Xuyên Thành Nữ Phụ Chỉ Sống Được Ba Ngày

08 – Ngắm Sen

Ngày hôm sau.

Tô Vãn đến Vương phủ vào đầu giờ Thìn.

Lâm Nguyệt đã chờ sẵn ở tiền viện. Tiêu Cảnh Thần cũng có mặt, nhưng không cùng nàng đứng ngoài đón khách.

Tô Vãn xuống xe ngựa, theo nha hoàn bước vào phủ. Nhìn thấy Lâm Nguyệt, nàng lập tức hành lễ.

“Vương phi tỷ tỷ.”

“Muội không cần đa lễ.”

Lâm Nguyệt đưa tay đỡ nàng đứng dậy.

Tô Vãn khẽ mỉm cười.

“Hôm nay làm phiền tỷ rồi.”

“Chỉ là ngắm hoa, có gì mà làm phiền.”

Lâm Nguyệt nhìn nàng, nói:

“Đi đường có mệt không?”

“Không ạ.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Vừa đi được vài bước, Tô Vãn thấy Tiêu Cảnh Thần. Nàng dừng bước hành lễ.

“Tô Vãn bái kiến Vương gia.”

“Tô tiểu thư không cần đa lễ. Các người cứ tự nhiên, đừng để ý đến bổn Vương.”

Ba người cùng đi về phía hồ sen. Đi sau cùng là vài nha hoàn theo hầu.

Tiêu Cảnh Thần đi phía sau Lâm Nguyệt và Tô Vãn một khoảng, không tham gia vào cuộc trò chuyện.

Lâm Nguyệt cũng không để ý đến hắn.

Hồ sen phía đông vương phủ đang đúng mùa nở rộ. Những đóa sen trải dài trên mặt nước, lá xanh nối tiếp nhau, hương sen theo gió thoảng qua từng đợt.

Tô Vãn đứng bên hành lang nhìn một lát.

“Quả nhiên đẹp hơn ta tưởng.”

“Muội thích là được.”

Lâm Nguyệt dẫn nàng đến đình nghỉ bên hồ. Trên bàn đã chuẩn bị trà và điểm tâm.

Tô Vãn ngồi xuống. Lâm Nguyệt cũng ngồi đối diện. Ánh mắt đang nhìn về phía Tiêu Cảnh Thần.

Tiêu Cảnh Thần không vào đình mà đứng cách đó không xa, cùng thị vệ nói chuyện.

Tô Vãn nhìn theo ánh mắt nàng.

“Vương gia bận việc sao?”

“Có lẽ vậy.”

Lâm Nguyệt không quay lại.

“Người nói có chuyện muốn tìm muội, ta cũng không biết là chuyện gì.”

Tô Vãn hơi khựng lại.

“Chuyện của Cố gia?”

“Không biết.”

Lâm Nguyệt rót trà.

“Muội không cần để ý. Nếu Vương gia muốn hỏi, đến lúc đó tự nhiên sẽ nói.”

Tô Vãn gật đầu.

“Được.”

Hai người tiếp tục thưởng sen. Không có tranh chấp. Không có lời nói khó nghe. Cũng không có chuyện gì bất thường xảy ra như trong nguyên tác.

Lâm Nguyệt thậm chí còn cố ý chọn vị trí cách xa mép hồ.

Tô Vãn nhận ra điều đó.

Nàng nhìn mặt hồ một lúc rồi hỏi:

“Vương phi tỷ tỷ trước đây cũng thường đến đây sao?”

“Không thường.”

“Vậy sao tỷ biết chỗ này đẹp?”

“Ta nghe người trong phủ nói.”

Tô Vãn cười.

“Ta còn tưởng tỷ rất thích ngắm sen.”

“Ta thích những nơi yên tĩnh hơn.”

“Vậy hôm nay ta làm phiền tỷ rồi.”

“Không đâu.”

Lâm Nguyệt nâng chén trà.

“Muội muốn đến thì cứ đến.”

