Xuyên Thành Nữ Phụ Chỉ Sống Được Ba Ngày

02 – Tỉnh Dậy Trên Giường Nhiếp Chính Vương

Lâm Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng đêm phủ xuống sân viện.

Tiêu Cảnh Thần đã rời đi được một lúc, nhưng câu nói cuối cùng của hắn vẫn khiến nàng không thể bình tĩnh.

Ba ngày sau, Hoàng thượng mở yến tiệc trong cung.

Cũng là ngày Tô Vãn xuất hiện.

Theo nguyên tác, từ ngày đó mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Nữ phụ Lâm Nguyệt vốn đã không được Tiêu Cảnh Thần yêu thích, sau khi nhìn thấy Tô Vãn càng trở nên mất kiểm soát. Nàng ta hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho nữ chính, cuối cùng tự tay đẩy mình vào đường chết.

Lâm Nguyệt chống cằm.

“Ta tuyệt đối không làm theo kịch bản đó.”

Nàng vừa dứt lời, bụng đã réo lên.

“…”

Thanh Trúc đứng bên cạnh lập tức cúi đầu che giấu ý cười.

Lâm Nguyệt quay sang.

“Ngươi cười gì?”

“Nô tỳ không dám.”

“Rõ ràng ngươi đang cười.”

Thanh Trúc mím môi.

“Vương phi từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn chưa ăn gì.”

Lâm Nguyệt nhìn chiếc bàn trống trước mặt, lúc này mới nhớ ra mình chưa dùng bữa.

“Được rồi, gọi người chuẩn bị.”

“Vâng.”

Thanh Trúc vừa định đi, Lâm Nguyệt lại gọi nàng.

“Đợi một chút.”

“Vương phi còn dặn dò gì ạ?”

“Ta muốn hỏi ngươi về phủ Nhiếp Chính Vương.”

Thanh Trúc quay lại.

Lâm Nguyệt ngồi thẳng người.

“Trong phủ có những ai?”

Thanh Trúc suy nghĩ một lát rồi lần lượt kể: quản gia, thị vệ, nha hoàn, gia đinh, cùng một số người theo hầu Tiêu Cảnh Thần từ nhiều năm trước.

Lâm Nguyệt nghe rất chăm chú.

Nàng cần biết rõ nơi mình đang sống.

Nhưng càng nghe, nàng càng cảm thấy có điều không ổn.

Phủ Nhiếp Chính Vương rộng hơn nàng tưởng rất nhiều. Ngoại viện và nội viện được phân chia rõ ràng, người hầu cũng không phải ai muốn đi đâu thì đi. Những nơi như thư phòng, tiền viện và một số sân viện quan trọng đều có thị vệ canh giữ.

Lâm Nguyệt khẽ nhíu mày.

“Vậy phòng của Vương gia ở đâu?”

Thanh Trúc chỉ về phía tây.

“Ở phía bên kia.”

“Cách đây xa không?”

“Không xa lắm.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

Càng gần càng tốt.

Ít nhất nàng có thể dễ dàng tránh được nơi đó.

“Vậy còn phòng của ta?”

“Đây chính là phòng của người.”

Lâm Nguyệt nhìn quanh.

Nàng từng đọc nguyên tác, nhưng những mô tả về phủ Nhiếp Chính Vương chỉ xuất hiện vài lần, không đủ để nàng nhớ hết.

“Trước đây ta thường ở đây?”

“Vâng.”

“Vương gia có thường đến không?”

Thanh Trúc lắc đầu.

“Không thường xuyên.”

Lâm Nguyệt thở phào.

Như vậy tốt.

Chỉ cần Tiêu Cảnh Thần không thường xuyên đến, nàng có thể sống yên ổn trong viện này.

Thanh Trúc nhìn nàng.

“Vương phi, người hỏi những chuyện này để làm gì?”

“Không có gì.”

Lâm Nguyệt đứng dậy.

“Ta chỉ muốn biết mình đang ở đâu.”

Thanh Trúc gật đầu, không hỏi thêm. Quay người đi gọi người chuẩn bị thức ăn.

Một lát sau, thức ăn được đưa tới.

Lâm Nguyệt ngồi bên bàn, nhìn một bàn thức ăn đầy đủ, trong lòng lập tức cảm thấy dễ chịu hơn.

Nàng vừa cầm đũa lên thì bên ngoài truyền đến giọng của người hầu.

“Vương phi, Vương gia sai người mang thuốc tới.”

Lâm Nguyệt nhìn chiếc hộp thuốc được đặt xuống bàn.

“Lại là thuốc?”

“Vâng.”

Nàng mở nắp. Mùi thuốc đắng lập tức bay ra. Lâm Nguyệt nhăn mặt.

“Ta không uống.”

Thanh Trúc nhỏ giọng:

“Thái y nói người phải uống ba ngày.”

“Ba ngày?”

“Vâng.”

Lâm Nguyệt nhìn chén thuốc.

Ba ngày. Lại là ba ngày. Nàng có cảm giác từ lúc tỉnh lại, mọi chuyện đều xoay quanh con số này.

“Đem xuống.”

