Trọng Sinh Một Kiếp, Ta Không Còn Yêu Chàng

13 — Món Nợ Máu Kiếp Trước

Vạn Kiếm Sơn chìm trong bóng tối.

Cánh cửa đá vừa khép lại, cả đại điện lập tức rung chuyển dữ dội.

Từng thanh kiếm cổ cắm trên vách đồng loạt phát ra tiếng ngân.

Âm thanh ấy kéo dài, sắc lạnh như tiếng than khóc của những linh hồn đã ngủ quên ngàn năm.

Lạc Thanh Dao siết chặt Thiên Nguyệt Kiếm.

Nàng nhìn về phía bậc thềm.

Người đeo mặt nạ đã biến mất.

Chỉ còn lại một câu nói vẫn quanh quẩn trong đại điện.

“Ngươi từng tự tay chém chết người mình yêu nhất.”

Không thể nào.

Nàng chưa từng yêu Cố Trầm Uyên ở kiếp trước.

Ít nhất…

Nàng chưa từng nhớ mình từng gặp hắn.

“Thanh Dao.”

Giọng nói của Cố Trầm Uyên kéo nàng trở về hiện tại.

Nàng quay đầu.

Hắn đang đứng trước mặt nàng.

“Đừng tin những gì hắn nói.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Nhưng ta đã nhìn thấy.”

“Nhìn thấy gì?”

“Ngươi.”

Nàng khẽ nhíu mày.

“Trong ký ức.”

Cố Trầm Uyên im lặng.

Một thoáng rất ngắn, trong mắt hắn hiện lên vẻ đau đớn.

Nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, nàng gần như không nhận ra.

“Ngươi biết chuyện đó?”

Hắn không trả lời.

Lạc Thanh Dao tiến lên một bước.

“Cố Trầm Uyên.”

“Ngươi biết đúng không?”

Hắn khẽ nhắm mắt.

“Ta từng nghĩ nàng không nên nhớ lại.”

“Vì sao?”

“Bởi vì có những ký ức…”

Hắn nhìn nàng.

“Biết rồi sẽ đau.”

Lạc Thanh Dao bật cười rất khẽ.

Một nụ cười mang theo vị đắng.

“Ta đã chết một lần rồi.”

“Còn điều gì có thể đau hơn cái chết?”

Cố Trầm Uyên không nói.

Nàng nhìn hắn.

“Ta muốn biết sự thật.”

“Dù nó có khiến nàng hận ta?”

“Dù là gì đi nữa.”

Hắn im lặng rất lâu.

Cuối cùng, Cố Trầm Uyên chậm rãi đưa tay.

Một luồng linh lực màu bạc xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn.

Ánh sáng lan ra.

Trước mắt hai người dần hiện lên một cảnh tượng mơ hồ.

Một chiến trường.

Bầu trời đỏ như máu.

Vô số thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Giữa chiến trường…

Một nữ tử mặc váy trắng đứng cầm kiếm.

Là Lạc Thanh Dao.

Nhưng không phải Lạc Thanh Dao của hiện tại.

Đôi mắt nàng đỏ ngầu.

Gương mặt đầy máu.

Trước mặt nàng là một nam tử áo đen.

Cố Trầm Uyên.

Hắn bị một thanh kiếm xuyên qua ngực.

Máu đỏ thấm đẫm vạt áo.

Nhưng hắn vẫn đang cười.

Lạc Thanh Dao trong ký ức run rẩy.

“Vì sao?”

Cố Trầm Uyên đưa tay.

Nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt nàng.

“Đừng khóc.”

“Ta không muốn thấy nàng khóc.”

“Ta đã nói rồi…”

“Ta sẽ bảo vệ nàng.”

Hình ảnh đột nhiên vỡ tan.

Lạc Thanh Dao lùi lại.

Sắc mặt trắng bệch.

“Không…”

Nàng ôm lấy đầu.

Những mảnh ký ức vụn vỡ liên tục tràn vào.

Một cung điện cháy đỏ.

Một biển máu.

Tiếng khóc.

Tiếng kiếm va chạm.

Và một người đàn ông đứng trước mặt nàng.

Cố Trầm Uyên.

Hắn nói:

“Thanh Dao, nếu phải chọn…”

“Hãy sống.”

Sau đó…

Một thanh kiếm xuyên qua lồng ngực hắn.

Là kiếm của nàng.

Lạc Thanh Dao quỳ xuống.

“Không thể nào…”

Cố Trầm Uyên bước tới đỡ lấy nàng.

“Đủ rồi.”

“Ta muốn biết.”

“Nàng đã biết quá nhiều rồi.”

“Ta muốn biết!”

Nàng ngẩng đầu.

