Trở Về Từ Vực Sâu

01 – Trở Về Từ Vực Sâu

Chiếc xe lao vun vút xuống con đường núi quanh co.

Tô Vãn Ninh vừa vượt qua một khúc cua thì nhận ra tốc độ xe đang tăng bất thường. Cô nhấc chân khỏi bàn ga, đạp phanh theo phản xạ.

Bàn đạp lún thẳng xuống đáy.

Chiếc xe không hề giảm tốc.

Sắc mặt Tô Vãn Ninh lập tức thay đổi. Cô đạp phanh thêm lần nữa, mạnh đến mức cả chân tê dại, nhưng dưới bàn chân vẫn chỉ là cảm giác trống rỗng đáng sợ. Kim đồng hồ tốc độ tiếp tục nhích lên, trong khi con đường phía trước càng lúc càng dốc.

Bên trái là vách núi dựng đứng. Bên phải chỉ có một hàng rào chắn thấp, phía sau là vực sâu bị màn đêm nuốt chửng.

“Không thể nào…”

Tô Vãn Ninh siết chặt vô lăng, ép bản thân phải bình tĩnh. Cô bật đèn cảnh báo, gạt cần số xuống mức thấp rồi kéo phanh tay từng chút một, không dám giật mạnh vì sợ bánh sau khóa cứng.

Động cơ gầm lên dữ dội. Thân xe rung bần bật, tốc độ giảm xuống trong thoáng chốc rồi lại tiếp tục tăng.

Phanh đã hoàn toàn mất tác dụng.

Tô Vãn Ninh đặt điện thoại lên giá đỡ, lập tức gọi số khẩn cấp.

“Xin chào, tôi tên Tô Vãn Ninh. Xe của tôi bị mất phanh trên đường núi phía Tây, hiện đang chạy theo hướng xuống dốc.”

Nhân viên trực tổng đài nhanh chóng hỏi vị trí cụ thể. Tô Vãn Ninh liếc nhìn biển chỉ dẫn vừa lướt qua, cố gắng đọc rõ từng thông tin.

“Tôi vừa qua cột mốc mười bảy, đang hướng về khúc cua Vọng Sơn. Xe màu đen, biển số…”

Bánh xe bên phải bất ngờ cán qua một vùng sỏi vụn. Thân xe trượt ngang, suýt va vào hàng rào chắn. Tô Vãn Ninh nghiến răng, dùng cả hai tay ghì chặt vô lăng.

“Cô Tô, cô còn nghe thấy tôi không?”

“Còn.”

“Đội cứu hộ và cảnh sát giao thông đã xuất phát. Cô tiếp tục bật đèn cảnh báo, cố gắng giữ xe trong làn đường. Nếu có thể, hãy để thân xe ma sát với vách núi nhằm giảm tốc, nhưng tuyệt đối không được đánh lái quá gấp.”

“Được, tôi hiểu.”

Tín hiệu trên đường núi chập chờn. Giọng nhân viên tổng đài đứt quãng vài lần rồi cuộc gọi bị ngắt.

Phía trước xuất hiện một đoạn đường thẳng ngắn. Tô Vãn Ninh không còn thời gian do dự, lập tức điều khiển cho thân xe áp sát vào vách núi. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên, những tia lửa đỏ rực bắn khỏi thân xe.

Tốc độ giảm xuống đôi chút.

Nhưng chỉ vài giây sau, chiếc xe lại bị đẩy bật ra giữa đường.

Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông.

Trên màn hình hiện lên cái tên Tô Nhược Tuyết.

Nhìn cái tên đang nhấp nháy, một cảm giác bất an khó tả bỗng dâng lên trong lòng Tô Vãn Ninh. Tại sao Tô Nhược Tuyết lại gọi cho cô vào lúc này?

Cô chạm vào nút nhận cuộc gọi, bật loa ngoài nhưng không lên tiếng trước.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Sau đó, một tiếng cười rất khẽ vang lên.

“Chị.”

