay Tô Vãn Ninh đặt trên tay nắm cửa.
“Có.”
Câu trả lời thẳng thắn khiến người phía sau khựng lại.
“Chị từng hận em đến mức chỉ cần nhắm mắt cũng nghe thấy giọng em trong cuộc gọi. Chị từng nghĩ nếu không thể tìm lại chiếc điện thoại, sự thật sẽ mãi mãi bị chôn dưới vực.”
“Nhưng hiện tại thì sao?”
“Hiện tại, chị sẽ không để phần đời còn lại của mình chỉ dùng để hận em.”
Tô Vãn Ninh quay đầu nhìn cô ta lần cuối.
“Em sẽ chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.”
“Còn chị sẽ tiếp tục sống.”
Cánh cửa mở ra.
Tô Vãn Ninh bước ra ngoài mà không quay lại thêm lần nào nữa.
Lục Cảnh Thâm đứng ngay bên ngoài cửa.
Anh không hỏi cuộc gặp diễn ra thế nào, cũng không lập tức kiểm tra xem cô có bị ảnh hưởng hay không.
Anh chỉ nhìn gương mặt cô trong vài giây rồi đưa tay ra.
Tô Vãn Ninh nhìn bàn tay ấy.
“Anh sợ em ngã sao?”
“Anh sợ em cố tỏ ra mình không cần ai đỡ.”
“Em có gậy.”
“Gậy không biết mở cửa thang máy.”
Lý do không hề thuyết phục.
Nhưng Tô Vãn Ninh vẫn đặt tay mình vào tay anh.
Những ngón tay Lục Cảnh Thâm khép lại, không quá chặt, vừa đủ để giữ cô đứng vững.
Hai người đi dọc theo hành lang.
Đến trước thang máy, anh mới hỏi:
“Đã kết thúc chưa?”
“Rồi.”
“Cô ta nói gì?”
“Cô ta muốn em viết thư xin giảm nhẹ.”
“Em từ chối?”
“Anh biết em sẽ từ chối mà.”
“Anh biết.” Lục Cảnh Thâm nhấn nút thang máy. “Nhưng anh vẫn muốn nghe em nói.”
Tô Vãn Ninh nhìn cánh cửa kim loại trước mặt.
“Em đã từ chối.”
“Còn chuyện khác?”
“Cô ta thừa nhận đã cố ý dùng số điện thoại cá nhân gọi cho em.”
Ánh mắt Lục Cảnh Thâm lập tức thay đổi.
“Cô ta nói muốn em biết người hại mình là ai. Cô ta tin em sẽ chết, điện thoại cũng bị phá hủy, nên không cần che giấu số gọi đến.”
“Cuộc gặp có ghi âm không?”
“Có.”
“Điều tra viên sẽ xử lý phần còn lại.”
“Ừ.”
Cửa thang máy mở ra.
Tô Vãn Ninh vừa bước vào thì đầu gối đột nhiên mềm đi. Cảm giác mất sức chỉ thoáng qua, nhưng Lục Cảnh Thâm đã lập tức đỡ lấy eo cô.
“Vãn Ninh.”
“Em không sao.”
“Câu này hôm nay đã hết hiệu lực.”
Anh giữ cô đứng vững rồi ấn nút đóng cửa.
Tô Vãn Ninh không phản đối nữa.
Cô tựa lưng vào thành thang máy, bàn tay vẫn nằm trong tay anh.
“Lúc ở trong đó, em đã nghĩ mình sẽ rất tức giận.”
“Nhưng em không giận?”
“Có. Chỉ là không giống trước.”
Cô chậm rãi nói:
“Trước đây, em muốn cô ta thừa nhận tất cả vì em sợ không ai tin mình. Hiện tại, cho dù cô ta tiếp tục phủ nhận, sự thật cũng không thay đổi.”
“Em không còn cần câu trả lời của cô ta nữa.”
“Đó là lý do em vào gặp cô ta?”
“Có lẽ em chỉ muốn tận mắt nhìn xem cô ta còn có thể khiến em sợ hãi hay không.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Kết quả thế nào?”
“Không thể.”
Lần đầu tiên từ khi bước ra khỏi phòng, Tô Vãn Ninh khẽ cười.
“Em không còn sợ cô ta nữa.”
Cửa thang máy mở ra ở tầng một.
Lục Cảnh Thâm không lập tức bước ra.
Anh nhìn cô thật lâu rồi nói:
“Vậy là đủ.”
Hai người vừa đi đến sảnh chính thì nhìn thấy bố mẹ Tô.
Bọn họ ngồi ở hàng ghế gần cửa, dường như đã chờ từ rất lâu. Bố Tô vẫn mặc bộ vest thường dùng khi đến công ty, nhưng cà vạt bị lệch, mái tóc cũng không còn chỉnh tề như mọi ngày.
