Tô Vãn rời khỏi Vương phủ không lâu, Lâm Nguyệt đã nhận được lời truyền của Tiêu Cảnh Thần.
“Khởi bẩm Vương phi, Vương gia cho mời người đến thư phòng.”
Lâm Nguyệt đặt chén trà xuống.
“Bây giờ?”
“Vâng.”
Nàng đứng dậy đi theo hạ nhân.
Trên đường đến thư phòng, Lâm Nguyệt vẫn nghĩ về cuộc nói chuyện với Tô Vãn. Hai người tuy là đã xác nhận thân phận của nhau, nhưng vẫn không nói hết mọi chuyện.
Đó là điều bình thường. Dù đã biết đối phương cũng là người xuyên sách, nàng vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng.
Huống hồ, thế giới này đã bắt đầu thay đổi. Càng biết nhiều, càng phải cẩn thận.
Đến trước thư phòng, nha hoàn lui sang một bên.
Lâm Nguyệt đẩy cửa bước vào. Tiêu Cảnh Thần đang đứng trước giá sách. Nghe tiếng động, hắn quay lại.
“Ngồi đi.”
Lâm Nguyệt ngồi xuống.
“Vương gia tìm ta có chuyện gì?”
“Ta muốn hỏi nàng một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Hôm nay Tô Vãn gặp nàng?”
“Ừ.”
“Nàng ta và nàng đã nói những gì?”
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
“Chỉ là chuyện nữ quyến.”
Tiêu Cảnh Thần im lặng.
Lâm Nguyệt nhướng mày.
“Vương gia cho người theo dõi nàng ấy?”
“Không.”
“Vậy sao ngài biết chúng ta gặp nhau?”
“Ta là chủ nhân Vương phủ.”
Một câu rất đơn giản. Lâm Nguyệt không hỏi tiếp. Nàng nhìn hắn.
“Vương gia muốn biết chuyện gì?”
“Ta muốn biết nàng ấy có nhắc đến Cố gia không?”
“Có.”
“Thái độ thế nào?”
“Bình thường.”
Tiêu Cảnh Thần hơi dừng lại.
“Bình thường?”
“Ừ.”
Lâm Nguyệt chống tay lên bàn.
“Nàng ấy vốn cũng không muốn lấy Cố công tử.”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Thần khẽ động.
“Vì vậy hôn sự bị hủy không khiến nàng ấy quá khó chịu?”
“Đúng.”
“Còn nàng?”
Lâm Nguyệt ngẩn ra.
“Ta làm sao?”
“Nghe tin hôn sự của họ bị hủy, nàng nghĩ gì?”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Chuyện đó có liên quan gì đến ta?”
“Không liên quan?”
“Chẳng lẽ phải có liên quan sao? Vương gia hỏi rất kỳ lạ.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Lâm Nguyệt không trả lời ngay.
Một lát sau, nàng lựa lời thăm dò:
“Ta chỉ cảm thấy mọi chuyện đang thay đổi.”
“Thay đổi?”
“Ừ.”
Nàng nhìn thẳng vào hắn quan sát.
“Nhưng ta chưa biết cuối cùng sẽ thay đổi đến đâu.”
Tiêu Cảnh Thần không nói gì. Trong thư phòng yên tĩnh.
Một lúc sau, hắn hỏi:
“Người gửi chiếc hộp cho nàng hôm trước, nàng đã xác định được là ai chưa?”
Lâm Nguyệt hơi khựng lại. Nàng không ngờ hắn lại hỏi chuyện này.
“Vương gia cũng biết?”
“Ám vệ báo lại.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
“Người đó không để lại tên.”
“Nhưng nàng biết đúng không?”
“Có thể nói như vậy.”
“Là Cố công tử?”
Lâm Nguyệt im lặng.
Tiêu Cảnh Thần không thúc giục.
Cuối cùng nàng gật đầu.
“Ta đoán là hắn.”
“Dựa vào điều gì?”
“Không tiện nói.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng vài giây.
Sau đó chỉ nói:
“Được.”
Lâm Nguyệt hơi bất ngờ. Nàng vốn nghĩ hắn sẽ tiếp tục hỏi. Nhưng hắn không hỏi.
Tiêu Cảnh Thần rót một chén trà.
“Ta còn một chuyện muốn nói với nàng.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện của Lâm Nhược Lan.”
Lâm Nguyệt lập tức ngẩng đầu.
