Sau khi xác nhận thân phận của Cố công tử, Lâm Nguyệt không đi tìm hắn, cũng không điều tra thêm.
Ý của hắn nàng hiểu. Đại khái hắn chỉ muốn nói cho nàng biết, cốt truyện không phải là không thể thay đổi. Hắn đã thành công phá vỡ thiết lập của nam chính thế giới này, thì nàng cũng có thể lựa chọn để cuộc đời của mình không còn phải nhận kết cục bi thảm như trong nguyên tác.
Hắn dùng một viên kẹo, một lớp giấy gói mang dòng chữ chỉ có ở thời hiện đại, cùng hai câu ghi chép liên quan đến việc thay đổi tương lai để nhắc nhở nàng. Nàng trả lời hắn bằng mặt cười. Hai người đều hiểu và cũng biết đối phương đã hiểu. Vậy là đủ rồi.
Sau chuyện của công tử Cố gia, Lâm Nguyệt lại nghĩ đến Tô Vãn. Nếu chỉ xét riêng tuyến của nàng ấy, ngoài việc hôn ước với Cố gia bị hủy, những chuyện khác vẫn đang diễn ra đúng như nguyên tác. Tô Vãn vẫn vào cung dự yến, vẫn để lại ấn tượng trong cung yến, cũng vẫn trở thành tâm điểm chú ý của không ít người. Tình tiết ngắm sen cũng đã xảy ra, chỉ có điều bản thân Lâm Nguyệt không phải nguyên chủ, không gây hấn, tìm mọi cách làm khó Tô Vãn nên không xảy ra chuyện nàng ta bị rơi xuống hồ. Ngược lại hai nàng còn nói chuyện khá vui vẻ.
Thế nhưng, Lâm Nguyệt vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nàng không nói rõ được cảm giác ấy bắt nguồn từ đâu.
Buổi chiều hôm đó, một nha hoàn mang vào một chiếc hộp nhỏ.
“Vương phi, Tô phủ sai người đưa tới.”
Lâm Nguyệt mở hộp.
Bên trong là một chiếc túi thơm màu xanh nhạt, đường may tinh tế, bên cạnh còn có một mảnh giấy nhỏ.
Nàng cầm túi thơm lên.
Mùi hương rất nhẹ.
Không phải hương liệu quý giá thường dùng trong các phủ đệ, mà là mùi bạc hà.
Lâm Nguyệt khựng lại. Ở thế giới này hầu như không có ai dùng mùi này làm túi thơm.
Nhưng thứ khiến nàng chú ý không chỉ là mùi hương.
Trên mặt túi thơm có một hình thêu rất nhỏ.
Một chiếc cốc nước có ống hút.
Lâm Nguyệt nhìn chằm chằm hồi lâu.
Nàng bật cười.
“Quả nhiên.”
Nàng cầm mảnh giấy lên.
Bên trên chỉ có một câu.
“Hôm nay trời nóng, tỷ nhớ uống nhiều nước.”
Một câu rất bình thường.
Nếu đặt trong mắt người cổ đại, chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng Lâm Nguyệt biết hình chiếc cốc kia không thuộc về thế giới này.
Nàng ngồi xuống, lấy giấy bút.
Nàng không viết gì hết mà chỉ vẽ hình một chiếc điện thoại di động đơn giản, bên cạnh thêm một biểu tượng wechat.
Sau đó gấp giấy lại, đặt vào hộp.
“Đưa trả cho Tô phủ.”
Nha hoàn nhận lấy.
“Vâng.”
Cánh cửa đóng lại.
Lâm Nguyệt chống cằm nhìn khoảng không trước mặt.
Tô Vãn cũng không phải là người của thế giới này, nàng ta là người xuyên sách và đang thăm dò nàng.
Cũng như Cố công tử, nàng ta không hỏi thẳng. Không nói những câu dễ khiến người khác cảm thấy đường đột.
Chỉ đưa một món đồ có dấu hiệu hiện đại, sau đó chờ phản ứng.
Nếu Lâm Nguyệt không phải người xuyên sách, nàng có thể xem chiếc túi thơm kia như một món quà bình thường.
Nhưng nàng đã phản hồi.
Vậy thì Tô Vãn sẽ hiểu.
Đến tối, một bức thư được đưa tới.
Lâm Nguyệt mở ra.
Nét chữ vẫn là của Tô Vãn.
“Ngày mai nếu tỷ rảnh, muội muốn đến Vương phủ một chuyến.”
Lâm Nguyệt nhìn câu chữ.
Không có thêm gì khác.
Nàng đặt thư xuống. Sau đó viết trả lại cho Tô Vãn một chữ “Được.” Rồi sai người đưa lại cho người của Tô phủ.
