Bánh xe lăn qua con đường lát đá, phát ra những tiếng va chạm đều đặn.
Trong khoang xe, không ai lên tiếng.
Tống Vy vẫn giữ chiếc gương trong lòng bàn tay. Lớp đồng lạnh đến mức đầu ngón tay nàng dần mất cảm giác, nhưng hình ảnh vừa xuất hiện trên mặt gương vẫn rõ ràng như đang diễn ra trước mắt.
Thẩm Chiêu Ninh nằm bất động dưới đất.
Tiểu Hồng kéo dải lụa quanh cổ nàng ấy.
Còn Tạ Cảnh Hoài đứng bên ngoài cửa.
Sau đó hắn bước vào, kiểm tra mạch rồi nói:
“Đưa nàng ta vào quan tài trước giờ Tý.”
Câu nói quá rõ ràng.
Khuôn mặt cũng không hề mơ hồ.
Nhưng chính vì hoàn chỉnh đến mức ấy, Tống Vy càng không thể lập tức tin tưởng.
“Tống Vy.”
Tạ Cảnh Hoài ngồi đối diện nàng trong xe ngựa.
“Nàng nhìn thấy gì?”
Nàng ngẩng lên.
“Đêm Thẩm Chiêu Ninh bị hại, đại nhân có từng tới Thanh Lan viện không?”
“Không.”
Câu trả lời không có chút do dự.
“Đại nhân chưa từng bước vào đó?”
“Trước khi nàng tỉnh lại, ta còn không biết Thanh Lan viện là nơi xảy ra chuyện.”
Chiếc gương trong tay Tống Vy lập tức lạnh buốt.
Sương trắng tràn lên từ hai vết nứt.
Thẩm Chiêu Ninh xuất hiện phía sau mặt gương. Nàng ấy nhìn Tạ Cảnh Hoài, vẻ hoảng loạn vẫn chưa tan.
“Nhưng ta nhìn thấy hắn.”
Giọng nàng ấy run lên.
“Hắn đứng bên ngoài khi Tiểu Hồng siết cổ ta. Sau đó hắn bước vào, kiểm tra mạch rồi bảo người đưa ta vào quan tài.”
Tống Vy không phủ nhận những gì nàng ấy nhìn thấy.
Nàng nhắm mắt, nhớ lại từng chi tiết vừa nhìn thấy.
Thanh Lan viện trong ký ức rất giống căn phòng thật.
Chiếc giường đặt sát tường phía đông. Tủ áo ở bên trái. Trên bàn có một bình sứ men trắng cắm vài nhành lan đã héo.
Nhưng phía sau Tạ Cảnh Hoài là một cánh cửa chạm hoa lan trắng.
Cửa Thanh Lan viện không có hình hoa lan.
Trên đó chỉ khắc những đốt trúc đơn giản.
Hoa lan trắng thuộc về Ngưng Hương viện, nơi Diệp Thanh Nhu từng sống.
Cũng chính là nơi Thẩm Chiêu Ninh từng trốn sau tấm bình phong, nhìn thấy Tạ Cảnh Hoài mười năm trước.
“Đại nhân đã từng đứng trước cửa phòng Diệp phu nhân phải không?”
“Đúng vậy.”
“Khi nào?”
“Mười năm trước.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn chiếc gương.
“Sau vụ cháy Bách Phúc ngân trang.”
Thẩm Chiêu Ninh khựng lại.
Một hình ảnh khác chậm rãi nổi lên giữa sương trắng.
Nàng ấy khi đó còn nhỏ, đang trốn sau tấm bình phong trong phòng mẫu thân.
Tạ Cảnh Hoài đứng bên ngoài cửa.
Hắn mặc quan phục màu xanh sẫm của một bình sự mới vào Đại Lý tự. Trên ống tay áo còn vết cháy do vừa rời khỏi hiện trường Bách Phúc ngân trang.
Phía sau hắn chính là cánh cửa chạm hoa lan trắng.
“Đây mới là ký ức thật.” Tống Vy nói.
Tần Dung không tạo ra một hình ảnh hoàn toàn xa lạ.
Bà ta lấy bóng dáng Tạ Cảnh Hoài trong ký ức mười năm trước của Thẩm Chiêu Ninh, chuyển hắn từ Ngưng Hương viện sang Thanh Lan viện.
Bộ quan phục được đổi màu.
Khuôn mặt được thay bằng dáng vẻ hiện tại.
Nhưng cánh cửa phía sau vẫn giữ nguyên hình hoa lan trắng.
“Bà ta lại ghép ký ức?” Thẩm Chiêu Ninh hỏi.
“Có khả năng.”
“Nhưng lần này ta còn nghe thấy giọng hắn.”
“Nhìn thấy và nghe thấy chưa đủ để chứng minh mọi thứ xảy ra cùng một thời điểm.”
Tống Vy quay sang người ngồi đối diện.
“Chiêu Ninh nói nàng ấy tận mắt nhìn thấy đại nhân.”
“Ta biết nàng ấy sẽ nói như vậy.”
“Vì sao?”
