Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

05 — Bí Mật Huyền Nguyệt

Huyền Linh Bí Cảnh.

Mưa vẫn chưa ngừng.

Trong khu rừng phía tây, Lạc Thanh Dao bước nhanh giữa những thân cây cổ thụ.

Sau cuộc gặp với người áo đen, nàng không lập tức rời đi.

Trong lòng nàng vẫn còn một câu hỏi.

Hắn biết nàng.

Không chỉ biết tên.

Mà còn biết nàng đã thay đổi.

Điều đáng sợ hơn là hắn biết về “kiếp này”.

Lạc Thanh Dao dừng lại dưới một gốc cổ thụ.

Nàng lấy Huyền Linh Châu ra.

Viên châu màu xanh lam đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể, chỉ còn một tia sáng bạc nhàn nhạt bao quanh.

Nàng nhắm mắt.

Linh lực trong đan điền vận chuyển chậm rãi.

Trúc Cơ sơ kỳ.

Sau khi hấp thu Huyền Linh Châu, căn cơ của nàng vững chắc hơn rất nhiều.

Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất vẫn là phù văn màu bạc.

Nó nằm sâu trong đan điền, giống như một cánh cửa nhỏ bị phong ấn.

Mỗi khi nàng vận chuyển linh lực, phù văn lại phát sáng.

Lạc Thanh Dao thử dùng thần thức chạm vào nó.

Ầm!

Một cơn đau dữ dội lập tức truyền đến.

Nàng mở mắt.

Trán đã phủ một lớp mồ hôi lạnh.

Trong đầu hiện lên một hình ảnh.

Một vùng trời đỏ như máu.

Một tòa cung điện cổ xưa lơ lửng giữa hư không.

Trên bậc thềm cung điện có vô số thi thể.

Và ở cuối con đường…

Một nữ tử mặc áo trắng đang đứng quay lưng về phía nàng.

Lạc Thanh Dao muốn nhìn rõ khuôn mặt người đó.

Nhưng hình ảnh lập tức vỡ tan.

Nàng thở gấp.

“Đó là nơi nào?”

Không ai trả lời.

Chỉ có giọng nói quen thuộc vang lên trong thức hải.

“Đừng vội.”

Lạc Thanh Dao lập tức cảnh giác.

“Là ngươi?”

“Ngươi chưa đủ mạnh.”

“Người áo đen là ai?”

Im lặng.

“Ngươi biết hắn.”

Vẫn không có câu trả lời.

Lạc Thanh Dao nhíu mày.

“Rốt cuộc các ngươi muốn gì ở ta?”

Giọng nói kia bình tĩnh đáp:

“Không phải chúng ta muốn gì ở ngươi.”

“Mà là thiên mệnh đang muốn gì ở ngươi.”

Lạc Thanh Dao siết chặt tay.

“Ta không tin thiên mệnh.”

“Rất tốt.”

Giọng nói dần biến mất.

“Người muốn thay đổi số mệnh… vốn không nên tin vào nó.”


Một tiếng động bất ngờ vang lên phía trước.

Lạc Thanh Dao lập tức thu liễm khí tức.

Nàng nép sau thân cây.

Ba bóng người xuất hiện giữa rừng.

Người đi đầu chính là Tạ Cảnh Uyên.

Phía sau hắn là Tô Vãn Nhi và một nam đệ tử khác.

Tạ Cảnh Uyên nhìn quanh.

“Huyền Linh Châu chắc chắn đã bị người lấy đi.”

Tô Vãn Nhi nhẹ giọng hỏi:

“Cảnh Uyên ca ca, huynh nghĩ là ai?”

“Ta chưa biết.”

Tạ Cảnh Uyên đáp.

“Nhưng người đó chắc chắn đã đạt được cơ duyên.”

Tô Vãn Nhi cúi đầu.

Một lát sau, nàng ta nói:

“Có khi nào là Thanh Dao tỷ tỷ không?”

Tạ Cảnh Uyên không trả lời.

Nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.

Lạc Thanh Dao đứng sau thân cây, ánh mắt lạnh xuống.

Đúng là nàng.

Kiếp trước Tô Vãn Nhi cũng luôn dùng vẻ mặt vô tội như vậy.

Mỗi lần xảy ra chuyện, nàng ta đều chỉ nhẹ nhàng nói một câu.

Sau đó…

Mọi người sẽ bắt đầu nghi ngờ Lạc Thanh Dao.

Lần này cũng không ngoại lệ.

“Cảnh Uyên ca ca.”

Tô Vãn Nhi nhìn hắn.

“Thanh Dao tỷ tỷ có lẽ không cố ý đâu.”

Tạ Cảnh Uyên nhíu mày.

