Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

06 — Tái Ngộ Cố Trầm Uyên

Thanh Vân Tông.

Sau khi trở về từ Huyền Linh Bí Cảnh, Lạc Thanh Dao không lập tức trở về phòng.

Nàng đứng dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn đỉnh Thanh Vân.

Mây trắng lượn quanh những ngọn núi.

Mọi thứ vẫn giống hệt ký ức của nàng.

Nhưng lần này, lòng nàng đã khác.

Kiếp trước, sau chuyến đi Huyền Linh Bí Cảnh, nàng từng vui mừng kể cho Tạ Cảnh Uyên nghe mọi chuyện.

Nàng kể về những gì mình nhìn thấy.

Kể cả chuyện Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.

Nàng không hề biết rằng…

Chính sự tin tưởng ấy đã khiến nàng để lộ quá nhiều bí mật.

Sau này, khi nàng chết, Thiên Nguyệt Kiếm Quyết cũng rơi vào tay Tạ Cảnh Uyên.

Lạc Thanh Dao khẽ siết tay.

Kiếp này, nàng sẽ không nói cho bất kỳ ai.

Không một ai.

“Thanh Dao.”

Tiếng gọi phía sau kéo nàng trở về thực tại.

Nàng quay lại.

Tạ Cảnh Uyên đang đứng cách đó không xa.

Bên cạnh hắn là Tô Vãn Nhi.

Ba người nhìn nhau.

Lạc Thanh Dao không nói gì.

Tạ Cảnh Uyên bước tới.

“Nàng đã đột phá Trúc Cơ?”

“Ừ.”

“Trong bí cảnh nàng đã lấy được cơ duyên gì?”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Không có gì đặc biệt.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Uyên hơi thay đổi.

Hắn biết nàng đang nói dối.

Nhưng lần này hắn không hỏi tiếp.

“Thanh Dao.”

“Có chuyện gì?”

“Ba ngày nữa, ta phải xuống núi làm nhiệm vụ.”

Lạc Thanh Dao im lặng.

“Ta muốn nàng đi cùng.”

“Không.”

Tạ Cảnh Uyên nhíu mày.

“Lần này là nhiệm vụ của nội môn đệ tử. Có thể sẽ gặp yêu thú cấp cao.”

“Ta nói rồi.”

Lạc Thanh Dao bình thản đáp.

“Ta không đi.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng thật lâu.

“Vì sao nàng luôn từ chối ta?”

“Bởi vì ta có việc khác.”

“Việc gì?”

“Không liên quan đến chàng.”

Một câu nói lạnh nhạt.

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Tô Vãn Nhi đứng phía sau khẽ kéo tay áo hắn.

“Cảnh Uyên ca ca, thôi đi.”

Lạc Thanh Dao nhìn Tô Vãn Nhi.

Kiếp trước, chính vào lần xuống núi này…

Tạ Cảnh Uyên đã cứu được một vị trưởng lão bị thương.

Vị trưởng lão ấy sau này trở thành chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Nhưng lần này…

Nàng sẽ không để cơ duyên đó dễ dàng rơi vào tay hắn.


Đêm.

Lạc Thanh Dao trở về phòng.

Nàng lấy viên đá màu đen mà người áo đen đưa cho mình ra.

Viên đá chỉ lớn bằng móng tay.

Bề mặt không có bất kỳ linh lực dao động nào.

Nhưng khi nàng dùng thần thức chạm vào…

Một dòng chữ cổ xưa lập tức hiện lên.

Cửu Thiên Cổ Mộ.

Ba năm sau.

Tháng bảy.

Vạn Kiếm Sơn.

Lạc Thanh Dao khẽ nhíu mày.

Ba năm.

Lại là ba năm.

Kiếp trước, đúng ba năm sau, Lạc gia xảy ra biến cố.

Cũng chính vào thời điểm đó…

Tạ Cảnh Uyên bắt đầu bước lên con đường trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ của Thanh Vân Tông.

Nếu Cửu Thiên Cổ Mộ xuất hiện cùng thời điểm…

Vậy giữa hai chuyện này chắc chắn có liên quan.

Lạc Thanh Dao cất viên đá.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ba năm.”

“Ta có ba năm.”

Ba năm để mạnh lên.

Ba năm để bảo vệ Lạc gia.

Ba năm để tìm ra sự thật.

Và ba năm…

Để chuẩn bị cho ngày nàng trả lại tất cả những gì từng nhận.


Ngày hôm sau.

Thanh Vân Tông tổ chức khảo hạch đệ tử nội môn.