“Nếu người sửa ký ức chỉ muốn nàng nghi ngờ ta, một hình ảnh mơ hồ sẽ không đủ.”
Tạ Cảnh Hoài đưa tay gõ lên thành xe.
“Quay về Đại Lý tự.”
Phu xe bên ngoài lập tức đáp lời.
Tống Vy hơi nhíu mày.
“Đại nhân định làm gì?”
Tạ Cảnh Hoài nói. “Xem hồ sơ tối hôm khai quan trước.”
Bên ngoài rèm xe, hai kỵ mã của Hình bộ vẫn đi sát hai bên. Xa hơn phía sau là cỗ xe nhỏ của Ngự sử đài.
Tống Vy cất chiếc gương vào tay áo.
Tạ Cảnh Hoài chưa được khôi phục toàn bộ quyền hạn. Muốn mở kho hồ sơ, gọi phạm nhân hay điều động nhân lực, hắn đều phải thông qua người của Hình bộ.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa mọi chứng cứ họ kiểm tra hôm nay sẽ có người của cả Hình bộ lẫn Ngự sử đài cùng chứng kiến.
Lâm Tĩnh An sẽ khó lòng biến nó thành lời biện giải do riêng Đại Lý tự dựng nên.
Tạ Cảnh Hoài dừng ngoài cửa, trình bày yêu cầu kiểm tra với vị chủ sự Hình bộ đang phụ trách giám sát.
“Ta đề nghị kiểm tra lại hồ sơ theo dõi Thẩm phủ cùng biên bản đêm phát hiện Thẩm Chiêu Ninh trong quan tài.”
Vị chủ sự nhìn hắn.
“Lý do?”
“Dấu vết của số bạc cứu tế dẫn Đại Lý tự tới Bách Phúc ngân trang, sau đó tới Thẩm phủ. Những vật chứng vừa trình trước bệ hạ chứng minh có người đang cố thay đổi trình tự vụ án.”
Tạ Cảnh Hoài đặt thanh đao bên hông xuống bàn, nhưng không chạm tới hộp đựng công văn.
“Nếu muốn xác định phần nào đã bị can thiệp, trước hết phải dựng lại toàn bộ hành tung của những người liên quan trong đêm Thẩm đại cô nương bị đưa khỏi phủ.”
Vị chủ sự Hình bộ nhìn sang Ngự sử đài.
Viên giám sát gật đầu.
“Yêu cầu hợp lý.”
Lệnh mở kho được viết ngay tại chỗ.
Dấu của Hình bộ đóng xuống cuối công văn. Hai thư lại nhận lệnh, cùng người của Ngự sử đài tới kiểm tra khóa và niêm phong kho án.
Tạ Cảnh Hoài không đi theo.
Hắn đứng bên cạnh Tống Vy, bàn tay đặt hờ lên chuôi đao vừa được hoàng đế trả lại.
Không có quan ấn, hắn không thể tự mình mở kho, gọi phạm nhân hay điều động thuộc hạ.
Nhưng không ai ngăn được hắn nhìn vào hồ sơ sau khi Hình bộ cho phép.
Một lúc sau, hai hộp gỗ được đưa tới công đường.
Hộp thứ nhất ghi:
“Theo dõi đường đi của bạc cứu tế — Thẩm phủ.”
Hộp thứ hai ghi:
“Thẩm thị nghi tử — phát hiện tại bãi tha ma phía tây.”
Vị chủ sự Hình bộ tự tay mở khóa.
Bên trong hộp đầu tiên là những tờ ghi chép đã được đánh số theo ngày.
Tống Vy không cần đọc chúng để biết vì sao Tạ Cảnh Hoài xuất hiện ở bãi tha ma.
Nàng đã nghe chính hắn giải thích từ đêm đầu tiên.
Những trang giấy này chỉ có một tác dụng.
Xác định hắn ở đâu trước khi quan tài rời khỏi Thẩm phủ.
Trang ghi chép của đêm ấy nằm gần cuối.
Mạc Thanh là người viết.
“Trước khi trời tối, Tạ đại nhân cùng bốn thuộc hạ tới điểm theo dõi đối diện ngõ sau Thẩm phủ.”
“Nửa canh giờ sau, người trong phủ tắt bớt đèn ở Tây viện.”
“Đầu canh ba, có phu xe đưa một cỗ xe không treo đèn tang vào bằng cửa hông.”
“Sau đó Chu Toàn dẫn sáu người khiêng một cỗ quan tài từ cửa sau đi ra.”
“Không có giấy an táng. Không báo với nha môn. Không đi theo đường đưa tang thông thường.”
Dưới mỗi đoạn đều có ký hiệu của người phụ trách từng vị trí.
Một người quan sát cổng sau.
Hai người giữ đầu ngõ.
Mạc Thanh theo sát Tạ Cảnh Hoài.
Ngoài những ghi chép của Đại Lý tự còn có một tờ xác nhận từ đội tuần thành. Đêm ấy đang trong giờ giới nghiêm, đội tuần thành từng gặp nhóm người của Tạ Cảnh Hoài khi họ đuổi theo cỗ quan tài về phía tây.