“Muội nói vậy là có ý gì?”

“Không có gì.”

Tô Vãn Nhi vội vàng lắc đầu.

“Muội chỉ nghĩ… tỷ ấy vốn rất cần Huyền Linh Châu.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng ta.

“Vãn Nhi.”

“Dạ?”

“Đừng tùy tiện suy đoán.”

Tô Vãn Nhi im lặng.

Lạc Thanh Dao khẽ nhếch môi.

Thú vị.

Kiếp trước Tạ Cảnh Uyên sẽ lập tức tin lời Tô Vãn Nhi.

Nhưng lần này…

Hắn bắt đầu nghi ngờ chính những người bên cạnh mình.

Có lẽ sự thay đổi của nàng đã khiến mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Lạc Thanh Dao không muốn tiếp tục nghe.

Nàng xoay người rời đi.

Nhưng vừa bước được vài bước…

Một luồng kiếm khí đột nhiên xé gió lao tới.

Lạc Thanh Dao nghiêng người tránh.

Ầm!

Một thân cây phía sau lập tức bị chém đôi.

Nàng quay lại.

Tạ Cảnh Uyên đang đứng cách đó không xa.

“Thanh Dao.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Quả nhiên là nàng.”

Lạc Thanh Dao bình tĩnh nhìn hắn.

“Có chuyện gì?”

“Huyền Linh Châu ở trên người nàng?”

“Đúng.”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

“Vì sao?”

Lạc Thanh Dao cười nhạt.

“Cơ duyên của ta, vì sao phải giải thích với chàng?”

“Ta chỉ muốn hỏi nàng lấy nó ở đâu.”

“Trong bí cảnh.”

“Ta biết.”

Tạ Cảnh Uyên tiến lên một bước.

“Nhưng nơi đó rất nguy hiểm.”

“Ta biết.”

“Nàng suýt chết sao?”

“Không.”

“Vậy thì tốt.”

Hắn nhìn vết thương trên vai nàng.

“Nhưng nàng bị thương.”

Lạc Thanh Dao cúi mắt nhìn vết máu.

“Chỉ là vết thương nhỏ.”

Tạ Cảnh Uyên lấy một bình đan dược từ trong tay áo.

“Cầm lấy.”

Lạc Thanh Dao không nhận.

“Ta không cần.”

“Đây là đan trị thương.”

“Ta có.”

“Thanh Dao.”

Tạ Cảnh Uyên cau mày.

“Chúng ta nhất định phải xa lạ như vậy sao?”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức kiếp trước lại hiện lên.

Ngày nàng chết.

Tạ Cảnh Uyên đứng trên đỉnh Cửu Thiên Sơn.

Nàng hỏi hắn:

“Vì sao?”

Hắn chỉ lạnh lùng đáp:

“Thanh Dao, nàng đã không còn giá trị.”

Một câu nói.

Đủ để nàng hiểu.

Tình cảm nàng trao cả đời…

Chẳng qua chỉ là một trò cười.

Lạc Thanh Dao thu hồi ánh mắt.

“Không phải chúng ta xa lạ.”

“Mà là ta đã không còn muốn thân thiết với chàng nữa.”

Sắc mặt Tạ Cảnh Uyên thay đổi.

Tô Vãn Nhi đứng phía sau cũng hơi biến sắc.

Lạc Thanh Dao không để ý đến họ.

Nàng xoay người rời đi.

“Thanh Dao!”

Tạ Cảnh Uyên gọi.

Nàng không quay đầu.

“Có chuyện gì?”

“Ta sẽ tìm nàng sau khi rời khỏi bí cảnh.”

Lạc Thanh Dao dừng bước.

“Không cần.”

“Ta có chuyện quan trọng muốn nói.”

“Vậy thì đợi đến lúc đó rồi nói.”

Nàng bước tiếp.

Lần này Tạ Cảnh Uyên không đuổi theo.

Hắn chỉ đứng nhìn bóng lưng nàng khuất dần trong màn mưa.

Ánh mắt trở nên phức tạp.


Đêm xuống.

Lạc Thanh Dao tìm một hang động kín đáo.

Nàng bố trí trận pháp đơn giản rồi ngồi xuống tu luyện.

Ba ngày trong bí cảnh đã gần kết thúc.

Nàng không định tranh đoạt thêm cơ duyên.

Bởi vì thứ nàng cần nhất hiện tại không phải bảo vật.

Mà là thời gian.

Nàng cần thời gian để tu luyện.

Cần thời gian để điều tra.

Cần thời gian để tìm ra kẻ đứng sau Lạc gia.

Lạc Thanh Dao lấy Thiên Nguyệt Kiếm Quyết ra.

Trang đầu tiên vẫn là dòng chữ ấy.

