Lâm Nguyệt chết vì một tia sét.
Ít nhất, đó là chuyện cuối cùng nàng còn nhớ.
Đêm ấy, thành phố chìm trong mưa lớn. Nàng ngồi bên cửa sổ, vừa ăn mì vừa đọc đến đoạn cuối của một quyển tiểu thuyết cổ đại.
Nữ phụ Lâm Nguyệt trong truyện vừa bị nam chính bắt nhốt vào đại lao.
Nàng ta ác độc, ích kỷ, hết lần này đến lần khác hãm hại nữ chính, cuối cùng bị chính nam chính xử tử.
Lâm Nguyệt nhìn màn hình điện thoại, tức giận đến mức suýt bóp nát đôi đũa.
“Đúng là tự tìm đường chết.”
Ngoài cửa sổ, một tia chớp xé ngang bầu trời.
Ánh sáng trắng lóe lên.
Sau đó, mọi thứ tối sầm.
…
Đầu đau như muốn nứt ra.
Lâm Nguyệt bật mắt.
Một mùi đàn hương nhàn nhạt tràn vào mũi.
Nàng nhìn chằm chằm lên màn giường màu đen thêu kim tuyến, mất vài nhịp thở mới nhận ra thứ trên đầu mình tuyệt đối không phải trần nhà quen thuộc.
Nàng ngồi bật dậy. Chiếc chăn trượt xuống. Một mái tóc dài đen nhánh rơi trước ngực.
Lâm Nguyệt cứng người. Nàng đưa tay sờ lên tóc, sau đó nhìn xuống bộ váy đỏ thẫm trên người.
“…”
Một tiếng cọt kẹt vang lên.
Cửa phòng bị đẩy mở.
Một nha hoàn bưng chậu nước bước vào. Vừa nhìn thấy Lâm Nguyệt ngồi trên giường, nàng ta lập tức quỳ xuống.
“Vương phi, người tỉnh rồi!”
Lâm Nguyệt nhìn nàng ta.
“Ngươi gọi ai?”
Nha hoàn ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc.
“Vương phi?”
“Ta hỏi ngươi gọi ai?”
“Người… người là Lâm tiểu thư.”
Lâm Nguyệt im lặng.
Lâm tiểu thư.
Vương phi.
Đàn hương.
Mái tóc dài.
Một căn phòng cổ đại.
Trong đầu nàng đột nhiên vang lên một tiếng ong.
Hàng loạt ký ức xa lạ tràn vào. Nàng nhìn thấy một phủ đệ rộng lớn. Nhìn thấy một thiếu nữ mặc váy đỏ đứng trước hồ sen. Nhìn thấy một nam nhân khoác hắc bào lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Rồi một giọng nói vang lên giữa những mảnh ký ức hỗn loạn.
“Lâm Nguyệt, nàng đừng trách bổn vương.”
Tiếng khóc.
Tiếng roi.
Một nhà lao tối tăm.
Máu loang trên nền đá.
Một thanh đao hạ xuống.
Lâm Nguyệt đột nhiên ôm đầu.
“Đủ rồi!”
Nha hoàn sợ đến mức đánh rơi chậu nước.
“Vương phi!”
Lâm Nguyệt thở gấp, bàn tay siết chặt chăn. Nàng nhớ ra rồi. Không phải nàng đang nằm mơ. Nàng xuyên không. Hơn nữa còn xuyên vào đúng quyển tiểu thuyết mình vừa đọc tối qua.
Tên nhân vật này cũng là Lâm Nguyệt. Nữ phụ phản diện. Nữ phụ chết thảm nhất truyện.
Lâm Nguyệt chậm rãi quay đầu nhìn nha hoàn đang quỳ dưới đất.
“Bây giờ là ngày nào?”
Nha hoàn ngẩn người.
“Hôm nay là mười bảy tháng tám.”
“Năm nào?”
“Đại Ung năm thứ mười hai.”
Lâm Nguyệt nhắm mắt.
Trong đầu lập tức hiện lên tình tiết của nguyên tác. Đại Ung năm thứ mười hai, ngày mười bảy tháng tám. Nàng xuyên đến đúng thời điểm nữ phụ Lâm Nguyệt vừa gả vào phủ Nhiếp Chính Vương.
Theo nguyên tác, ba ngày sau, ngày hai mươi tháng tám, Tô Vãn sẽ xuất hiện.
