Ba ngày sau vụ tai nạn, Tô Vãn Ninh tỉnh lại.
Ý thức trở về trước cả khi cô có thể mở mắt. Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đều đặn bên tai, mùi thuốc sát trùng len qua lớp mặt nạ dưỡng khí, mang theo cảm giác lạnh lẽo đặc trưng của bệnh viện.
Toàn thân cô nặng trĩu. Mỗi lần hít thở, vùng ngực lại truyền đến một cơn đau âm ỉ. Cánh tay dường như không còn thuộc về mình, chỉ khẽ động ngón tay cũng khiến những vết thương trên người đồng loạt lên tiếng.
Tô Vãn Ninh cố gắng mở mắt.
Ánh đèn trắng trên trần khiến cô lập tức nheo lại. Hình ảnh trước mắt mờ nhòe, chập chờn một lúc lâu mới dần trở nên rõ ràng.
Máy theo dõi.
Ống truyền dịch.
Băng gạc quấn quanh đầu.
Và tiếng bước chân của một y tá đang vội vàng tiến đến.
“Bệnh nhân tỉnh rồi.”
Người y tá cúi xuống kiểm tra đồng tử, sau đó nhanh chóng gọi bác sĩ. Chẳng bao lâu, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đã xuất hiện bên giường.
“Cô Tô, cô nghe thấy tôi nói không?”
Tô Vãn Ninh chớp mắt thay cho câu trả lời.
“Cô đang ở bệnh viện. Cô vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn nên cơ thể vẫn còn rất yếu. Bây giờ tôi sẽ hỏi cô vài câu, nếu cảm thấy khó chịu thì không cần cố gắng trả lời.”
Bác sĩ nói chậm rãi, sau đó lần lượt hỏi tên, tuổi và ngày tháng hiện tại. Tô Vãn Ninh trả lời được tên mình, nhưng giọng chỉ còn là một âm thanh khàn đặc, yếu đến mức gần như tan vào tiếng máy móc.
“Tô… Vãn Ninh.”
Nghe chính mình gọi ra cái tên ấy, cô mới thực sự tin rằng mình còn sống.
Không phải một giấc mơ.
Cũng không phải ảo giác xuất hiện trước khi chết.
Cô đã trở về từ cõi chết.
Ký ức cuối cùng lập tức tràn vào tâm trí. Chiếc xe mất phanh, hàng rào chắn lao đến trước mắt, tiếng kim loại vỡ vụn và giọng nói lạnh lùng của Tô Nhược Tuyết truyền ra từ điện thoại.
“Phanh xe đã bị người của em động vào.”
“Chẳng bao lâu nữa, chiếc xe sẽ rơi xuống vực.”
“Tạm biệt, chị gái.”
Những ngón tay đặt trên chăn vô thức siết lại. Động tác rất nhẹ nhưng vẫn kéo theo một cơn đau dữ dội, khiến sắc mặt cô càng thêm tái nhợt.
Bác sĩ lập tức nhận ra sự thay đổi.
“Cô thấy khó chịu ở đâu?”
Tô Vãn Ninh không trả lời. Trong đầu cô lúc này chỉ còn một thứ.
Chiếc điện thoại.
Cô nhớ rất rõ mình đã bật chức năng ghi âm cuộc gọi. Trước khi xe lao xuống vực, điện thoại bật khỏi giá đỡ rồi văng ra ngoài cửa kính.
Nếu thiết bị chưa bị phá hủy hoàn toàn, đoạn ghi âm vẫn còn.
Nếu tìm được nó, lời thú nhận của Tô Nhược Tuyết sẽ trở thành bằng chứng không thể chối cãi.
Tô Vãn Ninh muốn hỏi, nhưng cổ họng khô rát khiến cô chỉ phát ra được vài tiếng rời rạc. Bác sĩ trấn an rằng ống nội khí quản vừa được tháo không lâu, cô cần nghỉ ngơi và hạn chế nói chuyện.
Cô khép mắt lại, không tiếp tục cố gắng.
Không vội.
Cô vừa mới giành lại được mạng sống. Cơ thể này còn yếu đến mức ngay cả tự ngồi dậy cũng không thể. Dù chiếc điện thoại vẫn nằm dưới vực, hiện tại cô cũng không có khả năng đi tìm.