Thời gian hoàn toàn khớp.
Từ lúc trời chưa tối hẳn đến khi quan tài rời khỏi Thẩm phủ, Tạ Cảnh Hoài luôn ở điểm theo dõi ngoài ngõ.
Sau đó hắn lập tức dẫn người đi theo.
Không có khoảng trống để hắn bước vào Thanh Lan viện.
Vị chủ sự Hình bộ đọc lại từng trang rồi nói:
“Những ghi chép này được lập trước khi vụ chôn sống bị phát hiện.”
“Không chỉ trước khi phát hiện.” Viên giám sát ngự sử nói. “Chúng còn được sao gửi cho đội tuần thành vào sáng hôm sau để giải trình việc người Đại Lý tự đi lại trong giờ giới nghiêm.”
Hai bên cùng giữ bản sao.
Muốn sửa thời gian, ít nhất phải đổi cả hồ sơ Đại Lý tự lẫn sổ tuần thành.
Tống Vy đặt trang giấy xuống.
“Có thể xác định Tạ đại nhân không vào Thẩm phủ trong khoảng thời gian ấy.”
Vị chủ sự nhìn nàng.
“Thẩm cô nương đặc biệt quan tâm tới việc này?”
“Có người đã làm giả chứng cứ để tố cáo Tạ đại nhân từng giúp Tần Dung.” Tống Vy đáp. “Nếu không xác định rõ hành tung của người điều tra, bất kỳ lời khai nào xuất hiện sau này cũng có thể tiếp tục đổ tội cho hắn.”
Nàng không nhắc tới chiếc gương.
Càng không nhắc tới Thẩm Chiêu Ninh.
Viên giám sát ngự sử ghi nguyên lời nàng vào biên bản.
Hộp hồ sơ thứ hai được mở ra.
Bên trong là lời khai của Chu Toàn, phu xe, sáu người khiêng quan cùng những thuộc hạ Đại Lý tự có mặt đêm ấy.
Danh sách áp giải được đặt ngay trên cùng.
Không thiếu một người.
Người đóng đinh bị cây trâm đâm thủng bàn tay cũng có tên trong đó. Bên cạnh tên hắn là ghi chú đã được đưa tới y quán băng bó trước khi lấy lời khai.
Tống Vy nhận ra nét mực cũ.
Nàng từng nhìn thấy Mạc Thanh lập danh sách này khi xe rời khỏi bãi tha ma.
Chu Toàn cùng những người khiêng quan bị áp giải ở phía sau. Không ai được phép quay lại Thẩm phủ báo tin.
Nàng không xem hồ sơ để xác nhận một chuyện mình chưa từng biết.
Nàng xem để tìm những lời đã được ghi lại trước khi Lâm Tĩnh An kịp bóp méo chúng.
Lời khai của người bị trâm đâm nằm ở trang thứ ba.
“Trong lúc đóng chiếc đinh thứ ba, một vật nhọn từ bên trong xuyên qua khe gỗ, đâm vào tay phải.”
“Sau đó trong quan tài vang lên nhiều tiếng gõ.”
“Chu quản gia nói người chết co rút tay chân, yêu cầu tiếp tục đóng đinh và lập tức hạ quan.”
Lời khai của người khiêng quan bên trái ghi:
“Nghe rõ Chu quản gia nói phải hạ quan trước canh tư.”
Một người khác khai:
“Khi người Đại Lý tự tới, Chu quản gia liên tục giục mau đưa quan tài xuống huyệt.”
Lời khai của Mạc Thanh nằm ở cuối.
“Tạ đại nhân phát hiện người đóng đinh bị thương ở tay, đồng thời nghe tiếng gõ từ bên trong quan tài.”
“Sau khi hỏi người bên trong có còn sống hay không, nhận được tiếng đáp rất yếu.”
“Lập tức ra lệnh mở quan.”
“Thuộc hạ cùng một người khác dùng đao bẩy đinh, đẩy nắp quan tài sang bên.”
“Người bên trong tự ngồi dậy, ho dữ dội nhưng còn tỉnh táo.”
Không có động tác kiểm tra mạch.
Không có câu “đưa nàng ta vào quan tài”.
Càng không có “trước giờ Tý”.
Vị chủ sự Hình bộ khép bản lời khai lại.
“Những người của Thẩm phủ đều ký nhận riêng. Chu Toàn cũng thừa nhận đã thúc giục hạ quan.”
Tống Vy nhìn dòng chữ “trước canh tư”.
Đây chính là phần âm thanh bị Lâm Tĩnh An lấy đi.
Bà ta đổi “hạ quan” thành “đưa vào quan tài”.
Đổi “trước canh tư” thành “trước giờ Tý”.
Cuối cùng đặt toàn bộ vào miệng Tạ Cảnh Hoài.
Nhưng suy luận ấy chỉ được giữ lại trong đầu nàng.
Trước mặt người của Hình bộ và Ngự sử đài, Tống Vy chỉ nói:
“Ta muốn kiểm tra lại cỗ quan tài.”