“Đại tỷ có tin tức?”
“Có một chút.”
Nàng ngồi thẳng người.
“Vương gia nói đi.”
Tiêu Cảnh Thần lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy, đặt lên bàn.
“Đây là thứ tìm được trong căn phòng của nàng ấy.”
Lâm Nguyệt cầm lên.
Chỉ là một mảnh giấy nhỏ, trên đó có vài nét chữ đã bị nước làm nhòe.
Nàng nhìn một lúc.
“Đây là chữ của đại tỷ?”
“Không.”
Tiêu Cảnh Thần lắc đầu.
“Là chữ của người khác.”
“Có thể biết được nội dung không?”
“Chỉ còn lại một câu.”
Hắn chỉ vào phần chữ còn nguyên.
“Đưa người đến chỗ cũ.”
Lâm Nguyệt nhíu mày.
“Chỗ cũ?”
“Ta đã cho người tra.”
“Có kết quả không?”
“Có.”
Tiêu Cảnh Thần lấy thêm một tờ giấy.
“Ba năm trước, Thiên Hương Các từng sử dụng một trang viên bỏ hoang ở phía Tây kinh thành để giam giữ người.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
“Ba năm trước?”
“Ừ.”
“Vậy đại tỷ có thể đang ở đó không?”
“Ta đã cho người kiểm tra.”
“Không có?”
“Không có người.”
Lâm Nguyệt hơi thất vọng.
Nhưng Tiêu Cảnh Thần nói tiếp:
“Nhưng chúng ta đã tìm thấy dấu vết cho thấy nơi đó mới được sử dụng cách đây không lâu.”
Nàng lập tức ngẩng đầu.
“Dấu vết gì?”
“Tro bếp còn mới, trên cột có dấu vết dây trói vừa tháo, ngoài ra còn có một chiếc trâm cài tóc.”
“Trâm?”
“Là của Lâm Nhược Lan.”
Lâm Nguyệt khựng lại.
“Vương gia cho rằng Thiên Hương Các bắt đại tỷ để làm gì?”
“Ta không biết. Nhưng ít nhất có thể xác định nàng ấy từng bị đưa qua nơi đó.”
Lâm Nguyệt siết mảnh giấy.
“Vậy tiếp tục điều tra nơi đó.”
“Ta đã phái người theo dõi.”
“Có phát hiện gì không?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Đêm qua có người quay lại.”
“Có bắt được không?”
“Không.”
“Lại để chạy?”
“Ừ. Người đó rất cẩn thận. Nhưng trong quá trình chạy trốn, người của ta giao đấu với hắn đã lấy được một thứ.”
“Là thứ gì?”
Tiêu Cảnh Thần lấy ra một mảnh vải.
Lâm Nguyệt cầm lên nhìn.Trên đó thêu một đóa hoa sen nhỏ màu đen. Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
“Hoa sen đen.”
“Ừ.”
“Là người của Thiên Hương Các?”
“Ít nhất có thể xác định người đó có liên quan đến chúng.”
Lâm Nguyệt im lặng.
Lần này, cuối cùng cũng có manh mối.
Dù vẫn chưa biết Lâm Nhược Lan đang ở đâu, nhưng ít nhất nàng biết đại tỷ không biến mất một cách vô cớ.
Có người đang giữ nàng.
Hơn nữa, người đó dường như không muốn nàng chết.
“Vương gia.”
“Ừ?”
“Ngài nói, liệu đại tỷ có còn sống không?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Ta không dám chắc.”
Lâm Nguyệt siết chặt mảnh vải.
“Nhưng nếu bọn chúng muốn giết nàng ấy, thì đã không cần phải che giấu tung tích lâu như vậy.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
“Nếu không giết tức là đại tỷ nhất định còn có giá trị với chúng.”
“Đúng.”
Lâm Nguyệt ngẩng đầu.
“Vương gia.”
“Chuyện gì?”
“Thiên Hương Các có biết Nhiếp Chính Vương phủ đang điều tra chuyện này không?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Ta không chắc.”
“Vậy phải tranh thủ tìm được đại tỷ, tránh bọn chúng chó cùng rứt giậu.”
“Được.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng một lúc rồi nói:
“Nhưng nàng không được tự mình đi tìm.”
“Ta biết.”
“Lâm Nguyệt.”
“Ừ?”
“Gần đây có quá nhiều chuyện không giống bình thường.”
