Lôi kiếp phủ kín bầu trời.
Từng đạo thiên lôi từ trên cao giáng xuống, khiến cả Vạn Kiếm Sơn rung chuyển.
Cánh cổng Cửu Thiên đã hoàn toàn mở rộng.
Sau cánh cổng ấy là một vùng hư vô vô tận.
Không có mặt đất.
Không có ánh sáng.
Chỉ có những luồng hắc khí cuồn cuộn như hàng vạn oan hồn đang gào thét.
Lạc Thanh Dao đứng giữa tế đàn.
Vạn Nguyệt Kiếm trong tay phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.
Bên cạnh nàng, Cố Trầm Uyên chậm rãi lau đi vết máu nơi khóe môi.
“Thanh Dao.”
“Ừ?”
“Sau khi cánh cổng mở hoàn toàn, sức mạnh của Cửu Thiên sẽ đạt đến đỉnh điểm.”
“Ta biết.”
“Nếu chúng ta thất bại…”
“Không có nếu.”
Nàng ngắt lời hắn.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Lần này, chúng ta nhất định thắng.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
Một nụ cười rất nhẹ hiện lên.
“Được.”
“Ta tin nàng.”
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Bóng người đứng sau cánh cổng cuối cùng cũng bước ra.
Áo bào đen phủ đầy những hoa văn cổ xưa.
Mái tóc dài bạc trắng tung bay giữa gió.
Gương mặt hắn vẫn bị một tầng sương đen bao phủ.
Nhưng uy áp tỏa ra từ cơ thể…
Khiến tất cả sinh linh trong phạm vi hàng trăm dặm đều run rẩy.
Tạ Cảnh Uyên quỳ xuống.
“Cung nghênh Cửu U Ma Tôn.”
Lạc Thanh Dao khẽ nheo mắt.
“Cửu U Ma Tôn?”
Cố Trầm Uyên gật đầu.
“Chủ nhân thật sự của Cửu Thiên.”
“Người đã tồn tại từ thời thượng cổ.”
Cửu U Ma Tôn nhìn xuống.
Ánh mắt hắn dừng trên Lạc Thanh Dao.
“Huyền Nguyệt huyết mạch.”
“Cuối cùng cũng thức tỉnh.”
Lạc Thanh Dao nâng kiếm.
“Ngươi biết ta?”
“Không chỉ biết.”
Hắn bật cười.
“Ta đã chờ ngươi rất lâu.”
“Vì sao?”
“Bởi vì ngươi là người cuối cùng mang huyết mạch Huyền Nguyệt.”
“Cũng là người duy nhất có thể phá phong ấn của Cửu Thiên.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Vậy tại sao ngươi lại muốn ta mở phong ấn?”
“Bởi vì chỉ có ngươi mở được.”
“Sau đó…”
“Ta sẽ lấy sức mạnh của ngươi.”
Ánh mắt Lạc Thanh Dao lạnh xuống.
“Ta sẽ không để ngươi đạt được.”
“Ngươi không có quyền lựa chọn.”
Cửu U Ma Tôn giơ tay.
Ầm!
Một bàn tay hắc khí khổng lồ từ trên trời ép xuống.
Không gian xung quanh lập tức vặn vẹo.
Cố Trầm Uyên tiến lên.
“Thanh Dao, lùi lại!”
Hắn vung kiếm.
Kiếm khí màu đen va chạm với bàn tay khổng lồ.
Ầm!
Cố Trầm Uyên bị đánh lui.
Mặt đất dưới chân hắn nứt toác.
Lạc Thanh Dao lập tức lao tới.
“Cố Trầm Uyên!”
“Ta không sao.”
Hắn chống kiếm đứng dậy.
Nhưng sắc mặt đã tái nhợt.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Trong mắt nàng hiện lên một tia đau lòng.
“Đừng cố nữa.”
“Ta còn chiến được.”
“Ta biết.”
Nàng siết chặt Vạn Nguyệt Kiếm.
“Nhưng lần này để ta.”
Lạc Thanh Dao bước lên một bước.
Vầng trăng bạc phía sau nàng từ từ hiện ra.
