Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

07 — Bẫy Trong Bóng Tối

Hàn Sơn.

Sau khi hái được Hàn Nguyệt Thảo, Lạc Thanh Dao không lập tức trở về Thanh Vân Tông.

Nàng đứng dưới vách đá, nhìn theo hướng người áo đen vừa biến mất.

Màn tuyết đã che kín mọi dấu vết.

Nhưng câu nói của hắn vẫn quanh quẩn trong đầu nàng.

“Ba năm sau, nếu hắn còn sống bước vào Cửu Thiên Cổ Mộ…”

“Người chết sẽ không chỉ có một mình ngươi.”

Lạc Thanh Dao khẽ siết bàn tay.

Người áo đen đang ám chỉ điều gì?

Tạ Cảnh Uyên?

Hay chính nàng?

Nàng không biết.

Nhưng có một điều nàng chắc chắn.

Cửu Thiên Cổ Mộ không đơn giản là một cơ duyên.

Nó có thể là nơi quyết định sinh tử của rất nhiều người.

“Thanh Dao.”

Giọng Tạ Cảnh Uyên vang lên phía sau.

Nàng quay lại.

Hắn đứng cách nàng vài bước.

“Chúng ta nên trở về.”

“Ừ.”

Lạc Thanh Dao thu hồi Hàn Nguyệt Thảo.

Hai người cùng xuống núi.

Suốt quãng đường, không ai nói thêm câu nào.

Cho đến khi đi được một đoạn khá xa, Tạ Cảnh Uyên đột nhiên lên tiếng:

“Người áo đen kia…”

“Ta không biết hắn.”

“Nhưng hắn biết nàng.”

“Ta biết.”

“Vậy nàng không sợ?”

Lạc Thanh Dao im lặng một lát.

“Sợ.”

Tạ Cảnh Uyên hơi bất ngờ.

Hắn vốn nghĩ nàng sẽ nói mình không sợ.

Nhưng nàng lại thành thật thừa nhận.

“Ta sợ.”

Lạc Thanh Dao nhìn con đường phủ tuyết trước mặt.

“Nhưng sợ không có nghĩa là phải lùi bước.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

Một lúc sau, hắn nói:

“Nếu hắn gây nguy hiểm cho nàng… ta sẽ giúp.”

Lạc Thanh Dao dừng bước.

Nàng quay sang nhìn hắn.

“Không cần.”

“Thanh Dao.”

“Ta không muốn nợ chàng.”

Tạ Cảnh Uyên khẽ cau mày.

“Chỉ là giúp đỡ, không phải món nợ.”

“Đối với ta thì phải.”

Nói xong, nàng tiếp tục đi.

Tạ Cảnh Uyên đứng phía sau.

Ánh mắt hắn dần tối xuống.

Hắn không hiểu.

Rốt cuộc từ khi nào…

Lạc Thanh Dao lại trở nên xa cách với hắn như vậy?


Thanh Vân Tông.

Khi hai người trở về, trời đã tối.

Lạc Thanh Dao giao Hàn Nguyệt Thảo cho trưởng lão phụ trách nhiệm vụ.

“Đệ tử đã hoàn thành.”

Vị trưởng lão kiểm tra linh dược.

Sau đó gật đầu.

“Không tệ.”

“Đa tạ trưởng lão.”

Lạc Thanh Dao nhận lấy phần thưởng.

Một bình Tụ Linh Đan.

Và một trăm điểm cống hiến.

Nàng cất ngọc bài.

Chuẩn bị rời đi.

“Lạc sư muội.”

Một đệ tử đột nhiên gọi nàng.

Lạc Thanh Dao quay đầu.

“Có chuyện gì?”

Người kia đưa cho nàng một tờ giấy.

“Đây là thư của Tô sư muội.”

“Tô Vãn Nhi?”

“Đúng.”

Lạc Thanh Dao nhận lấy.

Trên thư chỉ có vài dòng chữ.

Thanh Dao tỷ tỷ,

Muội có chuyện muốn nói với tỷ.

