Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

01 — Một Kiếm Đoạn Mệnh

Gió tuyết phủ trắng Cửu Thiên Sơn.

Trên đỉnh núi, máu đỏ loang giữa nền tuyết lạnh.

Lạc Thanh Dao quỳ trên nền đá, mái tóc đen dài rối tung trong gió. Bạch y vốn sạch sẽ đã nhuốm đầy máu, bàn tay nàng run lên, nhưng vẫn cố chống thanh kiếm xuống đất để không ngã.

Trước mặt nàng là người nàng đã yêu suốt mười năm.

Tạ Cảnh Uyên.

Hắn đứng giữa màn tuyết, huyền y không nhiễm một hạt bụi. Thanh kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu.

Máu của nàng.

Lạc Thanh Dao cúi xuống nhìn lồng ngực mình.

Một thanh kiếm xuyên qua.

Đau đến mức nàng gần như không thể thở.

Nhưng nỗi đau trong lòng còn dữ dội hơn.

“Vì sao?”

Giọng nàng khàn đặc.

Tạ Cảnh Uyên không trả lời.

Người đứng bên cạnh hắn lại bật cười.

Tô Vãn Nhi.

Nữ tử từng nắm tay nàng, từng gọi nàng là tỷ tỷ, từng khóc lóc nói rằng trên đời này người duy nhất nàng tin tưởng chính là Lạc Thanh Dao.

Lúc này, trên gương mặt nàng ta chỉ còn sự lạnh lùng.

“Thanh Dao tỷ tỷ, đến giờ tỷ vẫn chưa hiểu sao?”

Tô Vãn Nhi bước tới, ánh mắt dừng trên người Lạc Thanh Dao.

“Chúng ta tiếp cận tỷ ngay từ đầu đều vì Huyền Nguyệt Linh Cốt.”

Lạc Thanh Dao sững người.

Huyền Nguyệt Linh Cốt.

Bí mật nàng đã giấu kín suốt bao năm.

Nàng chưa từng nói cho bất kỳ ai.

Ngoại trừ…

Tạ Cảnh Uyên.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu.

“Là chàng nói cho nàng ấy?”

Tạ Cảnh Uyên cuối cùng cũng nhìn nàng.

Trong đôi mắt từng khiến nàng rung động vô số lần, giờ đây chỉ còn vẻ lạnh lùng xa lạ.

“Thanh Dao, nàng nên biết trên con đường tu tiên, tình cảm không đáng giá bao nhiêu.”

Một câu nói nhẹ nhàng.

Lại như một nhát dao đâm sâu hơn thanh kiếm trong ngực.

Lạc Thanh Dao bật cười.

Nàng nhớ lại những năm tháng đã qua.

Nàng từng vì hắn mà vào hiểm địa tìm linh dược.

Từng đem cơ duyên mình vất vả giành được trao cho hắn.

Từng đứng trước mặt trưởng lão trong tông môn, dùng cả danh dự của mình để bảo vệ hắn.

Ngày hắn bị trọng thương, nàng thức trắng ba ngày ba đêm.

Ngày hắn đột phá Kim Đan, người đầu tiên hắn tìm đến cũng là nàng.

Hắn từng ôm nàng giữa đêm tuyết và nói:

“Thanh Dao, đời này ta tuyệt đối không phụ nàng.”

Hóa ra…

Tất cả chỉ là giả.

“Vậy Lạc gia thì sao?”

Nàng hỏi.

Giọng nói đã bình tĩnh hơn.

“Phụ thân ta… là các ngươi hại?”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Lạc Thanh Dao nhắm mắt.

Trong khoảnh khắc đó, nàng bỗng hiểu tất cả.

Lạc gia bị vu oan cấu kết Ma tộc.

Sư phụ chết trong trận chiến.

Các huynh trưởng lần lượt mất mạng.

Bạn bè từng thân thiết cũng quay lưng.

Tất cả không phải tai nạn.

Tất cả đều là một kế hoạch.

Một kế hoạch đã được chuẩn bị từ rất lâu.