Huyền Nguyệt huyết mạch hoàn toàn thức tỉnh.
Tóc nàng tung bay.
Ánh sáng bạc bao phủ toàn thân.
Cửu U Ma Tôn nhìn cảnh tượng ấy.
Lần đầu tiên…
Sắc mặt hắn thay đổi.
“Không thể nào.”
“Huyền Nguyệt đã thức tỉnh đến cảnh giới này?”
Lạc Thanh Dao nâng kiếm.
“Ngươi sợ rồi sao?”
“Chỉ là chút sức mạnh nhỏ bé.”
“Vậy thử xem.”
Nàng biến mất.
Ngay sau đó…
Một đạo kiếm quang bạc xuất hiện trước mặt Cửu U Ma Tôn.
Hắn giơ tay đỡ.
Ầm!
Kiếm khí nổ tung.
Cả bầu trời bị chia thành hai nửa.
Một bên là hắc khí.
Một bên là ánh bạc.
Hai luồng sức mạnh liên tục va chạm.
Lạc Thanh Dao càng đánh càng nhanh.
Mỗi một kiếm đều mang theo uy lực đủ để chém núi.
Cửu U Ma Tôn liên tục lùi lại.
“Ngươi không thể thắng ta!”
Hắn gầm lên.
Hắc khí hóa thành hàng vạn sợi xích, lao về phía nàng.
Lạc Thanh Dao xoay người.
Vạn Nguyệt Kiếm quét ngang.
Rầm!
Toàn bộ xích đen bị chém đứt.
Nhưng ngay khi nàng vừa đáp xuống…
Một đạo hắc quang từ phía sau lao tới.
“Thanh Dao!”
Cố Trầm Uyên xuất hiện.
Hắn chắn trước mặt nàng.
Phập!
Hắc quang xuyên qua vai hắn.
Máu đỏ lập tức nhuộm thẫm trường bào.
“Cố Trầm Uyên!”
Lạc Thanh Dao đỡ lấy hắn.
Hắn khẽ nhíu mày.
“Ta không sao.”
“Ngươi bị thương rồi!”
“Chỉ là một vết thương.”
Cửu U Ma Tôn cười lạnh.
“Đúng là giống hệt kiếp trước.”
“Lúc nào cũng có người ngu ngốc muốn chết vì nàng.”
Lạc Thanh Dao ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng lạnh đến đáng sợ.
“Ngươi vừa nói gì?”
“Kiếp trước…”
Cửu U Ma Tôn chậm rãi nói:
“Chính hắn đã chết để cứu ngươi.”
“Còn ngươi…”
“Đã tự tay giết hắn.”
Lạc Thanh Dao siết chặt kiếm.
Những ký ức trong đầu lại tràn về.
Máu.
Lửa.
Tiếng khóc.
Cố Trầm Uyên đứng trước mặt nàng.
Thanh kiếm của nàng xuyên qua ngực hắn.
Nàng run rẩy.
“Đừng nói nữa.”
“Không muốn nhớ sao?”
Cửu U Ma Tôn bật cười.
“Nhưng ngươi phải nhớ.”
“Bởi vì tất cả đau khổ của ngươi đều do ta tạo ra.”
Lạc Thanh Dao ngẩng đầu.
“Ngươi đã khống chế ta?”
“Đúng.”
“Kiếp trước?”
“Đúng.”
“Cũng là ngươi khiến ta hiểu lầm Cố Trầm Uyên?”
“Đúng.”
“Là ngươi khiến Lạc gia diệt vong?”
“Đúng.”
Mỗi một câu trả lời…
Đều giống như một nhát dao.
Nhưng lần này, Lạc Thanh Dao không khóc.
Nàng chỉ nhìn hắn.
Rất lâu.
Sau đó chậm rãi nói:
“Cảm ơn.”
Cửu U Ma Tôn khựng lại.
“Cái gì?”
“Cảm ơn ngươi.”
“Vì sao?”
“Vì ngươi đã cho ta một cơ hội.”
Nàng nắm chặt Vạn Nguyệt Kiếm.
“Cơ hội để ta nhìn rõ tất cả.”
