Xuyên Thành Nữ Phụ Chỉ Sống Được Ba Ngày

09 – Người Xuyên Không Thứ Hai

Sáng hôm ấy, Lâm Nguyệt vừa dùng xong điểm tâm, Thanh Trúc đã mang vào một chiếc hộp nhỏ.

“Vương phi, có người đưa vật này tới.”

Lâm Nguyệt nhìn chiếc hộp.

“Ai đưa?”

“Người đó không để lại tên. Chỉ nói phải giao tận tay người.”

“Được rồi. Ngươi lui ra trước đi.”

“Vâng.”

Thanh Trúc đặt chiếc hộp xuống rồi lui khỏi phòng.

Lâm Nguyệt chờ đến khi cửa đóng lại mới mở nắp.

Bên trong có hai thứ.

Một quyển sách mỏng và một viên kẹo được bọc trong lớp giấy.

Ánh mắt nàng lập tức dừng trên lớp giấy gói.

Dòng chữ viết trên đó khiến nàng khựng lại.

Đó là kiểu bao bì mà nàng chỉ từng thấy ở thế giới hiện đại.

Lâm Nguyệt cầm viên kẹo lên, nhìn kỹ một lúc rồi đặt xuống.

Người gửi cố ý để thứ này vào trong hộp. Hắn cũng là một người xuyên sách. Hắn đang thăm dò nàng.

Nếu nàng không phải người xuyên sách, nàng sẽ chỉ nghĩ đây là một món đồ kỳ lạ, có thể là đồ ngoại bang.

Nhưng nếu nàng hiểu… thì sẽ đoán được.

Lâm Nguyệt không vội xem quyển sách, mà trước tiên nhìn kỹ lại viên kẹo. Kẹo thì vãn là kẹo ở thời đại này, nhưng giấy gói lại cố tình viết thêm một câu bằng tiếng anh.

Xem xét một hồi, nàng mới đặt viên kẹo xuống, mở quyển sách ra.

Quyển sách có bìa màu nâu, không có tựa đề.

Bên trong là những ghi chép ngắn về một số sự việc và nhân vật trong kinh thành.

Trang đầu tiên viết về một vị đại thần vừa được thăng chức.

Trang tiếp theo là ngày một gia tộc tổ chức hôn sự.

Sau đó là vài chuyện khác.

Lâm Nguyệt đọc qua, không thấy có gì đặc biệt.

Nàng lật đến giữa quyển.

Một dòng chữ đập vào mắt.

“Ngày hai mươi tháng tám, Tô Vãn lần đầu tiên vào cung.”

Lâm Nguyệt nhìn dòng chữ ấy.

Đây vốn là tình tiết trong nguyên tác.

Người viết biết chuyện này cũng không có gì kỳ lạ. Ngày Tô Vãn vào cung đã được định trước, những gia tộc trong kinh không phú thì quý, biết được chuyện này là hết sức bình thường.”

Nàng tiếp tục lật sang trang kế tiếp.

Ngay bên dưới là một dòng khác.

“Sau cung yến, Cố gia sẽ trả lại canh thiếp cho Tô phủ.”

Lâm Nguyệt dừng tay.

Nàng đọc lại.

Một lần.

Rồi thêm một lần.

Nàng lấy giấy bút, viết lại hai câu đó vào hai tờ giấy khác nhau. Viết xong nàng đặt chúng cạnh nhau xem xét thật kỹ.

Lần này, vẻ mặt nàng dần thay đổi.

Sẽ.

Một chữ rất đơn giản.

Nhưng chính chữ này đã khiến mọi thứ trở nên khác biệt.

Câu đầu tiên chỉ ghi lại một sự kiện vốn đã tồn tại trong nguyên tác.

Còn dòng thứ hai lại viết về một chuyện chưa xảy ra.

Hơn nữa, đó còn là một chuyện nằm ngoài cốt truyện.

Trong nguyên tác, Cố gia và Tô gia thuận lợi tiến đến hôn sự. Cố công tử chưa từng hủy hôn.

Nhưng hiện tại, Cố gia đã trả lại canh thiếp. Hôn sự cũng đã huỷ.