Mà nàng…

Chính là người cuối cùng bị đưa lên bàn cờ.

Tô Vãn Nhi tiến lại gần.

“Chỉ cần lấy được linh cốt, Cảnh Uyên ca ca sẽ có cơ hội bước vào Đại Thừa cảnh. Đến lúc đó, huynh ấy sẽ trở thành người đứng đầu tiên môn.”

Nàng ta mỉm cười.

“Còn tỷ, một người chết thì có gì đáng tiếc?”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng ta.

Bỗng nhiên nàng không còn tức giận.

Chỉ cảm thấy buồn cười.

Thì ra mười năm tình nghĩa…

Không bằng một khối linh cốt.

Nàng quay sang nhìn Tạ Cảnh Uyên.

“Chàng thật sự chưa từng yêu ta?”

Hắn không trả lời ngay.

Một lát sau, hắn lạnh nhạt nói:

“Chưa từng.”

Ba chữ.

Đủ để chặt đứt tất cả.

Lạc Thanh Dao cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống nền tuyết.

Nàng cười.

Một nụ cười tuyệt vọng.

“Được.”

Nàng đưa tay lau nước mắt.

“Ta hiểu rồi.”

Tạ Cảnh Uyên bước tới.

Thanh kiếm trong tay lại được nâng lên.

Lạc Thanh Dao nhìn mũi kiếm đang hướng về phía mình.

Nàng biết.

Không còn đường sống.

Nhưng trước khi chết, nàng vẫn muốn hỏi một câu cuối cùng.

“Cảnh Uyên.”

Đây là lần cuối nàng gọi tên hắn.

“Nếu có kiếp sau…”

Nàng ngẩng đầu.

Ánh mắt vốn dịu dàng nay chỉ còn lạnh lẽo.

“Ta nhất định sẽ không gặp lại chàng.”

Tạ Cảnh Uyên khẽ nhíu mày.

Thanh kiếm hạ xuống.

Phập!

Máu bắn lên nền tuyết.

Thế giới trước mắt Lạc Thanh Dao dần trở nên mơ hồ.

Nàng ngã xuống.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, nàng nhìn thấy bầu trời.

Một vầng trăng đỏ treo trên đỉnh Cửu Thiên Sơn.

Không hiểu vì sao, nàng lại nhớ đến những năm tháng mình từng sống.

Có vui.

Có buồn.

Có yêu.

Có hận.

Nhưng cuối cùng…

Tất cả đều kết thúc bằng một kiếm.

Nếu thật sự có kiếp sau…

Nàng không muốn yêu nữa.

Không muốn tin nữa.

Càng không muốn trở thành một quân cờ trong tay bất kỳ ai.

Ý thức dần chìm vào bóng tối.

Ngay trước khi hoàn toàn mất đi, nàng nghe thấy một giọng nói xa xăm.

“Lạc Thanh Dao.”

Giọng nói ấy không thuộc về Tạ Cảnh Uyên.

Cũng không phải Tô Vãn Nhi.

Trầm thấp, lạnh lùng như vọng ra từ nơi sâu nhất của đất trời.

“Ngươi có muốn làm lại một lần nữa không?”

Lạc Thanh Dao muốn mở mắt.

Nhưng nàng không còn sức.

Trong bóng tối vô tận, nàng khẽ cười.

Nếu thật sự có thể làm lại…

Nàng muốn lấy lại tất cả những gì đã mất.

Muốn bảo vệ Lạc gia.

Muốn tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện.

Muốn khiến những người từng đẩy nàng vào tuyệt cảnh…

Từng người một…

Trả giá.

Một giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống.

Sau đó, mọi thứ chìm vào bóng tối.


Đêm ấy.

Cửu Thiên Sơn không còn tiếng người.

Chỉ có tuyết rơi không ngừng.

Không ai biết rằng một đời của Lạc Thanh Dao đã kết thúc.

Cũng không ai biết…

Một đời khác của nàng sắp bắt đầu.

Gửi phản hồi