Tô Vãn nhìn nàng, ánh mắt hơi cong lên.

“Vậy sau này ta có thể lại đến sao?”

“Đương nhiên.”

“Đa tạ tỷ.”

Lâm Nguyệt chỉ cười.

Nàng biết trong nguyên tác, hai người vốn không có cơ hội nói chuyện bình thản như vậy.

Sau lần gặp đầu tiên, nguyên chủ đã âm thầm coi Tô Vãn là đối thủ.

Nhưng hiện tại, nàng không có lý do để trở thành kẻ thù của nữ chính.

Nếu cốt truyện đã thay đổi, vậy cứ để nó thay đổi thêm một chút.


Đến giữa buổi, Tiêu Cảnh Thần mới bước vào đình.

“Vương phi.”

Lâm Nguyệt quay lại.

“Vương gia.”

Tiêu Cảnh Thần nhìn Tô Vãn.

“Tô tiểu thư.”

Tô Vãn đứng dậy hành lễ.

“Vương gia.”

“Không cần đa lễ.”

Tiêu Cảnh Thần ngồi xuống vị trí bên cạnh Lâm Nguyệt.

Tô Vãn cũng ngồi xuống chỗ của nàng.

Không khí lập tức trở nên yên tĩnh hơn.

Tiêu Cảnh Thần rót một chén trà.

Lâm Nguyệt lặng lẽ quan sát hai người.

Trong nguyên tác, Tiêu Cảnh Thần vốn đã có tình ý với Tô Vãn từ trước. Chỉ vì nàng ấy mang hôn ước với Cố gia, hắn mới luôn giữ khoảng cách, chưa từng để tình cảm của mình lộ ra ngoài.

Bây giờ hôn ước đã được hủy bỏ.

Theo nàng thấy, dù Tiêu Cảnh Thần không lập tức bộc lộ tình cảm thì ít nhất thái độ cũng phải có chút thay đổi.

Nhưng từ đầu đến cuối, hắn vẫn bình thản như thường.

Không vui mừng. Không hỏi han riêng.

Thậm chí ánh mắt nhìn Tô Vãn cũng không khác mấy so với khi đối diện những người khác.

Lâm Nguyệt khẽ nhíu mày.

Không đúng.

Chẳng lẽ chuyện hủy hôn không ảnh hưởng đến hắn?

Hay là cốt truyện đã thay đổi đến mức ngay cả tuyến tình cảm này cũng bắt đầu lệch khỏi nguyên tác?

Nàng còn đang mải suy nghĩ, Tiêu Cảnh Thần đã lên tiếng.

“Tô tiểu thư, bổn vương qua đây là có chuyện muốn hỏi thăm.”

Tô Vãn hơi khựng lại.

“Vương gia muốn nói chuyện gì?”

“Chuyện của Tô gia.”

Lâm Nguyệt ngước mắt nhìn hắn.

Chuyện của Tô gia?

Chẳng lẽ đây chính là chuyện hắn đã nói với nàng hôm qua?

Tiêu Cảnh Thần đặt chén trà xuống.

“Sau cung yến, Tô đại nhân có nhận được tin tức gì bất thường không?”

Tô Vãn suy nghĩ một lát.

“Không có.”

“Có người nào đến tìm Tô đại nhân không?”

“Không.”

“Có ai nhắc đến chuyện trong cung không?”

Tô Vãn lắc đầu.

“Cũng không.”

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi, hoàn toàn không nhìn ra manh mối.

Lâm Nguyệt càng nhìn càng cảm thấy khó hiểu.

Rốt cuộc hắn muốn biết chuyện gì?

Tiêu Cảnh Thần không hỏi tiếp. Hắn trầm ngâm một lúc rồi đứng dậy.

“Bổn vương còn có việc.”

Hắn nhìn Lâm Nguyệt.

“Nàng cứ ở lại. Cẩn thận hồ nước.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

“Đã biết. Vương gia đi thong thả.”

