Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

10 — Thiếu Chủ Cửu U

Lạc gia chìm trong sát khí.

Hàng chục bóng đen đồng loạt lao tới.

Kiếm quang giao nhau giữa màn đêm.

Lạc Thanh Dao đứng phía trước, Thiên Nguyệt Kiếm trong tay phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.

“Thiên Nguyệt Nhất Thức!”

Ầm!

Kiếm khí quét ngang.

Ba tên áo đen bị đánh bay, thân thể đập mạnh vào tường đá.

Nhưng ngay sau đó, những người còn lại lập tức bổ nhào tới.

Tu vi của chúng đều không thấp.

Ít nhất cũng từ Trúc Cơ trung kỳ trở lên.

Lạc Thanh Dao vừa chống đỡ vừa lùi lại.

Một đạo kiếm khí sượt qua vai.

Máu lập tức thấm đỏ tay áo.

“Thanh Dao!”

Lạc Thiên Hành lao tới.

Ông chém bay kẻ đánh lén phía sau nàng.

“Con không sao chứ?”

“Con không sao.”

Lạc Thanh Dao lau máu trên vai.

“Cha bảo vệ người trong gia tộc trước.”

“Còn con?”

“Con sẽ tự lo được.”

Lạc Thiên Hành nhìn nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, ông chợt nhận ra con gái mình đã thật sự trưởng thành.

Không còn là cô bé luôn đứng sau lưng ông.

Nàng đang từng bước trở thành một tu sĩ có thể tự mình đối mặt với nguy hiểm.

“Cẩn thận.”

“Vâng.”

Hai người tách ra.

Ở phía bên kia…

Cố Trầm Uyên một mình đối đầu với năm tên áo đen.

Thanh kiếm trong tay hắn không có bất kỳ ánh sáng rực rỡ nào.

Mỗi một kiếm đều đơn giản.

Nhưng đáng sợ.

Một kiếm chém xuống.

Một người ngã xuống.

Một kiếm xoay ngang.

Hai người khác đồng thời lui lại.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

Nàng càng lúc càng cảm thấy người này không đơn giản.

Tu vi của Cố Trầm Uyên…

Rốt cuộc cao đến mức nào?

“Dừng tay.”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Tất cả những người áo đen đồng loạt lùi lại.

Nam tử mặc trường bào đen chậm rãi bước tới.

Hắn khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

Gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng.

Đôi mắt sâu như vực tối.

Trên cổ tay hắn có một chiếc vòng màu đen, khắc hình hoa văn Cửu U.

Hắn nhìn Lạc Thanh Dao.

“Không hổ là người mang Huyền Nguyệt huyết mạch.”

“Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ mà có thể chống lại nhiều người như vậy.”

Lạc Thanh Dao nâng kiếm.

“Ngươi là ai?”

Nam tử không trả lời ngay.

Hắn nhìn sang Cố Trầm Uyên.

“Cố Trầm Uyên.”

“Lâu rồi không gặp.”

Không khí lập tức trở nên im lặng.

Lạc Thanh Dao quay sang nhìn Cố Trầm Uyên.

Hai người quen nhau?

Cố Trầm Uyên nhìn nam tử.

“Cửu U Thiếu Chủ.”

Hai chữ vừa vang lên…

Lạc Thanh Dao lập tức hiểu.

Thiếu Chủ Cửu U.

Người đứng trước mặt nàng chính là người kế thừa thế lực Cửu U.

Nam tử khẽ cười.

“Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ ta.”

“Ta chưa từng quên.”

“Ta cũng vậy.”

Thiếu Chủ Cửu U nhìn hắn.

“Ba năm trước, ngươi phá hỏng chuyện của Cửu U.”

“Ba năm sau…”

“Ngươi lại muốn phá hỏng lần nữa?”

Cố Trầm Uyên lạnh lùng:

“Ta chỉ làm điều cần làm.”

Thiếu Chủ Cửu U cười nhạt.