Ngày mai gặp nhau ở rừng trúc phía sau Tàng Kinh Các.

Vãn Nhi.

Lạc Thanh Dao nhìn tờ giấy.

Trong mắt nàng hiện lên một tia lạnh.

Kiếp trước…

Tô Vãn Nhi cũng từng hẹn nàng đến rừng trúc.

Đó là lần đầu tiên nàng ta bắt đầu đặt chiếc bẫy lớn dành cho nàng.

Lạc Thanh Dao vẫn nhớ rất rõ.

Ngày hôm ấy, nàng đã mất đi một món pháp khí quý giá.

Sau đó mọi người đều cho rằng nàng tham lam, cố ý cướp đồ của đồng môn.

Cuối cùng nàng phải chịu phạt.

Còn Tô Vãn Nhi…

Lại trở thành người đứng ra “cầu xin” trưởng lão tha thứ cho nàng.

Khiến tất cả mọi người càng cảm động trước sự thiện lương của nàng ta.

Lạc Thanh Dao nhìn tờ giấy.

Khóe môi cong lên.

Nếu Tô Vãn Nhi muốn diễn lại vở kịch cũ…

Vậy nàng sẽ cho nàng ta biết.

Người đã trọng sinh…

Không còn là Lạc Thanh Dao của ngày trước.


Ngày hôm sau.

Rừng trúc.

Gió thổi qua từng khóm trúc.

Âm thanh xào xạc vang lên trong không gian yên tĩnh.

Lạc Thanh Dao bước vào.

Tô Vãn Nhi đã đứng đợi từ trước.

Nàng ta mặc một bộ váy màu xanh nhạt.

Gương mặt dịu dàng.

Vừa nhìn thấy Lạc Thanh Dao, nàng ta lập tức mỉm cười.

“Thanh Dao tỷ tỷ.”

“Muội gọi ta đến có chuyện gì?”

Tô Vãn Nhi bước tới.

“Muội nghe nói tỷ bị thương ở Hàn Sơn.”

“Chỉ là vết thương nhỏ.”

“Muội rất lo cho tỷ.”

Lạc Thanh Dao bình tĩnh nhìn nàng.

“Cảm ơn.”

Tô Vãn Nhi mím môi.

“Tỷ có vẻ không thích muội.”

“Muội nghĩ nhiều rồi.”

“Không.”

Tô Vãn Nhi lắc đầu.

“Muội biết.”

Lạc Thanh Dao không nói.

Tô Vãn Nhi cúi đầu.

“Có phải vì Cảnh Uyên ca ca không?”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Liên quan gì đến chàng ấy?”

“Muội biết tỷ từng thích huynh ấy.”

“Đó là chuyện trước đây.”

Tô Vãn Nhi ngẩng đầu.

“Vậy bây giờ thì sao?”

“Không thích nữa.”

Ba chữ đơn giản.

Nhưng khiến sắc mặt Tô Vãn Nhi thay đổi.

Nàng ta không ngờ Lạc Thanh Dao lại trả lời thẳng như vậy.

“Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy…”

Tô Vãn Nhi cắn môi.

“Vậy tỷ có thể giúp muội một chuyện không?”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Chuyện gì?”

“Muội muốn mượn Nguyệt Linh Kiếm của tỷ.”

Ánh mắt Lạc Thanh Dao lập tức lạnh xuống.

Đến rồi.

Kiếp trước…

Tô Vãn Nhi cũng dùng đúng lý do này.

Nàng ta nói muốn mượn Nguyệt Linh Kiếm để hoàn thành nhiệm vụ.

Sau đó, thanh kiếm bị phát hiện trong tay một tên đệ tử ngoại môn.

Người đó khai rằng chính Lạc Thanh Dao đã đưa kiếm cho hắn.

Cuối cùng…

Nàng bị nghi ngờ cấu kết với người ngoài tông.

Lạc Thanh Dao nhìn Tô Vãn Nhi.

“Không.”

Tô Vãn Nhi sững người.

“Tại sao?”