Lâm Nguyệt khép quyển sách lại.

Nàng nhìn viên kẹo bên cạnh.

Một món đồ chỉ thuộc về thế giới hiện đại.

Một quyển sách ghi lại những sự kiện trong thế giới này.

Và một câu viết về một chuyện tương lai nằm ngoài nguyên tác.

Người xuyên sách bình thường không thể biết được những chuyện như vậy.

Mọi manh mối đều chỉ về một người. Chính là bản thân người trong cuộc.

Cố công tử.

Nam chính.

Hắn cũng là người xuyên sách. Hắn đang thay đổi cốt truyện thuộc về mình.

Hơn nữa, hắn cũng cố ý truyền đạt điều đó cho nàng.

Lâm Nguyệt cầm bút, vẽ một khuôn mặt cười. Là kiểu vẽ emoji của thế giới hiện đại.

Sau đó nàng gấp tờ giấy lại, kẹp vào quyển sách ngay tại trang có sự kiện huỷ hôn, rồi đặt vào hộp cùng viên kẹo.

“Thanh Trúc.”

Cửa lập tức mở.

“Vương phi.”

“Đem chiếc hộp này trả lại cho người đã đưa tới.”

“Có cần hỏi người đó là ai không ạ?”

“Không.”

Lâm Nguyệt đưa hộp cho nàng.

“Cũng không cần nói gì.”

Thanh Trúc nhận lấy.

“Vâng.”

Nàng lui ra ngoài.

Lâm Nguyệt ngồi lại trước bàn.

Nàng đã có đáp án.

Người gửi muốn xác nhận nàng có hiểu hay không.

Còn nàng cũng đã cho đối phương câu trả lời.

Chỉ một ký hiệu là đủ.

Nếu người đó thật sự là người xuyên sách, hắn tự nhiên sẽ hiểu.


Buổi chiều, Tiêu Cảnh Thần từ trong cung trở về phủ.

Hắn vừa bước vào thư phòng, một ám vệ đã xuất hiện.

“Vương gia.”

Tiêu Cảnh Thần dừng bước.

“Nói.”

“Buổi sáng hôm nay có người đưa một chiếc hộp đến cho Vương phi.”

Tiêu Cảnh Thần hơi nhướng mắt.

“Trong hộp có gì?”

“Một viên kẹo.”

Ám vệ dừng lại một thoáng.

“Lớp giấy bọc bên ngoài có những ký tự rất kỳ lạ, không giống văn tự Đại Ung, cách gói cũng không giống.”

Tiêu Cảnh Thần nhìn hắn.

“Còn gì nữa không?”

“Một quyển sách.”

“Trong đó viết gì?”

Ám vệ lấy từ trong tay áo ra hai tờ giấy.

“Thuộc hạ chưa xem.”

“Nhưng sau khi xem xong, Vương phi đã viết lại hai câu.”

Tiêu Cảnh Thần nhận lấy.

Ánh mắt hắn dừng trên hai dòng chữ.

“Ngày hai mươi tháng tám, Tô Vãn lần đầu tiên vào cung.”

“Sau cung yến, Cố gia sẽ trả lại canh thiếp cho Tô phủ.”

Tiêu Cảnh Thần im lặng. Một lát sau hắn gấp tờ giấy lại trả cho ám vệ.

“Trả về chỗ cũ cho Vương phi.”

“Vâng.”

“Người đưa hộp là ai?”

“Chỉ là một người bình thường, nhận tiền gửi đồ.”

“Có lần theo không?”

“Có. Sau khi Vương phi xem xong thì vẽ một khuôn mặt cười kỳ lạ, rồi gấp lại nhét vào quyển sách. Người đặt quyển sách cùng cây kẹo vào hộp rồi sai Thanh Trúc trả lại cho người gửi. Thuộc hạ đi theo hắn thì thấy hắn giao chiếc hộp lại cho tiểu tư bên người Cố công tử.”

Tiêu Cảnh Thần khẽ gật đầu. Nhớ lại hai câu Lâm Nguyệt viết lại trên giấy.

Ngày hai mươi tháng tám, Tô Vãn lần đầu tiên vào cung.