Vị chủ sự hỏi:
“Cỗ quan tài vẫn còn liên quan đến vụ án?”
“Người trong quan tài chưa chết, nhưng có kẻ biết rõ điều đó vẫn cố đóng đinh. Nó là vật chứng của một vụ mưu sát.”
Nàng nhìn hồ sơ Bách Phúc đặt bên cạnh.
“Cũng có thể liên quan đến nơi Tần Dung từng ẩn náu.”
Sau khi cân nhắc, vị chủ sự Hình bộ ban lệnh mở kho vật chứng.
Cỗ quan tài được cất ở gian nhà đá phía tây.
Mùi gỗ ẩm cùng hương liệu khâm liệm vẫn còn đọng bên trong, nhưng đã nhạt hơn rất nhiều so với đêm Tống Vy tỉnh lại.
Nắp quan dựng sát tường.
Những lỗ đinh bị bẩy rộng vẫn còn nguyên. Gần một khe gỗ có vệt máu đã chuyển thành màu nâu đen.
Máu của người bị cây trâm đâm trúng.
Tống Vy đeo bao tay vải, bước tới gần.
Phía bên trong nắp quan tài, gần vị trí đầu người nằm, có nhiều vết lõm nhỏ tập trung thành từng cụm.
Không phải dấu móng tay.
Cũng không phải vết gỗ tự nứt.
Nàng đặt đầu ngón tay lên một vết lõm.
Kích thước vừa bằng phần chuôi trâm bạc.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tống Vy vẫn nhớ cảm giác cánh tay nặng như đá. Mỗi lần nâng được cây trâm lên, nàng đều phải dùng toàn bộ sức lực còn lại.
Nàng không biết người bên ngoài có nghe thấy hay không.
Chỉ biết nếu dừng lại, mình sẽ bị chôn xuống.
“Đây là dấu nàng để lại?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.
“Phải.”
“Ta nghe thấy từ ngoài huyệt.”
“Ta đã gõ từ trước khi đại nhân tới.”
“Người Thẩm phủ cũng nghe thấy.”
“Cho nên Chu Toàn mới càng muốn hạ quan nhanh hơn.”
Tống Vy chuyển sang kiểm tra các khe ghép quanh nắp.
Gỗ đã khô nhưng một số vị trí vẫn phản sáng dưới ngọn đèn. Nàng dùng lưỡi dao mỏng cạo nhẹ, lấy ra một lớp chất gần như trong suốt.
Bên trong có vài hạt trắng cùng bụi xám rất nhỏ.
Nàng đưa mẫu vật tới gần ngọn đèn, chỉ hơ bằng hơi nóng.
Một mùi nhựa cây hơi cay lập tức bốc lên.
Tạ Cảnh Hoài nhận ra sắc mặt nàng thay đổi.
“Có gì?”
“Dầu tùng, vôi và tro gỗ.”
Mạc Thanh đứng phía sau nhìn sang.
“Giống thứ tìm thấy trên chiếc vòng F-17?”
“Cũng giống hỗn hợp ở cửa hầm Bách Phúc ngân trang.”
Tống Vy kiểm tra thêm những vị trí khác.
Lớp dầu không được quét đều trên mặt gỗ như cách người ta chống ẩm cho quan tài. Nó chỉ tập trung dọc theo khe nắp và quanh các lỗ đinh.
Mỗi chiếc đinh được đóng xuống sẽ xuyên qua lớp dầu ấy.
Khi nắp quan bị mở, tất cả những đường nối đều bị phá vỡ.
Vị chủ sự Hình bộ hỏi:
“Có thể chỉ là vật liệu bị dính trong lúc làm quan tài không?”
“Có thể.”
Tống Vy không kết luận quá sớm.
“Nhưng nếu là dầu chống ẩm, người ta sẽ quét mặt ngoài, không chỉ bôi bên trong khe ghép. Cần tìm thợ làm quan tài kiểm tra.”
Vị chủ sự lập tức bảo thư lại ghi lại vị trí lấy mẫu.
Hai phần vật chứng được niêm phong riêng.
Một phần giao cho Hình bộ.
Một phần do Ngự sử đài giữ để đối chiếu.
Tạ Cảnh Hoài đứng bên cạnh từ đầu đến cuối, không chạm vào sáp niêm phong.
Tống Vy cúi xuống kiểm tra đáy quan tài.
Bên dưới lớp vải lót có một vùng sẫm màu hình chữ nhật. Kích thước gần bằng chiếc gương đồng đang được nàng giấu trong áo.
Không thể xem đó là chứng cứ.
Một vật nặng đặt lâu trên lớp vải đều có thể để lại dấu tương tự.
Nhưng nàng biết chiếc gương từng nằm ở vị trí ấy.
Cũng biết Lâm Tĩnh An đã sử dụng nó để kéo linh hồn Thẩm Chiêu Ninh khỏi cơ thể rồi gọi nàng tới.
Chiếc gương trong tay áo bỗng lạnh đi.
Tống Vy vẫn giữ nguyên tư thế.
Không lấy nó ra.
Không gọi tên người bên trong.