“Không muốn cho.”

“Thanh Dao tỷ tỷ…”

“Nguyệt Linh Kiếm là pháp khí sư phụ để lại cho ta.”

Lạc Thanh Dao bình thản nói.

“Ta không cho người khác mượn.”

Tô Vãn Nhi im lặng.

Một lát sau, nàng ta thấp giọng:

“Muội chỉ mượn một ngày.”

“Không.”

“Muội sẽ giữ cẩn thận.”

“Không.”

“Tỷ không tin muội sao?”

Lạc Thanh Dao nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Đúng.”

Sắc mặt Tô Vãn Nhi trắng bệch.

“Thanh Dao tỷ tỷ…”

“Muội không cần phải giả vờ nữa.”

Tô Vãn Nhi khựng lại.

Lạc Thanh Dao bước tới.

Giọng nàng rất nhẹ.

“Ta không biết trước đây mình đã làm gì khiến muội khó chịu.”

“Nhưng từ hôm nay…”

“Đừng động vào đồ của ta.”

Tô Vãn Nhi nhìn nàng.

Một thoáng lạnh lẽo lướt qua đáy mắt.

Nhưng rất nhanh đã biến mất.

“Muội hiểu rồi.”

Nàng ta quay người.

“Muội xin lỗi vì đã làm phiền tỷ.”

Lạc Thanh Dao không nói gì.

Tô Vãn Nhi đi được vài bước thì dừng lại.

“Tỷ tỷ.”

“Còn chuyện gì?”

“Muội chỉ muốn nói…”

Nàng ta quay đầu, nở nụ cười dịu dàng.

“Không phải lúc nào người khác cũng muốn hại tỷ.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Ta biết.”

“Vậy thì tốt.”

Tô Vãn Nhi rời đi.

Nụ cười trên môi biến mất ngay khi nàng ta quay lưng.

Bàn tay trong tay áo siết chặt.

Không giống trước đây.

Lạc Thanh Dao không còn dễ dàng mắc bẫy.

Nhưng…

Không sao.

Nàng ta vẫn còn cách khác.


Chiều hôm đó.

Một tin tức nhanh chóng truyền khắp Thanh Vân Tông.

Nguyệt Linh Kiếm của Lạc Thanh Dao đã bị mất.

Đám đệ tử xôn xao.

“Nghe nói sáng nay nàng ấy vẫn còn mang theo.”

“Không biết mất lúc nào.”

“Có người nhìn thấy nàng đi cùng Tô Vãn Nhi.”

“Chẳng lẽ…”

Tin đồn bắt đầu lan rộng.

Lạc Thanh Dao vừa trở về phòng đã phát hiện Nguyệt Linh Kiếm thật sự biến mất.

Nàng đứng trước giường.

Ánh mắt lạnh xuống.

Nàng không bất ngờ.

Bởi vì…

Nàng đã sớm đoán được.

Tô Vãn Nhi không lấy được kiếm từ tay nàng.

Vậy nàng ta sẽ khiến người khác lấy.

Lạc Thanh Dao đưa tay vào tay áo.

Một lá bùa nhỏ xuất hiện.

Đây là một loại phù truyền âm nàng mua được trong bí cảnh.

Nàng kích hoạt.

Một giọng nói lập tức vang lên.

“Lạc Thanh Dao.”

Là Tạ Cảnh Uyên.

“Ta nghe nói Nguyệt Linh Kiếm của nàng mất rồi.”

“Ừ.”

“Ta đang ở ngoài cửa.”

“Chàng vào đi.”

Cửa mở.

Tạ Cảnh Uyên bước vào.

Hắn nhìn nàng.

“Có phải nàng biết ai lấy không?”

“Biết.”

“Ai?”

“Tô Vãn Nhi.”

Tạ Cảnh Uyên lập tức cau mày.

“Không thể nào.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Ta biết chàng sẽ không tin.”

“Ta không phải không tin nàng.”

“Nhưng chàng tin nàng ta hơn.”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Lạc Thanh Dao đi đến bàn.