Đó cũng là lúc cốt truyện thật sự bắt đầu chuyển hướng.
Tô Vãn xuất hiện. Tiêu Cảnh Thần dần có tình cảm với nàng. Còn Lâm Nguyệt bắt đầu điên cuồng đối phó nữ chính. Từ một chuyện nhỏ, mọi thứ từng bước trở nên mất kiểm soát. Cuối cùng, nàng ta bị đẩy vào đại lao. Tiêu Cảnh Thần tự tay xử tử.
Lâm Nguyệt mở mắt.
Ba ngày.
Nàng còn ba ngày trước khi nữ chính xuất hiện. Nhưng nàng không định chờ đến ngày đó.
Nàng xuống giường, chân vừa chạm đất đã loạng choạng.
Nha hoàn vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng.
“Vương phi, người vừa tỉnh lại, vẫn nên nghỉ ngơi.”
“Không cần.”
Lâm Nguyệt đẩy tay nàng ta ra. Nàng đi thẳng đến trước gương đồng. Một khuôn mặt xa lạ xuất hiện trong gương. Da trắng như tuyết, đôi mắt hạnh, khóe mắt hơi cong, môi đỏ nhạt. Đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt.
Lâm Nguyệt đưa tay chạm lên mặt mình. Đây chính là nữ phụ trong truyện. Cũng là người đã khiến nàng tức giận suốt mấy trăm chương. Nàng nhìn mình trong gương thật lâu. Sau đó chậm rãi nói:
“Ta thật sự xuyên thành nàng ta rồi.”
Nha hoàn quỳ bên cạnh không dám lên tiếng.
Lâm Nguyệt quay lại.
“Ngươi tên gì?”
“Nô tỳ tên Thanh Trúc.”
“Thanh Trúc.”
“Có nô tỳ.”
“Ta hỏi ngươi một chuyện.”
“Vương phi cứ hỏi.”
“Ta trước đây có thường xuyên gây khó dễ cho người khác không?”
Thanh Trúc ngẩn người.
“Người…”
“Cứ nói thật.”
Nha hoàn cúi đầu.
“Trước đây tính tình của người không được tốt.”
Lâm Nguyệt gật đầu.
“Còn gì nữa?”
“Người rất để ý đến Vương gia.”
“Ta thích hắn?”
“Vâng.”
Lâm Nguyệt quay lại nhìn mình trong gương.
Quả nhiên. Nữ phụ trong nguyên tác không chỉ độc ác mà còn si mê Tiêu Cảnh Thần đến mức mất lý trí. Chính nàng ta từng bước tự đẩy mình vào đường chết. Lâm Nguyệt đưa tay chống lên bàn.
“Vậy từ hôm nay, nàng ta chết rồi.”
Thanh Trúc ngẩng đầu.
“Vương phi?”
“Không có gì.”
Lâm Nguyệt ngồi xuống.
Nàng cần sắp xếp lại mọi chuyện.
Đầu tiên là tránh xa Tô Vãn.
Thứ hai là tránh xa những tình tiết quan trọng của nguyên tác.
Cuối cùng…
Tìm cách rời khỏi phủ Nhiếp Chính Vương.
Chỉ cần không dây dưa với nam nữ chính, nàng tin mình có thể sống sót.
Cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
Thanh Trúc lập tức đứng dậy.
“Vương phi, có người đến.”
“Vào đi.”
Cửa mở.
Một nam nhân bước vào.
Hắn mặc trường bào màu đen, thân hình cao lớn, gương mặt sắc nét. Đôi mắt sâu lạnh, khí chất quanh người khiến cả căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Lâm Nguyệt nhận ra hắn ngay lập tức.
Tiêu Cảnh Thần. Nhiếp Chính Vương. Cũng là người cuối cùng tự tay xử tử nàng trong nguyên tác.
Hắn dừng cách nàng vài bước. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt nàng rồi dừng lại.
“Nghe hạ nhân nói nàng tỉnh rồi.”
Lâm Nguyệt nuốt khan.
“Ừm.”
Tiêu Cảnh Thần đặt một hộp thuốc lên bàn.
“Thái y nói nàng bị ngã xuống hồ, cần nghỉ ngơi vài ngày.”
Lâm Nguyệt nhìn hộp thuốc.
