Tiếng gầm từ sâu trong lòng núi vọng ra.
Chấn động đến mức những thanh kiếm cổ trên vách đá đồng loạt rung lên.
Vạn Kiếm Sơn vốn tĩnh lặng suốt hàng nghìn năm, giờ đây như một con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
Bầu trời phía trên ngọn núi dần nhuộm thành màu đỏ sẫm.
Mây đen cuồn cuộn.
Lôi quang xuyên qua tầng mây, từng tia chớp bạc xé toạc màn đêm.
Lạc Thanh Dao ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng có cảm giác như đang nhìn thấy một cảnh tượng từng xuất hiện trong giấc mơ.
Một cánh cổng khổng lồ.
Một biển máu.
Và một người đứng trước mặt nàng.
Cố Trầm Uyên.
Hắn cũng đang nhìn lên bầu trời.
“Cửa Cửu Thiên… mở rồi.”
Lạc Thanh Dao quay sang.
“Đây chính là Cửu Thiên Cổ Mộ?”
“Không.”
Giọng Cố Trầm Uyên trầm xuống.
“Đây chỉ là cánh cửa dẫn vào.”
“Cổ Mộ thật sự còn ở phía sau.”
Tạ Cảnh Uyên đứng cách đó không xa, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.
“Không ngờ sau một nghìn năm…”
“Cửu Thiên lại thật sự thức tỉnh.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi muốn gì?”
Tạ Cảnh Uyên không trả lời.
Ánh mắt hắn dừng trên Vạn Nguyệt Kiếm.
“Ta muốn thứ vốn thuộc về mình.”
“Vạn Nguyệt Kiếm?”
“Không.”
Hắn lắc đầu.
“Là sức mạnh của Cửu Thiên.”
Lạc Thanh Dao khẽ cau mày.
“Ngươi muốn dùng nó làm gì?”
“Thay đổi tất cả.”
“Thay đổi cái gì?”
“Vận mệnh.”
Hai chữ ấy khiến Lạc Thanh Dao im lặng.
Tạ Cảnh Uyên bước lên một bước.
“Kiếp trước ta đã mất quá nhiều thứ.”
“Gia tộc.”
“Tu vi.”
“Người ta yêu.”
“Cả mạng sống.”
“Ta không muốn lặp lại nữa.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi sai rồi.”
“Cái gì?”
“Ngươi không mất ta.”
“Là chính ngươi đã đẩy ta đi.”
Tạ Cảnh Uyên sững người.
Lạc Thanh Dao nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Kiếp trước, ta yêu ngươi.”
“Nhưng tình yêu đó không phải cái cớ để ngươi phản bội ta.”
“Càng không phải lý do để ngươi dùng mạng sống của người khác đổi lấy thứ mình muốn.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Uyên tối xuống.
“Ta chưa từng muốn giết nàng.”
“Nhưng ngươi đã làm.”
“Không phải ta.”
“Vậy là ai?”
Hắn im lặng.
Lạc Thanh Dao lập tức nhận ra.
“Ngươi biết kẻ đứng sau?”
Tạ Cảnh Uyên không trả lời.
Cố Trầm Uyên lạnh giọng:
“Ngươi không chỉ biết.”
“Ngươi còn hợp tác với hắn.”
Tạ Cảnh Uyên nhìn hắn.
“Đúng.”
Lạc Thanh Dao siết chặt Thiên Nguyệt Kiếm.
Trong lòng nàng lạnh dần.
Hóa ra…
Mọi chuyện không đơn giản như nàng nghĩ.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Cánh cổng Cửu Thiên hoàn toàn mở.
Một luồng khí tức cổ xưa từ bên trong tràn ra.
Tất cả mọi người đồng thời lùi lại.
Ngay cả Cố Trầm Uyên cũng phải vận chuyển linh lực để chống đỡ.
Lạc Thanh Dao cảm thấy huyết mạch trong cơ thể nóng lên.
Huyền Nguyệt huyết mạch…
Đang cộng hưởng với cánh cổng.