Nước mắt đã tràn khỏi khóe mắt.

“Có phải kiếp trước ta đã giết ngươi?”

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

Rất lâu.

Cuối cùng hắn nói:

“Phải.”

Lạc Thanh Dao như chết lặng.

Một chữ ấy…

Giống như lưỡi dao xuyên qua trái tim.

“Vì sao?”

“Vì lúc đó nàng bị khống chế.”

“Bị ai?”

“Người đứng sau tất cả.”

“Người đó là ai?”

“Ta chưa biết.”

Lạc Thanh Dao siết chặt tay.

“Vậy tại sao ngươi không nói?”

“Bởi vì ta đã chết.”

Nàng ngẩn người.

Cố Trầm Uyên nhìn nàng.

“Sau khi nàng giết ta, Cửu Thiên Cổ Mộ mở ra.”

“Người kia muốn dùng linh hồn của nàng làm chìa khóa.”

“Ta đã dùng toàn bộ tu vi cuối cùng để đưa nàng rời khỏi đó.”

“Sau đó…”

“Ta chết.”

Lạc Thanh Dao không thể nói được gì.

Kiếp trước nàng luôn nghĩ mình chết vì Tạ Cảnh Uyên.

Nhưng hóa ra…

Trước khi nàng chết, đã có một người khác dùng mạng sống để cứu nàng.

Một người mà nàng thậm chí không nhớ mình từng yêu.


Một tiếng động lớn vang lên.

Ầm!

Đại điện rung chuyển.

Cánh cửa đá phía sau đột nhiên nứt ra.

Một luồng khí tức khủng khiếp từ bên ngoài tràn vào.

Cố Trầm Uyên lập tức kéo Lạc Thanh Dao ra sau.

“Có người đến.”

Tiếng bước chân vang lên.

Từ bóng tối…

Tạ Cảnh Uyên và Tô Vãn Nhi xuất hiện.

Tạ Cảnh Uyên nhìn thấy Lạc Thanh Dao đang đứng cạnh Cố Trầm Uyên.

Ánh mắt hắn tối xuống.

“Các ngươi tìm thấy gì?”

“Không liên quan đến ngươi.”

Lạc Thanh Dao lạnh giọng.

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Thanh Dao, ta chỉ muốn giúp nàng.”

“Không cần.”

“Nhưng Vạn Kiếm Sơn rất nguy hiểm.”

“Ta biết.”

Tạ Cảnh Uyên siết tay.

Hắn không quen với thái độ lạnh nhạt này.

Ngày trước…

Chỉ cần hắn nói một câu, nàng sẽ lập tức đứng về phía hắn.

Nhưng bây giờ…

Ánh mắt nàng nhìn hắn đã không còn chút tình cảm nào.

Tô Vãn Nhi bước tới.

“Thanh Dao tỷ tỷ.”

“Muội nghĩ chúng ta nên hợp tác.”

“Không.”

Lạc Thanh Dao trả lời ngay.

Tô Vãn Nhi khựng lại.

“Vì sao?”

“Ta không tin muội.”

Một câu nói đơn giản.

Nhưng sắc mặt Tô Vãn Nhi lập tức thay đổi.

“Muội chưa từng làm gì có lỗi với tỷ.”

Lạc Thanh Dao nhìn nàng.

“Chưa từng?”

“Đúng.”

Nàng khẽ cười.

“Vậy cứ tiếp tục giả vờ đi.”

Tô Vãn Nhi cắn môi.

“Muội không hiểu tỷ đang nói gì.”

“Không hiểu cũng tốt.”

Lạc Thanh Dao xoay người.

“Cố Trầm Uyên, đi.”

“Được.”

Hai người cùng bước về phía sâu trong đại điện.

Tạ Cảnh Uyên nhìn theo.

Một cảm giác bất an càng lúc càng mãnh liệt.

Hắn muốn đuổi theo.

Nhưng Tô Vãn Nhi bất ngờ nắm lấy tay hắn.

“Cảnh Uyên ca ca.”

“Đừng đi.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Buông ra.”

“Huynh thật sự muốn đi theo họ sao?”

“Đó là chuyện của ta.”

Tô Vãn Nhi im lặng.

Trong mắt nàng ta thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.

Nhưng rất nhanh đã biến mất.


Lạc Thanh Dao và Cố Trầm Uyên đi sâu vào đại điện.

Càng đi vào trong…

Kiếm khí càng mạnh.

Đến cuối con đường, họ nhìn thấy một tế đàn cổ.

Trên tế đàn…

Một thanh kiếm đỏ như máu đang lơ lửng.

Thân kiếm dài, trên lưỡi kiếm phủ đầy những hoa văn cổ xưa.