“Vậy hôm nay xem ai có thể ngăn ta.”

Hắn giơ tay.

Một luồng hắc khí lập tức bao phủ cả sân.

Ầm!

Mặt đất nứt ra.

Lạc Thanh Dao biến sắc.

“Là trận pháp!”

Cố Trầm Uyên lập tức nói:

“Lùi lại!”

Nhưng đã muộn.

Một vòng sáng màu đen xuất hiện dưới chân tất cả mọi người.

Huyết Sát trận!

Linh lực trong cơ thể Lạc Thanh Dao lập tức bị áp chế.

Nàng cảm thấy khí huyết cuộn lên.

Một ngụm máu trào khỏi khóe môi.

“Thanh Dao!”

Lạc Thiên Hành lao về phía nàng.

“Cha!”

Lạc Thanh Dao lập tức ngăn lại.

“Đừng tới đây!”

“Trận pháp này hút linh lực.”

“Nếu cha bước vào sẽ càng nguy hiểm.”

Lạc Thiên Hành dừng lại.

“Vậy phải làm sao?”

Lạc Thanh Dao nhìn trận pháp.

Trong đầu nàng nhanh chóng nhớ lại những gì từng đọc trong Tàng Kinh Các.

Huyết Sát trận.

Muốn phá trận…

Phải tìm trận nhãn.

Nàng nhắm mắt.

Thần thức lan ra.

Một.

Hai.

Ba.

Đến phía đông!

“Cố Trầm Uyên!”

“Trận nhãn ở hướng đông!”

Hắn lập tức hiểu.

“Được.”

Cố Trầm Uyên xoay người.

Một kiếm chém xuống.

Ầm!

Trận nhãn rung chuyển.

Nhưng không vỡ.

Thiếu Chủ Cửu U khẽ nhướng mày.

“Ngươi nghĩ một kiếm có thể phá Huyết Sát trận?”

Cố Trầm Uyên không đáp.

Hắn lại chém kiếm thứ hai.

Ầm!

Trận pháp tiếp tục rung chuyển.

Kiếm thứ ba.

Kiếm thứ tư.

Đến kiếm thứ năm…

Rắc!

Một vết nứt xuất hiện.

Thiếu Chủ Cửu U biến sắc.

“Không thể nào!”

Cố Trầm Uyên nâng kiếm.

“Không có trận pháp nào bất phá.”

Kiếm thứ sáu hạ xuống.

Ầm!

Huyết Sát trận vỡ tan.

Luồng hắc khí lập tức tiêu tán.

Lạc Thanh Dao cảm thấy linh lực trong cơ thể trở lại.

Nàng không chần chừ.

Thiên Nguyệt Kiếm hóa thành một vệt sáng bạc.

“Thiên Nguyệt Nhị Thức!”

Kiếm khí chém thẳng về phía Thiếu Chủ Cửu U.

Hắn nâng tay.

Một lá chắn màu đen xuất hiện.

Ầm!

Kiếm khí và lá chắn va chạm.

Cả hai cùng lùi lại.

Thiếu Chủ Cửu U nhìn bàn tay đang chảy máu.

Ánh mắt hắn lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.

“Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.”

“Ngươi quả nhiên đã thức tỉnh.”

Lạc Thanh Dao cau mày.

“Ngươi biết kiếm quyết này?”

“Biết.”

“Ngươi còn biết gì?”

Thiếu Chủ Cửu U không trả lời.

Hắn nhìn nàng thật sâu.

“Huyền Nguyệt huyết mạch.”

“Thiên Nguyệt Kiếm Quyết.”

“Huyền Linh Châu.”

“Ngươi đã có đủ ba thứ.”

Lạc Thanh Dao sững người.

“Ngươi biết Huyền Linh Châu?”

“Không chỉ biết.”

Thiếu Chủ Cửu U mỉm cười.

“Cửu U đã tìm nó suốt trăm năm.”

Lạc Thanh Dao siết chặt kiếm.

