Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

08 — Lạc Gia Lâm Hoạ

Rừng trúc phía sau Thanh Vân Tông.

Gió đêm lạnh buốt.

Tô Vãn Nhi đứng đối diện Lạc Thanh Dao, sắc mặt đã không còn vẻ dịu dàng thường ngày.

Nguyệt Linh Kiếm nằm trong tay nàng ta.

Bên cạnh là người vừa trộm kiếm.

Hai người nhìn Lạc Thanh Dao, không ai nói gì.

Một lúc sau, Tô Vãn Nhi chậm rãi lên tiếng:

“Thanh Dao tỷ tỷ… sao tỷ lại ở đây?”

Lạc Thanh Dao bật cười.

“Câu này phải để ta hỏi muội mới đúng.”

Nàng chỉ vào Nguyệt Linh Kiếm.

“Thanh kiếm của ta tại sao lại ở trong tay muội?”

Tô Vãn Nhi lập tức lắc đầu.

“Muội không biết.”

“Không biết?”

“Đúng.”

Nàng ta nhìn người bên cạnh.

“Có phải ngươi trộm kiếm của Thanh Dao tỷ tỷ không?”

Người kia lập tức hiểu ý.

Hắn quỳ xuống.

“Đúng… là ta.”

“Ngươi lấy kiếm làm gì?”

“Ta… ta chỉ muốn bán nó.”

Tô Vãn Nhi thở phào.

“Thanh Dao tỷ tỷ, tỷ nghe thấy rồi.”

“Là hắn trộm kiếm.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Vậy tại sao kiếm lại ở trong tay muội?”

Tô Vãn Nhi khựng lại.

“Muội…”

“Hay là muội định nói hắn vừa đưa cho muội?”

Tô Vãn Nhi im lặng.

Lạc Thanh Dao bước tới.

Ánh mắt nàng lạnh xuống.

“Vãn Nhi, trò này cũ rồi.”

“Ta không hiểu tỷ đang nói gì.”

“Không hiểu?”

Lạc Thanh Dao lấy từ trong tay áo ra một viên lưu ảnh thạch.

Nàng nhẹ nhàng truyền linh lực vào.

Một màn sáng lập tức xuất hiện.

Trong màn sáng…

Tô Vãn Nhi xuất hiện rõ ràng.

Giọng nói của nàng ta vang lên:

“Ngày mai, chỉ cần nói rằng Lạc Thanh Dao tự mình giao kiếm cho ngươi.”

Tô Vãn Nhi biến sắc.

“Không thể nào!”

Lạc Thanh Dao thu hồi lưu ảnh thạch.

“Muội muốn phủ nhận?”

“Đây… đây là giả!”

“Có thể là giả.”

Lạc Thanh Dao bình tĩnh đáp.

“Nhưng nếu đưa cho trưởng lão kiểm tra, muội nghĩ họ có nhận ra không?”

Tô Vãn Nhi siết chặt tay.

Nàng ta không ngờ Lạc Thanh Dao đã chuẩn bị từ trước.

Thật ra ngay từ lúc nhận được bức thư…

Lạc Thanh Dao đã đoán được chuyện này.

Nàng biết Tô Vãn Nhi sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Vì vậy, trước khi đến rừng trúc, nàng đã âm thầm đặt một viên lưu ảnh thạch ở gần đó.

Nhưng nàng không ngờ…

Tô Vãn Nhi lại tự mình xuất hiện.

“Thanh Dao tỷ tỷ.”

Tô Vãn Nhi hít sâu.

“Muội thừa nhận là muội đã lấy kiếm.”

Lạc Thanh Dao không nói.

“Nhưng muội chỉ muốn thử tỷ.”

“Thử ta?”

“Đúng.”

Tô Vãn Nhi cố nở nụ cười.

“Muội muốn biết tỷ có thật sự tin tưởng muội hay không.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng như nhìn một kẻ ngốc.

“Muội nghĩ ta sẽ tin?”

“Muội…”

“Vãn Nhi.”

Lạc Thanh Dao cắt ngang.

“Ta cho muội một cơ hội.”

Tô Vãn Nhi ngẩng đầu.

“Cơ hội gì?”

“Đưa Nguyệt Linh Kiếm cho ta.”

“Sau đó nói rõ tất cả với trưởng lão.”

Tô Vãn Nhi sững người.

“Nếu muội không làm?”

“Vậy ngày mai ta sẽ tự đưa lưu ảnh thạch cho trưởng lão.”

Sắc mặt Tô Vãn Nhi trắng bệch.

“Không!”

Nàng ta gần như bật thốt.

Lạc Thanh Dao khẽ cười.

Quả nhiên.

Nàng đã đoán đúng.

Chuyện này tuyệt đối không chỉ đơn giản là một thanh kiếm.

Nếu Tô Vãn Nhi sợ đến mức này…

Phía sau chắc chắn còn có người khác.