“Cơ hội để ta gặp lại người ta yêu.”
“Cơ hội để ta sửa lại những sai lầm của mình.”
Ánh trăng phía sau nàng bùng sáng.
“Và cũng cho ta lý do để giết ngươi.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Thanh Dao.”
“Ừ?”
“Ta còn có một chuyện chưa nói với nàng.”
“Chuyện gì?”
“Kiếp trước…”
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Ta chưa từng trách nàng.”
Lạc Thanh Dao sững người.
“Dù ta đã giết chàng?”
“Đó không phải lỗi của nàng.”
“Nhưng ta đã tự tay…”
“Ta biết.”
Cố Trầm Uyên đưa tay.
Nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt nàng.
“Cho nên kiếp này…”
“Đừng khóc nữa.”
Lạc Thanh Dao cắn môi.
“Ta không muốn ngươi lại chết.”
“Ta cũng không muốn.”
Hắn cười.
“Vậy chúng ta cùng sống.”
Nàng gật đầu.
“Ừ.”
Hai người đồng thời quay lại.
Cửu U Ma Tôn đang đứng giữa hư không.
Tạ Cảnh Uyên ở phía dưới nhìn tất cả.
Ánh mắt hắn dần trở nên phức tạp.
Hắn từng nghĩ…
Chỉ cần hắn mạnh hơn Cố Trầm Uyên.
Chỉ cần hắn có được Cửu Thiên.
Lạc Thanh Dao sẽ quay lại.
Nhưng giờ đây hắn mới hiểu.
Tình cảm không phải thứ có thể giành được bằng sức mạnh.
Càng không thể dùng quyền lực để ép buộc.
Hắn nhìn Lạc Thanh Dao.
Lần đầu tiên…
Không còn muốn giữ nàng lại.
Tạ Cảnh Uyên bước tới.
“Cố Trầm Uyên.”
Cố Trầm Uyên quay đầu.
“Có chuyện gì?”
Tạ Cảnh Uyên ném một viên huyết châu về phía hắn.
“Đây là điểm yếu của Cửu U.”
Cố Trầm Uyên bắt lấy.
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Ngươi đang giúp chúng ta?”
Tạ Cảnh Uyên cười nhạt.
“Ta không giúp các ngươi.”
“Ta chỉ muốn tự mình kết thúc món nợ này.”
“Còn Vãn Nhi?”
Lạc Thanh Dao hỏi.
Tạ Cảnh Uyên im lặng.
Một lúc sau, hắn nói:
“Nàng ấy đã bị Cửu U Ma Tôn khống chế.”
“Ta sẽ đưa nàng rời khỏi đây.”
“Sau đó…”
“Ta sẽ tự trả giá cho những gì mình đã làm.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Không nói gì.
Có những món nợ…
Không phải một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ.
Nhưng ít nhất…
Hắn đã lựa chọn đối mặt.
Cửu U Ma Tôn gầm lên.
“Các ngươi nghĩ có thể chống lại ta sao?”
Hắc khí bùng nổ.
Toàn bộ bầu trời chìm trong bóng tối.
Tạ Cảnh Uyên và Cố Trầm Uyên đồng thời lao lên.
Lạc Thanh Dao ở phía sau.
Ba luồng kiếm khí đồng thời chém xuống.
Ầm!
Cửu U Ma Tôn bị đánh lui.
Huyết quang từ cơ thể hắn tràn ra.
“Không!”
“Ta là Cửu U!”
“Ta đã tồn tại hàng vạn năm!”
“Các ngươi chỉ là những kẻ phàm nhân!”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Nhưng ngươi quên một điều.”
“Điều gì?”
“Cho dù tu vi cao đến đâu…”
“Ngươi cũng không thể thắng được lòng người.”
Nàng nâng Vạn Nguyệt Kiếm.
Cố Trầm Uyên đứng bên trái.
Tạ Cảnh Uyên đứng bên phải.
Ba người cùng nhìn về phía cánh cổng Cửu Thiên.
Bên trong…
Vô số oan hồn đang gào thét.
Lạc Thanh Dao nhắm mắt.