“Các ngươi muốn Huyền Linh Châu làm gì?”

“Không phải chúng ta muốn làm gì.”

Hắn chậm rãi nói:

“Mà là nó vốn thuộc về Cửu U.”

“Vô lý!”

“Sau này ngươi sẽ hiểu.”

Thiếu Chủ Cửu U đưa mắt nhìn Lạc Thiên Hành.

“Giao chìa khóa ra.”

Lạc Thiên Hành biến sắc.

“Ta không biết ngươi nói gì.”

“Lạc gia chủ.”

Giọng hắn lạnh xuống.

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta.”

“Cửu Thiên Chi Môn không phải thứ Lạc gia có thể giữ.”

Lạc Thanh Dao lập tức hiểu.

Hắn muốn mảnh ngọc.

Nàng vô thức đưa tay chạm vào túi trữ vật.

Thiếu Chủ Cửu U nhìn thấy động tác ấy.

“Ở trên người ngươi.”

Lạc Thanh Dao không phủ nhận.

“Đúng.”

“Vậy đưa cho ta.”

“Không.”

Hắn cười.

“Ta biết ngươi sẽ nói như vậy.”

Một tiếng huýt sáo vang lên.

Từ ngoài cổng Lạc gia…

Một nhóm người áo đen áp giải vài đệ tử Lạc gia bước vào.

Lạc Thanh Dao biến sắc.

“Thả họ ra!”

Thiếu Chủ Cửu U nhìn nàng.

“Đưa chìa khóa.”

“Ta sẽ thả người.”

Lạc Thanh Dao nhìn những người đang bị khống chế.

Bàn tay siết chặt.

Nàng biết đây là một cái bẫy.

Nhưng nàng không thể bỏ mặc người của Lạc gia.

“Thanh Dao.”

Cố Trầm Uyên đột nhiên lên tiếng.

Nàng quay sang.

Hắn nhìn nàng.

“Đừng giao.”

“Nhưng…”

“Bọn chúng sẽ không giữ lời.”

Thiếu Chủ Cửu U bật cười.

“Cố Trầm Uyên.”

“Ngươi vẫn thích xen vào chuyện của người khác như vậy.”

Cố Trầm Uyên không đáp.

Thiếu Chủ Cửu U bỗng giơ tay.

Một đạo hắc quang lập tức đánh xuống.

Một đệ tử Lạc gia ngã xuống.

“Dừng lại!”

Lạc Thanh Dao hét lên.

Thiếu Chủ Cửu U nhìn nàng.

“Bây giờ thì sao?”

Lạc Thanh Dao cắn răng.

“Ta đưa.”

Nàng lấy mảnh ngọc ra.

Ánh mắt Cố Trầm Uyên lập tức thay đổi.

“Thanh Dao!”

Nàng không nhìn hắn.

Chỉ nhìn Thiếu Chủ Cửu U.

“Thả người.”

“Đưa đây.”

Lạc Thanh Dao ném mảnh ngọc.

Thiếu Chủ Cửu U đưa tay bắt lấy.

Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào mảnh ngọc…

Ầm!

Một luồng ánh sáng bạc bùng lên.

Mảnh ngọc lập tức bay trở lại tay Lạc Thanh Dao.

Thiếu Chủ Cửu U bị đánh lui.

Máu trào khỏi khóe môi.

Hắn nhìn mảnh ngọc.

Gương mặt lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc.

“Không thể nào…”

Lạc Thanh Dao cũng nhìn nó.

Mảnh ngọc đang phát sáng.

Một hình trăng khuyết xuất hiện giữa lòng bàn tay nàng.

Sau đó…

Một giọng nói cổ xưa vang lên trong thức hải.

“Huyền Nguyệt nhận chủ.”

“Người ngoài không thể chạm vào.”

Lạc Thanh Dao mở mắt.

Thiếu Chủ Cửu U nhìn nàng.

Ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.

“Thì ra là vậy.”

