Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

04 — Cướp Lại Cơ Duyên

Ba ngày sau.

Thanh Vân Tông nghênh đón một trận mưa lớn.

Mây đen kéo dài từ chân núi đến tận trời cao, sấm chớp liên tục.

Đệ tử trong tông đều được lệnh hạn chế xuống núi.

Nhưng Lạc Thanh Dao lại biết…

Hôm nay chính là ngày một trong những cơ duyên lớn nhất của nàng xuất hiện.

Huyền Linh Bí Cảnh.

Kiếp trước, nàng từng bỏ lỡ nó.

Không phải vì không có tư cách vào.

Mà vì lúc ấy Tạ Cảnh Uyên nói với nàng rằng bên trong bí cảnh có nguy hiểm.

Nàng tin hắn.

Cuối cùng, Tạ Cảnh Uyên cùng Tô Vãn Nhi tiến vào.

Ba ngày sau trở về, tu vi của hai người đều tăng mạnh.

Tạ Cảnh Uyên còn mang theo một thanh cổ kiếm.

Đó chính là thanh kiếm đã cùng hắn chinh chiến suốt nhiều năm.

Sau này nàng mới biết.

Thanh kiếm ấy chính là một trong những thần binh thất lạc của thượng cổ.

Mà hôm nay…

Lạc Thanh Dao sẽ không để nó rơi vào tay hắn.


“Thanh Dao.”

Một giọng nói vang lên.

Lạc Thanh Dao quay lại.

Tạ Cảnh Uyên đang đứng ngoài sân.

Hôm nay hắn mặc trường bào màu xanh sẫm, trên lưng đeo trường kiếm.

Vẻ ngoài tuấn tú khiến không ít nữ đệ tử đi ngang phải quay đầu nhìn.

Lạc Thanh Dao chỉ bình thản hỏi:

“Có chuyện gì?”

“Ta nghe nói nàng định xuống núi.”

“Ừ.”

“Bên ngoài đang mưa lớn.”

“Ta biết.”

“Vậy nàng vẫn đi?”

“Ừ.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Thanh Dao, ta có thể đi cùng nàng.”

Lạc Thanh Dao khẽ cười.

“Không cần.”

“Vì sao?”

“Vì ta không muốn.”

Tạ Cảnh Uyên sững người.

Đây đã là lần thứ ba nàng từ chối hắn.

Hắn bắt đầu cảm thấy khó chịu.

“Thanh Dao, chúng ta từ nhỏ đã quen biết.”

“Ta biết.”

“Ta chỉ muốn bảo vệ nàng.”

“Không cần.”

Lạc Thanh Dao đáp rất nhẹ.

“Ta có thể tự bảo vệ mình.”

Nói xong, nàng bước qua hắn.

Tạ Cảnh Uyên quay lại.

“Thanh Dao!”

Nàng dừng chân.

“Còn chuyện gì?”

“Vì sao nàng đột nhiên thay đổi?”

Lạc Thanh Dao im lặng.

Một lát sau, nàng quay đầu.

“Có lẽ vì ta đã trưởng thành.”

Nói rồi nàng rời đi.

Tạ Cảnh Uyên đứng dưới mái hiên.

Ánh mắt trở nên sâu hơn.


Huyền Linh Bí Cảnh xuất hiện ở phía nam Thanh Vân Tông.

Khi Lạc Thanh Dao đến nơi, đã có không ít đệ tử tập trung.

Một khe nứt không gian khổng lồ treo giữa trời.

Từng luồng linh khí cổ xưa từ bên trong tràn ra.

Trưởng lão phụ trách bí cảnh đứng phía trước.

“Sau khi tiến vào, tất cả đệ tử phải cẩn thận.”

“Bí cảnh chỉ mở trong ba ngày.”

“Không được tranh đoạt đến mức mất mạng.”

Đám đệ tử đồng thanh đáp.

“Vâng!”

Lạc Thanh Dao đứng ở cuối hàng.

Ánh mắt nàng bình tĩnh.

Kiếp trước nàng nhớ rất rõ.

Sau khi tiến vào bí cảnh, nàng sẽ gặp một con yêu thú cấp ba.

Nàng đánh mất rất nhiều thời gian vì con yêu thú đó.