Giọng Tô Nhược Tuyết vẫn dịu dàng như mọi khi. Thế nhưng giữa con đường núi vắng lặng này, sự dịu dàng ấy lại khiến người ta lạnh cả sống lưng.

“Chị đang lái xe phải không?”

Tô Vãn Ninh nhìn chằm chằm con đường phía trước.

“Em gọi chị có chuyện gì?”

“Không có gì quan trọng.” Tô Nhược Tuyết cố ý kéo dài giọng, “Em chỉ muốn hỏi chiếc xe hôm nay dùng có tốt không.”

Trái tim Tô Vãn Ninh đập mạnh.

Cô nhìn xuống bàn đạp phanh dưới chân, giọng nói chậm rãi trầm xuống.

“Là em?”

Đầu dây bên kia yên lặng trong chốc lát. Ngay sau đó, Tô Nhược Tuyết bật cười.

“Xem ra chị cũng không ngu ngốc như em tưởng.”

Bàn tay đang giữ vô lăng của Tô Vãn Ninh lạnh ngắt. Dù tình thế đã vô cùng nguy hiểm, cô vẫn ép mình giữ bình tĩnh. Ngón tay còn lại lặng lẽ chạm vào biểu tượng ghi âm ngay trên giao diện cuộc gọi.

Một chấm đỏ xuất hiện.

Cuộc gọi bắt đầu được ghi lại.

“Hóa ra những chuyện trước đây cũng không phải tình cờ.”

Tô Nhược Tuyết không trả lời ngay. Tiếng cười của cô ta truyền qua loa ngoài, nhẹ nhàng nhưng đầy ác ý.

“Cuối cùng chị cũng nhận ra rồi sao?”

Ly sữa có vị đắng bất thường, cú ngã trên cầu thang và những lần Tô Nhược Tuyết xuất hiện đúng lúc lần lượt hiện lên trong đầu Tô Vãn Ninh.

Mỗi khi cô gặp chuyện, Tô Nhược Tuyết luôn là người đầu tiên chạy đến. Cô ta sẽ nắm lấy tay cô, đỏ mắt hỏi han, sau đó dịu dàng khuyên mọi người không nên truy cứu vì tất cả chỉ là tai nạn.

Tô Vãn Ninh đã từng tin cô ta.

“Lần chị bị ngộ độc…” Cô cố giữ cho giọng mình không run. “Cả lần chị ngã cầu thang, đều là em làm?”

“Phải.”

Tô Nhược Tuyết thừa nhận không chút do dự.

“Ly sữa hôm đó là em chuẩn bị. Cầu thang cũng là em cho người động tay vào. Đáng tiếc là mạng chị lớn quá, lần nào cũng có thể sống sót.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tô Vãn Ninh.

“Chỉ vì chị trở về Tô gia?”

“Chỉ vì?”

Giọng Tô Nhược Tuyết đột nhiên trở nên sắc bén.

“Chị có tư cách gì nói hai chữ ‘chỉ vì’ với em? Em mới là người sống bên bố mẹ suốt hai mươi năm. Em mới là cô con gái duy nhất của Tô gia trong mắt tất cả mọi người.”

“Vậy mà chị vừa trở về, mọi thứ liền thay đổi. Chỉ vì chị là con gái ruột, bố mẹ bắt đầu bù đắp cho chị. Những người từng vây quanh em cũng đem chúng ta ra so sánh. Ngay cả những thứ vốn thuộc về em cũng phải chia cho chị một nửa.”

“Chị nói xem, tại sao em phải chấp nhận?”

Tô Vãn Ninh nhìn thấy phía trước xuất hiện biển báo khúc cua gấp. Cô thử kéo phanh tay thêm một chút, nhưng đuôi xe lập tức chao đảo. Cô đành thả ra, cố giữ cho chiếc xe không trượt khỏi mặt đường.

“Chị chưa từng muốn tranh với em.” Giọng cô lạc đi giữa tiếng động cơ gầm rú. “Sau khi trở về, chị đã nhường em mọi thứ có thể nhường.”

