Ngày hôm đó, kinh thành vẫn yên bình như cũ.
Ngoài phố, người bán hàng rong vẫn rao hàng, xe ngựa nối nhau chạy qua những con đường lát đá. Trong các trà lâu, người ta vẫn bàn luận chuyện cung yến hôm trước, chuyện Tô Vãn khiến không ít người chú ý, rồi chuyện Cố gia và Tô phủ đã trả lại canh thiếp.
Mọi thứ nhìn qua vẫn chẳng có gì khác thường. Nhưng Lâm Nguyệt luôn có dự cảm sẽ có chuyện gì đó xảy ra, mà lại không phải chuyện nhỏ.
Lâm Nguyệt còn đang suy nghĩ, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
“Vương phi!”
Thanh Trúc đẩy cửa bước vào.
Lâm Nguyệt ngẩng đầu.
“Có chuyện gì?”
“Vương phi, người xem cái này.”
Thanh Trúc đặt một tờ giấy lên bàn.
“Đây là gì?”
“Nô tỳ vừa nghe người bên ngoài nói, có chuyện xảy ra ở phía Tây thành.”
Lâm Nguyệt cầm tờ giấy lên. Trên đó là vài dòng ghi chép vội.
Một con ngựa kéo xe đột nhiên phát điên giữa phố.
Sau đó là một cửa hàng đang yên ổn bỗng nhiên mất điện…
Không.
Lâm Nguyệt dừng lại.
Điện?
Nàng nhìn kỹ. Không phải chữ “mất điện”. Mà là “đèn trong toàn bộ khu phố đồng loạt tắt”.
Nàng cau mày.
“Chuyện xảy ra lúc nào?”
“Khoảng một canh giờ trước.”
“Có người bị thương không?”
“Nghe nói có vài người bị thương, nhưng chưa rõ cụ thể.”
Lâm Nguyệt đặt tờ giấy xuống. Một con ngựa phát điên không có gì đặc biệt. Đèn đồng loạt tắt cũng có thể là chuyện bình thường. Nhưng nàng vẫn cảm thấy bất an.
“Còn chuyện gì nữa không?”
Thanh Trúc lắc đầu.
“Không ạ.”
Lâm Nguyệt đứng dậy.
“Đi.”
“Đi đâu ạ?”
“Ta muốn ra ngoài.”
Thanh Trúc lập tức ngăn lại.
“Vương phi, Vương gia đã dặn người gần đây không được tự tiện ra ngoài.”
“Ta chỉ đi một chuyến.”
“Nhưng…”
“Sẽ không đến nơi xảy ra chuyện.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng.
“Ta muốn đến chợ phía Tây.”
Cùng lúc đó. Trong thư phòng.
Tiêu Cảnh Thần đặt một quyển sổ lên bàn. Ám vệ đứng trước mặt.
“Bẩm Vương gia.”
“Nói.”
“Chuyện xảy ra ở phía Tây thành đã được kiểm tra.”
“Tìm được nguyên nhân chưa?”
“Chưa tìm được.”
Tiêu Cảnh Thần ngẩng đầu.
“Chưa tìm được?”
“Vâng.”
“Chẳng lẽ có người động tay?”
“Không có dấu vết.”
“Có người chết không?”
“Không.”
Ám vệ dừng một chút rồi nói:
“Nhưng có một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Trong khoảng thời gian đó, tất cả ngọn đèn trong ba con phố đều tắt cùng lúc.”
Tiêu Cảnh Thần im lặng.
“Có phải do gió không?”
“Không phải.”
“Hay là do dầu đèn?”
“Cũng không.”
“Vậy?”
“Không biết.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn hắn.
“Tiếp tục điều tra.”
“Vâng.”
Ám vệ lui ra.
Sau đó, Tiêu Cảnh Thần cho người gọi Lâm Nguyệt đến thư phòng.
Nàng đang chuẩn bị đi khu chợ phía Tây thì nhận được lời truyền, bèn quay ngược người đi về phía thư phòng. Vừa bước vào đã thấy hắn đứng trước giá sách, trên tay cầm một quyển sách cũ.
“Vương gia tìm ta?”
“Ừ.”