Nơi này có người của Hình bộ, Ngự sử đài và Đại Lý tự. Chỉ một phản ứng khác thường cũng có thể khiến họ chú ý đến vật nàng đang giấu.
Tạ Cảnh Hoài bước chếch sang bên, vừa đủ che khuất nàng khỏi ánh mắt những người phía sau.
“Còn tìm được gì không?” hắn hỏi.
“Chưa thể xác định.”
Nàng đứng dậy.
“Nhưng cỗ quan tài này không được chuẩn bị vội vàng sau khi Chiêu Ninh được cho là đã chết.”
“Vì sao?”
“Lớp dầu trong khe đã khô trước khi đinh được đóng. Muốn khô đến mức này, ít nhất phải được bôi từ trước đó.”
Tống Vy nhìn những lỗ đinh trên nắp.
“Có người đã chuẩn bị sẵn cỗ quan tài, biết nàng ấy sẽ được đặt vào trong và biết chính xác khi nào nó được đóng lại.”
Điều đó chứng minh đây không phải một quyết định vội vàng của Lục thị sau khi Thẩm Chiêu Ninh “tắt thở”.
Mọi việc đã được tính toán từ trước.
Vị chủ sự Hình bộ quay sang thuộc hạ.
“Điều tra toàn bộ cửa hàng quan tài từng giao hàng cho Thẩm phủ trong một tháng gần đây. Đối chiếu loại gỗ, kích thước cùng hỗn hợp dầu trong khe.”
Ông nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Đại nhân còn đề nghị gì?”
“Truy đường vận chuyển.”
Tạ Cảnh Hoài đáp.
“Cỗ quan tài quá lớn để giấu trong xe thông thường. Nếu được đưa vào Thẩm phủ từ trước, người gác các cổng quanh đó có thể đã nhìn thấy.”
Vị chủ sự gật đầu, sau đó tự mình ban lệnh cho bộ khoái.
Viên giám sát ngự sử ghi lại toàn bộ quá trình.
Không ai nhắc tới ký ức của người chết.
Trên biên bản chỉ có chứng cứ hữu hình.
Hồ sơ theo dõi.
Lời khai được lập trong đêm.
Dấu trâm bên trong nắp quan tài.
Máu trên khe gỗ.
Và lớp dầu được bôi từ trước quanh những chiếc đinh.
Nhưng đối với Tống Vy, chúng đã đủ để tách sự thật ra khỏi ký ức Lâm Tĩnh An vừa dựng nên.
Khi rời kho vật chứng, Tạ Cảnh Hoài xin phép vị chủ sự Hình bộ sử dụng một gian phòng trống để sắp xếp lại hồ sơ.
Hai người giám sát đứng ngoài hành lang.
Mạc Thanh mang các bản sao tới, đặt xuống bàn rồi lui ra.
Cánh cửa khép lại.
Tạ Cảnh Hoài kiểm tra cửa sổ trước khi gật đầu với Tống Vy.
Nàng lấy chiếc gương ra.
Lớp đồng vẫn lạnh buốt.
Một lúc sau, sương trắng chậm rãi tràn lên từ hai vết nứt.
Thẩm Chiêu Ninh đứng phía sau mặt gương.
Nàng ấy nhìn Tạ Cảnh Hoài, vẻ sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Tống Vy.”
“Ta ở đây.”
“Ta đã nhìn thấy hắn.”
“Ta biết.”
“Ta nghe thấy giọng hắn.”
“Ta cũng biết.”
Tống Vy không yêu cầu nàng ấy lập tức phủ nhận ký ức của mình.
Nếu một người tận mắt nhìn thấy một cảnh tượng, chỉ nói rằng nó là giả sẽ không khiến nỗi sợ biến mất.
Nàng đặt chiếc gương lên bàn, quay mặt đồng về phía mình để người ngoài cửa không thể nhìn thấy.
“Chúng ta sẽ tách từng phần.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn nàng.
“Thanh Lan viện là thật.”
“Phải.”
“Tiểu Hồng siết cổ cô là thật.”
Hai tay Chiêu Ninh siết lại.
“Ta vẫn nhớ cảm giác ấy.”
“Nhưng người bước vào sau đó không phải Tạ Cảnh Hoài.”
“Cô dựa vào hồ sơ?”
“Không chỉ hồ sơ.”
Tống Vy nhìn thẳng vào nàng ấy.
“Đêm đó Tạ Cảnh Hoài theo dõi cửa sau Thẩm phủ vì vụ bạc cứu tế. Từ trước khi trời tối đến khi quan tài được đưa ra ngoài, hắn luôn ở trong ngõ đối diện. Sau đó hắn dẫn người bám theo tới bãi tha ma.”
Nàng đặt bản sao sổ theo dõi lên bàn.
“Có người Đại Lý tự, đội tuần thành cùng người Thẩm phủ xác nhận thời gian. Những lời khai ấy được lập ngay trong đêm, trước khi bất kỳ ai biết chiếc gương có thể thay đổi ký ức.”
“Nhưng động tác kiểm tra mạch…”
“Là của ta.”
