Hai ngày kế tiếp không có chuyện gì xảy ra.
Lâm Nguyệt gần như đã quen với cảm giác bất an treo lơ lửng trên đầu. Quyển sách vẫn nằm trong thư phòng của Tiêu Cảnh Thần, dòng chữ kia không thay đổi.
Ngày 05 tháng 09, Lâm Nguyệt sẽ chết.
Càng đến gần ngày ấy, nàng càng nhận ra một chuyện.
Nếu thế giới thật sự muốn đưa nàng trở về kết cục ban đầu, nó sẽ không nhất định dùng những cách nàng từng biết.
Nó chỉ cần tạo ra một lý do mới. Một người mới. Một biến cố mới. Chỉ cần cuối cùng nàng vẫn chết thì câu chuyện vẫn có thể tiếp tục.
Sáng ngày mùng năm tháng chín, trời âm u.
Lâm Nguyệt vừa dùng xong điểm tâm thì Thanh Trúc vội vàng chạy vào.
“Vương phi.”
“Chuyện gì?”
“Trong cung truyền chỉ, Hoàng thượng triệu người vào cung.”
Lâm Nguyệt đặt chén trà xuống.
“Bây giờ?”
“Vâng.”
Nàng nhìn ra ngoài.
“Có nói là chuyện gì không?”
“Không ạ.”
Lâm Nguyệt đứng dậy.
“Chuẩn bị xe.”
Nàng không hỏi thêm.
Nếu hôm nay thật sự là ngày mà quyển sách định sẵn nàng phải chết, vậy dù nàng không bước ra khỏi phủ, chuyện cũng sẽ tìm đến tận cửa.
Quả nhiên, lúc nàng vừa bước ra sân, Tiêu Cảnh Thần đã đứng chờ ở đó.
Hắn mặc triều phục màu đen, sắc mặt bình tĩnh.
“Vương gia cũng nhận được triệu kiến?”
“Ừ.”
Hai người nhìn nhau.
Lâm Nguyệt khẽ cười.
“Xem ra hôm nay không tránh được rồi.”
Tiêu Cảnh Thần đưa tay đỡ nàng lên xe.
“Không cần tránh.”
“Người không sợ sao?”
“Có.”
Hắn theo nàng bước lên xe.
“Nhưng ta đã suy nghĩ cả đêm.”
“Về chuyện gì?”
“Về cái chết của nàng.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn.
Tiêu Cảnh Thần nói rất chậm:
“Ta viết nàng chết vì nàng cần phải chết để câu chuyện tiếp tục.”
“Nhưng nếu bây giờ nàng không còn là Lâm Nguyệt của nguyên tác…”
Hắn nhìn thẳng vào nàng.
“Thì cái chết ấy cũng không còn lý do tồn tại.”
Lâm Nguyệt khẽ nhướng mày.
“Vậy người định làm gì?”
“Không làm gì cả.”
“Không làm gì?”
“Ta muốn xem hôm nay câu chuyện sẽ tự viết ra thứ gì.”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Vương gia thật sự càng ngày càng giống một người xem kịch.”
“Vậy nàng ngồi cạnh ta.”
“Được.”
Xe ngựa chậm rãi tiến về hoàng cung.
Không ai biết rằng trên trang giấy trong thư phòng, dòng chữ kia đang dần nhạt đi.
Ngự hoa viên vẫn yên tĩnh như mọi ngày.
Nhưng hôm nay, khi Lâm Nguyệt bước qua cánh cửa cung, nàng bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải nguy hiểm. Mà là một loại quen thuộc. Như thể nàng đã từng đứng ở nơi này vô số lần.
Trong nguyên tác, đây là nơi mọi chuyện từng bắt đầu. Nàng từng đứng bên hồ sen, nhìn Tô Vãn được mọi người vây quanh. Từng vì một ánh mắt của Tiêu Cảnh Thần mà nổi giận. Từng làm những chuyện ngu ngốc. Cuối cùng từng bước đi đến cái chết.
Nhưng hôm nay, nàng không còn là người ấy. Tiêu Cảnh Thần đi bên cạnh.
Hắn thấp giọng hỏi:
“Có nhớ nơi này không?”
“Nhớ.”
“Muốn tránh không?”
Lâm Nguyệt lắc đầu.
“Không.”
Nàng nhìn mặt hồ trước mắt.
“Ta đã tránh đủ lâu rồi.”
Hai người tiếp tục đi. Phía trước truyền đến tiếng cung nhân hành lễ.
Hoàng thượng và Hoàng hậu từ hành lang đối diện đi tới.
Mọi người lần lượt quỳ xuống.
Lâm Nguyệt cũng cúi người hành lễ.
Sau khi Hoàng thượng cho miễn lễ, mọi người mới đứng dậy.
Hoàng thượng nhìn Lâm Nguyệt một lát.
“Lâm thị.”
“Có thần phụ.”
“Ngươi tiến lên.”
Lâm Nguyệt bước tới.
“Ngươi có biết vì sao hôm nay trẫm triệu ngươi đến không?”