Tiêu Cảnh Thần rời khỏi đình.

Tô Vãn nhìn bóng hắn khuất sau hành lang, sau đó mới quay sang Lâm Nguyệt.

“Vương gia đối với tỷ rất tốt.”

Lâm Nguyệt hơi ngẩn ra.

“Muội nhìn ra từ đâu?”

“Ánh mắt ngài ấy thường dừng lại trên người tỷ rất lâu.”

Lâm Nguyệt bật cười.

“Có lẽ chỉ vì ta vừa bị rơi xuống hồ.”

“Cũng có thể.”

Tô Vãn cũng không hỏi thêm, chỉ nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

Một lát sau, Lâm Nguyệt nhìn nàng.

“Tô Vãn muội muội.”

“Vâng?”

“Gần đây ta nghe được một chuyện.”

Tô Vãn đặt chén trà xuống.

“Chuyện gì vậy tỷ?”

“Chuyện hôn sự giữa muội và Cố gia.”

Tô Vãn hơi khựng lại, sau đó nhanh chóng mỉm cười.

“Vương phi tỷ tỷ đã nghe rồi sao?”

“Ừ.”

Lâm Nguyệt nhìn nàng.

“Ta nghe nói hai nhà đã trả lại canh thiếp. Muội thấy thế nào?”

Tô Vãn im lặng một thoáng.

“Cũng không có gì.”

“Không buồn sao?”

“Có gì mà phải buồn?”

Tô Vãn nhẹ nhàng vân vê chén trà.

“Ta vốn cũng không muốn gả.”

Lâm Nguyệt hơi nhướng mày.

Tô Vãn vẫn giữ vẻ điềm đạm.

“Cố gia chủ động trả canh thiếp, vừa hay giải quyết được chuyện mà ta chưa biết phải làm thế nào.”

Lâm Nguyệt nhìn nàng.

“Muội chưa từng nghĩ đến chuyện giữ hôn ước sao?”

“Không.”

Tô Vãn lắc đầu.

“Chỉ là trước đây chưa tìm được cách thích hợp để nói với phụ thân.”

Nàng nói rất thản nhiên, không có chút dáng vẻ đau khổ hay oán trách.

Lâm Nguyệt cũng không hỏi thêm.

Chỉ là…

Lâm Nguyệt nhìn về hướng Tiêu Cảnh Thần vừa rời đi.

Hôn ước của Tô Vãn đã không còn.

Nhưng người vốn được định sẵn sẽ yêu nàng ấy trong nguyên tác lại chẳng có phản ứng gì đặc biệt.

Thậm chí còn bình thản đến mức khiến người ta khó hiểu.

Lâm Nguyệt khẽ nhíu mày.

Vậy tuyến tình cảm vốn đã được định sẵn trong nguyên tác, rốt cuộc còn lại bao nhiêu?

Lâm Nguyệt nhìn mặt hồ trước mắt.

Có lẽ từ lúc nàng bước vào quyển sách này, rất nhiều chuyện đã không còn giống như nàng nhớ nữa.

Hai người lại tiếp tục nói chuyện về hoa sen.


Đến gần trưa, Tô Vãn đứng dậy cáo từ.

Lâm Nguyệt đưa nàng đến tận tiền viện.

“Muội đi cẩn thận.”

“Vâng.”

Tô Vãn bước lên xe ngựa.

Trước khi rèm xe buông xuống, nàng quay lại nhìn Lâm Nguyệt.

“Vương phi tỷ tỷ.”

“Ừ?”

“Lần sau nếu tỷ muốn ra ngoài dạo chơi, có thể sai người đến Tô phủ báo muội, muội sẽ đi cùng tỷ.”

Lâm Nguyệt hơi bất ngờ.

“Được.”

Tô Vãn mỉm cười rồi buông rèm.

Xe ngựa chậm rãi rời khỏi Vương phủ.

Lâm Nguyệt đứng nhìn một lúc rồi mới quay vào.