“Nhưng nếu Vương gia hỏi…”

“Cứ nói ta đã uống.”

Thanh Trúc trợn mắt.

“Vương phi…”

Lâm Nguyệt nhìn nàng.

“Được rồi, ta uống.”

Nàng cầm chén thuốc lên, nhắm mắt uống một hơi. Vị đắng lập tức lan khắp miệng.

Lâm Nguyệt đặt mạnh chén xuống.

“Thứ này đúng là không dành cho con người.”

Thanh Trúc bật cười.

“Người ăn chút mứt đi ạ.”

Nàng lập tức lấy một miếng mứt bỏ vào miệng. Vị ngọt xua đi vị đắng, Lâm Nguyệt mới thở phào.

“Sau này nếu ta phải uống thuốc, nhớ chuẩn bị thứ này.”

“Vâng.”

Bữa tối kết thúc trong yên tĩnh. Lâm Nguyệt trở lại giường. Nàng vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.

Lâm Nguyệt lập tức mở mắt. Cửa phòng được đẩy ra. Tiêu Cảnh Thần bước vào.

Nàng ngồi dậy.

“Vương gia?”

Hắn nhìn nàng.

“Thuốc đã uống chưa?”

Lâm Nguyệt im lặng hai giây.

“Uống rồi.”

“Ăn tối chưa?”

“Cũng ăn rồi.”

Tiêu Cảnh Thần gật đầu.

Hắn bước đến bên bàn, nhìn chiếc chén thuốc trống không.

“Có khó uống không?”

“Rất khó uống.”

Hắn nhìn nàng.

Lâm Nguyệt không ngờ hắn lại hỏi câu này, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

“Vương gia chưa từng uống sao?”

“Chưa.”

“Vậy sao người biết thuốc này không khó uống?”

“Ta không nói nó không khó uống.”

Lâm Nguyệt nhìn hắn.

Hai người im lặng một lúc.

Nàng bỗng bật cười.

Tiêu Cảnh Thần hơi nhướng mày.

“Có gì đáng cười?”

“Không có gì.”

Lâm Nguyệt kéo chăn lên.

“Ta chỉ thấy Vương gia nói chuyện rất thú vị.”

Hắn không đáp.

Ánh mắt dừng trên nàng vài giây rồi chuyển sang hộp thuốc trên bàn.

“Thái y nói nàng cần nghỉ ngơi.”

“Ta biết.”

“Đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Lâm Nguyệt hơi ngẩn ra.

“Vương gia đang nói chuyện gì?”

“Chuyện hòa ly.”

Nàng lập tức tỉnh táo.

“Ta không nghĩ nhiều.”

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.

“Thật?”

“Thật.”

Lâm Nguyệt kéo chăn cao hơn.

“Ta chỉ muốn sống yên ổn.”

“Vậy thì tốt.”

Hắn quay người.

Lâm Nguyệt nhìn bóng lưng hắn.

“Vương gia.”

Tiêu Cảnh Thần dừng bước.

“Ừm?”

“Ta hỏi một chuyện được không?”

“Được.”

“Trước đây… ta có từng khiến người khó xử không?”

Tiêu Cảnh Thần im lặng vài giây.

“Có.”

Lâm Nguyệt lập tức ngồi thẳng.

“Ta đã làm gì?”

“Chuyện trước đây không cần nhắc lại.”

Nàng nhìn hắn.

“Nhưng ta không nhớ rõ.”

“Không nhớ cũng tốt.”

Lâm Nguyệt hơi nhíu mày.

“Vương gia không muốn nói?”

“Là không cần thiết.”

Hắn nhìn nàng.

“Hiện tại nàng đã tỉnh lại, vậy thì sống tốt cuộc sống của mình.”

Câu nói rất bình thường.

Nhưng Lâm Nguyệt lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Tiêu Cảnh Thần trước mặt nàng không giống người trong nguyên tác. Ít nhất, hắn không lạnh lùng đến mức hoàn toàn không quan tâm.

“Vương gia.”

“Còn chuyện gì?”

“Cảm ơn.”

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.

Lâm Nguyệt cười.

“Dù sao người cũng đã cứu ta.”

Hắn không nói gì, chỉ gật đầu rồi rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại. Lâm Nguyệt nằm xuống. Nàng nhìn màn giường, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Tiêu Cảnh Thần.

Người này…

Hình như cũng không đáng sợ như nàng tưởng.

Nhưng Lâm Nguyệt lập tức lắc đầu. Không được. Đây là người sẽ tự tay xử tử nàng. Nàng không thể vì vài câu nói mà quên mất kết cục của mình. Nàng kéo chăn lên, nhắm mắt.

Ngày mười bảy tháng tám sắp kết thúc.

Ngày mai là ngày mười tám.

Nàng vẫn còn hai ngày.

Hai ngày để tìm cách thay đổi kết cục của nữ phụ.

Lâm Nguyệt trở mình, kéo chăn che kín mặt.

“Không thể chết.”

“Nhất định không thể chết.”

Một suy nghĩ 2 thoughts on “02 – Tỉnh Dậy Trên Giường Nhiếp Chính Vương

Gửi phản hồi