Chiêu Ninh ngẩng lên.
“Tạ Cảnh Hoài chưa từng kiểm tra mạch của cơ thể này ở bãi tha ma. Khi mở nắp quan tài, hắn chỉ quan sát vết siết, đầu ngón tay và phản ứng của ta rồi cho người gọi đại phu.”
Tống Vy đưa hai ngón tay lên cổ mình.
“Động tác cô nhìn thấy giống hệt lúc ta kiểm tra Hứa Tùng sau khi ông ta trúng độc. Lâm Tĩnh An lấy nó từ ký ức quanh chiếc gương rồi đặt lên người Tạ Cảnh Hoài.”
“Còn câu nói?”
“Người nói phải hạ quan trước canh tư là kẻ khiêng quan. Người quát đóng đinh lại, hạ quan ngay là Chu Toàn.”
“Nhưng ta nghe thấy trước giờ Tý.”
“Đó chính là chỗ bị thay đổi.”
Tống Vy nói chậm từng phần:
“Thanh Lan viện của cô.”
“Động tác của ta.”
“Lời thúc giục của Chu Toàn.”
“Khuôn mặt và giọng nói của Tạ Cảnh Hoài.”
“Bốn mảnh đều từng tồn tại. Nhưng chúng thuộc về bốn người và những thời điểm khác nhau.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn người đàn ông đang đứng bên kia bàn.
“Vì sao ta không nhận ra?”
“Bởi ký ức không chỉ là hình ảnh.”
Tống Vy đặt tay lên cán gương.
“Nó còn có cảm giác đau đớn, sợ hãi và căm hận của cô. Lâm Tĩnh An giữ nguyên những cảm giác đó rồi thay đổi người xuất hiện bên trong. Cô càng nhớ rõ mình từng sợ thế nào, khuôn mặt bà ta đặt vào càng dễ trở thành sự thật.”
Sương trắng dao động quanh Thẩm Chiêu Ninh.
“Nếu lần sau bà ta lại đưa cho ta một ký ức khác thì sao?”
“Chúng ta tiếp tục kiểm tra.”
“Nếu không còn hồ sơ?”
“Kiểm tra dấu vết.”
“Nếu dấu vết cũng bị làm giả?”
“Đối chiếu thời gian, vật chứng và lời khai của những người không thể cùng sửa lời.”
“Còn nếu vẫn không tìm được?”
“Để nó ở phần chưa xác định.”
Tống Vy nhìn nàng ấy.
“Không tin ngay. Cũng không phủ nhận ngay.”
“Ta có thể làm được sao?”
“Không cần cô làm một mình.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn nàng thật lâu.
“Tống Vy, cô tin hắn sao?”
“Ta tin những gì đã kiểm chứng.”
Nàng không tránh câu hỏi.
“Hiện giờ, tất cả chứng cứ đều cho thấy Tạ Cảnh Hoài không có mặt ở Thanh Lan viện. Hắn xuất hiện sau khi quan tài đã rời khỏi phủ, nghe được tiếng ta dùng trâm gõ từ bên trong rồi ra lệnh mở nắp.”
Chiêu Ninh chuyển ánh mắt sang Tạ Cảnh Hoài.
Hắn không nhìn thấy nàng ấy.
Chỉ có thể dựa vào lời Tống Vy để biết người trong gương đang đứng ở đâu.
“Nếu nàng ấy vẫn chưa tin ta cũng không sao.” Hắn nói. “Không cần ép một người vừa bị sửa ký ức phải lựa chọn ngay.”
“Hắn không sợ ta tiếp tục xem hắn là kẻ thù sao?”
Thẩm Chiêu Ninh nói.
Tạ Cảnh Hoài nghe được câu hỏi qua lời nhắc lại của Tống Vy.
“Kẻ thù do chính nàng ấy lựa chọn khác với kẻ thù do Lâm Tĩnh An viết vào đầu.”
Hắn nhìn mặt gương lạnh buốt.
“Ta chỉ không muốn nàng ấy để người khác quyết định thay mình.”
Sương trắng quanh Thẩm Chiêu Ninh dần lắng xuống.
Tống Vy lấy một xấp giấy trắng trên bàn.
Nàng chia trang đầu thành ba phần.
“Những gì nhìn thấy.”
“Những gì đã kiểm chứng.”
“Những gì chưa thể kết luận.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn ba hàng chữ.
“Nàng định ghi lại tất cả ký ức sau này?”
“Phải.”
“Trong đó có những chuyện không thể để người ngoài biết.”
“Cho nên sẽ có hai bản riêng.”
Một bản chỉ ghi chứng cứ có thể công khai.
Một bản ghi những gì Thẩm Chiêu Ninh nhìn thấy trong gương, cùng thời gian và trạng thái của từng vết nứt.
Bản thứ hai không được đưa vào hồ sơ Đại Lý tự.
Không giao cho Hình bộ.
Cũng không để Ngự sử đài biết tới.
Nó chỉ thuộc về ba người trong căn phòng này.
