Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

11 — Tình Ý Chớm Nở

Ánh trăng rơi nghiêng trên mái ngói vỡ của Lạc gia, phủ lên khắp sân viện một tầng sáng bạc lạnh lẽo.

Sau trận chiến, nơi từng náo nhiệt giờ chỉ còn lại những mảng tường đổ nát, mùi máu nhàn nhạt hòa cùng hương gỗ cháy, theo gió len lỏi vào từng góc tối.

Lạc Thanh Dao đứng giữa màn đêm.

Ánh mắt nàng vẫn dừng trên người nam tử trước mặt.

Cố Trầm Uyên.

Hay nói đúng hơn…

Thiếu chủ Cửu U.

Một thân phận mà nàng chưa từng nghĩ đến.

Kiếp trước, nàng chưa bao giờ nghe qua cái tên này.

Nhưng kiếp này, kể từ lúc trọng sinh, mọi thứ dường như đã thay đổi.

Những người từng xa lạ bắt đầu xuất hiện.

Những chuyện vốn chưa từng xảy ra lần lượt kéo đến.

Giống như có một bàn tay vô hình đang âm thầm đẩy bánh xe vận mệnh sang một hướng khác.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn thật lâu.

“Ngươi là Thiếu chủ Cửu U?”

Cố Trầm Uyên không né tránh ánh mắt nàng.

“Đúng.”

Chỉ một chữ.

Không giải thích.

Không phủ nhận.

Lạc Thanh Dao khẽ siết ngón tay.

“Vậy tại sao ngươi giúp ta?”

Cố Trầm Uyên im lặng.

Gió đêm lướt qua vạt áo hắn.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi nói:

“Bởi vì ta không muốn nàng chết.”

Lạc Thanh Dao hơi sững người.

Câu trả lời quá thẳng thắn, không giống với một người vừa che giấu thân phận suốt bao lâu.

“Chỉ vì vậy?”

“Chỉ vì vậy.”

“Cửu U đang tìm Huyền Nguyệt huyết mạch.”

“Ta biết.”

“Vậy ngươi cũng muốn có nó?”

“Không.”

Giọng hắn bình tĩnh.

“Ta chưa từng muốn thứ đó.”

Lạc Thanh Dao nhìn sâu vào mắt hắn.

“Vậy ngươi muốn gì?”

Lần này, Cố Trầm Uyên không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt nàng, rồi dừng lại nơi ánh trăng đang đọng trên vai áo.

“Ta muốn nàng được sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.”

Lạc Thanh Dao khẽ run lên.

Chỉ một thoáng rất nhỏ.

Nhưng đủ để nàng nhận ra.

Có một nơi nào đó trong trái tim tưởng như đã chết từ lâu…

Đang âm thầm rung động.

Kiếp trước, nàng từng yêu Tạ Cảnh Uyên đến mức quên mất chính mình.

Nàng từng vì hắn mà tranh đoạt cơ duyên, từng vì hắn mà chống lại cả gia tộc, từng tin rằng chỉ cần mình chân thành đủ lâu, một ngày nào đó hắn sẽ nhìn thấy tình cảm của nàng.

Nhưng đến cuối cùng, thứ nàng nhận được chỉ là một thanh kiếm xuyên qua tim.

Một câu phản bội.

Và cái chết lạnh lẽo nơi vực sâu.

Không một ai hỏi nàng có muốn hay không.

Không một ai hỏi nàng có đau hay không.

Mà Cố Trầm Uyên…

Lại là người đầu tiên nói với nàng rằng nàng có quyền lựa chọn cuộc đời của mình.

“Cố Trầm Uyên.”

“Ừ?”

“Ngươi biết ta từng chết?”

“Biết.”

“Biết ta từng bị người mình tin tưởng phản bội?”

“Biết.”

“Biết Tạ Cảnh Uyên…”

Nàng dừng lại.

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Ta biết.”

Lạc Thanh Dao im lặng.

