Xuyên Thành Nữ Phụ Chỉ Sống Được Ba Ngày

03 – Quyết Định Tránh Xa Nam Nữ Chính

Sáng ngày mười tám tháng tám, Lâm Nguyệt tỉnh dậy khá sớm.

Sau khi rửa mặt thay y phục, nàng dùng điểm tâm trong phòng. Thanh Trúc đứng bên cạnh hầu hạ, thỉnh thoảng đáp lại vài câu hỏi về những việc thường ngày trong phủ.

Nàng cần biết những nơi nào trong phủ thường có người qua lại, những ai thường xuyên hầu cận bên cạnh Tiêu Cảnh Thần, cùng những quy củ cơ bản mà mình cần tuân theo.

Sau khi dùng xong bữa sáng, nàng trở về bên cửa sổ đọc sách.

Buổi sáng trôi qua khá yên tĩnh.

Đến gần giữa trưa, một người hầu đến trước viện truyền lời.

“Vương phi, Vương gia sai người đến truyền lời.”

Lâm Nguyệt đặt sách xuống.

“Chuyện gì?”

“Hai hôm nữa Vương gia sẽ vào cung dự yến tiệc. Người cũng cần đi cùng.”

“Biết rồi.”

Người hầu hành lễ rồi lui xuống.

Lâm Nguyệt ngồi yên một lúc.

Hai ngày nữa là ngày hai mươi.

Ngày đó vốn là bước ngoặt đầu tiên trong nguyên tác.

Lâm Nguyệt cầm chén trà lên, nhấp một ngụm rồi hỏi:

“Thanh Trúc.”

“Có nô tỳ.”

“Ngươi có biết danh sách khách mời của yến tiệc trong cung không?”

Thanh Trúc lắc đầu.

“Danh sách cụ thể nô tỳ không biết.”

“Vậy nếu muốn xem thì phải hỏi ai?”

“Có thể hỏi quản gia ạ.”

Lâm Nguyệt đặt chén trà xuống.

“Ngươi đi hỏi một chút. Nếu có danh sách thì mang về cho ta xem.”

“Vâng.”

Thanh Trúc lui ra.

Khoảng nửa canh giờ sau, nàng trở lại với một tờ danh sách.

“Vương phi, quản gia nói đây là danh sách các gia quyến được mời dự tiệc. Một số người vẫn chưa xác nhận, nên danh sách có thể còn thay đổi.”

“Đưa ta.”

Lâm Nguyệt nhận lấy.

Nàng đọc từ đầu xuống cuối.

Tên các quan viên và gia quyến lần lượt hiện ra.

Đến khi nhìn thấy cái tên quen thuộc, ngón tay nàng dừng lại.

Tô Vãn.

Lâm Nguyệt không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ tiếp tục đọc.

Bên dưới là một số gia quyến khác, trong đó có những người từng xuất hiện trong nguyên tác.

Nàng ghi nhớ vài cái tên rồi gấp danh sách lại.

“Được rồi.”

Thanh Trúc nhận lại.

“Vương phi có cần giữ danh sách này không?”

“Không cần.”

Nàng đặt tay lên bàn.

“Trả lại cho quản gia.”

“Vâng.”

Thanh Trúc cầm danh sách rời khỏi phòng.

Lâm Nguyệt dựa vào ghế.

Xuyên vào thân và Vương phi đã định sẵn có những việc không thể tránh.

Thôi vậy.

Tránh được thì tránh.

Không tránh được thì giữ khoảng cách.

Nếu có người chủ động tìm đến, nàng chỉ cần giữ lễ, không thân thiết, không tranh chấp.

Còn những chuyện vốn không liên quan đến mình, tuyệt đối không xen vào.

Nàng không cần thay đổi cả câu chuyện.

Chỉ cần không để bản thân trở thành người đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió là được.

Buổi chiều, Lâm Nguyệt ở trong viện.

Nàng bảo Thanh Trúc lấy vài quyển sách ra rồi ngồi bên cửa sổ đọc đến tận lúc trời tối.

Trong khoảng thời gian ấy, không có ai đến làm phiền.

Đến khi dùng bữa tối xong, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Thanh Trúc bước vào.

“Vương phi, Vương gia đến.”

Lâm Nguyệt đặt chén trà xuống.

“Ừm.”

Tiêu Cảnh Thần bước vào phòng. Hắn nhìn nàng một cái rồi ngồi xuống đối diện.

“Ngày hai mươi cùng ta vào cung dự yến tiệc.”

“Ta biết rồi. Lúc sáng hạ nhân đã truyền lời.”

Lâm Nguyệt rót thêm trà cho mình.

“Ta đã xem qua danh sách khách mời.”

Tiêu Cảnh Thần hơi nâng mắt.

“Nàng xem danh sách làm gì?”

“Xem để biết trước những người mình sẽ gặp.”

Nàng đặt chén trà xuống.

“Ta không thích đến nơi đông người mà chẳng biết ai với ai.”

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.

“Có người nàng muốn gặp?”

“Không.”

Lâm Nguyệt đáp rất tự nhiên.

“Ta chỉ muốn tránh phiền phức.”

Khóe mắt Tiêu Cảnh Thần hơi động.

“Tránh phiền phức?”

“Ừm.”

Nàng nhìn hắn.

“Ta vừa tỉnh lại, không muốn lại xảy ra chuyện.”

Tiêu Cảnh Thần im lặng vài giây, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước như đang suy nghĩ.

“Ngày đó trong cung, nàng đi theo ta.”

“Được.”

“Nếu có chuyện gì xảy ra, đừng tự mình xử lý.”

Lâm Nguyệt hơi ngẩn ra.

“Vương gia đang nói chuyện gì?”

“Bất cứ chuyện gì.”

Hắn nhìn nàng.

“Trong cung không giống trong phủ.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

“Ta hiểu.”

Tiêu Cảnh Thần không nói thêm.

Một lúc sau, hắn đứng dậy.

“Ngày mai nghỉ ngơi cho tốt.”

“Vương gia cũng vậy.”

Hắn quay người rời đi.

Lâm Nguyệt nhìn cánh cửa đóng lại, sau đó thu ánh mắt.

Nàng lấy cây trâm ngọc đã chuẩn bị từ trước đặt lên bàn. Sau đó đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Gió đêm thổi qua, lay động cành cây ngoài sân.

Nàng khép cửa sổ.

“Cứ tránh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”

“Không tránh được thì tính tiếp.”

Nói xong, nàng quay người trở về giường.

Gửi phản hồi