Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

02 — Trở Lại Tuổi Mười Tám

Đau.

Đó là cảm giác đầu tiên Lạc Thanh Dao cảm nhận được khi tỉnh lại.

Không phải cơn đau xé tim trên đỉnh Cửu Thiên Sơn.

Mà là một cơn đau âm ỉ nơi thái dương, giống như có ai đó dùng tay gõ nhẹ vào đầu nàng.

Nàng cau mày.

Mùi đàn hương quen thuộc len vào chóp mũi.

Không có mùi máu.

Không có tuyết lạnh.

Cũng không có thanh kiếm xuyên qua lồng ngực.

Lạc Thanh Dao chậm rãi mở mắt.

Màn trướng màu xanh nhạt.

Chiếc giường gỗ tử đàn.

Bình ngọc đặt bên cửa sổ.

Trên bàn còn có một lư hương nhỏ đang tỏa khói.

Nàng sững người.

Đây…

Là phòng của nàng ở Lạc gia.

Nhưng không thể nào.

Lạc gia đã bị diệt.

Phụ thân đã chết.

Mẫu thân cũng chết trong trận đại hỏa năm đó.

Căn phòng này đáng lẽ đã cháy thành tro từ lâu.

Lạc Thanh Dao chống tay ngồi dậy.

Động tác quá nhanh khiến nàng choáng váng.

Nàng đưa tay lên ngực.

Không có vết thương.

Không có máu.

Không có thanh kiếm.

Nàng ngơ ngác nhìn lòng bàn tay mình.

Đôi tay trắng nõn, mềm mại.

Không phải đôi tay đầy vết thương của nàng trước khi chết.

Lạc Thanh Dao lập tức bước xuống giường.

Đôi chân vừa chạm đất đã mềm nhũn.

Nàng đi đến trước gương đồng.

Một khuôn mặt thiếu nữ hiện lên trong gương.

Mày ngài, mắt phượng, môi đỏ nhạt.

Dung mạo còn non nớt.

Không có vẻ lạnh lẽo của người đã trải qua một đời sinh tử.

Lạc Thanh Dao chết lặng.

Đây là…

Nàng của năm mười tám tuổi.

“Không thể nào…”

Nàng đưa tay chạm vào gương.

Đầu ngón tay run nhẹ.

Mười tám tuổi.

Nàng nhớ rất rõ năm đó.

Đó là năm nàng vừa gia nhập Thanh Vân Tông.

Cũng là năm nàng gặp Tạ Cảnh Uyên lần đầu tiên.

Nếu ký ức của nàng không sai…

Hôm nay chính là ngày nàng chuẩn bị trở về tông môn sau kỳ nghỉ tại Lạc gia.

Còn ba năm nữa…

Lạc gia mới gặp đại họa.

Còn bảy năm nữa…

Nàng mới chết dưới kiếm Tạ Cảnh Uyên.

Lạc Thanh Dao đứng trước gương rất lâu.

Bỗng nhiên nàng bật cười.

Tiếng cười càng lúc càng lớn.

Nước mắt lại rơi xuống.

Nàng vừa cười vừa khóc.

Ông trời…

Thật sự cho nàng sống lại.


“Tiểu thư?”

Bên ngoài vang lên tiếng gọi.

Lạc Thanh Dao lập tức lau nước mắt.

Cửa phòng mở ra.

Một nha hoàn mặc váy xanh bước vào.

Nhìn thấy nàng đứng trước gương, nha hoàn lập tức mỉm cười.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

Toàn thân cứng đờ.

“Thanh Nhi?”

Nha hoàn ngạc nhiên.

“Tiểu thư gọi nô tỳ?”

Lạc Thanh Dao không trả lời.

Nàng chỉ nhìn Thanh Nhi.

Kiếp trước, Thanh Nhi đã chết trong trận chiến bảo vệ Lạc gia.

Nàng còn nhớ rất rõ.

Ngày ấy, Thanh Nhi ôm lấy một tên tu sĩ để ngăn hắn tiến vào phủ.