Sau đó, khi nàng đến được hồ Huyền Linh…

Cơ duyên đã bị Tạ Cảnh Uyên lấy mất.

Lần này nàng sẽ đi trước.

“Bí cảnh mở!”

Ầm!

Không gian rung chuyển.

Một cánh cửa ánh sáng hiện ra.

Các đệ tử lần lượt tiến vào.

Lạc Thanh Dao cũng bước qua.


Vừa vào bí cảnh.

Nàng lập tức biến mất khỏi đội ngũ.

Không phải nàng không muốn đi cùng người khác.

Mà nàng biết nơi này quá nhiều cơ duyên.

Nếu đi chung, sẽ rất khó hành động.

Lạc Thanh Dao dùng linh lực tăng tốc.

Khoảng nửa canh giờ sau…

Nàng dừng lại trước một vách đá.

Phía dưới là vực sâu.

Kiếp trước, nàng chưa từng phát hiện nơi này.

Nhưng sau khi trọng sinh, nàng nhớ lại một chi tiết.

Tạ Cảnh Uyên từng vô tình nói rằng hắn tìm thấy một viên Huyền Linh Châu ở phía đông bí cảnh.

Mà viên Huyền Linh Châu…

Thực ra nằm ngay dưới vách đá này.

Lạc Thanh Dao nhìn xuống.

Không do dự.

Nàng nhảy xuống.

Gió mạnh quất vào mặt.

Thân thể nàng nhanh chóng rơi xuống.

Ngay khi sắp chạm đáy vực…

Lạc Thanh Dao rút kiếm.

Kiếm khí bùng lên.

Ầm!

Nàng đáp xuống an toàn.

Trước mặt là một hang động.

Một luồng linh khí tinh khiết từ bên trong tỏa ra.

Lạc Thanh Dao bước vào.

Càng đi sâu, linh khí càng nồng đậm.

Cuối cùng nàng nhìn thấy một hồ nước nhỏ.

Giữa hồ…

Một viên châu màu xanh lam đang lơ lửng.

Huyền Linh Châu.

Lạc Thanh Dao mỉm cười.

“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi.”

Nàng đưa tay.

Nhưng đúng lúc ấy…

Một tiếng gầm vang lên.

Rống!

Mặt đất rung chuyển.

Một con mãng xà khổng lồ từ dưới hồ lao lên.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm nàng.

Yêu thú cấp bốn!

Lạc Thanh Dao lập tức lùi lại.

Thanh kiếm trong tay rời vỏ.

“Đến rồi sao?”

Kiếp trước, nàng chưa từng gặp con yêu thú này.

Có lẽ vì lúc ấy nàng đến muộn.

Tạ Cảnh Uyên đã lấy Huyền Linh Châu trước.

Con mãng xà cũng đã rời khỏi hang.

Nhưng lần này…

Nàng phải tự mình đối mặt.

Mãng xà lao tới.

Lạc Thanh Dao nghiêng người tránh.

Đuôi khổng lồ quét ngang.

Ầm!

Vách đá phía sau nàng lập tức nứt toác.

Lạc Thanh Dao lăn người sang bên.

Thanh kiếm chém xuống.

Xẹt!

Một đường kiếm cắt qua lớp vảy.

Máu đen phun ra.

Mãng xà gầm lên.

Nó càng trở nên điên cuồng.

Lạc Thanh Dao không đối đầu trực diện.

Nàng liên tục né tránh.

Một kiếm.

Hai kiếm.

Ba kiếm.

Mỗi lần ra tay đều nhắm đúng điểm yếu.

Đây là kinh nghiệm nàng tích lũy từ kiếp trước.

Một canh giờ sau.

Con mãng xà cuối cùng ngã xuống.

Lạc Thanh Dao thở dốc.

Trên vai có một vết thương.

Nhưng ánh mắt nàng vẫn sáng.

Nàng tiến đến bên hồ.

Huyền Linh Châu chậm rãi bay về phía nàng.

Ngay khi nó chạm vào lòng bàn tay…

Ầm!

Một luồng linh lực khủng khiếp bùng nổ.

Lạc Thanh Dao lập tức ngồi xuống.

Huyền Linh Châu hóa thành một dòng linh lực tiến vào cơ thể.