“Thần phụ không biết.”
Hoàng thượng nhìn nàng.
“Trẫm cũng không biết.”
Lâm Nguyệt khựng lại.
Hoàng thượng bật cười.
“Là Cảnh Thần nói với trẫm.”
Tiêu Cảnh Thần hơi cúi đầu.
“Hoàng thượng.”
“Không cần căng thẳng.”
Hoàng thượng khoát tay.
“Trẫm chỉ muốn hỏi một câu.”
Ngài nhìn Lâm Nguyệt.
“Nếu có một ngày, ngươi biết trước một chuyện chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng ngươi có thể lựa chọn không để nó xảy ra, ngươi sẽ làm thế nào?”
Lâm Nguyệt ngẩn ra. Nàng nhìn Tiêu Cảnh Thần. Hắn cũng đang nhìn nàng.
Một lúc sau, nàng đáp:
“Thần phụ sẽ không tin nó.”
Hoàng thượng hơi nhướng mày.
“Không tin?”
“Đúng.”
Lâm Nguyệt bình tĩnh nói:
“Chuyện chưa xảy ra thì chưa phải sự thật.”
Hoàng thượng nhìn nàng rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Được.”
Ngài quay sang Tiêu Cảnh Thần.
“Ngươi chọn đúng người.”
Lâm Nguyệt nghe không hiểu câu ấy. Nhưng nàng không hỏi.
Sau khi rời khỏi cung, hai người trở về vương phủ.
Tiêu Cảnh Thần đi thẳng đến thư phòng.
Lâm Nguyệt theo sau.
Quyển sách vẫn đặt nguyên trên án thư.
Hắn mở ra.
Dòng chữ ngày hôm qua đã biến mất.
Trang giấy trắng tinh.
Không có ngày năm tháng chín.
Không có một câu nào khác.
Lâm Nguyệt đứng bên cạnh.
“Biến mất rồi?”
“Ừ.”
“Vậy ta không chết?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Ít nhất quyển sách không còn viết nàng phải chết.”
Lâm Nguyệt đưa tay chạm lên trang giấy.
Mềm mại. Lạnh buốt.
Một lúc sau, nàng cười.
“Vậy là ta thắng rồi?”
“Chưa chắc.”
“Vương gia.”
“Ừm?”
“Cho dù sau này nó lại viết một cái chết khác thì sao?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Ta sẽ xé trang đó đi.”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Quyển sách này là tâm huyết của người.”
“Không quan trọng.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Hắn khép sách.
“Ta đã từng viết rất nhiều nhân vật.”
“Nhưng nàng là người đầu tiên khiến ta muốn giữ lại.”
Lâm Nguyệt nhìn hắn. Căn phòng yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua cành cây, rơi xuống nền đá thành từng mảng sáng.
Nàng không né tránh ánh mắt hắn.
“Vương gia.”
“Ừ.”
“Nếu ta không phải nữ phụ thì sao?”
“Thì nàng là Lâm Nguyệt.”
“Nếu Tô Vãn không phải nữ chính?”
“Thì nàng ấy vẫn là Tô Vãn.”
“Vậy người là gì?”
Tiêu Cảnh Thần khẽ cười.
“Ta?”
“Ừ.”
Hắn nhìn quyển sách đã khép lại.
“Có lẽ chỉ là một người từng viết ra một thế giới, rồi cuối cùng bị chính thế giới ấy dạy cho cách sống.”
Lâm Nguyệt bật cười.
“Nghe có vẻ đáng đời.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Nàng quay người đi ra cửa.
Đi được vài bước, nàng lại dừng.
“Vương gia.”
“Còn chuyện gì?”
“Ta muốn hỏi một chuyện.”
“Nói đi.”
“Người nghĩ sau này… quyển sách này sẽ thế nào?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Không biết.”
“Ngài không muốn viết tiếp sao?”
“Không.”
“Vậy Tô Vãn thì sao?”
“Để nàng ấy tự sống.”
“Còn ta?”
“Cũng vậy.”
Lâm Nguyệt cong môi.
“Nghe được.”
Nàng mở cửa. Ánh sáng bên ngoài tràn vào.
Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, nàng bước ra khỏi thư phòng mà không cần tính xem mình còn sống được bao nhiêu ngày.
Không còn ngày chết. Không còn kết cục đã định. Không còn nữ chính hay nữ phụ. Chỉ còn những con người đang sống cuộc đời của chính mình.
Phía sau nàng, Tiêu Cảnh Thần nhìn quyển sách lần cuối.
Hắn mở trang cuối.
Trước đây nơi đó từng có một câu kết.
Nhưng bây giờ chỉ còn một khoảng giấy trắng.
Tiêu Cảnh Thần cầm bút lên. Hắn nghĩ rất lâu. Cuối cùng không viết gì cả. Chỉ đặt bút xuống.
Bởi vì lần đầu tiên hắn hiểu rằng có những câu chuyện…
không cần người viết quyết định kết thúc.
HOÀN.