Tiêu Cảnh Thần đặt quyển sách xuống bàn.
“Có một chuyện, ta nghĩ nàng nên biết.”
Lâm Nguyệt ngồi xuống đối diện hắn.
“Chuyện gì?”
Tiêu Cảnh Thần không trả lời ngay.
Hắn mở quyển sách ra, lật đến một trang giữa rồi đưa cho nàng.
Trên đó là một đoạn văn nàng từng đọc.
Không phải đại cương. Không phải ghi chép. Mà chính là một đoạn nội dung câu chuyện hoàn chỉnh.
Lâm Nguyệt nhìn vài dòng đầu tiên, sắc mặt dần thay đổi.
Đó là cảnh Lâm Nguyệt trong nguyên tác lần đầu tiên gặp Tô Vãn. Từng câu từng chữ đều giống hệt quyển sách nàng từng đọc.
Nàng ngẩng đầu.
“Vương gia lấy quyển sách này ở đâu?”
“Ta viết.”
Hai chữ rất nhẹ.
Nhưng Lâm Nguyệt lập tức sững người.
“Người… viết?”
“Ừ.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Câu chuyện này là do ta viết.”
Căn phòng im lặng. Lâm Nguyệt nhìn quyển sách trước mặt, rồi lại nhìn hắn. Rất nhiều chuyện vốn không thể giải thích bỗng nhiên nối lại thành một đường.
Vì sao hắn biết những chuyện đáng lẽ không ai biết.
Vì sao luôn có cảm giác như hắn đang quan sát một câu chuyện đã từng xảy ra.
Vì sao hắn biết Tô Vãn xuất hiện trong cung trước khi nàng thật sự xuất hiện.
Và quan trọng nhất…
Vì sao hắn lại luôn để ý đến những thay đổi nhỏ trong hành vi của nàng, rồi hỏi những câu hỏi lạ lùng.
“Vậy Vương gia cũng là người xuyên sách?”
“Ừ.”
Tiêu Cảnh Thần đáp rất bình tĩnh.
“Sau khi chết, ta tỉnh lại ở đây.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
“Tức là sau khi chết, người xuyên vào chính thế giới mình viết?”
“Ừ.”
Lâm Nguyệt im lặng.
Một tác giả chết đi rồi trở thành chính nhân vật mình viết.
Chuyện này nghe còn khó tin hơn cả việc nàng xuyên sách.
“Tô Vãn và Cố công tử cũng là người xuyên sách.”
“Ta biết. Tuyến nhân vật của các người đều không theo nguyên tác. Ban đầu ta nghĩ là do hiệu ứng cánh bướm khi ta xuyên vào. Nhưng khi xác nhận các người là người xuyên sách thì toàn bộ đã có lời giải thích.”
“Vậy còn những chuyện khác thì sao?”
“Ta không biết.”
Ba người.
Không, tính cả Tiêu Cảnh Thần thì là bốn.
Những người vốn chỉ nên tồn tại trong một câu chuyện giờ đây đều có ý thức của riêng mình, đang từng bước làm thay đổi câu chuyện ban đầu.
Tiêu Cảnh Thần không nói tiếp.
Hắn lấy quyển sách đặt giữa hai người, lật đến những trang cuối. Đó là những trang vốn hoàn toàn trống.
Nhưng giữa trang giấy lại có một dòng chữ.
Ngày hai mươi bảy tháng tám.
Lâm Nguyệt nhíu mày.
“Người viết?”
“Không.”
Nàng cúi xuống nhìn kỹ. Mực vẫn còn mới. Ngay trước mắt hai người, một dòng chữ khác chậm rãi xuất hiện.
Phía Tây kinh thành xuất hiện dị tượng.
Lâm Nguyệt lập tức đứng dậy.
“Đây là…”
Tiêu Cảnh Thần không trả lời.
Dòng chữ thứ ba xuất hiện.
Ba người mất tích.
Sau đó là một dòng khác.
Một giếng nước đổi màu.
Lâm Nguyệt nhìn chằm chằm trang giấy. Những chuyện này không có trong nguyên tác. Nhưng nó vừa mới xảy ra hôm nay.