Nàng vốn tưởng khi nhắc đến cái tên ấy, trái tim mình sẽ lại đau.

Nhưng không.

Chỉ có một khoảng bình lặng đến lạ thường.

Có lẽ…

Nàng thật sự đã buông xuống.

“Ta không hiểu ngươi.”

Nàng khẽ nói.

Cố Trầm Uyên bật cười rất nhẹ.

“Không cần hiểu.”

“Vậy ta phải làm gì?”

“Cứ từ từ.”

Hắn nhìn nàng.

“Có những chuyện, biết quá sớm chưa chắc đã là chuyện tốt.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

Nàng vốn muốn hỏi thêm.

Nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

“Được.”


Sáng hôm sau.

Mây mỏng phủ ngang chân trời.

Lạc gia sau một đêm hỗn loạn cuối cùng cũng dần khôi phục trật tự.

Những đệ tử bị thương được đưa vào y đường.

Những căn phòng bị phá hủy đang được sửa chữa.

Lạc Thanh Dao đi qua từng sân viện, tận mắt kiểm tra tình hình.

Khi nàng vừa bước đến sân phía đông, một bóng người quen thuộc đã đứng dưới gốc cây cổ thụ.

Áo trắng sạch sẽ.

Gương mặt tuấn tú.

Là Tạ Cảnh Uyên.

Trên tay hắn cầm một bình ngọc.

Nhìn thấy nàng, hắn bước tới.

“Ta nghe nói Lạc gia gặp chuyện.”

Lạc Thanh Dao dừng lại.

“Chàng đến từ khi nào?”

“Đêm qua.”

Hắn đưa bình ngọc cho nàng.

“Đây là Hồi Nguyên Đan. Có thể giúp phụ thân nàng hồi phục linh lực.”

Lạc Thanh Dao nhận lấy.

“Cảm ơn.”

“Không cần khách sáo.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

Một lúc lâu, hắn mới thấp giọng:

“Nàng… không sao chứ?”

“Ta không sao.”

“Thật sao?”

“Ừ.”

Nàng đáp rất bình thản.

Không còn vẻ dịu dàng pha lẫn mong chờ như trước.

Tạ Cảnh Uyên chợt cảm thấy có gì đó hụt hẫng.

Hắn nhìn nàng.

Rõ ràng người trước mặt vẫn là Lạc Thanh Dao.

Nhưng dường như…

Khoảng cách giữa hai người đã xa hơn rất nhiều.

“Người hôm qua đi cùng nàng…”

Hắn dừng lại.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Cố Trầm Uyên?”

“Ừ.”

“Chàng muốn hỏi gì?”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Hắn không biết nên hỏi thế nào.

Chỉ cần nhớ đến cảnh tượng nàng đứng bên cạnh Cố Trầm Uyên tối qua, trong lòng hắn lại xuất hiện một cảm giác khó chịu.

Một cảm giác mà hắn chưa từng có.

“Không có gì.”

Lạc Thanh Dao khẽ gật đầu.

“Vậy ta đi trước.”

Nàng xoay người.

“Thanh Dao.”

Nàng dừng bước.

“Có chuyện gì?”

Tạ Cảnh Uyên nhìn bóng lưng nàng.

Rất nhiều lời muốn nói cuối cùng lại hóa thành một câu đơn giản.

“Cẩn thận.”

Lạc Thanh Dao khẽ cười.

“Ta biết.”

Nàng rời đi.

Tạ Cảnh Uyên đứng dưới gốc cây.

Ánh nắng xuyên qua những tán lá, rơi xuống gương mặt hắn.

Lần đầu tiên hắn nhận ra…

Có những thứ, một khi đã bỏ lỡ, cho dù muốn quay đầu cũng chưa chắc còn kịp.


Phía sau Lạc gia.

Dòng suối nhỏ vẫn chảy róc rách giữa những phiến đá xanh.

Cố Trầm Uyên ngồi bên bờ suối, một tay đang xử lý vết thương trên cánh tay.