“Ai sai muội làm?”

Lạc Thanh Dao hỏi.

Tô Vãn Nhi im lặng.

“Không ai.”

“Vậy sao?”

“Muội tự làm.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Ta không tin.”

Tô Vãn Nhi cắn môi.

“Tin hay không tùy tỷ.”

Lạc Thanh Dao không ép.

Nàng đưa tay.

“Kiếm.”

Tô Vãn Nhi chần chừ.

Cuối cùng vẫn ném Nguyệt Linh Kiếm về phía nàng.

Lạc Thanh Dao đưa tay bắt lấy.

Ngay khoảnh khắc nàng chạm vào chuôi kiếm…

Một luồng linh lực quen thuộc truyền vào cơ thể.

Nàng khẽ nhíu mày.

Có gì đó không đúng.

Trên chuôi kiếm…

Có một tia hắc khí cực kỳ mỏng.

Nếu không có thần thức mạnh hơn trước, nàng tuyệt đối không thể phát hiện.

Lạc Thanh Dao lập tức vận chuyển linh lực.

Hắc khí bị ép ra ngoài.

Xì!

Một tiếng nhỏ vang lên.

Hắc khí hóa thành một ký hiệu màu đen giữa không trung.

Lạc Thanh Dao nhìn nó.

Đồng tử khẽ co lại.

Ký hiệu này…

Nàng từng thấy.

Trong ký ức kiếp trước.

Đêm Lạc gia bị diệt.

Trên cánh cửa chính cũng có một ký hiệu giống hệt.

Không phải Tạ Cảnh Uyên.

Không phải Tô Vãn Nhi.

Mà là một thế lực nàng chưa từng biết tên.

Lạc Thanh Dao siết chặt thanh kiếm.

Cuối cùng nàng cũng tìm được một manh mối.


“Thanh Dao tỷ tỷ.”

Giọng Tô Vãn Nhi kéo nàng trở về.

“Muội có thể đi chưa?”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Đi đi.”

Tô Vãn Nhi hơi bất ngờ.

Nàng ta không nghĩ Lạc Thanh Dao sẽ dễ dàng thả mình.

Nhưng trước khi rời đi…

Lạc Thanh Dao nói:

“Vãn Nhi.”

Tô Vãn Nhi quay lại.

“Đừng để ta bắt được lần thứ hai.”

Tô Vãn Nhi nhìn nàng.

Hai người im lặng vài giây.

Sau đó nàng ta quay người rời khỏi rừng trúc.

Bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Người trộm kiếm vẫn quỳ dưới đất.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Ngươi thì sao?”

Người kia run lên.

“Ta… ta không biết gì cả.”

“Ngươi biết ai sai ngươi.”

“Không…”

Lạc Thanh Dao rút kiếm.

Mũi kiếm dừng ngay trước cổ hắn.

“Ta hỏi lần cuối.”

“Ai?”

Người kia tái mặt.

“Là… là một người mặc áo đen.”

Lạc Thanh Dao khựng lại.

“Người áo đen?”

“Đúng.”

“Hắn đưa cho ta linh thạch.”

“Bảo ta lấy kiếm.”

“Có nói tên không?”

“Không.”

“Ngươi gặp hắn ở đâu?”

“Ở phía tây thành Thanh Vân.”

Lạc Thanh Dao ghi nhớ địa điểm.

“Ngươi có thể đi.”

Người kia ngẩng đầu.

“Thật sao?”

“Ta không giết người vô tội.”

Người kia lập tức đứng dậy chạy đi.

Lạc Thanh Dao nhìn bóng hắn biến mất.

Một người áo đen.

Lại là người áo đen.

Nhưng người này chắc chắn không phải người đeo mặt nạ bạc.

Hai người có khí tức hoàn toàn khác nhau.

Vậy…

Có bao nhiêu thế lực đang âm thầm theo dõi nàng?


“Ngươi định thả hắn?”

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Lạc Thanh Dao không quay đầu.

“Ta biết ngươi ở đó.”

Một bóng người bước ra khỏi rừng trúc.

Tạ Cảnh Uyên.

Hắn nhìn nàng.

“Ta đã nghe thấy tất cả.”

“Vậy chàng nghe được gì?”

“Có người đứng sau Tô Vãn Nhi.”

“Đúng.”

“Và nàng biết người đó?”

“Không.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Vậy nàng định làm gì?”

“Tìm hắn.”

“Ta đi cùng.”

“Không.”

Tạ Cảnh Uyên nhíu mày.

“Lại từ chối?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Bởi vì ta không biết người đó là ai.”

“Ta càng không biết.”

“Cho nên chàng càng không nên đi.”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Một lúc sau, hắn nói:

“Thanh Dao.”

“Ừ?”

“Nàng thật sự không còn tin ta?”