“Nhường?”

Tô Nhược Tuyết bật cười đầy chế giễu.

“Chị thật sự cho rằng chỉ cần tỏ ra rộng lượng thì em phải biết ơn chị sao? Chỉ cần chị còn sống, mọi người sẽ luôn nhớ rằng em chỉ là con gái nuôi. Những thứ em có được suốt hai mươi năm cũng sẽ trở thành thứ bố mẹ bố thí cho em.”

“Cho nên…” Tô Vãn Ninh siết chặt vô lăng, “em muốn giết chị?”

“Em từng cho chị cơ hội.”

Giọng Tô Nhược Tuyết dần trở nên lạnh lùng.

“Nếu chị chịu ngoan ngoãn rời khỏi Tô gia, không xuất hiện trước mặt bố mẹ nữa, em có lẽ đã không cần đi đến bước này.”

Một nỗi lạnh lẽo lan ra từ tận đáy lòng Tô Vãn Ninh.

Cô từng cho rằng dù không có quan hệ máu mủ, hai người vẫn có thể trở thành chị em. Vì vậy, mỗi khi Tô Nhược Tuyết tỏ ra bất an, cô luôn chủ động nhường nhịn. Cô không tranh phòng ngủ, không tranh sự quan tâm của bố mẹ, cũng chưa từng yêu cầu gia đình phải đưa con gái nuôi ra khỏi nhà.

Nhưng hóa ra đối phương chưa bao giờ cần sự nhường nhịn của cô.

Thứ Tô Nhược Tuyết muốn là mạng của cô.

Tô Vãn Ninh liếc nhìn biểu tượng ghi âm vẫn đang nhấp nháy trên màn hình, cố ý hỏi tiếp:

“Em đã làm gì chiếc xe?”

“Chị đã biết rồi, còn hỏi làm gì?”

“Chị muốn nghe chính miệng em nói.”

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười rất khẽ.

“Được thôi. Dù sao chị cũng không còn cơ hội nói lại với người khác.”

Tô Nhược Tuyết chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng:

“Phanh xe đã bị người của em động vào. Con đường chị đang đi cũng do em sắp xếp. Chẳng bao lâu nữa, chiếc xe sẽ rơi xuống vực, còn tất cả mọi người chỉ nghĩ đó là một vụ tai nạn.”

Tô Vãn Ninh nghe thấy ba chữ “người của em”, ánh mắt lập tức thay đổi.

Quả nhiên, Tô Nhược Tuyết không hành động một mình.

“Người giúp em là ai?”

“Người sắp chết không cần biết nhiều như vậy.”

“Em không sợ bọn họ phản bội sao?”

“Chị vẫn nên lo cho bản thân mình thì hơn.”

Tô Nhược Tuyết cười lạnh.

“Đừng nghĩ đến chuyện nói cho bố mẹ biết. Chị không còn cơ hội trở về đâu.”

Khúc cua Vọng Sơn đã ở ngay trước mắt. Sau hàng rào chắn là vực sâu hun hút. Với tốc độ hiện tại, Tô Vãn Ninh gần như không thể vượt qua.

Cô cố gắng kéo phanh tay thêm lần nữa. Bánh xe nghiến mạnh trên mặt đường, để lại một vệt đen dài. Thân xe trượt ngang, đuôi xe va vào vách núi rồi bị hất ngược sang phía đối diện.

Hàng rào chắn lao thẳng về phía cô.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tô Vãn Ninh chỉ kịp xoay mạnh vô lăng.

Một tiếng va chạm kinh hoàng vang vọng khắp núi rừng.

Chiếc xe phá tung hàng rào chắn rồi lao thẳng xuống vực.

Điện thoại bật khỏi giá đỡ, văng qua cửa kính đã vỡ. Nó đập vào một nhánh cây, rơi xuống sườn dốc rồi mắc lại giữa cụm rễ cây và cỏ dại.

Cuộc gọi vẫn chưa kết thúc.

