Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

12 — Kẻ Đứng Sau Màn

Ba ngày sau.

Lạc gia cuối cùng cũng dần trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Những dấu vết của trận chiến đã được dọn sạch, nhưng những vết nứt trên tường đá vẫn còn đó, giống như một lời nhắc nhở rằng đêm hôm ấy chưa từng là một giấc mộng.

Lạc Thanh Dao đứng trước cổng Lạc gia.

Một thân váy xanh nhạt, tóc dài được buộc gọn sau lưng.

Thanh Thiên Kiếm đeo bên hông.

Bên cạnh nàng là Cố Trầm Uyên.

Hai người chuẩn bị lên đường đến Vạn Kiếm Sơn.

“Thanh Dao.”

Lạc Thiên Hành bước ra.

“Cha.”

“Chuyến này con nhất định phải cẩn thận.”

“Con biết.”

Ông nhìn Cố Trầm Uyên.

Ánh mắt vẫn mang theo vài phần đề phòng.

“Cố công tử.”

“Lạc gia giao Thanh Dao cho ngươi.”

Cố Trầm Uyên hơi khựng lại.

Sau đó nghiêm túc gật đầu.

“Ta sẽ bảo vệ nàng.”

Lạc Thanh Dao nghe vậy, tai bất giác nóng lên.

“Cha.”

Lạc Thiên Hành bật cười.

“Được rồi, đi đi.”

Lạc Thanh Dao quay người.

Nhưng trước khi rời khỏi cổng, nàng lại quay đầu nhìn Lạc gia một lần.

Không hiểu vì sao…

Trong lòng nàng xuất hiện một dự cảm rất lạ.

Giống như chuyến đi này sẽ thay đổi rất nhiều thứ.


Vạn Kiếm Sơn cách Lạc thành hơn nghìn dặm.

Hai người cưỡi linh thú phi hành, mất gần một ngày mới tới nơi.

Từ xa nhìn lại, Vạn Kiếm Sơn giống như một thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời.

Hàng vạn thanh kiếm cổ cắm trên những ngọn núi.

Kiếm khí quanh năm không tan.

Mỗi khi gió thổi qua, những thanh kiếm lại phát ra tiếng ngân khe khẽ.

Một cảnh tượng vừa hùng vĩ…

Vừa lạnh lẽo.

Lạc Thanh Dao nhìn ngọn núi trước mặt.

“Ta từng đến đây.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Kiếp trước?”

“Ừ.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ta từng nhận được một thanh kiếm ở đây.”

“Sau đó?”

“Sau đó nó biến mất.”

Cố Trầm Uyên khẽ cau mày.

“Thanh kiếm gì?”

Lạc Thanh Dao im lặng một lát.

“Vạn Nguyệt.”

Hai chữ vừa rơi xuống, ánh mắt Cố Trầm Uyên lập tức thay đổi.

“Vạn Nguyệt Kiếm?”

“Ngươi biết?”

“Đó là một trong mười hai cổ kiếm.”

“Nghe nói nó đã biến mất hơn trăm năm.”

“Đúng.”

Lạc Thanh Dao nhìn ngọn núi.

“Kiếp trước, ta từng nhìn thấy nó.”

“Nhưng không thể lấy được.”

“Vì sao?”

“Bởi vì có người đến trước ta.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Là Tạ Cảnh Uyên?”

Lạc Thanh Dao hơi bất ngờ.

“Đúng.”

Hắn im lặng.

Nàng nhìn hắn.

“Ngươi ghen sao?”

Câu hỏi vừa thốt ra, chính Lạc Thanh Dao cũng ngẩn người.

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

Một lúc sau…

Khóe môi hắn khẽ cong.

“Có.”

Lạc Thanh Dao lập tức quay mặt đi.

“Ta chỉ hỏi vậy thôi.”

“Ta biết.”

“Không được nói nữa.”

“Được.”

Nhưng nụ cười nơi khóe môi hắn vẫn chưa biến mất.


Hai người tiến vào Vạn Kiếm Sơn.

Kiếm khí xung quanh càng lúc càng mạnh.

Mỗi bước chân đều giống như có vô số lưỡi kiếm vô hình cắt qua cơ thể.

Lạc Thanh Dao vận chuyển linh lực bảo vệ bản thân.

Cố Trầm Uyên đi bên cạnh.

Hắn đưa tay.

Một tầng linh lực màu đen nhạt bao phủ lấy nàng.

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Không cần.”

“Ta biết.”

“Vậy sao còn làm?”

“Ta muốn.”

Nàng im lặng.

