Sáng hôm sau.
Trời vừa hửng sáng, Lạc Thanh Dao đã rời khỏi phòng.
Đêm qua nàng gần như không ngủ.
Cánh cửa Cửu Thiên xuất hiện trong thức hải khiến nàng không thể bình tĩnh.
Nàng vẫn nhớ rõ giọng nói kia.
Lạnh lùng, xa xôi, như đã tồn tại từ thuở thiên địa mới hình thành.
Nhưng điều khiến nàng bận tâm hơn cả là câu nói cuối cùng.
Muốn báo thù…
Trước tiên, phải mạnh lên.
Lạc Thanh Dao biết rất rõ.
Kiếp trước nàng thua không phải vì nàng không có thiên phú.
Mà vì nàng quá tin người.
Tin Tạ Cảnh Uyên.
Tin Tô Vãn Nhi.
Tin những kẻ luôn miệng nói rằng họ coi nàng là người thân.
Lần này, nàng sẽ không phạm phải sai lầm đó nữa.
“Tiểu thư.”
Thanh Nhi chạy từ ngoài vào.
“Xe ngựa đã chuẩn bị xong.”
Lạc Thanh Dao gật đầu.
“Đi thôi.”
Hôm nay nàng phải đến Thanh Vân Tông.
Kiếp trước, đây là nơi nàng bắt đầu tất cả.
Cũng là nơi nàng từng đánh mất chính mình.
Thanh Vân Tông nằm giữa dãy núi trùng điệp.
Mây trắng quanh năm bao phủ đỉnh núi.
Tiên hạc bay lượn giữa những cung điện cổ kính.
Từ dưới chân núi nhìn lên, cả tông môn giống như một tiên cảnh giữa nhân gian.
Lạc Thanh Dao đứng trước sơn môn.
Một cảm giác quen thuộc ùa về.
Kiếp trước, nàng từng vô số lần đứng ở nơi này.
Năm đó nàng mười tám tuổi.
Trong lòng chỉ có một mong muốn duy nhất.
Trở thành người mạnh nhất để có thể đứng bên cạnh Tạ Cảnh Uyên.
Còn bây giờ…
Nàng chỉ muốn trở thành người mà không ai có thể tùy tiện giết chết.
“Thanh Dao.”
Một giọng nói vang lên phía sau.
Lạc Thanh Dao không cần quay đầu.
Nàng cũng biết là ai.
Tạ Cảnh Uyên.
Hắn bước tới.
Bên cạnh còn có mấy đệ tử trẻ tuổi.
Nhìn thấy Lạc Thanh Dao, hắn mỉm cười.
“Nàng đến rồi.”
Lạc Thanh Dao chỉ khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Tạ Cảnh Uyên hơi ngẩn ra.
Kiếp trước, mỗi lần nhìn thấy hắn, nàng đều vui vẻ chạy tới.
Nhưng hôm nay…
Nàng lạnh nhạt đến mức khiến hắn cảm thấy xa lạ.
“Thanh Dao, ta có chuyện muốn nói với nàng.”
“Không cần.”
Nàng bình thản đáp.
Tạ Cảnh Uyên nhíu mày.
“Ta còn chưa nói là chuyện gì.”
“Ta biết.”
“Biết?”
“Chàng muốn nói về chuyện chiếc trâm ngọc hôm qua.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Uyên thay đổi rất nhẹ.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ta không cần.”
“Thanh Dao.”
“Ta nói rồi.”
Nàng quay người.
“Ta không cần bất kỳ thứ gì của chàng.”
Tạ Cảnh Uyên đứng yên.
Đây là lần đầu tiên hắn bị nàng từ chối thẳng thừng.
Một đệ tử đứng bên cạnh tò mò hỏi:
“Cảnh Uyên sư huynh, nàng ấy sao vậy?”
Tạ Cảnh Uyên không trả lời.
Ánh mắt hắn dừng trên bóng lưng Lạc Thanh Dao.
Không hiểu vì sao…
Hắn cảm thấy nàng đã thay đổi.
Không phải vẻ ngoài.