Lạc Thanh Dao vừa đi ngang qua đã nhìn thấy.

Nàng lập tức dừng lại.

“Ngươi bị thương?”

“Chỉ là vết thương nhỏ.”

“Đưa tay đây.”

“Không cần.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Đưa đây.”

Giọng nàng không lớn, nhưng mang theo sự kiên quyết không cho phép từ chối.

Cố Trầm Uyên nhìn nàng vài giây.

Cuối cùng vẫn đưa tay.

Lạc Thanh Dao ngồi xuống bên cạnh.

Nàng lấy thuốc trị thương từ túi trữ vật, cẩn thận bôi lên miệng vết thương.

Động tác của nàng rất nhẹ.

Cố Trầm Uyên cúi mắt nhìn.

Những ngón tay trắng nõn của nàng lướt qua cổ tay hắn, mang theo hơi ấm rất nhỏ.

Hắn bỗng quay mặt sang nơi khác.

“Vết thương sâu như vậy mà còn nói không sao.”

Lạc Thanh Dao vừa băng bó vừa trách.

“Ta quen rồi.”

“Quen với việc bị thương?”

“Ừ.”

Nàng dừng lại.

“Nhưng ta không thích.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Không thích gì?”

“Nhìn người khác bị thương.”

Một câu nói rất nhẹ.

Lại khiến ánh mắt hắn thoáng dịu xuống.

“Được.”

“Sau này ta sẽ cẩn thận.”

Lạc Thanh Dao ngẩng đầu.

“Thật?”

“Thật.”

Nàng nhìn hắn vài giây rồi mới mỉm cười.

“Vậy tốt.”

Gió thổi qua.

Mấy chiếc lá trúc chậm rãi rơi xuống mặt nước.

Không gian yên tĩnh đến mức cả hai đều nghe rõ nhịp tim của chính mình.

Cố Trầm Uyên bỗng gọi:

“Thanh Dao.”

“Ừ?”

“Nếu sau này nàng bị thương…”

Hắn dừng một chút.

“Ta cũng sẽ ở bên nàng.”

Động tác của Lạc Thanh Dao khựng lại.

Nàng ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.

Khoảng cách rất gần.

Gần đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ hàng mi của hắn dưới ánh nắng.

Tim nàng bỗng đập nhanh một nhịp.

Nàng lập tức cúi đầu.

“Băng bó xong rồi.”

Cố Trầm Uyên nhìn cổ tay mình.

Miếng băng được buộc rất ngay ngắn.

Khóe môi hắn khẽ cong.

“Cảm ơn.”

“Không cần.”

Lạc Thanh Dao đứng dậy.

Nhưng vừa bước được vài bước, nàng lại nghe hắn nói:

“Thanh Dao.”

Nàng quay lại.

“Ừ?”

“Ta rất vui.”

“Vì chuyện gì?”

“Vì nàng đã bắt đầu tin ta.”

Lạc Thanh Dao hơi sững người.

Nàng không trả lời.

Chỉ quay mặt đi.

Nhưng nơi khóe môi…

Lại vô thức hiện lên một nụ cười rất nhạt.


Chiều hôm ấy.

Lạc Thanh Dao trở về phòng.

Trên bàn xuất hiện một lá thư không rõ người gửi.

Nàng mở ra.

Chỉ có một dòng chữ.

“Muốn biết sự thật về cái chết của Lạc gia năm đó, hãy đến Vạn Kiếm Sơn.”

Đồng tử nàng khẽ co lại.

Vạn Kiếm Sơn.

Cái tên này giống như một lưỡi dao sắc bén rạch qua lớp ký ức đã phủ bụi.

Kiếp trước…

Chính tại Vạn Kiếm Sơn, nàng từng gặp Tạ Cảnh Uyên.

Cũng chính nơi đó, nàng từng nhận được cơ duyên mà vô số người mơ ước.

Nhưng không lâu sau…

Cơ duyên ấy lại trở thành nguồn cơn khiến nàng bị vô số người truy sát.