Lần này…

Không từ chối nữa.

Hai người tiếp tục tiến lên.

Đến giữa sườn núi, Lạc Thanh Dao bỗng dừng lại.

“Có người.”

Cố Trầm Uyên cũng cảm nhận được.

Một giọng nói vang lên từ phía trước.

“Quả nhiên là các ngươi.”

Tạ Cảnh Uyên bước ra.

Bên cạnh hắn là Tô Vãn Nhi.

Lạc Thanh Dao khẽ nhíu mày.

“Các ngươi đến đây làm gì?”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Ta nhận được một bức thư.”

“Ta cũng vậy.”

Lạc Thanh Dao lập tức cảnh giác.

“Thư của ai?”

“Không biết.”

Tô Vãn Nhi lấy một mảnh giấy ra.

Nàng mở nó.

Chỉ có một dòng chữ.

“Vạn Kiếm Sơn có cơ duyên thuộc về ngươi.”

Lạc Thanh Dao nhìn tờ giấy.

Trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Thư nàng nhận được nói về cái chết của Lạc gia.

Thư của Tạ Cảnh Uyên lại nói về cơ duyên.

Hai nội dung hoàn toàn khác nhau.

Nhưng địa điểm lại giống nhau.

Vạn Kiếm Sơn.

Có người cố ý đưa tất cả bọn họ đến đây.

“Không phải trùng hợp.”

Cố Trầm Uyên lạnh giọng.

Tạ Cảnh Uyên nhìn hắn.

“Ngươi biết chuyện gì?”

“Có người đang dẫn chúng ta vào một cái bẫy.”

Tô Vãn Nhi khẽ cười.

“Cố công tử lo xa rồi.”

“Vạn Kiếm Sơn vốn là nơi có vô số cơ duyên.”

“Có người gửi thư cũng không có gì lạ.”

Cố Trầm Uyên không đáp.

Chỉ nhìn nàng ta.

Ánh mắt lạnh đến mức nụ cười trên môi Tô Vãn Nhi dần cứng lại.


Bốn người tiếp tục đi.

Đến khi trời tối, họ phát hiện một hang động nằm giữa hai vách núi.

Trên cửa động có khắc một dòng chữ cổ.

Người mang Huyền Nguyệt huyết mạch, mở cửa.

Tất cả đều im lặng.

Lạc Thanh Dao bước tới.

Cố Trầm Uyên lập tức giữ cổ tay nàng.

“Đừng.”

“Ta phải vào.”

“Đây có thể là bẫy.”

“Ta biết.”

“Vậy tại sao vẫn muốn vào?”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Bởi vì ta muốn biết ai đang điều khiển tất cả chuyện này.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

Cuối cùng buông tay.

“Ta đi cùng.”

Hai người bước tới trước cửa.

Lạc Thanh Dao đặt tay lên trận pháp.

Ầm!

Cả ngọn núi rung chuyển.

Hàng vạn thanh kiếm đồng thời ngân vang.

Một luồng ánh sáng bạc từ mặt đất phóng lên.

Cánh cửa đá chậm rãi mở ra.

Bên trong là một đại điện cổ xưa.

Ở giữa đại điện…

Có một pho tượng.

Một nữ tử mặc trường bào màu trắng, tay cầm cổ kiếm.

Gương mặt nàng giống Lạc Thanh Dao đến bảy phần.

Lạc Thanh Dao đứng chết lặng.

“Đây là…”

Cố Trầm Uyên cũng nhìn pho tượng.

“Người sáng lập Huyền Nguyệt Cung.”

Lạc Thanh Dao quay đầu.

“Huyền Nguyệt Cung?”

“Đã biến mất hơn một nghìn năm.”

“Vì sao ta lại giống nàng?”

“Bởi vì nàng có thể là tổ tiên của ngươi.”

Lạc Thanh Dao nhìn pho tượng.

Bên dưới pho tượng có một bia đá.

Trên đó khắc một đoạn văn.

“Huyền Nguyệt chi huyết không thuộc về một người.”

“Nó là chìa khóa của Cửu Thiên.”

“Khi huyết mạch thức tỉnh…”

“Cửu U sẽ trở lại.”

Lạc Thanh Dao đọc đến đây, đồng tử co lại.

“Cửu U?”

Cố Trầm Uyên nhìn bia đá.

Sắc mặt hắn trở nên nghiêm trọng.

“Có gì đó không đúng.”

“Cái gì?”

“Bia đá này không phải lời tiên đoán.”

“Vậy là gì?”

“Là lời cảnh báo.”

Ngay lúc ấy…

Một tiếng cười vang lên trong đại điện.