Quan trọng hơn, Tô Nhược Tuyết chắc chắn đã biết cô còn sống.
Nếu cô ta biết cô vẫn nhớ toàn bộ cuộc gọi, việc đầu tiên cô ta làm sẽ là tìm cách xóa chứng cứ, sau đó khiến cô vĩnh viễn không thể mở miệng.
Muốn báo thù, trước hết cô phải sống.
Muốn tìm ra toàn bộ sự thật, cô càng không thể để đối phương biết mình đã nhìn thấu mọi chuyện.
Tô Vãn Ninh thả lỏng bàn tay, cố điều hòa nhịp thở. Khi mở mắt lần nữa, sự hoảng loạn vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại vẻ mệt mỏi của một người vừa bước qua cửa tử.
Chiều hôm ấy, bác sĩ tiến hành kiểm tra thần kinh cho cô.
“Tên cô là gì?”
“Tô Vãn Ninh.”
“Cô có biết mình đang ở đâu không?”
“Bệnh viện.”
“Cô có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?”
Tô Vãn Ninh im lặng.
Cô nhớ từng chi tiết, thậm chí nhớ rõ cả tiếng cười của Tô Nhược Tuyết trước khi chiếc xe lao xuống vực. Nhưng sau vài giây, cô chỉ khẽ nhíu mày, để vẻ hoang mang hiện lên trong mắt.
“Tôi nhớ mình đang lái xe.”
“Sau đó thì sao?”
“Chiếc xe chạy càng lúc càng nhanh. Tôi đạp phanh nhưng không có tác dụng.” Cô dừng lại, giọng càng lúc càng yếu. “Sau đó hình như có tiếng va chạm… Tôi không nhớ nữa.”
Bác sĩ tiếp tục hỏi cô vì sao lại đi trên con đường ấy, có gọi điện cho ai hay nhìn thấy điều gì bất thường trước tai nạn hay không.
Tô Vãn Ninh đều lắc đầu.
Cô không giả vờ quên hết mọi thứ. Mất hoàn toàn ký ức sẽ khiến lời nói dối khó duy trì, cũng dễ khiến người khác nghi ngờ. Cô chỉ xóa đi một khoảng thời gian rất ngắn — từ lúc xe bắt đầu mất kiểm soát cho đến khi lao xuống vực.
Đó cũng vừa hay là khoảng thời gian Tô Nhược Tuyết gọi đến.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ ghi chép vài dòng vào hồ sơ.
“Nhận thức và trí nhớ dài hạn của cô không có vấn đề. Tuy nhiên, chấn thương vùng đầu có thể khiến cô mất một phần ký ức ngay trước tai nạn. Tình trạng này có thể chỉ là tạm thời, nhưng hiện tại chưa thể xác định khi nào cô sẽ nhớ lại.”
Tô Vãn Ninh khẽ gật đầu.
Vỏ bọc đầu tiên đã có.
Từ giờ trở đi, tất cả mọi người đều sẽ biết cô bị mất một phần ký ức.
Và người cần tin chuyện đó nhất chính là Tô Nhược Tuyết.
Tô phu nhân được phép vào thăm con gái trong thời gian ngắn.
Bà mặc đồ bảo hộ, vừa bước đến bên giường đã đỏ mắt. Chỉ trong vài ngày, gương mặt vốn được chăm sóc kỹ lưỡng đã trở nên tiều tụy, dưới mắt xuất hiện quầng thâm rõ rệt.
“Vãn Ninh…”
Tô phu nhân nắm lấy bàn tay không cắm kim truyền của cô. Bàn tay bà lạnh và run, dường như đến lúc này vẫn chưa dám tin con gái đã thật sự tỉnh lại.
“Con nhận ra mẹ không?”
Tô Vãn Ninh nhìn bà một lúc rồi khẽ gọi:
“Mẹ.”
Chỉ một tiếng ấy đã khiến nước mắt Tô phu nhân rơi xuống.
“May quá… Con vẫn nhận ra mẹ.”
Bà cúi đầu, áp bàn tay cô lên má mình. Trong giọng nói là sự sợ hãi chưa kịp tan đi.