Giọng Tô Nhược Tuyết tiếp tục truyền ra từ chiếc điện thoại đã vỡ màn hình, lạnh lùng đến rợn người.

“Tạm biệt, chị gái.”

Tín hiệu đột ngột bị cắt. Tệp ghi âm tự động được lưu lại ngay trước khi màn hình tối hẳn.

Ở phía dưới, chiếc xe tiếp tục lăn qua nhiều tầng cây, cuối cùng va mạnh vào một tảng đá lớn. Tiếng kim loại vỡ vụn dội vào vách núi rồi chìm trong màn đêm.


Đội cứu hộ đến khúc cua Vọng Sơn khoảng mười phút sau đó.

“Có dấu bánh xe!”

“Hàng rào đã bị phá. Chiếc xe ở dưới vực!”

“Chuẩn bị dây cứu hộ, gọi thêm xe cấp cứu!”

Ánh đèn pin liên tục quét qua sườn núi. Địa hình quá dốc khiến việc tiếp cận chiếc xe vô cùng khó khăn. Sau gần nửa giờ tìm kiếm, lực lượng cứu hộ mới phát hiện được chiếc xe đã biến dạng giữa những thân cây gãy đổ.

Tô Vãn Ninh mắc kẹt trong ghế lái, cả người phủ đầy máu. Túi khí đã bung, nhưng phần đầu xe gần như bị ép nát.

Một nhân viên cứu hộ luồn tay kiểm tra mạch ở cổ cô rồi lập tức ngẩng đầu.

“Nạn nhân vẫn còn mạch, nhưng rất yếu!”

“Mau cắt cửa xe!”

Sau khi được đưa ra ngoài, Tô Vãn Ninh lập tức được chuyển lên cáng. Xe cấp cứu hú còi lao về phía bệnh viện giữa đêm.

Không ai phát hiện chiếc điện thoại nằm trong bụi cây cách hiện trường gần hai mươi mét. Cỏ dại và đất đá đã che khuất gần như toàn bộ thiết bị, chỉ để lộ một góc màn hình vỡ nát.

Bên trong nó là lời thú nhận của Tô Nhược Tuyết.

Cũng là bằng chứng duy nhất có thể vạch trần toàn bộ sự thật.


Đèn phòng phẫu thuật sáng suốt nhiều giờ.

Tình trạng của Tô Vãn Ninh nghiêm trọng hơn dự đoán. Cô bị mất máu quá nhiều, nhiều cơ quan tổn thương, huyết áp liên tục tụt xuống mức nguy hiểm.

“Nhịp tim bất thường!”

“Bệnh nhân mất mạch!”

“Tiến hành hồi sức!”

Tiếng yêu cầu thuốc, tiếng máy theo dõi và tiếng bước chân gấp gáp hòa vào nhau. Bác sĩ và y tá thay nhau ép tim, cố gắng kéo cô trở lại.

Một lần.

Hai lần.

Rồi thêm nhiều vòng hồi sức nữa.

Thời gian trôi qua từng phút, nhưng màn hình vẫn không xuất hiện nhịp tim ổn định.

Sau hơn hai mươi phút, bác sĩ chính nhìn đồng hồ. Ánh mắt ông nặng nề, nhưng vẫn ra lệnh tiếp tục thêm một vòng hồi sức cuối cùng.

Cùng lúc đó, ý thức của Tô Vãn Ninh chìm vào một khoảng không vô tận.

Không còn tiếng máy móc.

Không còn đau đớn.

Chỉ có màn đêm lạnh lẽo bao phủ lấy cô.

Từng đoạn ký ức lần lượt hiện ra rồi tan biến.

Ngày cô được đưa trở về Tô gia sau hơn hai mươi năm lưu lạc bên ngoài. Ánh mắt đỏ hoe của mẹ, sự im lặng khó xử của bố và nụ cười dịu dàng của Tô Nhược Tuyết khi cô ta nắm lấy tay cô, gọi một tiếng “chị”.