Chuyện này nằm trong nguyên tác.

Không đáng để suy đoán.

Nhưng câu thứ hai thì khác.

Cố gia sẽ trả lại canh thiếp.

Đó là chuyện chưa từng xảy ra trong nguyên tác.

Mà người có thể biết trước chuyện này…

Chỉ có người trong cuộc.

Cố công tử.

Ám vệ lần theo người giao chiếc hộp cũng là tiểu tư bên người hắn.

Tiêu Cảnh Thần nhớ lại những thay đổi trong mấy ngày qua.

Phu thê Cố đại nhân đến Tô phủ trả lại canh thiếp. Bên ngoài chỉ nói bát tự hai người không hợp.

Nhưng theo những gì ám vệ của hắn điều tra được. Là do Cố công tử đột nhiên nhất quyết không muốn cưới Tô Vãn. Cố phụ, Cố mẫu khuyên nhủ thế nào cũng không được. Hết cách họ mới phải tìm một ký do thích hợp để từ hôn.

Sau đó lại có người đem một món đồ rõ ràng không thuộc về thế giới này cùng quyển sách ghi lại sự kiện tương lai đến cho Lâm Nguyệt.

Và Lâm Nguyệt chỉ dùng một ký hiệu để đáp lại.

Không cần giải thích. Không cần hỏi. Bởi vì cả hai đều hiểu.

Tiêu Cảnh Thần khẽ siết ngón tay.

Cố công tử là người xuyên sách.

Còn Lâm Nguyệt… Nàng cũng vậy.

Nếu không phải, nàng tuyệt đối không thể hiểu được ý nghĩa của viên kẹo kia.

Hắn trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:

“Chuyện này không cần điều tra thêm.”

Ám vệ hơi ngẩn ra.

“Vương gia?”

“Đừng để người khác biết.”

“Vâng.”

Ám vệ lui xuống.

Tiêu Cảnh Thần đứng một mình ngoài hành lang.

Về Lâm Nguyệt, hắn không hề thấy bất ngờ.

Ngay từ lúc nàng tỉnh lại, hắn đã nhận ra nàng không còn giống trước kia.

Chỉ là trước đó hắn nghĩ có thể là do nàng bị rơi xuống nước, bị doạ sợ nên tính tình thu liễm lại.

Bây giờ phát hiện, nàng là người xuyên sách, vậy thì mọi chuyện đều thông rồi.

Hiện tại lại thêm một người nữa là Cố công tử.

Hai người đều biết thế giới này không đơn giản như những gì người khác nhìn thấy.

Tiêu Cảnh Thần khẽ nhíu mày.

Vậy Tô Vãn thì sao? Một số hành vi của nàng cũng không giống với nguyên tác.

Thế nhưng, hiện tại chưa có bằng chứng rõ rệt.


Buổi tối, Lâm Nguyệt đang ngồi bên cửa sổ thì nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.

Tiêu Cảnh Thần bước vào.

Nàng quay đầu.

“Vương gia?”

“Ừm.”

Hắn ngồi xuống đối diện nàng.

Lâm Nguyệt nhìn hắn một lát.

Không biết vì sao, nàng cảm thấy ánh mắt hắn hôm nay có chút khác thường.

Nhưng nàng không hỏi.

Nàng chỉ nhớ đến một chuyện.

“Vương gia.”

“Có chuyện gì?”

“Đại tỷ của ta… vẫn chưa có tin tức sao?”

Tiêu Cảnh Thần im lặng một thoáng.

“Chưa.”

Lâm Nguyệt khẽ nhíu mày.

“Vẫn đang tìm?”

“Ừ.”

“Có manh mối gì không?”

“Chỉ có thể xác nhận người là do Thiên Hương các bắt đi. Nhưng chưa thể xác định nàng đang ở đâu.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

“Ta hiểu rồi.”

Nàng không hỏi thêm.

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.

Một lúc sau mới nói:

“Ta sẽ cho người tiếp tục tìm.”

Lâm Nguyệt khẽ gật đầu.

“Đa tạ Vương gia.”

Ngoài cửa sổ, bóng đêm phủ xuống vương phủ.

Gửi phản hồi