Lạc Thanh Dao nhìn nó.

“Vạn Nguyệt Kiếm.”

Cố Trầm Uyên gật đầu.

“Đúng.”

“Kiếp trước ta từng nhìn thấy nó.”

“Nhưng nàng không lấy được.”

“Bởi vì Tạ Cảnh Uyên?”

“Không.”

Cố Trầm Uyên nhìn thanh kiếm.

“Bởi vì nó đang chờ nàng.”

Lạc Thanh Dao ngẩn người.

“Chờ ta?”

“Vạn Nguyệt Kiếm chỉ nhận một chủ nhân.”

“Người đó…”

“Là người mang Huyền Nguyệt huyết mạch.”

Lạc Thanh Dao bước lên tế đàn.

Ngay khi nàng tiến gần…

Vạn Nguyệt Kiếm rung lên.

Một tiếng kiếm ngân vang vọng khắp đại điện.

Ầm!

Linh lực từ thanh kiếm bùng nổ.

Lạc Thanh Dao đưa tay.

Nhưng chưa kịp chạm vào chuôi kiếm…

Một bóng người xuất hiện sau lưng.

“Không được!”

Cố Trầm Uyên lập tức lao tới.

Một đạo kiếm khí màu đen chém xuống.

Hắn đưa kiếm đỡ lại.

Ầm!

Hai luồng kiếm khí va chạm.

Người vừa xuất hiện chính là người đeo mặt nạ.

“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Hắn cười.

“Vạn Nguyệt Kiếm không phải dành cho nàng.”

Lạc Thanh Dao quay lại.

“Vậy nó dành cho ai?”

Người kia không trả lời.

Hắn tháo mặt nạ.

Gương mặt thật hiện ra.

Lạc Thanh Dao chết lặng.

Ngay cả Cố Trầm Uyên cũng biến sắc.

Người trước mặt…

Lại chính là một người nàng từng nghĩ đã chết từ lâu.

“Tạ…”

Lạc Thanh Dao không thể nói hết câu.

Người kia khẽ cười.

“Đã lâu không gặp.”

“Thanh Dao.”

Ánh mắt nàng run lên.

“Không thể nào.”

“Ngươi đã chết.”

“Đúng.”

Hắn bước xuống.

“Kiếp trước ta đã chết.”

“Nhưng có người cứu ta.”

Lạc Thanh Dao nhìn hắn.

“Ngươi là ai?”

Hắn nhìn Cố Trầm Uyên.

Sau đó chậm rãi nói:

“Ta là người mà ngươi từng yêu.”

Tạ Cảnh Uyên.

Cái tên ấy khiến cả đại điện chìm vào im lặng.

Nhưng Cố Trầm Uyên chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

“Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện.”

Tạ Cảnh Uyên khẽ cười.

“Cố Trầm Uyên.”

“Ba năm trước ngươi đã phá hỏng kế hoạch của ta.”

“Ba năm sau…”

“Ta sẽ không để ngươi làm vậy nữa.”

Lạc Thanh Dao nhìn hai người.

Một người là người nàng từng yêu ở kiếp trước.

Một người là người đã dùng mạng sống cứu nàng.

Và giờ đây…

Hai người họ lại đứng ở hai phía đối lập.

Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.

“Thanh Dao.”

“Lần này…”

“Ta sẽ không để nàng rời khỏi ta.”

Lạc Thanh Dao siết chặt Thiên Nguyệt Kiếm.

Ánh mắt nàng dần lạnh xuống.

“Nhưng ta đã không còn yêu ngươi.”

Tạ Cảnh Uyên khựng lại.

Câu nói ấy giống như một nhát kiếm vô hình.

Hắn nhìn nàng.

Trong mắt dần hiện lên vẻ đau đớn.

Sau đó…

Nỗi đau biến thành lạnh lẽo.

“Vậy sao?”

Hắn cười.

“Không sao.”

“Rồi nàng sẽ yêu lại ta.”

Vạn Nguyệt Kiếm đột nhiên rung chuyển.

Một luồng huyết quang phóng thẳng lên trời.

Cùng lúc đó…

Từ sâu trong Vạn Kiếm Sơn vang lên một tiếng gầm khủng khiếp.

Một cánh cửa cổ xưa từ từ mở ra.

Phía sau nó…

Là vực sâu vô tận.

Và trong bóng tối ấy…

Một đôi mắt đỏ như máu chậm rãi mở ra.

Kẻ đứng sau màn…

Cuối cùng cũng bắt đầu lộ diện.

Còn món nợ máu của kiếp trước…

Mới chỉ là khởi đầu.

Gửi phản hồi