Khi ấy, Tô Vãn Ninh thật sự tin rằng mình đã tìm lại được gia đình.

Cô luôn nghĩ Tô Nhược Tuyết bất an vì sợ bị bỏ rơi. Vì vậy, cô cố gắng nhường nhịn, cẩn thận giữ khoảng cách, thậm chí nhiều lần đứng ra bảo vệ cô ta trước những lời bàn tán của người ngoài.

Cô tưởng chỉ cần mình chân thành, đối phương sẽ có ngày chấp nhận cô.

Nhưng đổi lại sự chân thành ấy là một ly sữa có độc, một tay vịn cầu thang bị tháo lỏng và cuối cùng là chiếc xe mất phanh lao xuống vực sâu.

Giọng nói của Tô Nhược Tuyết lại vang lên trong tâm trí cô.

“Chỉ cần chị còn sống thì đã là tranh rồi.”

Oán hận và không cam lòng cuộn lên trong lồng ngực, mãnh liệt đến mức ngay cả bóng tối cũng không thể nuốt chửng.

Không.

Cô không thể chết như vậy.

Nếu cô chết, Tô Nhược Tuyết sẽ trở về Tô gia, khóc trước mặt bố mẹ và đóng vai một người em gái đau khổ vì mất chị. Cô ta sẽ xóa sạch mọi dấu vết, bịt miệng những kẻ có liên quan rồi tiếp tục sống cuộc đời vốn được xây dựng trên sự giả dối.

Còn cái chết của cô sẽ chỉ được ghi lại bằng hai chữ “tai nạn”.

Không ai biết chiếc xe đã bị phá phanh.

Không ai biết những lần cô suýt chết trước đây đều là âm mưu.

Càng không ai biết người em gái mà cô hết lòng tin tưởng đã gọi điện, bình thản lắng nghe cô lao xuống vực.

“Tôi không cam tâm…”

Ý thức của Tô Vãn Ninh tưởng như đã sắp tan biến, nhưng câu nói ấy vẫn vang lên rõ ràng giữa bóng tối.

“Nếu có thể sống lại…”

“Tôi nhất định sẽ tìm ra chiếc điện thoại.”

“Tôi sẽ khiến từng người đã hại mình phải trả giá.”

“Tôi sẽ không tin thêm bất kỳ lời nói dối nào nữa.”

Ngay khi lời thề cuối cùng vang lên, từ nơi rất xa bỗng truyền đến một tiếng động yếu ớt.

Tít…

Giữa màn đêm vô tận xuất hiện một điểm sáng.

Tít…

Ánh sáng ấy càng lúc càng rõ, giống như một bàn tay vô hình đang kéo cô trở lại.


“Có nhịp tim!”

Một bác sĩ đột ngột nhìn lên màn hình.

“Bắt được mạch rồi!”

“Tiếp tục hồi sức! Chuẩn bị thuốc vận mạch!”

Cả ê-kíp lập tức trở lại trạng thái khẩn trương. Không ai biết vì sao trái tim đã ngừng đập quá lâu ấy lại bất ngờ hoạt động trở lại.

Họ chỉ biết bệnh nhân trên bàn phẫu thuật vừa một lần nữa giành được sự sống.

Có lẽ đó là một kỳ tích.

Trên bàn mổ, ngón tay Tô Vãn Ninh khẽ động.

Cô không quay trở lại quá khứ, cũng không bước vào cuộc đời của bất kỳ ai.

Cô chỉ trở về từ cõi chết, mang theo đầy đủ ký ức về những kẻ đã đẩy mình xuống vực sâu.

Tô Vãn Ninh vẫn là Tô Vãn Ninh.

Nhưng người con gái từng nhẫn nhịn, từng tin rằng lòng tốt có thể đổi lấy chân tình đã chết trong vụ tai nạn đêm nay.

Khi cô mở mắt lần nữa, tất cả những món nợ ấy—

cô sẽ đích thân đòi lại.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “01 – Trở Về Từ Vực Sâu

Gửi phản hồi