Tin tức truyền đến vào lúc canh ba.
Lạc gia xảy ra chuyện.
Lạc Thanh Dao vừa đặt chân vào sân viện đã nhìn thấy một con hạc truyền tin từ xa bay tới.
Linh quang trên thân hạc chớp động liên tục.
Nàng đưa tay bắt lấy.
Một giọng nói gấp gáp lập tức vang lên.
“Tiểu thư, mau trở về!”
“Lạc gia xảy ra chuyện!”
Sắc mặt Lạc Thanh Dao lập tức thay đổi.
“Ai?”
“Có người xâm nhập!”
“Gia chủ và các trưởng lão đang chống đỡ!”
Giọng nói đột nhiên đứt đoạn.
Con hạc truyền tin rơi xuống đất.
Lạc Thanh Dao siết chặt tay.
Một cảm giác bất an chưa từng có dâng lên.
Kiếp trước…
Đêm Lạc gia gặp đại họa cũng đến vào thời điểm này.
Nhưng khi ấy nàng đang ở Thanh Vân Tông.
Đến lúc nhận được tin tức, Lạc gia đã chìm trong biển lửa.
Nàng từng nghĩ đó chỉ là một biến cố ngẫu nhiên.
Bây giờ xem ra…
Không phải.
Có người đang cố ý đẩy mọi chuyện trở lại quỹ đạo cũ.
“Không thể nào.”
Lạc Thanh Dao lập tức xoay người.
Nàng phải về Lạc gia.
Ngay lập tức.
Trên đường xuống núi.
Một bóng người từ phía trước xuất hiện.
Áo đen.
Mặt nạ bạc.
Cố Trầm Uyên.
Hắn đứng giữa con đường, như thể đã chờ nàng từ lâu.
Lạc Thanh Dao dừng bước.
“Tránh ra.”
“Không được.”
“Lạc gia gặp chuyện.”
“Ta biết.”
Đồng tử Lạc Thanh Dao co lại.
“Ngươi biết?”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Đây chính là lý do ta đến tìm ngươi.”
“Có người muốn dẫn ngươi trở về.”
“Dẫn ta trở về?”
“Đúng.”
“Vì sao?”
Cố Trầm Uyên im lặng một lát.
“Bởi vì chỉ cần ngươi rời khỏi Thanh Vân Tông…”
“Bọn chúng sẽ có cơ hội ra tay.”
Lạc Thanh Dao lạnh giọng:
“Đó là người nhà ta.”
“Ta không thể không về.”
“Ngươi trở về sẽ chết.”
“Ta không sợ.”
“Nhưng người nhà ngươi sẽ chết nhanh hơn.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi biết chuyện gì?”
“Ta biết một phần.”
“Vậy nói cho ta.”
Cố Trầm Uyên không trả lời.
Lạc Thanh Dao rút kiếm.
“Không nói?”
Kiếm khí lập tức dâng lên.
“Vậy ta tự tìm.”
Cố Trầm Uyên nhìn thanh kiếm trong tay nàng.
“Ngươi vẫn nóng vội như kiếp trước.”
Lạc Thanh Dao khựng lại.
“Ngươi biết ta ở kiếp trước?”
“Biết.”
“Vậy ngươi càng nên hiểu.”
Nàng tiến lên một bước.
“Ta có thể chết.”
“Nhưng ta tuyệt đối không để người nhà chết thay ta.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng thật lâu.
Cuối cùng hắn tránh sang một bên.
“Ta đi cùng ngươi.”
Lạc Thanh Dao không nói gì.
Hai người lập tức hóa thành hai đạo linh quang, lao về phía Lạc gia.
Lạc thành.
Màn đêm bị nhuộm đỏ.
Lửa cháy khắp nơi.
Tiếng binh khí va chạm vang vọng cả thành.
Lạc Thanh Dao vừa tới nơi đã nhìn thấy cổng lớn Lạc gia bị phá nát.
Thi thể nằm rải rác trên mặt đất.
Nàng lập tức lao vào.
“Cha!”
Không có tiếng trả lời.
Nàng chạy xuyên qua sân trước.
Một đạo kiếm khí đột nhiên từ bên cạnh chém tới.
Lạc Thanh Dao nâng kiếm đỡ.
Keng!
Lực đánh mạnh đến mức nàng lùi lại vài bước.
Một nam tử áo đen xuất hiện.
“Trúc Cơ sơ kỳ?”
Hắn cười lạnh.
“Không ngờ Lạc gia còn có một con cá lọt lưới.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Trên tay áo của hắn có một ký hiệu màu đen.
Giống hệt dấu ấn nàng nhìn thấy trên Nguyệt Linh Kiếm.
Ánh mắt nàng lập tức lạnh xuống.