Lạc Thanh Dao cũng có mặt.

Trên quảng trường, hàng trăm đệ tử đứng thành từng nhóm.

Các trưởng lão lần lượt kiểm tra tu vi.

Khi đến lượt Lạc Thanh Dao…

Một vị trưởng lão nhìn nàng.

“Lạc Thanh Dao?”

“Có đệ tử.”

“Trúc Cơ sơ kỳ?”

“Vâng.”

Vị trưởng lão hơi bất ngờ.

Mới vài ngày trước nàng vẫn còn là Luyện Khí viên mãn.

Không ngờ sau khi trở về từ bí cảnh đã đột phá.

“Ngươi muốn tham gia khảo hạch nào?”

Lạc Thanh Dao nhìn bảng nhiệm vụ.

Ánh mắt dừng ở một nhiệm vụ.

Thu thập Hàn Nguyệt Thảo tại Hàn Sơn.

Nàng nhớ nhiệm vụ này.

Kiếp trước, Tô Vãn Nhi đã nhận nó.

Trong quá trình thực hiện, nàng ta tìm được một viên linh đan cổ.

Sau khi sử dụng, linh lực tăng mạnh.

Nhưng lần này…

Lạc Thanh Dao bước lên.

“Đệ tử nhận nhiệm vụ Hàn Sơn.”

Đám đệ tử xung quanh lập tức xôn xao.

“Hàn Sơn?”

“Đó là nơi có yêu thú cấp ba.”

“Một mình nàng ta đi sao?”

Tạ Cảnh Uyên đứng cách đó không xa.

Hắn nhìn Lạc Thanh Dao.

“Nàng không cần nhận nhiệm vụ nguy hiểm như vậy.”

Lạc Thanh Dao không nhìn hắn.

“Ta tự biết mình đang làm gì.”

Nói xong, nàng nhận ngọc bài nhiệm vụ.

Tô Vãn Nhi đứng bên cạnh Tạ Cảnh Uyên.

Ánh mắt nàng ta lóe lên một tia khó nhận thấy.

“Thanh Dao tỷ tỷ thật lợi hại.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Muội cũng có thể nhận.”

Tô Vãn Nhi sững người.

“Muội…”

“Không dám sao?”

Nụ cười trên môi Tô Vãn Nhi cứng lại.

Tạ Cảnh Uyên cau mày.

“Thanh Dao.”

“Ta chỉ nói sự thật.”

Lạc Thanh Dao quay người rời đi.

Nàng biết.

Từ hôm nay, Tô Vãn Nhi đã bắt đầu xem nàng là đối thủ.

Nhưng nàng không quan tâm.

Bởi vì nàng đã không còn là Lạc Thanh Dao của kiếp trước.


Hàn Sơn.

Ba ngày sau.

Lạc Thanh Dao một mình đến chân núi.

Trời lạnh hơn bình thường.

Tuyết phủ trắng cả con đường.

Nàng kéo áo choàng kín hơn.

Trong ký ức của nàng…

Hàn Nguyệt Thảo mọc gần một vách đá phía bắc.

Nhưng nơi đó có một con yêu thú canh giữ.

Lạc Thanh Dao đi khoảng nửa canh giờ.

Quả nhiên.

Một mùi tanh nồng truyền tới.

Nàng dừng bước.

Thanh kiếm chậm rãi rút khỏi vỏ.

Rống!

Một con Hắc Lân Lang lao ra khỏi bụi tuyết.

Lạc Thanh Dao nghiêng người.

Móng vuốt lướt sát vai.

Nàng xoay người chém một kiếm.

Xẹt!

Một vết thương xuất hiện trên thân con yêu thú.

Nhưng Hắc Lân Lang không hề lùi.

Nó gầm lên.

Ba đạo bóng đen đồng thời lao tới.

Lạc Thanh Dao biến sắc.

Không phải một con.

Mà là bốn con!

Nàng lập tức vận chuyển Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.

Ánh trăng bạc hiện lên trên lưỡi kiếm.

Một kiếm chém xuống.

Ầm!

Tuyết dưới chân nổ tung.

Hai con Hắc Lân Lang bị đánh bay.

Con thứ ba lao tới từ phía sau.

Lạc Thanh Dao xoay người.

Kiếm quang lóe lên.

Phập!

Thanh kiếm xuyên qua cổ nó.

Con yêu thú ngã xuống.

Nhưng con cuối cùng đã xuất hiện trước mặt nàng.

Khoảng cách quá gần.

Lạc Thanh Dao không kịp rút kiếm.

Ngay lúc móng vuốt sắp đánh xuống…

Một đạo kiếm khí từ xa bay tới.