“Ta không cần chàng giúp.”

“Thanh Dao.”

“Chàng chỉ cần đứng nhìn.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Nhưng nếu nàng bị vu oan?”

Lạc Thanh Dao mỉm cười.

“Vậy thì để bọn họ vu oan.”

“Ta sẽ tự mình tìm bằng chứng.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng thật lâu.

Sau đó hắn nói:

“Ta tin nàng.”

Lạc Thanh Dao khựng lại.

Một câu nói rất đơn giản.

Nhưng trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Kiếp trước…

Nàng đã từng chờ câu này rất lâu.

Đáng tiếc…

Đến khi nàng chết, nàng cũng không nghe được.

Lạc Thanh Dao nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

“Cảm ơn.”

Tạ Cảnh Uyên rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Lạc Thanh Dao nhìn thanh kiếm giả đang nằm trên bàn.

Khóe môi cong lên.

“Muốn vu oan ta sao?”

“Vậy thì xem lần này…”

“Ai mới là người mắc bẫy.”


Đêm khuya.

Sau núi Thanh Vân Tông.

Một bóng người lén lút xuất hiện.

Người đó nhìn quanh.

Sau đó lấy Nguyệt Linh Kiếm từ trong tay áo ra.

“Cuối cùng cũng lấy được.”

Một giọng nói vang lên phía sau.

“Ngươi đang cầm thứ gì vậy?”

Người kia giật mình.

Quay đầu.

Một bóng người áo đen đứng dưới ánh trăng.

Không phải người đeo mặt nạ bạc.

Mà là một đệ tử mặc y phục của ngoại môn.

Người kia lập tức cảnh giác.

“Ngươi là ai?”

Đệ tử ngoại môn cười lạnh.

“Người nhận kiếm.”

“Ngươi…”

“Đưa nó cho ta.”

Người kia vừa định giao kiếm…

Một đạo linh lực đột nhiên đánh xuống.

Ầm!

Cả hai người đều bị đánh bay.

Nguyệt Linh Kiếm rơi xuống đất.

Một bóng người xuất hiện giữa màn đêm.

Là Tô Vãn Nhi.

Nàng ta nhặt thanh kiếm lên.

Ánh mắt lạnh lẽo.

“Đồ vô dụng.”

Người kia quỳ xuống.

“Tiểu thư…”

“Im miệng.”

Tô Vãn Nhi nhìn Nguyệt Linh Kiếm.

“Ngày mai, chỉ cần nói rằng Lạc Thanh Dao tự mình giao kiếm cho ngươi.”

“Nhớ chưa?”

“Nhưng nếu nàng ta không thừa nhận?”

Tô Vãn Nhi khẽ cười.

“Không quan trọng.”

“Chỉ cần người khác tin là được.”

Một giọng nói bỗng vang lên từ phía sau.

“Vậy sao?”

Tô Vãn Nhi cứng người.

Nàng từ từ quay lại.

Dưới ánh trăng…

Lạc Thanh Dao đang đứng đó.

Một tay cầm kiếm.

Một tay khoanh trước ngực.

Ánh mắt nàng bình tĩnh đến đáng sợ.

Tô Vãn Nhi biến sắc.

“Không thể nào…”

Lạc Thanh Dao bước tới.

“Muội vừa nói gì?”

Tô Vãn Nhi lùi lại.

Lạc Thanh Dao nhìn thanh Nguyệt Linh Kiếm trong tay nàng.

“Thanh kiếm này…”

“Muội thích đến vậy sao?”

Gió đêm thổi qua.

Tô Vãn Nhi siết chặt chuôi kiếm.

Lần đầu tiên…

Nàng ta nhìn thấy trong mắt Lạc Thanh Dao không còn là sự yếu đuối và tin tưởng của ngày trước.

Chỉ còn lạnh lẽo.

Và sát ý.

Lạc Thanh Dao khẽ cười.

“Vãn Nhi.”

“Trò chơi mới bắt đầu thôi.”

Gửi phản hồi