“Các ngươi là ai?”
Nam tử không trả lời.
Hắn vung kiếm.
“Người chết không cần biết.”
Ầm!
Kiếm khí xé gió.
Lạc Thanh Dao nghiêng người tránh.
Nàng lập tức vận chuyển Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.
Ánh trăng bạc hiện lên.
“Thiên Nguyệt Nhất Thức!”
Xoẹt!
Kiếm quang xuyên qua màn đêm.
Nam tử áo đen kinh hãi.
“Thiên Nguyệt Kiếm Quyết?”
Hắn vội vàng lui lại.
Nhưng đã muộn.
Kiếm khí xẹt qua vai.
Máu bắn ra.
“Ngươi…”
Lạc Thanh Dao không cho hắn cơ hội.
Nàng tiếp tục xuất kiếm.
Một kiếm.
Hai kiếm.
Ba kiếm.
Nam tử liên tục lùi lại.
Cuối cùng bị ép vào tường.
Lạc Thanh Dao đặt kiếm trước cổ hắn.
“Nói.”
“Lạc gia đã xảy ra chuyện gì?”
Nam tử cười lạnh.
“Ngươi nghĩ ta sẽ nói?”
Lạc Thanh Dao tăng thêm lực.
“Ta hỏi lần cuối.”
“Người đứng sau là ai?”
Nam tử nhìn nàng.
Sau đó bật cười.
“Ngươi thật sự cho rằng Lạc gia chỉ có một kẻ thù sao?”
Lạc Thanh Dao nhíu mày.
“Ý gì?”
“Ngươi cứ tiếp tục điều tra đi.”
“Rồi ngươi sẽ biết…”
“Người ngươi tin tưởng nhất mới là người muốn ngươi chết nhất.”
Phập!
Một đạo hắc quang đột nhiên xuyên qua ngực hắn.
Nam tử phun máu.
Lạc Thanh Dao quay đầu.
Một bóng người đứng trên mái nhà.
Cố Trầm Uyên.
Hắn nhìn xuống thi thể.
“Không để lại người sống.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi giết hắn?”
“Không.”
“Là người khác.”
Quả nhiên.
Cố Trầm Uyên bước đến.
Hắn cúi xuống kiểm tra vết thương.
“Có người dùng Huyết Sát Chú.”
“Người thi triển chú thuật đang ở rất xa.”
Lạc Thanh Dao nhìn ký hiệu màu đen.
“Cùng một dấu ấn.”
“Đúng.”
“Ngươi biết nó?”
“Biết.”
“Là thế lực nào?”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Cửu U.”
Hai chữ vang lên giữa màn đêm.
Lạc Thanh Dao khẽ nhíu mày.
Cửu U.
Cái tên này…
Nàng chưa từng nghe qua trong kiếp trước.
Nhưng nàng có cảm giác.
Nó sẽ xuất hiện rất nhiều lần trong tương lai.
“Thanh Dao!”
Một tiếng gọi vang lên.
Lạc Thanh Dao quay đầu.
Một nam tử trung niên đầy máu đang bước ra từ đại sảnh.
“Cha!”
Nàng lập tức chạy tới.
Lạc gia chủ Lạc Thiên Hành.
Kiếp trước…
Ông đã chết trong đêm này.
Lạc Thanh Dao từng tận mắt nhìn thấy thi thể của cha mình.
Nhưng bây giờ…
Ông vẫn còn sống.
Nàng không kìm được cảm xúc, ôm chầm lấy ông.
“Cha…”
Lạc Thiên Hành khựng lại.
“Thanh Dao?”
Nàng nhanh chóng buông tay.
“Cha có bị thương không?”
“Chỉ là vết thương ngoài da.”
Ông nhìn Cố Trầm Uyên phía sau nàng.
Ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.
“Vị này là…”
“Bạn của con.”
Cố Trầm Uyên hơi gật đầu.
“Cố Trầm Uyên.”
Lạc Thiên Hành nhìn hắn.
Cái tên này…
Ông chưa từng nghe qua.
Nhưng khí tức trên người đối phương khiến ông không dám xem thường.
“Đa tạ Cố công tử đã giúp đỡ.”
“Không cần khách sáo.”
Cố Trầm Uyên nhìn về phía đại sảnh.
“Bọn chúng chưa rời đi.”
Lạc Thiên Hành biến sắc.
“Cái gì?”
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Một luồng khí tức khủng khiếp từ phía sau Lạc gia truyền tới.
Lạc Thanh Dao quay đầu.
Một cột sáng màu đen phóng thẳng lên trời.
Trên bầu trời xuất hiện một vòng xoáy.
Cố Trầm Uyên lập tức biến sắc.
“Không ổn.”
“Đây là Truyền Tống Huyết Trận.”