Không phải do Tiêu Cảnh Thần viết.
Thế nhưng chúng lại tự xuất hiện trên chính quyển sách từng ghi lại câu chuyện của họ.
“Vương gia.”
“Ừm?”
“Cốt truyện đang tự thay đổi?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn trang giấy.
“Có lẽ không phải cốt truyện.”
Hắn khép sách lại.
“Mà là chính thế giới này.”
Lâm Nguyệt im lặng.
Một lúc sau, nàng mới hiểu.
Nếu những chuyện chưa từng được viết đang bắt đầu xuất hiện, vậy những gì nàng biết trong nguyên tác chỉ còn là quá khứ.
Tương lai đã không còn nằm trong quyển sách.
Nó đang được chính thế giới này viết tiếp.
Đến buổi chiều, Tiêu Cảnh Thần vừa từ bên ngoài trở về phủ đã nhận được tin báo.
Ám vệ quỳ trước mặt hắn.
“Vương gia.”
“Nói.”
“Đã tra được người của Thiên Hương Các trong Lâm phủ.”
Tiêu Cảnh Thần ngẩng đầu.
Ám vệ lấy ra một bản ghi chép.
“Người này đã ở Lâm phủ nhiều năm, thân phận không có gì bất thường. Nhưng vào buổi chiều trước khi Lâm đại tiểu thư mất tích, nàng có đi qua từ đường và hắn cũng xuất hiện gần đó.”
“Có người nhìn thấy?”
“Có. Người đó thấy hắn đang đi tìm gì đó, sau đó hắn nhìn thấy Lâm đại tiểu thư nhặt được 1 tờ giấy. Nàng nhìn một lúc rồi gấp lại bỏ vào tay áo.”
Tiêu Cảnh Thần khựng lại.
“Đã tìm thấy tờ giấy chưa?”
“Không.”
“Còn người đó?”
“Đã biến mất khỏi Lâm phủ ngay trong đêm Lâm đại tiểu thư mất tích.”
Tiêu Cảnh Thần đặt tay lên bàn. Mọi chuyện đã rõ hơn. Lâm Nhược Lan vô tình nhặt được thứ không nên nhìn thấy.
Người của Thiên Hương Các phát hiện. Sau đó nàng bị bắt ngay tại phòng riêng.
Bọn chúng lục soát căn phòng nhưng không tìm thấy thứ cần tìm, vì vậy không dám giết nàng, chỉ đưa nàng đến nơi khác giam giữ.
“Có biết bọn chúng đưa nàng đi đâu không?”
“Chưa xác định.”
Ám vệ lấy ra một mảnh giấy khác.
“Nhưng chúng thuộc hạ đã tra được vài tuyến đường.”
Tiêu Cảnh Thần nhận lấy.
Trên đó là vài địa điểm nằm ngoài kinh thành.
“Đây là những nơi người của Thiên Hương Các từng xuất hiện trong thời gian gần đây?”
“Vâng.”
“Nơi nào đáng nghi nhất?”
“Có một nơi.”
Ám vệ chỉ vào một địa danh.
“Khoảng nửa tháng trước, có người thuê một căn nhà ở đây. Người đứng tên thuê dùng tên giả. Nhưng theo điều tra, người này từng có liên quan đến Thiên Hương Các.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn địa danh.
“Khoảng cách?”
“Đi xe ngựa mất gần một ngày.”
“Đã phái người đến chưa?”
“Đã có người âm thầm theo dõi.”
“Có phát hiện gì không?”
“Có khói bếp vào ban đêm. Ngoài ra, mỗi ba ngày sẽ có người mang lương thực đến. Người giao hàng đều không ở lại.”
Tiêu Cảnh Thần trầm ngâm.
“Có dấu hiệu bên trong giam người?”
“Chưa thể xác định.”
“Tiếp tục theo dõi.”
“Vâng.”
Ám vệ vừa lui ra, Tiêu Cảnh Thần đã gọi người khác.
“Đi gọi Vương phi.”
Lâm Nguyệt đến thư phòng không lâu sau.
Nàng vừa ngồi xuống đã hỏi:
“Vương gia muốn gặp ta?”