Ngày hôm sau, Tô Vãn đến Vương phủ vào buổi chiều.
Lần này nàng không mang theo nhiều người.
Chỉ có một nha hoàn thân cận.
Lâm Nguyệt đích thân ra ngoài đón.
Hai người đi qua hành lang rồi đến đình bên hồ.
Sau khi nha hoàn dâng trà, Lâm Nguyệt phất tay cho tất cả lui xuống.
Tô Vãn nhìn nàng.
“Vương phi tỷ tỷ muốn nói chuyện riêng với muội sao?”
“Ừ.”
Lâm Nguyệt ngồi xuống đối diện.
Nàng không vòng vo.
“Chiếc túi thơm hôm qua là muội cố ý đưa cho ta?”
Tô Vãn không phủ nhận.
“Vâng.”
“Vì sao?”
Tô Vãn nhìn chén trà trước mặt.
Một lát sau mới nói:
“Muội chỉ muốn xác nhận một chuyện.”
“Xác nhận ta có phải người giống muội hay không?”
Tô Vãn ngẩng đầu.
Hai người nhìn nhau.
Lần này, nàng không còn tiếp tục vòng vo.
“Vâng.”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Vậy bây giờ muội đã xác nhận rồi.”
“Đúng.”
“Muội không sợ ta nói cho người khác?”
“Không.”
Tô Vãn trả lời rất bình tĩnh.
“Bởi vì nếu tỷ muốn làm vậy, hôm qua tỷ đã không trả lời.”
Lâm Nguyệt gật đầu.
“Muội nói đúng.”
Tô Vãn im lặng một lát.
“Vậy tỷ thật sự là người xuyên sách?”
“Ừ.”
“Đến từ thế giới hiện đại?”
“Ừ.”
Tô Vãn khẽ thở ra.
Không biết là nhẹ nhõm hay cuối cùng cũng tìm được người có thể nói chuyện cùng.
“Ta cứ nghĩ chỉ có mình ta.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng.
“Ta cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau.
Bầu không khí căng thẳng ban đầu dần dịu xuống.
Tô Vãn cầm chén trà lên.
“Vậy tỷ biết nguyên tác đến đâu?”
“Đủ để biết kết cục của mình.”
“Còn ta?”
“Muội là nữ chính.”
Tô Vãn cười khẽ.
“Quả nhiên.”
“Trong nguyên tác, muội và Cố công tử cuối cùng sẽ ở bên nhau.”
Tô Vãn không phản bác.
“Ta biết.”
“Nhưng bây giờ hôn ước đã hủy.”
“Ừ.”
“Muội không tiếc sao?”
“Có gì phải tiếc, muội đâu phải nguyên chủ, cũng không phải người của thế giới này. Muội cũng không muốn lấy một người mình không yêu. Huống hồ đó là cuộc hôn nhân đã được định sẵn trong sách.”
Lâm Nguyệt nghĩ hai người họ đều là người xuyên sách.
Không ai muốn cả đời mình bị quyết định bởi một vài dòng chữ.
“Chẳng lẽ muội chưa từng thắc mắc?”
Tô Vãn nhìn nàng.
“Muội từng nghĩ có lẽ do muội xuyên sách nên xảy ra hiệu ứng cánh bướm.”
Lâm Nguyệt ý vị sâu xa hỏi nàng.
“Nhưng muội cũng chưa làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến hôn ước, không phải sao?”
Tô Vãn đặt chén trà xuống.
“Ý tỷ là…”
“Đúng vậy. Cố công tử cũng xuyên sách.”
Tô Vãn ngẩng đầu. Trong mắt nàng thoáng qua một tia kinh ngạc.
“Làm sao tỷ biết?”
Lâm Nguyệt kể lại chuyện chiếc hộp được gửi đến, kể về viên kẹo, lớp giấy gói và hai câu viết trong sách.
Tô Vãn nghe xong, im lặng thật lâu.
“Vậy người gửi là hắn?”
“Ta nghĩ là hắn.”
“Chỉ dựa vào hai câu đó?”
“Không chỉ hai câu đó.”
Lâm Nguyệt nhìn nàng.
“Còn cách hắn dùng đồ vật để thăm dò.”
Tô Vãn khẽ gật đầu.
“Đúng là hắn có thể làm vậy.”
“Muội biết tính hắn?”
“Không.”
Tô Vãn lập tức sửa lời.
“Ý ta là… nếu hắn cũng là người xuyên sách, thì cách làm đó rất hợp lý.”
Lâm Nguyệt không vạch trần.
Nàng chỉ cười.
Tô Vãn cũng không hỏi thêm.
Hai người đều hiểu đối phương vẫn còn giữ lại một số chuyện.
Nhưng ít nhất từ hôm nay, họ không còn phải giả vờ hoàn toàn không biết gì trước mặt nhau.