Tống Vy viết dòng đầu tiên:
“Ba tâm nguyện Thẩm Chiêu Ninh đã tự nói ra sau khi rời bãi tha ma.”
Nàng đọc rõ từng điều.
“Rửa sạch tội danh đầu độc tổ mẫu.”
“Tìm ra mẫu thân đã chết như thế nào.”
“Bảo vệ Thẩm Du.”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn hàng chữ cuối.
“Thẩm Du…”
“Là đệ đệ của cô.”
“Ta không nhớ đệ ấy.”
“Ta nhớ.”
“Ta thật sự từng muốn bảo vệ đệ ấy?”
“Từ đầu đến cuối.”
Tống Vy đặt bút xuống.
“Cô chưa từng nói muốn tự tay giết Lục thị.”
“Cũng chưa từng nói giết Tiêu Dận?”
“Không.”
“Tạ Cảnh Hoài thì sao?”
“Càng không.”
Ba cái tên trong cuốn sổ không phải ba tâm nguyện.
Lời báo thù là thứ Lâm Tĩnh An thêm vào sau khi Chiêu Ninh bắt đầu mất ký ức.
Tống Vy viết tiếp trình tự đêm mở quan tài.
“Đại Lý tự theo dõi Thẩm phủ vì vụ bạc cứu tế.”
“Cỗ quan tài bị đưa ra khỏi cửa sau trong giờ giới nghiêm.”
“Chu Toàn thúc giục đóng đinh và hạ quan trước canh tư.”
“Tống Vy dùng trâm bạc đâm bị thương người đóng đinh, sau đó gõ vào thành quan tài.”
“Tạ Cảnh Hoài dẫn người đuổi tới, ra lệnh dừng hạ huyệt và mở quan.”
“Chu Toàn, phu xe cùng toàn bộ người khiêng quan bị giữ lại.”
Không có một câu nào nói hắn từng bước vào Thanh Lan viện.
Tạ Cảnh Hoài lấy một tờ giấy khác, tự tay sao lại các nội dung đã kiểm chứng.
Hắn không chép phần ký ức trong gương.
Chỉ ghi những sự việc có hồ sơ cùng vật chứng đối chiếu.
Hai tờ giấy được gấp riêng.
Tống Vy hỏi:
“Đại nhân không có quan ấn, định niêm phong thế nào?”
“Đây không phải công văn.”
Tạ Cảnh Hoài đặt hai mép giấy sát nhau rồi rút thanh đao vừa được trả lại.
Mũi đao vạch một đường rất mảnh xuyên qua cả hai mép gấp. Sau đó hắn xoay cổ tay, tạo thêm một vết cắt ngắn chéo sang bên trái.
Khi tách hai tờ giấy ra, mỗi bên giữ một nửa dấu cắt.
Muốn thay nội dung, phải tìm được loại giấy có thớ giống hệt và tạo lại cả hai vết bằng cùng một lưỡi đao.
Tống Vy cầm một bản.
“Không tuyệt đối an toàn.”
“Không có vật chứng nào tuyệt đối an toàn.”
“Nhưng có thể đối chiếu.”
“Đúng.”
Hắn cất bản còn lại vào trong áo.
“Bản của nàng do nàng giữ. Bản của ta không để nàng biết được cất ở đâu.”
“Đại nhân đề phòng cả ta?”
“Đề phòng người có thể giả làm nàng.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Công bằng.”
Khóe môi Tạ Cảnh Hoài khẽ cong.
Trong gương, Thẩm Chiêu Ninh đưa tay chạm lên ba hàng ghi tâm nguyện.
“Tống Vy.”
“Ta ở đây.”
“Nếu ta quên cả những điều này…”
“Ta sẽ đọc lại cho cô.”
“Nếu ta không tin cô?”
“Ta sẽ đưa chứng cứ.”
“Còn nếu chứng cứ chưa đủ?”
“Ta sẽ tiếp tục tìm.”
Thẩm Chiêu Ninh khép mắt.
“Ta không nhớ Du nhi.”
Một giọt nước mắt lăn xuống khuôn mặt nhợt nhạt.
“Nhưng khi cô nói tên đệ ấy, ta vẫn cảm thấy rất đau.”
Tống Vy đặt bàn tay lên mặt gương.
“Ký ức đã mất không có nghĩa tình cảm ấy chưa từng tồn tại.”
Sương trắng phủ lên đầu ngón tay nàng.
Thẩm Chiêu Ninh áp tay mình vào cùng một vị trí từ phía bên kia.
“Ta tin cô.”
“Chỉ tin ta thôi sao?”
Thẩm Chiêu Ninh nhìn Tạ Cảnh Hoài.
“Còn hắn…”
Nàng ấy dừng lại.
“Ta sẽ xem chứng cứ.”
Tống Vy hơi cong khóe môi.
“Như vậy là đủ.”
Tạ Cảnh Hoài không biết người trong gương vừa nói gì.
Hắn chỉ nhìn sắc mặt nàng rồi gọi:
“Tống Vy.”
Nàng quay sang.
“Ta vẫn nhớ mình là ai.”
“Ta biết.”