Mà là ánh mắt.
Ánh mắt ấy không còn sự dịu dàng dành cho hắn.
Thậm chí còn có một tia lạnh lẽo mà hắn chưa từng thấy.
Lạc Thanh Dao đi thẳng đến Tàng Kinh Các.
Nàng nhớ rất rõ.
Kiếp trước, nơi này từng có một bộ kiếm quyết bị nàng bỏ qua.
Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.
Bộ kiếm quyết ấy nằm trong một góc khuất của tầng ba.
Không phải công pháp thượng phẩm.
Cũng không có uy danh.
Nhưng đến kiếp sau, nàng mới biết…
Người sáng tạo ra Thiên Nguyệt Kiếm Quyết chính là một vị kiếm tu đã phi thăng từ ba nghìn năm trước.
Nếu luyện đến cảnh giới cao nhất, một kiếm có thể phá vạn pháp.
Kiếp trước nàng không biết.
Nhưng kiếp này…
Nàng sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ duyên nào.
Lạc Thanh Dao đi lên tầng ba.
Sau một hồi tìm kiếm, nàng dừng trước một giá sách cũ.
Quả nhiên.
Một quyển sách phủ đầy bụi nằm ở tận cùng.
Trên bìa chỉ có bốn chữ.
Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.
Nàng đưa tay lấy xuống.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào quyển sách…
Ầm!
Một luồng kiếm ý khủng khiếp đột nhiên bùng lên.
Lạc Thanh Dao biến sắc.
Trong thức hải, vầng trăng bạc lại xuất hiện.
Cánh cửa Cửu Thiên rung lên.
Một đạo kiếm quang xuyên qua linh hồn nàng.
Trong đầu nàng lập tức xuất hiện một câu khẩu quyết.
“Nguyệt sinh từ tâm.”
“Kiếm sinh từ ý.”
“Ý không diệt.”
“Kiếm bất tận.”
Lạc Thanh Dao nhắm mắt.
Một lúc lâu sau mới mở mắt.
Kiếm ý trong người dần bình ổn.
Nàng nhìn quyển kiếm quyết.
Đây không phải trùng hợp.
Thiên Nguyệt Kiếm Quyết…
Có liên quan đến Cửu Thiên Chi Môn.
“Thú vị.”
Một giọng nói bất ngờ vang lên.
Lạc Thanh Dao lập tức quay đầu.
Không có ai.
Nàng cảnh giác nhìn xung quanh.
“Ai?”
Không ai trả lời.
Nhưng giọng nói kia lại vang lên trong đầu.
“Ngươi không phải người của thời đại này.”
Lạc Thanh Dao siết chặt quyển kiếm quyết.
“Ngươi là ai?”
“Người đã cho ngươi cơ hội sống lại.”
Nàng im lặng.
“Vì sao giúp ta?”
“Ta không giúp ngươi.”
Giọng nói lạnh nhạt.
“Ta chỉ đang chờ ngươi mở cánh cửa.”
“Cánh cửa Cửu Thiên?”
“Đúng.”
Lạc Thanh Dao nhíu mày.
“Bên trong có gì?”
Lần này…
Giọng nói im lặng rất lâu.
Sau đó chỉ để lại một câu.
“Có câu trả lời cho cái chết của ngươi.”
Ánh sáng bạc biến mất.
Lạc Thanh Dao đứng trong Tàng Kinh Các.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác bất an.
Kiếp trước nàng vẫn luôn nghĩ cái chết của mình chỉ là kết quả của một âm mưu tranh đoạt linh cốt.
Nhưng bây giờ xem ra…
Có lẽ mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Chiều hôm đó.
Lạc Thanh Dao rời khỏi Tàng Kinh Các.
Vừa bước ra khỏi cửa, nàng đã nhìn thấy một nhóm người đang đứng dưới cây cổ thụ.
Tạ Cảnh Uyên.
Và Tô Vãn Nhi.
Lạc Thanh Dao dừng bước.
Tô Vãn Nhi vẫn giống hệt trong ký ức.
Gương mặt thanh tú.