Tô Vãn nhìn nàng.
“Vậy bây giờ tỷ định làm gì?”
“Trước tiên là sống.”
“Sau đó?”
“Không biết.”
Lâm Nguyệt chống cằm.
“Nguyên tác đã thay đổi quá nhiều. Ta không biết cuối cùng mình sẽ đi đến đâu.”
Tô Vãn im lặng.
Nàng cũng vậy.
Trong nguyên tác, nàng vốn là nữ chính.
Nhưng bây giờ Cố công tử đã hủy hôn.
Lâm Nguyệt không còn giống nữ phụ.
Tiêu Cảnh Thần cũng có rất nhiều hành động không giống nhân vật nàng từng đọc.
Mọi thứ đang dần thoát khỏi những dòng chữ vốn có.
Tô Vãn ngẩng đầu.
“Vương phi tỷ tỷ.”
“Ừ?”
“Muội có thể gọi tỷ là Lâm Nguyệt tỷ không?”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Được.”
“Vậy tỷ cũng gọi muội là Tô Vãn.”
“Được.”
Hai người nhìn nhau.
Không cần nói thêm, một mối quan hệ mới đã được xác lập.
Không phải nữ chính và nữ phụ.
Không phải đối thủ.
Mà là hai người cùng biết thế giới này vốn chỉ là một quyển sách.
Tô Vãn rời khỏi Vương phủ khi trời đã xế chiều.
Lâm Nguyệt đứng trong đình nhìn theo xe ngựa đi xa.
Thanh Trúc bước đến.
“Vương phi.”
“Ừm.”
Lâm Nguyệt quay người trở về phòng.
Đi được vài bước, nàng chợt dừng lại.
“Thanh Trúc.”
“Có nô tỳ.”
“Vương gia về chưa?”
“Nghe nói Vương gia vừa hạ triều trở về.”
“Ừ.”
Lâm Nguyệt không nói thêm.
Nhưng trong lòng nàng đã có thêm một chuyện phải xác nhận.
Cố công tử là người xuyên sách.
Tô Vãn cũng là người xuyên sách.
Vậy Tiêu Cảnh Thần thì sao?
Nàng nhớ lại từng chuyện từ khi mình tỉnh lại.
Hắn biết quá nhiều.
Nhưng biết nhiều không có nghĩa là hắn xuyên sách.
Có thể hắn chỉ là một người có năng lực điều tra rất tốt.
Cũng có thể…
Hắn biết một bí mật mà nàng chưa biết.
Lâm Nguyệt nhìn về phía thư phòng.
Nàng không định hỏi thẳng.
Ít nhất hiện tại chưa phải lúc.
Cùng lúc đó, tại thư phòng.
Tiêu Cảnh Thần vừa thay triều phục xong.
Ám vệ bước vào.
“Vương gia.”
“Nói.”
“Vương phi hôm nay đã gặp Tô Vãn.”
Tiêu Cảnh Thần ngẩng mắt.
“Có chuyện gì khác thường?”
“Không có.”
Ám vệ dừng một chút.
“Nhưng trước khi Tô tiểu thư rời đi, hai người đã cho tất cả nha hoàn lui xuống.”
Tiêu Cảnh Thần không hỏi thêm.
Hắn chỉ gật đầu.
“Lui xuống đi.”
Ám vệ cúi đầu.
“Vâng.”
Cửa đóng lại.
Tiêu Cảnh Thần đứng trước cửa sổ.
Hắn biết Lâm Nguyệt đã thay đổi.
Nhưng bây giờ…
Tô Vãn cũng đã bắt đầu thay đổi.
Cố công tử thì càng không cần phải nói.
Một cuộc hôn sự vốn phải thuận lợi tiến hành đã biến mất.
Một nữ phụ vốn phải ghen tuông, gây chuyện lại đang tìm cách sống sót.
Nữ chính vốn phải bước từng bước vào tuyến tình cảm với nam chính lại bình thản rời khỏi cuộc hôn nhân.
Tiêu Cảnh Thần khẽ nhíu mày.
Cốt truyện đang lệch.
Nhưng hắn chưa biết nguyên nhân thật sự nằm ở đâu.
Có lẽ…
Chỉ là hiệu ứng cánh bướm.
Một người thay đổi, kéo theo người thứ hai.
Người thứ hai thay đổi, lại kéo theo người thứ ba.
Cuối cùng, cả câu chuyện trở thành một kết quả hoàn toàn khác.
Hắn không biết rằng, ngay lúc này, Lâm Nguyệt cũng đang đứng ở một nơi khác và có cùng một suy nghĩ.
Cốt truyện đang thay đổi.
Mà không ai biết nó sẽ thay đổi đến mức nào.