Một vầng trăng bạc xuất hiện giữa trán nàng.
Ánh sáng càng lúc càng mạnh.
Vạn Nguyệt Kiếm rung lên dữ dội.
Sau đó…
Nó bay thẳng về phía nàng.
Lạc Thanh Dao đưa tay.
Chuôi kiếm rơi vào lòng bàn tay.
Ầm!
Một luồng sức mạnh khổng lồ lập tức tràn vào cơ thể.
Nàng đau đến mức quỳ xuống.
“Thanh Dao!”
Cố Trầm Uyên lập tức lao tới.
Nhưng một tầng kiếm khí bạc bùng lên, đẩy hắn lui lại.
“Đừng tới!”
Lạc Thanh Dao cắn chặt môi.
Máu chảy xuống khóe môi.
Trong đầu nàng liên tục xuất hiện những hình ảnh.
Một nữ tử đứng giữa thiên địa.
Một vầng trăng khổng lồ phía sau.
Hàng vạn thanh kiếm bay quanh người.
Một giọng nói cổ xưa vang lên:
“Huyền Nguyệt khai thiên.”
“Một kiếm phá Cửu Thiên.”
“Một kiếm… đoạn luân hồi.”
Lạc Thanh Dao mở mắt.
Ánh bạc trong mắt nàng lóe lên.
Cả Vạn Kiếm Sơn im bặt.
Vạn Nguyệt Kiếm nằm trong tay nàng.
Không còn màu đỏ như máu.
Mà chuyển thành màu bạc lạnh lẽo.
Trên thân kiếm xuất hiện một vầng trăng khuyết.
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Kiếm đã nhận chủ.”
Tạ Cảnh Uyên cũng biến sắc.
“Không thể nào!”
Hắn lao tới.
Nhưng vừa bước lên…
Một đạo kiếm khí bạc đã chém xuống.
Ầm!
Tạ Cảnh Uyên bị đánh lui hàng chục bước.
Máu tràn khỏi khóe môi.
Hắn nhìn nàng.
“Thanh Dao…”
Lạc Thanh Dao đứng trên tế đàn.
Mái tóc dài tung bay trong gió.
Ánh trăng phủ lên gương mặt nàng.
Nàng không còn là nữ tử yếu đuối của kiếp trước.
Cũng không còn là người chỉ biết chạy theo sau một người đàn ông.
Giờ đây…
Nàng đang nắm kiếm trong tay.
Nắm lấy vận mệnh của chính mình.
“Đừng gọi tên ta như vậy.”
Giọng nàng bình tĩnh.
“Ta không còn là Lạc Thanh Dao của kiếp trước.”
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.
“Nhưng nàng vẫn là nàng.”
“Không.”
Nàng lắc đầu.
“Ta đã chết một lần.”
“Kiếp này, ta là chính ta.”
Bỗng nhiên…
Cố Trầm Uyên quỳ xuống.
Lạc Thanh Dao giật mình.
“Cố Trầm Uyên!”
Hắn chống tay xuống đất.
Máu từ khóe môi chảy ra.
“Ta không sao.”
“Ngươi bị thương?”
“Không.”
Hắn nhìn nàng.
“Là sức mạnh của Vạn Nguyệt Kiếm.”
“Vì sao nó ảnh hưởng đến ngươi?”
Cố Trầm Uyên im lặng.
Lạc Thanh Dao bước xuống tế đàn.
“Trả lời ta.”
“Bởi vì kiếp trước…”
Hắn dừng lại.
“Ta từng là người phong ấn nó.”
Lạc Thanh Dao sững người.
“Ngươi?”
“Đúng.”
“Vậy tại sao nó lại nhận ta?”
“Bởi vì nàng là người duy nhất có thể giải phong.”
“Còn ngươi?”
“Ta là người phải chết để phong ấn nó.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Trong lòng bỗng đau nhói.
Nàng nhớ lại hình ảnh trong ký ức.
Một thanh kiếm xuyên qua ngực hắn.
Máu đỏ.
Nụ cười nhạt.
Và câu nói:
“Thanh Dao, hãy sống.”