Lâm Nguyệt im lặng. Hắn nói không giống bình thường, là nói về cốt truyện đang thay đổi sao?
“Đừng tin bất kỳ ai quá dễ dàng.”
Nàng nhìn hắn đánh giá.
“Ngay cả Vương gia?”
Tiêu Cảnh Thần không trả lời.
Lâm Nguyệt cũng không hỏi nữa.
Nàng buông miếng vải, đứng dậy.
“Ta về trước.”
“Ừ.”
Nàng đi đến cửa thì dừng lại.
“Vương gia.”
Tiêu Cảnh Thần ngẩng đầu.
“Có chuyện gì?”
“Nếu có tin tức của đại tỷ, lập tức nói cho ta.”
“Được.”
Lâm Nguyệt rời khỏi thư phòng.
Cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn Tiêu Cảnh Thần. Hắn đứng trước giá sách hồi lâu. Cuối cùng, hắn đưa tay rút một quyển sách ra.
Đó là một quyển sách cũ. Bìa không có chữ. Bên trong không phải kinh thư hay binh thư. Mà chỉ là một vài ghi chú.
Tiêu Cảnh Thần lật đến trang giữa. Trên giấy là những dòng chữ quen thuộc.
Lâm Nguyệt ghen ghét Tô Vãn.
Lâm Nhược Lan quỳ trước phủ Nhiếp Chính Vương.
Lâm gia bị lưu đày.
Tô Vãn và nhi tử Cố gia bên nhau hạnh phúc.
Hắn lật tiếp. Những trang cuối cùng đã bị xé mất. Tiêu Cảnh Thần khép sách. Trong mắt hắn không có cảm xúc quá rõ ràng. Chỉ có sự im lặng kéo dài.
Một lúc sau, hắn lấy trên giá xuống một chiếc bút. Đặt lên trang giấy trắng.
Hắn viết một câu.
“Nếu mọi chuyện đã lệch khỏi nguyên bản, vậy nàng có còn phải chết không?”
Đầu bút dừng lại. Tiêu Cảnh Thần nhìn câu chữ ấy rất lâu. Rồi hắn gạch bỏ.
Mực đen phủ kín cả dòng. Hắn không viết thêm.
Ở một nơi khác. Một căn phòng tối dưới lòng đất.
Lâm Nhược Lan ngồi trên chiếc ghế gỗ, chân phải bị xích lại, đầu kia gắn với một bức tường. Sợi xích dài đủ để nàng đi lại di chuyển trong căn phòng, nhưng không thể trốn thoát. Căn phòng không lớn, bốn phía đều là tường đá, chỉ có một ngọn đèn dầu đặt trên bàn, một chiếc giường đơn sơ.
Nàng đã bị đưa đến đây được mấy ngày. Nhưng những người bắt nàng chưa từng làm khó nàng.
Không đánh đập. Không tra hỏi. Cũng không hỏi nàng bất cứ chuyện gì. Bọn họ chỉ nhốt nàng lại.
Lâm Nhược Lan nhìn cánh cửa đóng kín. Nàng đã thử hỏi người đưa cơm vài lần xem đây là đâu, nhưng người đó chỉ nói không biết.
Cánh cửa mở ra. Một nam nhân mặc áo đen bước vào. Hắn đặt khay thức ăn lên bàn.
Lâm Nhược Lan nhìn hắn.
“Các ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Nam nhân không đáp. Một người khác đi vào phía sau. Người này có vẻ lớn tuổi hơn, trên tay cầm một phong thư.
“Có tin từ kinh thành.”
Nam nhân nhận lấy, mở thư, đọc nhanh một lượt rồi cau mày.
“Thế nào?”
Người sau hỏi.
“Tiêu Cảnh Thần đã bắt đầu cho người điều tra.”
“Bao lâu?”
“Ba ngày.”
“Hắn tra được gì rồi?”
“Người của chúng ta đụng phải người của hắn tại trang viên ngoại thành phía Tây khi quay lại lấy đồ.”
“Còn Lâm Nguyệt?”
“Vẫn ở trong Vương phủ.”
Nam nhân nói xong im lặng.
Lâm Nhược Lan lập tức chú ý đến cái tên ấy.
“Các ngươi muốn làm gì muội muội ta?”
Hai người nhìn nhau. Nhưng không ai trả lời nàng. Cả hai lần lượt rời khỏi căn phòng đá giam giữ Lâm Nhược Lan.