Mẹ Tô ngồi bên cạnh, hai tay ôm chặt chiếc túi đặt trên đầu gối.
Khi nhìn thấy Tô Vãn Ninh, bà lập tức đứng dậy.
“Vãn Ninh.”
Bước chân cô dừng lại.
Mẹ Tô nhìn bàn tay Lục Cảnh Thâm đang đỡ lấy con gái, sau đó nhìn sang cây gậy cùng dáng đi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục của cô.
Hốc mắt bà nhanh chóng đỏ lên.
“Con vừa gặp Nhược Tuyết sao?”
“Vâng.”
“Con bé…”
Mẹ Tô định hỏi điều gì đó, nhưng cuối cùng không thể nói hết câu.
Có lẽ bà muốn biết Tô Nhược Tuyết đã nói gì.
Có lẽ bà muốn hỏi con gái nuôi có thật sự thừa nhận những việc đã làm hay không.
Nhưng bất kỳ câu hỏi nào lúc này cũng trở nên quá tàn nhẫn đối với người vừa bước ra khỏi cuộc đối mặt ấy.
Bố Tô tiến lên một bước.
“Cảnh sát gọi bố mẹ đến bổ sung lời khai về vụ ngộ độc và lần ngã cầu thang.”
“Tôi biết.”
Cách xưng hô của Tô Vãn Ninh khiến gương mặt ông cứng lại.
Trước đây, cô vẫn gọi một tiếng “bố” dù còn xa lạ.
Hiện tại, khoảng cách ấy đã hiện rõ trong từng lời nói.
“Vãn Ninh, bố mẹ muốn nói chuyện với con.”
“Không phải hôm nay.”
Mẹ Tô vội vàng lên tiếng:
“Mẹ không muốn ép con. Mẹ chỉ…”
Giọng bà nghẹn lại.
“Mẹ xin lỗi.”
Ba chữ rất khẽ.
Không đủ để xóa đi những gì đã xảy ra.
Nhưng cũng là lần đầu tiên bà không tìm lý do giải thích cho Tô Nhược Tuyết, không nói hai người đều là con gái của mình và càng không yêu cầu Tô Vãn Ninh phải nghĩ cho gia đình.
Tô Vãn Ninh nhìn đôi mắt đỏ hoe của bà.
“Hiện tại con rất mệt.”
“Được.” Mẹ Tô lập tức gật đầu. “Con về nghỉ trước đi.”
“Sau khi sức khỏe ổn định hơn, chúng ta sẽ nói chuyện.”
“Được, mẹ sẽ chờ.”
Tô Vãn Ninh không nói thêm.
Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu với vợ chồng Tô gia rồi dìu cô đi về phía cửa.
Bên ngoài, ánh nắng buổi trưa rơi xuống bậc thềm.
Tô Vãn Ninh bước chậm, mỗi bước vẫn còn mang theo cảm giác đau âm ỉ từ những vết thương chưa lành. Nhưng con đường trước mặt bằng phẳng, không còn tiếng động cơ mất kiểm soát, không có hàng rào chắn hay vực sâu đang chờ phía trước.
Khi đến bên xe, cô bất ngờ dừng lại.
“Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Nếu lúc nãy em gọi anh, anh có vào không?”
“Có.”
“Cho dù điều tra viên ngăn lại?”
“Anh sẽ yêu cầu chấm dứt cuộc gặp rồi đưa em ra ngoài.”
“Em còn tưởng anh sẽ xông thẳng vào.”
Lục Cảnh Thâm mở cửa xe cho cô.
“Anh là luật sư.”
“Cho nên?”
“Anh biết cách đưa em ra ngoài mà không cần xông vào.”
Tô Vãn Ninh bật cười.
Âm thanh rất nhẹ, nhưng không còn sự nặng nề như khi bước vào tòa nhà.
Cô ngồi xuống ghế, chờ Lục Cảnh Thâm vòng sang phía bên kia. Khi anh vừa lên xe, cô đã chủ động đặt tay mình lên mu bàn tay anh.
Lục Cảnh Thâm khựng lại.
“Em mệt.” Cô nói.
“Anh đưa em về.”
“Em muốn ngủ một lát.”
“Ngủ đi.”
Tô Vãn Ninh tựa đầu vào ghế, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi tay anh.
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi cơ quan điều tra.
Cô nhắm mắt, không còn nghe thấy giọng nói của Tô Nhược Tuyết trong đêm Vọng Sơn.
Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, ký ức cuối cùng về vụ tai nạn không dừng ở câu “Tạm biệt, chị gái”.
Mà là lời cô đã nói trong căn phòng hôm nay.
Chị đã sống.
Và chị sẽ tiếp tục sống.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “13 – Người Chị Đã Sống”