Tu vi của nàng bắt đầu tăng lên.

Luyện Khí tầng chín.

Luyện Khí viên mãn.

Ầm!

Một tiếng vang trong cơ thể.

Nàng đột phá.

Trúc Cơ!

Linh khí xung quanh điên cuồng tràn vào.

Lạc Thanh Dao mở mắt.

Đôi mắt trong trẻo hơn trước.

Nàng nhìn bàn tay mình.

Trúc Cơ sơ kỳ.

Kiếp trước, nàng mất gần hai năm mới đạt tới cảnh giới này.

Còn bây giờ…

Chỉ mất vài ngày.

Nhưng đó chưa phải điều khiến nàng kinh ngạc nhất.

Huyền Linh Châu sau khi dung nhập vào cơ thể đã để lại một đạo phù văn màu bạc trong đan điền.

Phù văn ấy…

Giống hệt ký hiệu trên Cửu Thiên Chi Môn.

Lạc Thanh Dao nhìn nó.

Trong lòng dâng lên một dự cảm.

Những cơ duyên nàng đang tìm kiếm…

Có lẽ đều đang dẫn nàng về cùng một nơi.

Cửu Thiên.


Bên ngoài hang động.

Một bóng người xuất hiện.

Áo đen.

Mặt nạ bạc.

Khí tức sâu không thấy đáy.

Hắn nhìn vào bên trong.

Khóe môi khẽ nhếch.

“Quả nhiên.”

“Cánh cửa đã bắt đầu thức tỉnh.”

Hắn quay người.

Nhưng vừa bước được vài bước…

Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.

“Ngươi là ai?”

Hắn dừng lại.

Lạc Thanh Dao đứng trước cửa hang.

Thanh kiếm trong tay vẫn còn dính máu yêu thú.

Nàng nhìn người áo đen.

Kiếp trước nàng chưa từng gặp người này.

Nam tử chậm rãi quay đầu.

Hai người nhìn nhau.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Cuối cùng hắn nói:

“Người không nên xuất hiện trong kiếp này.”

Lạc Thanh Dao nhíu mày.

“Ngươi biết ta?”

“Biết.”

“Chúng ta từng gặp nhau?”

“Chưa.”

“Vậy sao ngươi biết ta?”

Nam tử không trả lời.

Hắn chỉ nhìn nàng thật lâu.

Ánh mắt sâu đến mức khiến nàng cảm thấy như hắn đang nhìn xuyên qua cả linh hồn mình.

“Lạc Thanh Dao.”

“Ngươi đã thay đổi quá nhiều.”

Nói xong…

Hắn biến mất.

Lạc Thanh Dao đứng bất động.

Nàng siết chặt thanh kiếm.

Người này…

Rốt cuộc là ai?

Và tại sao hắn lại biết tên nàng?


Cùng lúc đó.

Ở một nơi khác trong Huyền Linh Bí Cảnh.

Tạ Cảnh Uyên nhìn chiếc hộp đá trống rỗng trước mặt.

Sắc mặt hắn khó coi.

Huyền Linh Châu…

Không còn.

“Không thể nào.”

Hắn nhớ rõ.

Kiếp trước, chính tại đây hắn đã lấy được Huyền Linh Châu.

Nhưng lần này…

Nó đã biến mất trước khi hắn đến.

Tô Vãn Nhi đứng phía sau.

“Cảnh Uyên ca ca, có người đã lấy nó trước sao?”

Tạ Cảnh Uyên không nói.

Trong đầu hắn bất giác hiện lên gương mặt Lạc Thanh Dao.

Nàng đã thay đổi từ lúc nào?

Chẳng lẽ…

Người lấy Huyền Linh Châu là nàng?

Ánh mắt hắn dần tối lại.

“Đi.”

“Chúng ta tìm nàng.”

Ở phía xa.

Lạc Thanh Dao hoàn toàn không biết mình vừa cướp đi cơ duyên vốn thuộc về Tạ Cảnh Uyên.

Nàng chỉ biết…

Từ khoảnh khắc này.

Bánh xe vận mệnh đã chính thức lệch khỏi quỹ đạo cũ.

Và một khi đã bắt đầu…

Nó sẽ không bao giờ quay trở lại.

Gửi phản hồi