Trong nguyên tác, đây là chuyện xảy ra trước khi nàng xuyên đến. Nàng nhớ nữ phụ từng cố tình làm mình rơi xuống hồ để gây sự chú ý của Tiêu Cảnh Thần. Kết quả lại khiến nàng hôn mê.
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
“Ta vì sao lại rơi xuống hồ?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Không nhớ?”
“Không nhớ.”
“Vậy thì nghỉ ngơi đi.”
Hắn xoay người.
Lâm Nguyệt nhìn bóng lưng hắn. Trong nguyên tác, Tiêu Cảnh Thần không có tình cảm với nữ phụ. Hắn càng không quan tâm đến sống chết của nàng. Nếu vậy, tốt nhất nàng cũng không nên dây dưa với hắn.
“Vương gia.”
Tiêu Cảnh Thần dừng bước.
Lâm Nguyệt siết chặt tay. Nàng vốn định nói vài câu để thăm dò hắn, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt kia, những lời đã chuẩn bị sẵn lại mắc nghẹn trong cổ.
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Còn chuyện gì?”
Lâm Nguyệt hít một hơi.
“Ta muốn hòa ly.”
Căn phòng im phăng phắc.
Thanh Trúc kinh ngạc ngẩng đầu.
Tiêu Cảnh Thần cũng quay lại.
Lâm Nguyệt biết mình vừa nói một câu rất lớn. Nhưng nàng không thể ở lại đây. Trong nguyên tác, tất cả những chuyện khiến nàng chết đều bắt đầu từ cuộc hôn nhân này. Chỉ cần rời khỏi phủ Nhiếp Chính Vương, nàng sẽ có cơ hội sống.
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng rất lâu.
“Không được.”
Lâm Nguyệt lập tức hỏi:
“Tại sao?”
“Bởi vì cuộc hôn nhân này do Hoàng thượng ban.”
“Vậy ta vào cung xin Hoàng thượng.”
“Không được.”
“Ta tự mình rời đi.”
“Cũng không được.”
Lâm Nguyệt nghẹn lời.
Tiêu Cảnh Thần bước đến trước mặt nàng. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một bước. Hắn cúi mắt nhìn nàng.
“Ba ngày.”
Lâm Nguyệt khựng lại.
“Cái gì?”
“Ba ngày sau, Hoàng thượng mở tiệc tại cung.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Đến lúc đó, nàng sẽ biết vì sao mình không thể hòa ly.”
Nói xong, Tiêu Cảnh Thần quay người rời khỏi phòng.
Lâm Nguyệt đứng yên nhìn bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa.
Ba ngày.
Nàng chợt nhớ đến nguyên tác.
Ngày hai mươi tháng tám, Hoàng thượng mở yến tiệc trong cung. Cũng chính tại buổi yến tiệc đó, Tô Vãn lần đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người.
Nàng vẫn nhớ rất rõ đoạn tình tiết ấy.
Tô Vãn vốn là đích nữ Tô gia, trước đó sống ở Giang Nam, gần đây mới trở về kinh thành. Trong nguyên tác, nàng vô tình cứu được một vị quý nhân trong cung, sau đó được mời đến dự yến tiệc.
Cũng từ buổi yến tiệc ấy, nàng gặp Tiêu Cảnh Thần.
Mà Lâm Nguyệt…
Chính là người bắt đầu ghen ghét nàng từ lần gặp đầu tiên.
Lâm Nguyệt đưa tay day trán.
“Phiền phức thật.”
Nàng vừa xuyên đến đã gặp đúng thời điểm trước khi nữ chính xuất hiện.
Nếu mọi chuyện vẫn diễn ra giống nguyên tác, ba ngày sau Tô Vãn sẽ xuất hiện, rồi những tình tiết dẫn đến cái chết của nàng cũng lần lượt bắt đầu.
Nhưng lần này, người đứng trong câu chuyện đã đổi thành nàng. Lâm Nguyệt nhìn cánh cửa phòng đã đóng, ánh mắt dần trở nên kiên định. Nàng không định tranh giành nam chính. Không định hãm hại nữ chính. Càng không định đi lại con đường cũ của nguyên chủ.
Nàng chỉ muốn sống.
“Ba ngày.”
Lâm Nguyệt khẽ siết tay.
“Ta nhất định phải tìm được cách sống sót trước khi Tô Vãn xuất hiện.”