“Con có biết mẹ đã sợ thế nào không? Bác sĩ nói tim con từng ngừng đập, cuộc phẫu thuật lại kéo dài nhiều giờ. Mẹ cứ nghĩ…”
Bà không nói tiếp được.
Tô Vãn Ninh lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt.
Cô không nghi ngờ mẹ thật sự đau lòng vì mình. Ngày cô được tìm về sau hơn hai mươi năm lưu lạc bên ngoài, chính người phụ nữ này đã ôm cô khóc đến gần như ngất đi.
Nhưng cũng chính bà từng nhiều lần khuyên cô nhường nhịn Tô Nhược Tuyết.
“Nhược Tuyết đã sống ở Tô gia từ nhỏ, con bé sợ bị bỏ rơi cũng là chuyện bình thường.”
“Con là chị, đừng so đo với em.”
“Mẹ biết con chịu thiệt, nhưng hãy cho Nhược Tuyết thêm thời gian.”
Trước đây, Tô Vãn Ninh luôn hiểu cho sự khó xử của bà. Một người mẹ đã nuôi dưỡng Tô Nhược Tuyết hơn hai mươi năm, đương nhiên không thể vì con gái ruột trở về mà lập tức cắt bỏ toàn bộ tình cảm.
Cô không muốn bố mẹ khó xử nên luôn lựa chọn lùi lại.
Bây giờ nghĩ lại, chính sự nhẫn nhịn ấy đã khiến Tô Nhược Tuyết tin rằng dù làm bất cứ chuyện gì, cô cũng sẽ không phản kháng.
Tô phu nhân lau nước mắt, nhẹ nhàng hỏi:
“Con còn đau lắm không?”
“Vẫn còn, nhưng con chịu được.”
“Đừng cố chịu. Đau ở đâu phải nói với bác sĩ.” Bà chỉnh lại mép chăn cho cô, giọng dịu xuống. “Bố con đang làm việc với cảnh sát. Ông ấy cũng muốn vào thăm, nhưng bác sĩ chỉ cho một người ở lại trong thời gian ngắn.”
Nghe nhắc đến cảnh sát, Tô Vãn Ninh khẽ hỏi:
“Tai nạn được điều tra đến đâu rồi?”
Tô phu nhân do dự một chút.
“Cảnh sát đã đưa chiếc xe đi giám định. Hiện tại họ vẫn chưa xác định được nguyên nhân chính xác. Đoạn đường xảy ra tai nạn khá dốc, xe lại hư hỏng rất nặng nên cần thêm thời gian.”
“Đồ đạc trên xe thì sao?”
“Đã được thu thập để kiểm tra.” Tô phu nhân chợt nhớ ra điều gì đó. “Nhưng điện thoại của con vẫn chưa được tìm thấy. Có thể nó đã văng khỏi xe trong lúc rơi xuống vực.”
Tô Vãn Ninh khép những ngón tay đang đặt dưới chăn, nhưng vẻ mặt vẫn chỉ có sự mệt mỏi.
“Không tìm thấy sao?”
“Đội cứu hộ đã kiểm tra quanh chiếc xe, nhưng địa hình ở đó rất phức tạp. Trời lại sắp mưa nên cảnh sát phải tạm dừng tìm kiếm một số khu vực nguy hiểm.”
“Vâng.”
Tô Vãn Ninh không hỏi thêm.
Ít nhất điện thoại chưa rơi vào tay Tô Nhược Tuyết.
Chỉ cần chưa có ai tìm thấy, đoạn ghi âm vẫn còn cơ hội được giữ lại.
Tô phu nhân nhìn con gái, giọng đầy đau lòng:
“Con không cần nghĩ đến những chuyện này. Việc điều tra cứ để bố con và cảnh sát lo. Bây giờ con chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe.”
Bà dừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Nhược Tuyết mấy hôm nay cũng rất lo cho con. Con bé gần như không ăn không ngủ, ngày nào cũng ở ngoài phòng ICU. Khi biết con tỉnh, nó đã khóc rất lâu.”
Nghe những lời ấy, Tô Vãn Ninh chỉ khẽ cụp mắt.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “02 – Người Chết Sống Lại”