“Không hổ là Cố Trầm Uyên.”

“Vẫn thông minh như trước.”

Lạc Thanh Dao lập tức rút kiếm.

Tô Vãn Nhi cũng quay đầu.

“Là ai?”

Ánh nến trong đại điện đồng loạt sáng lên.

Một bóng người xuất hiện phía trên bậc thềm.

Áo trắng.

Tóc bạc.

Gương mặt bị che bởi một chiếc mặt nạ ngọc.

Hắn nhìn xuống tất cả.

“Các ngươi cuối cùng cũng đến.”

Lạc Thanh Dao lạnh giọng:

“Ngươi là ai?”

“Ta?”

Người kia khẽ cười.

“Người đã chờ ngươi hai kiếp.”

Lạc Thanh Dao biến sắc.

“Hai kiếp?”

“Đúng.”

“Ngươi biết ta trọng sinh?”

“Không chỉ biết.”

Hắn bước xuống một bậc.

“Chính ta đã khiến ngươi trọng sinh.”

Cả đại điện chìm vào im lặng.

Lạc Thanh Dao cảm thấy máu trong người như đông lại.

“Ngươi nói gì?”

“Kiếp trước ngươi chết.”

“Nhưng đó không phải kết thúc.”

“Bởi vì linh hồn của ngươi là chìa khóa cuối cùng.”

Cố Trầm Uyên lập tức tiến lên chắn trước Lạc Thanh Dao.

“Ngươi là ai?”

Người kia nhìn hắn.

“Còn ngươi…”

“Lại muốn bảo vệ nàng?”

Hắn bật cười.

“Thật đáng tiếc.”

“Ngươi vẫn không nhớ.”

Cố Trầm Uyên cau mày.

“Ta phải nhớ gì?”

“Ngươi từng chết vì nàng.”

Lạc Thanh Dao sững người.

“Cái gì?”

Người kia nhìn hai người.

“Kiếp trước, khi Cửu Thiên Cổ Mộ mở ra…”

“Ngươi đã dùng mạng mình để cứu nàng.”

“Còn nàng…”

“Đã tự tay chém chết người mình yêu nhất.”

Lạc Thanh Dao lùi lại.

Trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện những hình ảnh vụn vỡ.

Một biển máu.

Một thanh kiếm.

Cố Trầm Uyên đứng trước mặt nàng.

Máu từ khóe môi hắn chảy xuống.

Hắn vẫn đang cười.

Một giọng nói vang lên trong ký ức:

“Thanh Dao, đừng quay đầu.”

Nàng ôm đầu.

“Không…”

“Ta không nhớ!”

Người kia cười.

“Không sao.”

“Rồi ngươi sẽ nhớ.”

“Bởi vì lần này…”

“Ta sẽ để ngươi tự mình chứng kiến tất cả một lần nữa.”

Hắn giơ tay.

Ầm!

Cả đại điện lập tức bị phong kín.

Những thanh kiếm cổ trên vách đá đồng loạt rung chuyển.

Cố Trầm Uyên nắm lấy tay Lạc Thanh Dao.

“Đừng sợ.”

Nàng nhìn hắn.

Không hiểu vì sao…

Chỉ một câu ấy thôi.

Trái tim đang hỗn loạn của nàng lại dần bình tĩnh.

Bàn tay hắn rất ấm.

Nàng siết lại.

“Ta không sợ.”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Vậy thì đi cùng ta.”

“Được.”

Hai người đứng cạnh nhau.

Trước mặt là một bí mật kéo dài qua hai kiếp.

Sau lưng là những người từng yêu, từng phản bội và từng chết.

Còn phía trước…

Là một kẻ đã âm thầm thao túng vận mệnh của nàng từ kiếp trước.

Lạc Thanh Dao nâng kiếm.

Ánh mắt nàng dần trở nên lạnh lẽo.

“Nếu ngươi thật sự là kẻ đứng sau tất cả…”

“Vậy kiếp này…”

“Ta sẽ tự tay kết thúc mọi chuyện.”

Trên bậc thềm, người đeo mặt nạ bật cười.

“Ta rất mong chờ.”

Bóng tối lập tức nuốt chửng cả đại điện.

Và ở nơi sâu nhất của Vạn Kiếm Sơn…

Một cánh cửa cổ xưa từ từ mở ra.

Bên trong…

Một thanh kiếm đỏ như máu chậm rãi thức tỉnh.

Vạn Nguyệt Kiếm.

Cuộc chiến thật sự…

Chính thức bắt đầu.

Gửi phản hồi