“Có thêm manh mối về vụ án Lâm Nhược Lan.”
Tiêu Cảnh Thần đưa nàng xem bản ghi chép.
Lâm Nguyệt đọc rất nhanh.
“Người của Thiên Hương Các cài trong Lâm phủ?”
“Đúng.”
“Vậy đại tỷ bị bắt vì nhìn thấy nội dung trên tờ giấy?”
“Khả năng rất cao.”
Lâm Nguyệt siết nhẹ tờ giấy.
“Trên đó ghi gì?”
“Chưa biết.”
“Nhưng nếu bọn chúng không tìm thấy, chắc chắn sẽ không giết đại tỷ. Chúng cũng không hỏi nàng, vì không muốn để lộ mục đích.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Lâm Nguyệt ngẩng đầu.
“Bọn chúng giữ người để chờ chuyện kết thúc.”
“Ừ.”
“Sau đó mới thả.”
“Đó là khả năng lớn nhất.”
Lâm Nguyệt thở ra.
Ít nhất đại tỷ không bị nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng nhìn địa danh trên giấy.
“Vương gia đã cho người đến đó?”
“Đang theo dõi.”
“Bao giờ có thể xác định?”
“Đêm nay.”
Lâm Nguyệt gật đầu.
“Vậy ta chờ tin.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Còn một chuyện.”
“Gì?”
“Đừng nói chuyện này với Lâm đại nhân.”
“Nếu để ông ấy biết, Thiên Hương Các sẽ lập tức nhận ra chúng ta đã tìm được manh mối.”
Lâm Nguyệt hiểu ngay.
“Ta biết rồi.”
Nàng đứng dậy.
“Vương gia.”
“Ừm?”
“Nếu xác định được nơi đó…”
“Ta sẽ đưa nàng ấy trở về.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn vài giây rồi gật đầu.
Đêm xuống.
Ám vệ trở về khi canh hai vừa qua.
Hắn quỳ xuống trước mặt Tiêu Cảnh Thần.
“Vương gia.”
“Nói.”
“Đã xác định được rồi.”
Tiêu Cảnh Thần lập tức đứng dậy.
“Phải nơi đó không?”
“Phải.”
“Có bao nhiêu người?”
“Khoảng tám người.”
“Có thấy người bên trong?”
“Có.”
Ám vệ lấy ra một chiếc khăn tay. Trên góc khăn thêu một chữ Lan.
“Thuộc hạ không vào trong, nhưng đã nhìn thấy Lâm Đại tiểu thư qua khe cửa.”
Tiêu Cảnh Thần nhận chiếc khăn.
“Xác định là nàng ấy?”
“Vâng.”
“Lâm Nhược Lan còn sống?”
“Còn sống.”
Tiêu Cảnh Thần khẽ siết tay.
“Được.”
Ám vệ chờ lệnh.
“Chuẩn bị người.”
“Bao nhiêu?”
“Đủ để bắt toàn bộ.”
“Vâng.”
“Không được để bất kỳ ai trong số chúng phát hiện.”
“Tuân lệnh.”
Ám vệ rời đi.
Tiêu Cảnh Thần đứng một mình trong thư phòng. Trên bàn, quyển sách cũ vẫn khép kín.
Hắn nhìn nó một lúc. Sau đó mở ra.
Trang giấy vốn trắng tinh. Bỗng từng nét chữ tự động xuất hiện.
Ngày mai, Lâm Nhược Lan được cứu.
Tiêu Cảnh Thần nhìn dòng chữ.
Ngay sau đó, một câu khác hiện lên.
Thiên Hương Các sẽ bị phát hiện.
Hắn im lặng rất lâu.
Nếu đây là nguyên tác, hắn có thể biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nhưng đây không còn là nguyên tác nữa. Những dòng chữ trước mắt không phải những gì hắn từng viết. Chúng đang tự ghi lại những chuyện vừa mới xảy ra.
Tiêu Cảnh Thần khép sách.
Ngoài cửa sổ, trời đêm tĩnh lặng.
Ngày mai, hắn sẽ đưa Lâm Nhược Lan trở về.
Còn sau đó…
Không ai biết thế giới này sẽ viết tiếp điều gì.