Lần này, nàng sẽ không bước lại con đường cũ.

Nàng đốt lá thư.

Ngọn lửa xanh nhạt nuốt lấy từng con chữ.

Ngay lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Cố Trầm Uyên xuất hiện.

“Có chuyện gì?”

“Ta muốn đến Vạn Kiếm Sơn.”

“Ta đi cùng nàng.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Lần này không được giấu ta chuyện gì.”

Cố Trầm Uyên gật đầu.

“Được.”

“Bao gồm cả thân phận của ngươi?”

“Bao gồm tất cả.”

Nàng nhìn hắn rất lâu.

Cuối cùng nhẹ giọng nói:

“Ta tin ngươi.”

Cố Trầm Uyên khựng lại.

Ba chữ ấy…

Đối với hắn dường như còn nặng hơn bất kỳ lời hứa nào.


Cùng lúc đó.

Một nơi cách Lạc gia rất xa.

Tô Vãn Nhi đứng bên vách núi.

Tạ Cảnh Uyên ở phía trước, ánh mắt vẫn nhìn về phương xa.

“Cảnh Uyên ca ca.”

“Ừ?”

“Huynh đang nghĩ đến Thanh Dao tỷ tỷ sao?”

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Sự im lặng ấy đã là câu trả lời.

Tô Vãn Nhi siết chặt tay.

Móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.

Nàng ta từng nghĩ chỉ cần Lạc Thanh Dao không còn ở bên Tạ Cảnh Uyên, mọi thứ sẽ trở lại như trước.

Nhưng nàng ta đã nhầm.

Con người một khi đã nảy sinh tình cảm…

Không phải cứ muốn quên là có thể quên.

“Cảnh Uyên ca ca.”

Tô Vãn Nhi cố nở nụ cười.

“Huynh còn thích tỷ ấy sao?”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Ta không biết.”

Không biết.

Bốn chữ ấy khiến sắc mặt Tô Vãn Nhi càng trắng hơn.

Tạ Cảnh Uyên cũng không hiểu bản thân mình.

Hắn chỉ biết rằng từ lúc nhìn thấy Lạc Thanh Dao đứng cạnh Cố Trầm Uyên…

Trong lòng hắn xuất hiện một nỗi bất an chưa từng có.

Hắn sợ nàng rời xa.

Sợ nàng sẽ thật sự thuộc về một người khác.

Nhưng hắn lại không biết…

Có những tình cảm chỉ được nhận ra khi người ấy đã không còn đứng yên chờ mình nữa.


Đêm xuống.

Lạc Thanh Dao đứng bên cửa sổ.

Ngoài trời, trăng sáng như nước.

Nàng nhớ đến ánh mắt của Cố Trầm Uyên.

Nhớ đến câu nói:

“Ta muốn nàng được sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.”

Trái tim vốn đã nguội lạnh qua một kiếp người…

Lại khẽ rung lên.

Rất nhẹ.

Như một cánh hoa rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Nàng chưa biết đó có phải tình yêu hay không.

Cũng chưa muốn biết.

Nàng chỉ biết rằng…

Khi Cố Trầm Uyên ở bên cạnh, nàng không cần phải giả vờ mạnh mẽ.

Không cần phải dè chừng từng câu từng chữ.

Không cần phải trở thành người mà người khác mong muốn.

Nàng chỉ cần là chính mình.

Có lẽ…

Đó chính là khởi đầu của một thứ tình cảm mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có lại.

Ngoài cửa sổ, một cơn gió nhẹ thổi qua.

Lạc Thanh Dao khẽ khép mắt.

Hai kiếp người.

Một lần chết.

Một lần trọng sinh.

Nàng từng nghĩ trái tim mình đã chết theo kiếp trước.

Nhưng hóa ra…

Có những tình cảm không chết.

Chúng chỉ lặng lẽ ngủ yên.

Cho đến khi gặp đúng người.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm…

Trái tim nàng lại biết thế nào là rung động.

Gửi phản hồi