Hóa ra…
Tất cả đều có liên quan.
Nàng bước đến trước mặt hắn.
“Đừng chết nữa.”
Cố Trầm Uyên ngẩng đầu.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Ánh mắt nàng kiên định.
“Kiếp trước ngươi đã chết vì ta.”
“Kiếp này…”
“Ta sẽ không để ngươi chết.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng thật lâu.
Một nụ cười rất nhẹ hiện lên.
“Được.”
“Ta hứa.”
Nhưng phía sau họ…
Tạ Cảnh Uyên lặng lẽ đứng dậy.
Ánh mắt hắn không còn chút dịu dàng.
Hắn lấy ra một viên huyết châu.
Hắc khí lập tức tràn ra.
Lạc Thanh Dao quay đầu.
“Ngươi muốn làm gì?”
Tạ Cảnh Uyên siết chặt huyết châu.
“Ta đã chuẩn bị cho ngày này rất lâu.”
“Vạn Nguyệt Kiếm đã chọn nàng.”
“Không sao.”
“Ta vẫn còn cách khác.”
Cố Trầm Uyên lập tức đứng dậy.
“Thanh Dao, lùi lại!”
Quá muộn.
Tạ Cảnh Uyên bóp nát huyết châu.
Ầm!
Một cột hắc quang phóng thẳng lên trời.
Cả Vạn Kiếm Sơn rung chuyển.
Từ trong cánh cổng Cửu Thiên…
Một bàn tay khổng lồ màu đen từ từ vươn ra.
Tô Vãn Nhi nhìn cảnh tượng ấy.
Sắc mặt trắng bệch.
“Cảnh Uyên ca ca…”
“Huynh đã làm gì?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn bàn tay khổng lồ.
“Gọi người mà chúng ta cần.”
“Người nào?”
Hắn khẽ cười.
“Chủ nhân của Cửu Thiên.”
Lạc Thanh Dao cảm thấy một luồng hàn ý chạy dọc sống lưng.
“Chủ nhân?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng.
“Thanh Dao.”
“Muội còn nhớ người đã khiến nàng trọng sinh không?”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi biết hắn?”
“Đương nhiên.”
“Bởi vì…”
Tạ Cảnh Uyên chậm rãi ngẩng đầu.
“Ta chính là người đã đưa hắn đến bên nàng.”
Lạc Thanh Dao sững người.
Mọi thứ…
Đột nhiên trở nên rõ ràng.
Người đeo mặt nạ.
Cửu Thiên Cổ Mộ.
Tô Vãn Nhi.
Tạ Cảnh Uyên.
Tất cả đều không phải những chuyện riêng lẻ.
Chúng đã được sắp đặt từ rất lâu.
Và nàng…
Chính là quân cờ quan trọng nhất trên bàn cờ này.
Nhưng lần này…
Nàng không muốn làm quân cờ nữa.
Lạc Thanh Dao siết chặt Vạn Nguyệt Kiếm.
Ánh trăng phía sau nàng dần sáng rực.
“Vậy thì phá bàn cờ này đi.”
Cố Trầm Uyên đứng bên cạnh nàng.
“Cùng nhau.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Hai người cùng bước về phía trước.
Trên bầu trời…
Lôi kiếp bắt đầu giáng xuống.
Cánh cổng Cửu Thiên hoàn toàn mở rộng.
Một giọng nói cổ xưa vang vọng khắp thiên địa:
“Huyền Nguyệt đã thức tỉnh.”
“Cửu Thiên trở về.”
“Luân hồi… sắp kết thúc.”
Lạc Thanh Dao nâng kiếm.
Ánh bạc chiếu sáng cả Vạn Kiếm Sơn.
Nàng biết…
Từ khoảnh khắc này, nàng không còn chỉ chiến đấu vì bản thân.
Mà còn vì tất cả những người đã chết trong kiếp trước.
Vì Cố Trầm Uyên.
Vì Lạc gia.
Và vì chính nàng.
Kiếp này…
Nàng sẽ tự tay viết lại kết cục.