Muốn phá thiên mệnh, trước tiên phải chặt đứt nhân quả.

Nàng vận chuyển linh lực.

Một vầng trăng bạc chậm rãi xuất hiện sau lưng.

Kiếm khí trong hang động bắt đầu dao động.

Một kiếm.

Hai kiếm.

Ba kiếm.

Lạc Thanh Dao luyện đến khi linh lực gần như cạn kiệt mới dừng lại.

Nàng nhìn thanh kiếm trong tay.

Uy lực của Thiên Nguyệt Kiếm Quyết quả nhiên mạnh hơn những gì nàng tưởng.

Nhưng ngay khi nàng chuẩn bị thu kiếm…

Một bóng người xuất hiện trước cửa hang.

Lạc Thanh Dao lập tức đứng dậy.

Thanh kiếm chỉ thẳng về phía trước.

“Là ngươi.”

Người áo đen bước vào.

Mặt nạ bạc che đi phần lớn khuôn mặt.

Áo đen không nhiễm một hạt bụi dù bên ngoài đang mưa lớn.

Hắn nhìn thanh kiếm trong tay nàng.

“Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.”

Lạc Thanh Dao cảnh giác.

“Ngươi biết?”

“Biết.”

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Nam tử không trả lời.

Hắn chỉ đưa tay.

Một viên đá màu đen bay về phía nàng.

Lạc Thanh Dao đưa tay bắt lấy.

“Đây là gì?”

“Linh thạch dẫn đường.”

“Dẫn đến đâu?”

“Cửu Thiên Cổ Mộ.”

Lạc Thanh Dao khựng lại.

Cái tên này…

Kiếp trước nàng chưa từng nghe qua.

“Vì sao đưa cho ta?”

“Bởi vì nó thuộc về ngươi.”

“Thuộc về ta?”

“Đúng.”

Hắn nhìn nàng.

“Nhưng hiện tại ngươi chưa thể vào.”

“Vì sao?”

“Tu vi quá yếu.”

Lạc Thanh Dao nhíu mày.

“Ta đã Trúc Cơ.”

“Trúc Cơ vẫn quá yếu.”

Nàng siết chặt viên đá.

“Ngươi coi thường ta?”

“Không.”

Hắn bình tĩnh nói.

“Ta chỉ nói sự thật.”

Lạc Thanh Dao không đáp.

Nam tử quay người định rời đi.

Nàng đột nhiên lên tiếng:

“Khoan.”

Hắn dừng lại.

“Ngươi biết ta đã chết một lần.”

“Đúng.”

“Ngươi cũng biết ta trọng sinh.”

“Đúng.”

“Vậy ngươi biết ai giết ta?”

Lần đầu tiên…

Nam tử im lặng rất lâu.

Sau đó hắn nói:

“Biết.”

Tim Lạc Thanh Dao đập mạnh.

“Ai?”

Nam tử quay đầu.

Ánh mắt sau mặt nạ bạc sâu không thấy đáy.

“Người ngươi nghĩ là kẻ thù…”

“Chưa chắc là kẻ thù thật sự.”

Lạc Thanh Dao sững người.

“Ý ngươi là gì?”

Nhưng hắn đã biến mất.

Chỉ còn giọng nói nhàn nhạt vang lên giữa màn mưa.

“Muốn biết sự thật…”

“Hãy sống lâu hơn kiếp trước.”

Lạc Thanh Dao đứng trong hang động.

Nàng nhìn viên đá màu đen trong tay.

Một cảm giác bất an dần lan ra.

Nếu Tạ Cảnh Uyên không phải kẻ chủ mưu thật sự…

Vậy người đứng phía sau tất cả là ai?

Và nếu kẻ nàng muốn báo thù suốt một đời…

Chỉ là một quân cờ…

Thì kẻ đặt quân cờ ấy xuống bàn cờ…

Rốt cuộc đang ở đâu?


Ba ngày sau.

Cánh cửa Huyền Linh Bí Cảnh mở ra.

Các đệ tử lần lượt trở về Thanh Vân Tông.

Lạc Thanh Dao bước ra giữa đám đông.

Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ khiến không ít người chú ý.

Nhưng nàng không quan tâm.

Ánh mắt nàng chỉ hướng về phía xa.

Trên đỉnh núi cao nhất.

Một bóng người áo đen đứng dưới tán cây.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau…

Hắn khẽ gật đầu.

Lạc Thanh Dao siết chặt viên đá màu đen trong tay.

Nàng biết.

Từ hôm nay…

Nàng đã chính thức bước vào một ván cờ hoàn toàn khác.

Một ván cờ mà ngay cả nàng cũng không biết…

Ai mới là người cầm quân.

Gửi phản hồi