Huyền Nguyệt huyết mạch trong cơ thể nàng bùng lên.
Một vầng trăng khổng lồ xuất hiện giữa trời.
“Cửu Thiên.”
“Đóng!”
Ầm!
Ánh sáng bạc xuyên qua bóng tối.
Cố Trầm Uyên vận chuyển toàn bộ linh lực.
Tạ Cảnh Uyên cũng dốc hết tu vi.
Ba luồng sức mạnh hợp lại.
Cánh cổng Cửu Thiên bắt đầu rung chuyển.
Cửu U Ma Tôn gào thét.
“Không!”
“Các ngươi không thể phong ấn ta!”
“Ta sẽ trở lại!”
“Luân hồi sẽ không kết thúc!”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Có lẽ luân hồi không thể kết thúc.”
“Nhưng câu chuyện của chúng ta…”
“Nó có thể.”
Vạn Nguyệt Kiếm chém xuống.
Một tiếng nổ vang trời.
Cánh cổng Cửu Thiên khép lại.
Cửu U Ma Tôn bị kéo vào trong.
Trước khi hoàn toàn biến mất…
Hắn nhìn Lạc Thanh Dao.
“Ngươi nghĩ mình đã thắng sao?”
“Cái giá của Huyền Nguyệt…”
“Ngươi sẽ không trả nổi!”
Ánh mắt Lạc Thanh Dao khẽ thay đổi.
Nhưng nàng không dừng lại.
“Dù cái giá là gì…”
“Ta cũng tự mình gánh.”
Ầm!
Cánh cổng hoàn toàn khép kín.
Thiên địa trở lại yên tĩnh.
Những đám mây đen dần tan.
Ánh bình minh đầu tiên xuất hiện nơi chân trời.
Lạc Thanh Dao đứng giữa Vạn Kiếm Sơn.
Vạn Nguyệt Kiếm trong tay dần trở nên trong suốt.
Nàng nhìn sang Cố Trầm Uyên.
Hắn vẫn đứng đó.
Máu trên vai đã nhuộm đỏ một mảng áo.
Nhưng hắn vẫn còn sống.
Nàng bước đến.
“Đau không?”
“Có một chút.”
“Đáng đời.”
Hắn bật cười.
“Ừ.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
Nước mắt chợt rơi xuống.
Cố Trầm Uyên khẽ đưa tay.
“Đừng khóc.”
“Ta chỉ…”
Nàng cúi đầu.
“Ta chỉ sợ lần này cũng là một giấc mơ.”
Cố Trầm Uyên nắm lấy tay nàng.
“Không phải.”
“Ta ở đây.”
Bàn tay hắn vẫn ấm.
Lạc Thanh Dao siết chặt tay hắn.
Trong khoảnh khắc ấy…
Nàng bỗng hiểu.
Trọng sinh không phải để nàng sống lại những gì đã mất.
Mà là để nàng có cơ hội lựa chọn lại.
Kiếp trước nàng từng yêu sai người.
Kiếp trước nàng từng tin sai người.
Kiếp trước nàng từng để bản thân trở thành quân cờ trong tay kẻ khác.
Nhưng kiếp này…
Nàng đã tự mình bước ra khỏi bàn cờ.
Và bên cạnh nàng…
Vẫn còn một người chưa từng rời đi.
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Thanh Dao.”
“Ừ?”
“Sau trận chiến này…”
“Chúng ta trở về Lạc gia.”
“Được.”
“Sau đó thì sao?”
Nàng suy nghĩ một lúc.
“Tu luyện.”
“Rồi?”
“Đi du lịch.”
“Còn gì nữa?”
Lạc Thanh Dao khẽ cười.
“Cùng nhau sống thật lâu.”
Cố Trầm Uyên nhìn nàng.
“Được.”
Hắn siết tay nàng.
“Ta đi cùng nàng.”
Phía xa, mặt trời dần nhô lên.
Ánh sáng vàng phủ xuống Vạn Kiếm Sơn.
Một kiếp luân hồi sắp khép lại.
Nhưng một câu chuyện khác…
Mới vừa bắt đầu.