Nàng vốn tưởng cuộc gặp hôm nay sẽ là một biến cố lớn.

Nhưng cuối cùng lại bình lặng đến mức gần như không có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ cốt truyện đã thật sự thay đổi.

Hoặc cũng có thể…

Chỉ là một số chuyện chưa đến lúc xảy ra.

Nàng quay về viện.


Trên xe ngựa.

Tô Vãn dựa vào thành xe, vén rèm lên nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Buổi thưởng sen hôm nay hoàn toàn khác nguyên tác.

Trong nguyên tác, nàng và Lâm Nguyệt vốn không thể ngồi yên bình như vậy.

Lâm Nguyệt sẽ tìm cách làm khó nàng.

Còn nàng sẽ vì bị ép đến đường cùng mà phản kích. Sau đó nàng không cẩn thận rơi xuống hồ. 

Cuối cùng, hai người trở mặt.

Hôm cung yến, nàng đã nhận ra Lâm Nguyệt ngoài việc có vẻ giữ khoảng cách ra thì không hề bài xích nàng, cũng không có ý thù địch. Hôm nay nàng cũng muốn xem thử mọi chuyện có xảy ra theo nguyên tác hay không. Đương nhiên nàng sẽ không ngu ngốc tới mức để bản thân rơi xuống hồ thật. Nhưng hôm nay chẳng có gì xảy ra.

Tô Vãn khẽ cong môi. Có lẽ Lâm Nguyệt thật sự đã thay đổi. Mà nàng cũng đã thay đổi.

Từ khi xuyên đến đây, rất nhiều chuyện đã khác đi.

Cố gia hủy hôn là chuyện đầu tiên.

Lâm Nguyệt thay đổi là chuyện thứ hai.

Thái độ của Tiêu Cảnh Thần là chuyện thứ ba.

Nếu những thay đổi ấy tiếp tục kéo dài, vậy cốt truyện sau này cũng có thể không hoàn toàn giống nguyên tác.

Tô Vãn chẳng những không thấy bất an. Ngược lại, nàng còn cảm thấy nhẹ nhõm.

Bởi vì càng khác nguyên tác, nàng càng có thể tự quyết định cuộc đời mình.

Ánh nắng chiếu vào khoang xe.

Một ngày bình thường như vậy cũng tốt.


Vương phủ.

Lâm Nguyệt vừa trở về phòng thì thấy Tiêu Cảnh Thần đang đứng bên cửa sổ.

Nàng dừng bước.

“Vương gia chưa về thư phòng sao?”

“Chưa.”

“Có chuyện gì sao?”

“Không có.”

Lâm Nguyệt đi đến bàn, tự rót cho mình một chén trà.

“Vậy người đứng đây làm gì?”

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.

“Hôm nay nàng không hỏi chuyện của Tô Vãn.”

Lâm Nguyệt hơi ngẩn ra.

“Ta cần phải hỏi gì?”

“Ví dụ như chuyện hôn sự.”

“Chuyện đó không phải đã giải quyết rồi sao?”

“Không tò mò?”

“Không.”

Lâm Nguyệt đáp rất tự nhiên.

“Đó là chuyện của Tô tiểu thư.”

Tiêu Cảnh Thần im lặng.

Một lúc sau, hắn hỏi:

“Nàng thật sự không quan tâm?”

Lâm Nguyệt nhìn hắn.

“Vương gia muốn ta quan tâm?”

“Không.”

“Vậy là được.”

Nàng cúi xuống uống trà.

Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng thêm một lát rồi mới xoay người rời đi.

Đến khi cửa phòng đóng lại, Lâm Nguyệt mới đặt chén trà xuống.

Nàng không hiểu vì sao hắn lại hỏi những chuyện này.

Nhưng nàng cũng không định tìm hiểu.

Chỉ cần không đi vào con đường cũ, nàng đã có thêm một cơ hội sống.

Còn những chuyện khác…

Sau này rồi tính.

Gửi phản hồi