Đôi mắt dịu dàng.
Nụ cười trong sáng.
Nếu không biết trước tương lai…
Có lẽ chẳng ai có thể nghĩ rằng nữ tử này sẽ trở thành người đẩy nàng xuống vực sâu.
Tô Vãn Nhi nhìn thấy nàng, lập tức chạy tới.
“Thanh Dao tỷ tỷ!”
Nàng ta nắm lấy tay Lạc Thanh Dao.
“Cuối cùng tỷ cũng đến.”
Lạc Thanh Dao cúi mắt nhìn bàn tay đang nắm lấy mình.
Trong ký ức kiếp trước…
Chính bàn tay này từng kéo nàng vào một cái bẫy.
Nàng nhẹ nhàng rút tay ra.
“Có chuyện gì?”
Tô Vãn Nhi ngẩn người.
“Muội… chỉ muốn chào tỷ.”
“Ừ.”
Lạc Thanh Dao gật đầu.
“Ta đã nghe thấy.”
Nàng định rời đi.
Tô Vãn Nhi lại gọi.
“Thanh Dao tỷ tỷ.”
Lạc Thanh Dao quay lại.
Tô Vãn Nhi cắn môi.
“Có phải muội đã làm gì khiến tỷ không vui không?”
“Không.”
“Vậy tại sao tỷ lại lạnh nhạt với muội?”
Lạc Thanh Dao nhìn nàng ta.
Một lúc sau, nàng mỉm cười.
“Vãn Nhi.”
“Dạ?”
“Muội không làm gì cả.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Nụ cười của Lạc Thanh Dao càng dịu dàng.
“Chỉ là ta đột nhiên hiểu ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Không phải ai đối xử tốt với ta cũng đều thật lòng.”
Tô Vãn Nhi cứng người.
Tạ Cảnh Uyên đứng phía sau cũng khẽ nhíu mày.
Lạc Thanh Dao không nói thêm.
Nàng xoay người rời đi.
Lần này…
Không ai ngăn nàng lại.
Đêm ấy.
Lạc Thanh Dao ngồi trên mái nhà.
Ánh trăng phủ lên vai nàng.
Trong tay nàng là Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.
Nàng mở trang đầu tiên.
Một dòng chữ cổ xưa hiện ra.
“Muốn phá thiên mệnh, trước tiên phải chặt đứt nhân quả.”
Lạc Thanh Dao nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Sau đó nàng bật cười.
Chặt đứt nhân quả sao?
Vậy thì bắt đầu từ người đầu tiên.
Tạ Cảnh Uyên.
Kiếp trước nàng yêu hắn.
Kiếp này nàng sẽ không yêu hắn nữa.
Không phải vì nàng không còn tình cảm.
Mà bởi vì nàng đã hiểu.
Có những người…
Một khi nhìn rõ bộ mặt thật của họ…
Thì không còn xứng đáng để nàng quay đầu.
Lạc Thanh Dao đứng dậy.
Thanh kiếm bên hông rút khỏi vỏ.
Ánh trăng phản chiếu trên lưỡi kiếm.
Một kiếm vung xuống.
Ầm!
Một tảng đá lớn phía trước bị chẻ đôi.
Lạc Thanh Dao nhìn vết kiếm.
Khóe môi khẽ cong.
“Kiếp này…”
“Ta sẽ tự viết lại số mệnh của mình.”
Ở nơi xa.
Trên đỉnh núi cao nhất Thanh Vân Tông.
Một nam tử áo đen đứng giữa màn đêm.
Hắn nhìn về phía Lạc Thanh Dao.
Ánh mắt sâu thẳm.
Một lát sau, hắn khẽ nói:
“Cuối cùng… nàng cũng bắt đầu thay đổi.”
Gió đêm thổi qua.
Không ai biết hắn là ai.
Càng không ai biết…
Cuộc gặp gỡ giữa hắn và Lạc Thanh Dao đã được định sẵn từ rất lâu.

Một suy nghĩ 3 thoughts on “03 — Đoạn Tình Với Người Cũ”