Bảy ngày sau vụ tai nạn, Tô Vãn Ninh được chuyển khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
Tình trạng của cô đã ổn định hơn, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu. Những vết thương sau phẫu thuật khiến mỗi lần thay đổi tư thế đều kéo theo cơn đau âm ỉ. Bác sĩ chưa cho phép cô xuống giường, phần lớn thời gian cô chỉ có thể tựa lưng trên gối, phối hợp điều trị và chờ các vết thương dần hồi phục.
Việc được chuyển sang phòng bệnh riêng khiến cô dễ thở hơn. Ít nhất nơi này không còn tiếng máy móc dày đặc cùng những bóng người liên tục đi lại như trong ICU.
Nhưng sự yên tĩnh cũng khiến cô có nhiều thời gian suy nghĩ.
Tô Nhược Tuyết đã tin rằng cô mất đoạn ký ức cuối cùng trước tai nạn. Tuy chưa hoàn toàn thả lỏng, nhưng cô ta cũng không còn căng thẳng như lần đầu bước vào phòng bệnh.
Đây là điều Tô Vãn Ninh muốn.
Cô cần đối phương tin rằng mình vẫn là người chị dễ mềm lòng, vừa trải qua tai nạn nên tinh thần yếu đuối và không có khả năng uy hiếp bất kỳ ai.
Chỉ có một vấn đề.
Hiện tại, cô gần như không thể tự mình làm gì.
Chiếc điện thoại vẫn nằm đâu đó dưới vực. Chiếc xe đang bị cảnh sát tạm giữ. Những người từng tiếp xúc với xe có thể đã nhận được cảnh báo và bắt đầu xóa dấu vết. Nếu tiếp tục chờ đến khi cô đủ sức xuất viện, có lẽ những chứng cứ quan trọng đã không còn.
Cô cần một người giúp mình.
Một người có đủ năng lực, hiểu pháp luật và không dễ dàng bị tình cảm của Tô gia tác động.
Trong đầu Tô Vãn Ninh hiện lên một cái tên.
Lục Cảnh Thâm.
Cô vừa nghĩ đến anh thì ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
Tô Vãn Ninh ngước mắt.
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông mặc sơ mi đen và áo khoác dài bước vào. Dáng người cao lớn, đường nét gương mặt sắc nét, thần sắc trầm tĩnh. Trên một tay anh là túi giấy đựng vài món đồ dùng, tay còn lại cầm một bó hoa cát cánh trắng.
Bước chân của Lục Cảnh Thâm dừng lại khi nhìn thấy cô.
Hai người im lặng trong vài giây.
Tô Vãn Ninh từng tưởng sau khi chết một lần, những rung động nhỏ bé trước đây đã trở thành chuyện không còn quan trọng. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy anh, trái tim cô vẫn bất giác đập lệch một nhịp.
Một số cảm xúc tưởng như rất mỏng manh, đến khi đứng giữa ranh giới sống chết mới nhận ra chúng chưa từng biến mất.
Lục Cảnh Thâm khép cửa, chậm rãi bước đến bên giường.
“Anh tưởng em vẫn còn ở ICU.”
“Em vừa được chuyển ra sáng nay.”
Giọng Tô Vãn Ninh vẫn còn yếu. Cô nhìn bó hoa trong tay anh, ánh mắt thoáng dừng lại.
Hoa cát cánh trắng.
Là loại hoa cô thích nhất.
Lục Cảnh Thâm đặt hoa lên chiếc bàn cạnh cửa sổ, sau đó lấy một chiếc bình rỗng, rót nước rồi cắm hoa vào. Động tác của anh tự nhiên đến mức giống như đã làm chuyện này rất nhiều lần.
Tô Vãn Ninh nhìn anh một lúc mới hỏi:
“Làm sao anh biết em thích hoa cát cánh?”
Lục Cảnh Thâm quay lại.
“Em từng nói.”
“Em nói khi nào?”
“Khoảng một năm trước, trong buổi ký hợp đồng bản quyền thiết kế của studio.” Anh chỉnh lại một cành hoa bị nghiêng. “Trên bàn hôm đó có một bình cát cánh. Em nhìn nó rất lâu rồi nói loài hoa này yên tĩnh hơn hoa hồng.”