“Vậy đại nhân gọi làm gì?”
“Kiểm tra điểm neo.”
“Có tác dụng không?”
“Ít nhất nàng vẫn trả lời.”
Tống Vy nhìn hắn.
“Ta ở đây.”
Ba chữ được nói rất khẽ.
Chiếc gương trong tay nàng dần bớt lạnh.
Hai vết nứt vẫn còn nguyên.
Vết thứ ba chưa xuất hiện.
Nhưng lớp sương đen Lâm Tĩnh An để lại quanh bóng dáng Tạ Cảnh Hoài đã bắt đầu mờ đi.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tống Vy lập tức bọc chiếc gương lại rồi cất vào tay áo.
Tạ Cảnh Hoài thu hai tờ giấy nháp có nội dung bí mật, đưa chúng vào chậu than cạnh bàn. Chỉ khi những nét mực cháy hết, hắn mới mở cửa.
Mạc Thanh đứng bên ngoài.
“Đại nhân, Hình bộ đã cho người kiểm tra lớp dầu lấy từ quan tài.”
“Có kết quả?”
“Chỉ là kết quả sơ bộ.”
Mạc Thanh đưa một tờ ghi chép tới.
“Hỗn hợp gồm dầu tùng, vôi đã tôi cùng tro của loại gỗ từng bị cháy ở nhiệt độ rất cao. Thành phần gần giống mẫu vật lấy tại hầm Bách Phúc ngân trang.”
Tống Vy nhận tờ giấy.
“Gần giống đến mức nào?”
“Cần chờ người của Hình bộ đối chiếu kỹ hơn. Nhưng thợ mộc đã xác nhận đây không phải cách xử lý quan tài thông thường. Lớp dầu được cố ý bôi vào khe nắp trước khi đóng đinh.”
“Còn nguồn gốc cỗ quan tài?”
“Dấu hiệu của cửa hàng trên đáy đã bị cạo đi. Bộ khoái đang điều tra những nơi bán loại gỗ này.”
Tạ Cảnh Hoài nhìn về phía kho vật chứng.
“Mười năm trước, dấu vết của bạc cứu tế dẫn tới Bách Phúc ngân trang.”
“Sau đó từ ngân trang dẫn tới Thẩm phủ.” Tống Vy nói.
“Đêm ấy ta theo dõi số bạc, cuối cùng lại gặp cỗ quan tài của nàng.”
“Có lẽ đó chưa bao giờ là hai vụ án khác nhau.”
Dầu tùng.
Vôi.
Tro cháy.
Chiếc vòng F-17.
Hầm Bách Phúc.
Và cỗ quan tài được chuẩn bị sẵn cho Thẩm Chiêu Ninh.
Tất cả đều mang dấu vết của Lâm Tĩnh An.
Bà ta không chỉ muốn Tống Vy tin rằng Tạ Cảnh Hoài đã xuất hiện ở Thanh Lan viện.
Bà ta còn muốn biến hành động cứu người thành một phần của âm mưu.
Khiến Tống Vy tin rằng hắn mở quan tài không phải để cứu nàng, mà vì đã biết trước bên trong có một cơ thể còn sống.
Nhưng đêm ấy, người đầu tiên biết bên trong còn người sống không phải Tạ Cảnh Hoài.
Là chính Tống Vy.
Nàng đã dùng cây trâm bạc đâm xuyên qua khe gỗ.
Dùng phần chuôi gõ liên tiếp vào nắp quan tài.
Chu Toàn nghe thấy nên muốn chôn nàng nhanh hơn.
Còn Tạ Cảnh Hoài nghe thấy nên ra lệnh mở nắp.
Cùng một âm thanh.
Hai lựa chọn hoàn toàn khác nhau.
Tống Vy gấp tờ kết quả sơ bộ lại.
“Tiếp tục điều tra nguồn gốc quan tài.”
Mạc Thanh không lập tức nhận lệnh.
Hắn nhìn sang vị chủ sự Hình bộ đang đứng ở đầu hành lang.
Tạ Cảnh Hoài hiểu ra, chuyển lời:
“Ta đề nghị Hình bộ cho phép Đại Lý tự phối hợp truy tìm nơi chuẩn bị cỗ quan tài.”
Vị chủ sự xem tờ kết quả rồi gật đầu.
“Chuẩn.”
Mạc Thanh nhận công văn có dấu Hình bộ, dẫn người rời đi.
Tạ Cảnh Hoài vẫn đứng bên cạnh Tống Vy.
Hắn không có quan ấn.
Không còn toàn quyền điều động Đại Lý tự.
Nhưng thanh đao bên hông đã được trả lại.
Và trong tay áo hắn đang giữ một nửa bản ghi mà Lâm Tĩnh An chưa thể tùy ý sửa đổi.
Tống Vy nhìn về phía kho vật chứng.
Trong đầu nàng, tiếng gõ từ đêm mưa ấy lại vang lên.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tạ Cảnh Hoài không phải người đưa nàng vào quan tài.
Hắn là người đã nghe thấy nàng vẫn còn sống.
Và mở nó ra.