Cuối cùng bị một kiếm đâm xuyên người.

Nàng từng tìm thấy thi thể Thanh Nhi dưới mái hiên.

Nhưng bây giờ…

Thanh Nhi đang đứng trước mặt nàng.

Còn sống.

Lạc Thanh Dao bước tới.

Nàng bất ngờ ôm lấy Thanh Nhi.

Thanh Nhi ngẩn người.

“Tiểu thư?”

“Không có gì.”

Lạc Thanh Dao nhắm mắt.

Hơi ấm của người trước mặt khiến trái tim nàng đau nhói.

“Ta chỉ… nhớ muội.”

Thanh Nhi đỏ mắt.

“Tiểu thư hôm nay thật kỳ lạ.”

Lạc Thanh Dao buông nàng ra.

“Bây giờ là ngày nào?”

“Hôm nay là mùng ba tháng ba.”

“Năm nào?”

Thanh Nhi ngơ ngác.

“Tiểu thư, người sốt đến hồ đồ rồi sao?”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Ta hỏi năm nào.”

“Thiên Huyền năm thứ một trăm hai mươi bảy.”

Nàng khựng lại.

Đúng rồi.

Chính là năm đó.

Nàng thật sự đã trở về.

Không phải giấc mơ.

Không phải ảo cảnh.

Nàng sống lại rồi.


Buổi chiều.

Lạc Thanh Dao một mình đi đến hậu viện.

Nơi đó có một hồ sen nhỏ.

Kiếp trước nàng thường ngồi ở đây đọc sách.

Nàng ngồi xuống bên đình, nhìn mặt hồ yên tĩnh.

Ba năm.

Nàng chỉ có ba năm để chuẩn bị.

Ba năm sau, Lạc gia sẽ bị vu oan cấu kết Ma tộc.

Một tháng sau, Tạ Cảnh Uyên sẽ có được cơ duyên đầu tiên.

Hai tháng nữa, Tô Vãn Nhi sẽ trở thành đệ tử thân truyền của một vị trưởng lão.

Mọi chuyện đều giống như những quân cờ đã được sắp đặt.

Nhưng lần này…

Nàng sẽ thay đổi bàn cờ.

Lạc Thanh Dao đưa tay vào trong tay áo.

Một miếng ngọc bội lạnh lẽo nằm trong lòng bàn tay.

Đây là tín vật mà Tạ Cảnh Uyên từng tặng nàng.

Kiếp trước nàng luôn mang nó bên người.

Ngay cả khi chết, nàng vẫn không nỡ vứt bỏ.

Nàng nhìn miếng ngọc thật lâu.

Sau đó siết chặt.

Rắc.

Ngọc bội vỡ thành hai mảnh.

Lạc Thanh Dao nhìn những mảnh ngọc trong tay.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Tạ Cảnh Uyên.”

Nàng khẽ nói.

“Kiếp này, ta không cần chàng nữa.”

Gió thổi qua.

Cánh sen trên mặt hồ khẽ lay động.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân.

“Thanh Dao.”

Một giọng nói quen thuộc.

Lạc Thanh Dao khựng lại.

Không cần quay đầu, nàng cũng biết người đó là ai.

Tạ Cảnh Uyên.

Người từng khiến nàng dùng cả một đời để yêu.

Người cũng chính tay kết thúc mạng sống của nàng.

Kiếp trước, nghe thấy giọng nói này, nàng sẽ lập tức quay lại.

Nhưng hôm nay…

Nàng chỉ bình thản nhìn mặt hồ.

“Có chuyện gì?”

Phía sau im lặng một thoáng.

Tạ Cảnh Uyên bước tới.

“Nghe nói nàng sắp trở lại Thanh Vân Tông?”

“Ừ.”

“Ta có một món quà muốn tặng nàng.”

Lạc Thanh Dao khẽ cười.

Món quà?

Nàng nhớ.

Kiếp trước cũng vào ngày này.

Tạ Cảnh Uyên tặng nàng một chiếc trâm ngọc.

Nàng vui vẻ nhận lấy.