“Ngươi mới là chìa khóa thật sự.”

Lạc Thanh Dao lạnh giọng:

“Ngươi hiểu rồi thì sao?”

Thiếu Chủ Cửu U im lặng.

Sau đó hắn bật cười.

“Không sao.”

“Bởi vì ta đã biết thứ mình cần tìm.”

Hắn xoay người.

“Rút!”

Những người áo đen lập tức rời khỏi Lạc gia.

Lạc Thanh Dao muốn đuổi theo.

Nhưng Cố Trầm Uyên giữ nàng lại.

“Đừng đuổi.”

“Nhưng hắn…”

“Đây là điều hắn muốn.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Dụ chúng ta rời khỏi Lạc gia?”

“Đúng.”

Cố Trầm Uyên nhìn về phía bóng tối.

“Cửu U đã biết ngươi thức tỉnh Huyền Nguyệt huyết mạch.”

“Sau này chúng sẽ không ngừng tìm ngươi.”

Lạc Thanh Dao siết chặt tay.

“Vậy thì cứ đến.”

“Ta không sợ.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

Ánh mắt hắn thoáng mềm xuống.

“Ta biết.”


Đêm dần tàn.

Lạc gia bắt đầu thu dọn chiến trường.

Lạc Thanh Dao đứng trên mái nhà.

Nàng nhìn về phía xa.

Trong lòng vẫn vang lên câu nói của Thiếu Chủ Cửu U.

“Ngươi mới là chìa khóa thật sự.”

Nếu nàng là chìa khóa…

Vậy Cửu Thiên Chi Môn rốt cuộc cất giấu thứ gì?

Vì sao Cửu U phải tìm kiếm suốt trăm năm?

Và vì sao…

Người áo đen bí ẩn lại muốn nàng sống đến ba năm sau?

“Đang nghĩ gì?”

Cố Trầm Uyên xuất hiện bên cạnh.

“Cửu U.”

“Ừ.”

“Ngươi từng giao thủ với Thiếu Chủ Cửu U?”

“Đã từng.”

“Ba năm trước?”

“Đúng.”

Lạc Thanh Dao quay sang.

“Vậy ngươi biết hắn là người thế nào?”

Cố Trầm Uyên im lặng một lát.

“Thiếu Chủ Cửu U tên là…”

Hắn dừng lại.

“Cố Trầm Uyên.”

Lạc Thanh Dao sững người.

Nàng nhìn hắn.

“Ngươi vừa nói gì?”

Cố Trầm Uyên khẽ nhíu mày.

“Ta nói…”

Một giọng nói từ phía xa đột nhiên truyền đến.

“Thiếu chủ!”

Cố Trầm Uyên lập tức quay đầu.

Một người áo đen xuất hiện trên mái nhà đối diện.

Hắn quỳ xuống.

“Thiếu chủ, chúng ta đã rút khỏi Lạc thành.”

Lạc Thanh Dao nhìn người đó.

Sau đó nhìn Cố Trầm Uyên.

Không khí im lặng.

Người áo đen cũng sững sờ.

“Thiếu… chủ?”

Cố Trầm Uyên nhắm mắt.

Một lát sau…

Hắn tháo chiếc mặt nạ bạc xuống.

Gương mặt thật hiện ra dưới ánh trăng.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

Nàng từng nghĩ người này chỉ là một kẻ bí ẩn.

Nhưng không ngờ…

Hắn lại chính là người khiến Cửu U cũng phải gọi một tiếng Thiếu chủ.

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Thanh Dao.”

“Ta có thể giải thích.”

Lạc Thanh Dao lùi lại một bước.

“Ngươi…”

“Rốt cuộc là ai?”

Cố Trầm Uyên không trả lời.

Chỉ có ánh trăng lạnh lẽo phủ lên gương mặt hắn.

Một thân phận bị che giấu suốt bao lâu…

Cuối cùng cũng bắt đầu lộ ra.

Gửi phản hồi