Một lát sau, nam nhân lớn tuổi hỏi:
“Cứ để cho họ điều tra sao? Điều đó liên quan đến bí mật của Thiên Hương Các?”
“Sao cũng được. Nhưng không được động vào nàng.”
“Nhưng nàng đã bắt đầu điều tra rồi.”
“Cứ để nàng điều tra.”
“Không sợ nàng tìm được nơi này?”
Nam nhân áo đen cười nhạt.
“Không tìm được.”
Người lớn tuổi xoay người chuẩn bị rời đi.
Đến cửa, hắn chợt dừng lại.
“Đừng làm Lâm Nhược Lan bị thương.”
Nam nhân áo đen gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Cánh cửa đóng lại.
Lâm Nhược Lan ở trong phòng đá cố gắng lắng tai nghe nội dung câu chuyện nhưng không nghe thấy gì.
Trong lòng nàng càng thêm bất an. Bọn họ bắt nàng không phải vì tiền. Cũng không phải để uy hiếp Lâm gia. Mà dường như đang chờ đợi một thứ gì đó. Một thứ mà ngay cả nàng cũng không biết mình đang có.
Cùng lúc đó, tại Nhiếp Chính Vương phủ.
Tiêu Cảnh Thần đứng trước cửa sổ thư phòng.
Ám vệ quỳ phía sau.
“Bẩm Vương gia.”
“Nói.”
“Đã có thêm manh mối về Thiên Hương Các.”
Tiêu Cảnh Thần quay lại.
“Ở đâu?”
“Chúng ta tìm thấy dấu vết của bọn chúng ở phía nam kinh thành.”
“Có tung tích của Lâm Nhược Lan không?”
“Không.”
Tiêu Cảnh Thần im lặng.
“Tiếp tục điều tra.”
“Vâng.”
Ám vệ lui ra.
Hắn nhìn về phía quyển sách đặt trên bàn.
Trong nguyên tác, không có đoạn Lâm Nhược Lan mất tích. Càng không có dấu vết của hoa sen đen. Cũng không có sự hiện diện của Thiên Hương Các. Nàng phải rất lâu sau mới xảy ra chuyện.
Không chỉ nàng.
Tô Vãn, Cố công tử, Lâm Nguyệt…
Từng người một đều đang lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Tiêu Cảnh Thần ngồi xuống thư án. Ánh mắt trầm xuống.
Nếu đây chỉ là hiệu ứng cánh bướm…
Thì con bướm đầu tiên đã vỗ cánh từ lúc nào? Và con bướm đó có phải là hắn hay không?
Tiêu Cảnh Thần trầm ngâm. Vậy sự thay đổi này bắt đầu từ đâu?
Tiêu Cảnh Thần đặt quyển sách lại trên giá.
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu hơn.
Có lẽ hắn đã đánh giá quá thấp mức độ thay đổi của thế giới này.
Sau khi Lâm Nguyệt trở về phòng.
Nàng ngồi trước bàn. Trên trang giấy trước mặt là những cái tên nàng đã viết từ trước.
Tô Vãn.
Cố công tử.
Tiêu Cảnh Thần.
Lâm Nhược Lan.
Nàng nhìn ba chữ cuối cùng.
Sau đó viết thêm một dòng vào phía sau.
Mất tích — nguyên tác không có.
Nàng đặt bút xuống.
Từ lúc xuyên vào đến giờ, nàng vẫn nghĩ mình chỉ cần tránh những tình tiết khiến bản thân chết.
Nhưng hiện tại nàng nhận ra một chuyện.
Không phải chỉ có số phận của nàng thay đổi.
Mà cả những người xung quanh cũng đang dần rời khỏi quỹ đạo vốn có.
Cố công tử và Tô Vãn không còn là nam – nữ chính đi theo con đường đã được định sẵn.
Ngay cả Lâm Nhược Lan, một người vốn chỉ xuất hiện ở phần sau của câu chuyện, cũng đã gặp chuyện trước thời điểm đó.
Lâm Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng chợt nhớ đến Tiêu Cảnh Thần.
Hắn cũng đang thay đổi.
Không.
Có lẽ ngay từ đầu, nàng đã chưa từng thật sự hiểu người này.
Lâm Nguyệt chống cằm.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Ngoài sân, gió nhẹ thổi qua những cành sen.
Không ai trả lời.
Hai người đều đang tự hỏi. Chỉ là không ai biết…
Câu trả lời thực sự đang nằm ngay giữa bọn họ.