Sau này nàng mới biết chiếc trâm ấy có thể giúp hắn cảm nhận vị trí của nàng.

Mỗi lần nàng gặp nguy hiểm, hắn đều biết.

Không phải vì lo lắng cho nàng.

Mà vì muốn biết nàng đang ở đâu.

Lạc Thanh Dao quay lại.

Tạ Cảnh Uyên vẫn mang dáng vẻ ôn hòa của thiếu niên năm ấy.

Trong mắt hắn chưa có sự lạnh lùng của nhiều năm sau.

Hắn đưa một chiếc hộp gỗ tới.

“Cho nàng.”

Lạc Thanh Dao không nhận.

Tạ Cảnh Uyên hơi ngạc nhiên.

“Không thích sao?”

“Không.”

Nàng nhìn hắn.

“Ta không cần.”

Nụ cười trên môi Tạ Cảnh Uyên cứng lại.

“Thanh Dao?”

“Còn chuyện gì nữa không?”

“Không có.”

“Vậy ta đi trước.”

Lạc Thanh Dao xoay người rời đi.

Không quay đầu.

Không lưu luyến.

Không một chút do dự.

Nhưng không ai nhìn thấy bàn tay nàng trong tay áo đã siết chặt đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Nàng không phải không đau.

Chỉ là…

Nàng đã từng đau một lần rồi.

Và lần này, nàng sẽ không để bản thân đau thêm lần nữa.


Đêm xuống.

Lạc Thanh Dao ngồi trên giường, bắt đầu vận chuyển linh lực.

Nàng muốn biết tu vi hiện tại của mình.

Kiếp trước, nàng tu luyện Huyền Nguyệt Quyết.

Đây là công pháp do tổ tiên Lạc gia truyền lại.

Nhưng kiếp trước nàng chỉ tu luyện đến tầng thứ ba.

Bởi vì Tạ Cảnh Uyên nói rằng công pháp này quá nguy hiểm.

Nàng tin hắn.

Sau đó nàng mới biết…

Huyền Nguyệt Quyết vốn là công pháp thượng cổ.

Mà Huyền Nguyệt Linh Cốt trong cơ thể nàng chính là chìa khóa để phát huy toàn bộ uy lực của nó.

Lạc Thanh Dao nhắm mắt.

Linh khí trong thiên địa chậm rãi tụ lại.

Một vòng ánh sáng bạc xuất hiện quanh cơ thể.

Nàng kinh ngạc.

Linh lực mạnh hơn kiếp trước.

Chẳng lẽ…

Sau khi trọng sinh, linh cốt của nàng cũng đã thay đổi?

Ngay lúc nàng muốn kiểm tra kỹ hơn…

Ầm!

Một tiếng nổ vang lên trong thức hải.

Lạc Thanh Dao mở mắt.

Một vầng trăng bạc xuất hiện giữa hư không.

Bên dưới vầng trăng là một cánh cửa cổ xưa.

Trên cánh cửa khắc hai chữ.

Cửu Thiên.

Lạc Thanh Dao nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tim nàng đập mạnh.

Kiếp trước…

Nàng chưa từng nhìn thấy thứ này.

Một giọng nói lạnh lùng lại vang lên trong đầu.

“Muốn biết vì sao ngươi chết?”

Lạc Thanh Dao siết chặt tay.

“Ai?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có cánh cửa Cửu Thiên từ từ mở ra.

Một tia sáng bạc xuyên qua thức hải.

Ngay sau đó, một câu nói vang lên.

“Muốn báo thù…”

“Trước tiên, hãy mạnh lên.”

Ánh sáng biến mất.

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Lạc Thanh Dao ngồi bất động.

Rất lâu sau…

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh trăng chiếu lên gương mặt thiếu nữ.

Đôi mắt nàng không còn vẻ hoang mang.

Chỉ còn sự quyết tâm lạnh lẽo.

“Được.”

“Ta sẽ mạnh lên.”

“Lần này…”

“Không ai có thể lấy mạng ta nữa.”

Gửi phản hồi