Xẹt!

Hắc Lân Lang lập tức bị chém đôi.

Lạc Thanh Dao quay đầu.

Tạ Cảnh Uyên đứng trên sườn núi.

Hắn thu kiếm.

“May mà ta đến kịp.”

Lạc Thanh Dao cau mày.

“Chàng theo dõi ta?”

“Không.”

“Vậy sao lại ở đây?”

“Ta nhận nhiệm vụ gần Hàn Sơn.”

Lạc Thanh Dao không tin.

Nhưng nàng cũng không muốn tranh luận.

“Cảm ơn.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Lần đầu tiên nàng nói cảm ơn ta.”

Lạc Thanh Dao khựng lại.

“Chỉ vì chàng vừa cứu ta.”

“Vậy nếu không cứu nàng thì sao?”

“Không có nếu.”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Một lúc sau hắn hỏi:

“Nàng thật sự muốn cắt đứt với ta?”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Đúng.”

“Không thể quay lại sao?”

“Không.”

“Vì sao?”

Lạc Thanh Dao siết chặt thanh kiếm.

Có rất nhiều lời nàng muốn nói.

Muốn hỏi hắn tại sao giết nàng.

Muốn hỏi hắn có từng thật lòng yêu nàng không.

Muốn hỏi hắn có hối hận không.

Nhưng cuối cùng…

Nàng chỉ nói:

“Bởi vì ta không muốn đi lại con đường cũ.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Con đường cũ?”

Lạc Thanh Dao lập tức nhận ra mình đã nói quá nhiều.

Nàng quay đi.

“Không có gì.”

Tạ Cảnh Uyên không hỏi thêm.

Hai người đứng giữa trời tuyết.

Khoảng cách chỉ vài bước.

Nhưng lại giống như cách nhau cả một đời.


Đêm đó.

Lạc Thanh Dao tìm được Hàn Nguyệt Thảo.

Nó mọc bên dưới một vách đá.

Nàng vừa định hái…

Một luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện.

Không phải yêu thú.

Mà là con người.

Lạc Thanh Dao quay đầu.

Tạ Cảnh Uyên cũng đồng thời nhìn về phía rừng tuyết.

Một bóng người áo đen bước ra.

Mặt nạ bạc.

Lạc Thanh Dao lập tức nhận ra.

Là hắn.

Người đã đưa nàng viên đá Cửu Thiên Cổ Mộ.

Nhưng lần này…

Hắn không nhìn nàng.

Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía Tạ Cảnh Uyên.

“Cuối cùng cũng gặp.”

Tạ Cảnh Uyên lập tức rút kiếm.

“Ngươi là ai?”

Người áo đen không trả lời.

Chỉ chậm rãi nói:

“Ngươi không nên ở đây.”

Tạ Cảnh Uyên cau mày.

“Ta không hiểu ngươi nói gì.”

“Không hiểu cũng không sao.”

Người áo đen đưa mắt nhìn Lạc Thanh Dao.

“Ba năm nữa, mọi thứ sẽ bắt đầu.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Ngươi muốn nói gì?”

“Đừng để hắn bước vào Vạn Kiếm Sơn.”

Tạ Cảnh Uyên biến sắc.

“Ngươi!”

Người áo đen không để ý.

Thân ảnh hắn dần tan vào màn tuyết.

Trước khi biến mất, hắn để lại một câu:

“Lạc Thanh Dao.”

“Ba năm sau, nếu hắn còn sống bước vào Cửu Thiên Cổ Mộ…”

“Người chết sẽ không chỉ có một mình ngươi.”

Màn tuyết trở lại yên tĩnh.

Lạc Thanh Dao đứng bất động.

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Ngươi biết hắn?”

“Không.”

“Nhưng hắn biết nàng.”

“Ta biết.”

“Vậy hắn là ai?”

Lạc Thanh Dao nhìn về hướng người áo đen biến mất.

“Ta cũng muốn biết.”

Nàng cúi xuống hái Hàn Nguyệt Thảo.

Trong lòng nàng chỉ còn một suy nghĩ.

Ba năm sau.

Vạn Kiếm Sơn.

Cửu Thiên Cổ Mộ.

Và…

Tạ Cảnh Uyên.

Có lẽ từ khoảnh khắc này, số phận của ba người đã thật sự bị buộc chặt vào nhau.

Không ai biết ba năm sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng Lạc Thanh Dao biết một điều.

Lần này…

Nàng tuyệt đối sẽ không chết thêm một lần nữa.

Gửi phản hồi