“Bọn chúng muốn làm gì?”
“Không phải muốn giết người.”
Cố Trầm Uyên nhìn về phía Lạc Thanh Dao.
“Bọn chúng muốn lấy thứ gì đó trong Lạc gia.”
Lạc Thanh Dao lập tức nhớ tới một chuyện.
“Lạc gia có một mật thất.”
Lạc Thiên Hành nhìn nàng.
“Con biết?”
“Kiếp…”
Nàng dừng lại.
“Con từng nghe cha nhắc tới.”
Lạc Thiên Hành im lặng.
Sau đó gật đầu.
“Đi theo ta.”
Ba người nhanh chóng tiến vào hậu viện.
Mật thất Lạc gia.
Cánh cửa đá mở ra.
Bên trong không có vàng bạc hay pháp khí.
Chỉ có một chiếc hộp cổ đặt giữa trận pháp.
Trên hộp…
Có một dấu ấn hình trăng khuyết.
Lạc Thanh Dao nhìn nó.
Huyền Nguyệt.
Trong đầu nàng lập tức hiện lên những ký ức rời rạc.
Huyền Linh Châu.
Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.
Cửu Thiên Cổ Mộ.
Và bây giờ…
Huyền Nguyệt Ấn.
Tất cả dường như đang nối thành một đường.
“Cha.”
“Thứ này là gì?”
Lạc Thiên Hành nhìn chiếc hộp.
“Ta cũng không biết.”
“Ông nội con để lại.”
“Ông ấy từng nói…”
“Chỉ khi Lạc gia gặp đại họa, người mang huyết mạch thuần chính mới được mở.”
Lạc Thanh Dao tiến lên.
Đưa tay đặt lên hộp.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào…
Ầm!
Một luồng linh lực khổng lồ tràn vào cơ thể.
Lạc Thanh Dao nhắm mắt.
Một giọng nói cổ xưa vang lên trong thức hải.
“Huyền Nguyệt trở về.”
“Thiên môn sắp mở.”
“Người được chọn…”
“Không được chết.”
Lạc Thanh Dao mở mắt.
Đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng bạc.
Chiếc hộp cổ từ từ mở ra.
Bên trong chỉ có một mảnh ngọc màu đen.
Nhưng trên mặt ngọc…
Khắc rõ bốn chữ.
Cửu Thiên Chi Môn.
Cố Trầm Uyên nhìn thấy nó, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Không thể nào…”
Lạc Thanh Dao quay sang.
“Ngươi biết?”
“Đây là chìa khóa.”
“Chìa khóa gì?”
“Cửu Thiên Cổ Mộ.”
Lạc Thanh Dao siết chặt mảnh ngọc.
Cuối cùng nàng hiểu.
Người áo đen không hề nói dối.
Nàng thật sự là người có thể mở cánh cửa Cửu Thiên.
Và Lạc gia…
Chính là nơi cất giữ một trong những chìa khóa.
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên.
Cả mật thất rung chuyển.
Lạc Thiên Hành lập tức rút kiếm.
“Bọn chúng đã tìm tới!”
Cố Trầm Uyên nhìn Lạc Thanh Dao.
“Ở lại đây.”
“Không.”
“Bên ngoài rất nguy hiểm.”
“Ta đi cùng ngươi.”
“Thanh Dao.”
“Ta đã nói rồi.”
Nàng nắm chặt kiếm.
“Ta không trốn.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
Một lát sau…
Hắn khẽ gật đầu.
“Được.”
Ba người bước ra khỏi mật thất.
Bên ngoài.
Hàng chục người áo đen đã bao vây Lạc gia.
Đứng giữa bọn chúng là một nam tử mặc trường bào màu đen.
Khí tức mạnh đến mức khiến cả không gian trở nên nặng nề.
Hắn nhìn Lạc Thanh Dao.
Sau đó cười.
“Cuối cùng cũng xuất hiện.”
“Người mang Huyền Nguyệt huyết mạch.”
Lạc Thanh Dao siết chặt kiếm.
“Ngươi là ai?”
Nam tử chậm rãi bước tới.
“Ngươi sẽ sớm biết.”
Hắn giơ tay.
“Giết.”
Hàng chục bóng người đồng thời lao tới.
Lạc Thanh Dao bước lên.
Cố Trầm Uyên cũng rút kiếm.
Lạc Thiên Hành vận chuyển linh lực.
Ba người đứng thành thế trận.
Khoảnh khắc ấy…
Lạc Thanh Dao biết.
Trận chiến thật sự đã bắt đầu.
Và lần này…
Nàng sẽ không để bất kỳ ai chạm vào Lạc gia.
Dù phải đối mặt với cả Cửu U.
Nàng cũng sẽ chiến đấu đến cùng.