Lạc Thanh Dao không trả lời ngay.

Gió đêm thổi qua.

Nàng nhớ lại cảnh tượng kiếp trước.

Tạ Cảnh Uyên đứng bên cạnh Tô Vãn Nhi.

Nhìn nàng bị phế tu vi.

Nhìn nàng bị đẩy xuống vực.

Không một lần quay đầu.

“Không tin.”

Hai chữ rất nhẹ.

Nhưng Tạ Cảnh Uyên nghe rõ.

Sắc mặt hắn hơi tái.

“Được.”

Hắn quay người.

“Ta sẽ không ép nàng.”

Lạc Thanh Dao nhìn bóng lưng hắn.

Trong lòng nàng thoáng dao động.

Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

Tình cảm đã chết một lần.

Nàng không muốn nó sống lại.


Sáng hôm sau.

Tin tức về chuyện Nguyệt Linh Kiếm nhanh chóng lan khắp Thanh Vân Tông.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là…

Lạc Thanh Dao chủ động đến gặp trưởng lão.

Nàng đem toàn bộ sự việc kể lại.

Kể cả lưu ảnh thạch.

Trưởng lão kiểm tra xong, sắc mặt nghiêm nghị.

“Tô Vãn Nhi đâu?”

“Đệ tử không biết.”

“Đi gọi nàng đến.”

Một canh giờ sau.

Tô Vãn Nhi xuất hiện.

Khi nhìn thấy lưu ảnh thạch trên bàn…

Nàng ta biết mình đã thua.

Trưởng lão nhìn nàng.

“Ngươi có gì muốn giải thích?”

Tô Vãn Nhi cúi đầu.

“Đệ tử… chỉ muốn mượn Nguyệt Linh Kiếm.”

“Vì sao lại sai người trộm?”

“Đệ tử nhất thời hồ đồ.”

“Ngươi có biết đây là hành vi vi phạm quy củ tông môn?”

“Đệ tử biết.”

Trưởng lão trầm giọng:

“Phạt ngươi ba tháng cấm túc.”

Tô Vãn Nhi cúi đầu.

“Đệ tử nhận phạt.”

Lạc Thanh Dao đứng bên cạnh.

Nàng không nói gì.

Bởi vì nàng biết…

Đây mới chỉ là bước đầu.

Tô Vãn Nhi có thể chịu phạt.

Nhưng người đứng sau nàng chắc chắn sẽ không để yên.


Đêm hôm đó.

Lạc Thanh Dao ngồi trong phòng.

Trước mặt nàng là một tấm bản đồ.

Nàng khoanh một vòng tròn tại phía tây thành Thanh Vân.

Đó là nơi người trộm kiếm từng gặp người áo đen.

Nàng quyết định ngày mai sẽ xuống núi.

Nhưng đúng lúc đó…

Một luồng khí lạnh xuất hiện trong phòng.

Lạc Thanh Dao lập tức đứng dậy.

Thanh kiếm rời vỏ.

Cửa sổ mở ra.

Không có ai.

Trên bàn lại xuất hiện một mảnh giấy.

Nàng bước tới.

Trên đó chỉ có một dòng chữ.

“Đừng điều tra người áo đen.”

Lạc Thanh Dao nhìn dòng chữ.

Sau đó bật cười.

“Muộn rồi.”

Nàng đốt mảnh giấy.

Ngọn lửa xanh nhạt bùng lên.

Nhưng ngay khi mảnh giấy cháy hết…

Một ký hiệu màu đen xuất hiện trên mặt bàn.

Giống hệt ký hiệu vừa thoát ra từ Nguyệt Linh Kiếm.

Lạc Thanh Dao nhìn nó.

Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi.”

Bên ngoài cửa sổ.

Trên mái nhà đối diện.

Một bóng người áo đen đứng lặng trong đêm.

Hắn nhìn về phía căn phòng của Lạc Thanh Dao.

Sau đó khẽ nói:

“Con bé đã nhìn thấy dấu ấn.”

Một giọng nói khác vang lên.

“Có cần giết nàng không?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Bởi vì…”

Người áo đen ngẩng đầu nhìn vầng trăng.

“Ba năm sau, nàng sẽ là người mở cánh cửa Cửu Thiên.”

“Bây giờ chưa thể chết.”

Hai bóng người nhanh chóng biến mất.

Trong phòng.

Lạc Thanh Dao ngồi bên cửa sổ.

Nàng không biết mình vừa trở thành mục tiêu của một thế lực bí ẩn.

Nhưng nàng biết…

Từ hôm nay, cuộc báo thù của nàng đã không còn chỉ liên quan đến Tạ Cảnh Uyên và Tô Vãn Nhi.

Một thế lực khổng lồ đang ẩn mình phía sau tất cả.

Và nàng…

Vừa mới nhìn thấy một góc nhỏ của nó.

Gửi phản hồi