Tô Vãn Ninh cố nhớ lại.
Cô quả thực từng nói câu ấy, nhưng chỉ thuận miệng nhắc một lần. Ngay cả bản thân cô cũng gần như đã quên, không ngờ Lục Cảnh Thâm vẫn còn nhớ.
“Trí nhớ của anh tốt thật.”
“Chỉ nhớ những chuyện cần nhớ.”
Câu trả lời rất bình thường, nhưng không hiểu vì sao lại khiến Tô Vãn Ninh nhất thời không biết nên nói gì.
Lục Cảnh Thâm kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Ánh mắt anh lướt qua những vết bầm còn chưa tan trên gương mặt cô, sau đó dừng lại trên bàn tay đang truyền dịch.
“Còn đau nhiều không?”
“Đỡ hơn trước rồi.”
“Bác sĩ nói bao lâu nữa em mới có thể xuống giường?”
“Ít nhất phải chờ thêm vài ngày. Sau đó còn phải tập vận động.”
Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu. Anh không nói những câu như “không sao rồi” hay “mọi chuyện đã qua”. Có lẽ anh hiểu với người vừa trải qua một vụ tai nạn suýt mất mạng, những lời an ủi đơn giản ấy không có nhiều ý nghĩa.
Tô Vãn Ninh nhìn túi giấy anh mang đến.
“Anh đem gì vậy?”
“Một vài đồ dùng cá nhân. Anh nghe nói điện thoại của em bị mất nên mang đến một chiếc máy tạm thời.”
Lục Cảnh Thâm lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại mới, đặt lên bàn.
“Anh đã cài số của bác sĩ phụ trách, số bệnh viện và số của anh. Những số khác em có thể thêm sau.”
Tô Vãn Ninh nhìn chiếc điện thoại trước mặt, khẽ hỏi:
“Anh chuẩn bị từ khi nào?”
“Trên đường đến đây.”
“Anh lúc nào cũng chu đáo với người khác như vậy sao?”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Không phải với ai anh cũng mang điện thoại đến tận bệnh viện.”
Tô Vãn Ninh khẽ mím môi, không hỏi tiếp.
Trước đây, cô đã nhiều lần tự nhắc mình không nên hiểu lầm sự quan tâm của anh. Lục Cảnh Thâm vốn là người có giáo dưỡng, cách anh đối xử với cô chưa chắc đã có ý nghĩa đặc biệt.
Nhưng lời vừa rồi vẫn khiến đáy lòng cô dâng lên một chút ấm áp.
Cô đưa tay định lấy cốc nước trên bàn. Vết thương ở ngực bị kéo căng khiến sắc mặt cô lập tức nhợt đi.
Lục Cảnh Thâm đứng dậy trước khi cô kịp chạm tới. Anh điều chỉnh đầu giường cao hơn một chút, cắm ống hút vào cốc rồi mới đưa đến gần.
“Muốn lấy gì thì gọi người.”
“Em chỉ chưa quen với việc ngay cả uống nước cũng phải nhờ người khác.”
“Em vừa từ cõi chết trở về.” Giọng anh trầm xuống. “Không ai yêu cầu em phải lập tức trở lại như trước.”
Tô Vãn Ninh cúi mắt, uống một ngụm nước nhỏ.
Từ cõi chết trở về.
Lục Cảnh Thâm chỉ thuận miệng nói, nhưng câu ấy lại chạm đúng vào nơi sâu nhất trong lòng cô.
Cô đặt cốc nước xuống, im lặng một lúc mới hỏi:
“Cảnh Thâm, anh có biết cảnh sát điều tra vụ tai nạn đến đâu rồi không?”
Lục Cảnh Thâm không trả lời ngay.
“Anh chỉ nghe được một số thông tin bên ngoài. Chiếc xe đang được giám định, hiện trường đã được khám nghiệm, nhưng chưa có kết luận chính thức.”
“Anh nghĩ đó là tai nạn sao?”
Ánh mắt Lục Cảnh Thâm trở nên nghiêm túc.
“Em hỏi với tư cách nào?”
Tô Vãn Ninh hơi nhíu mày.
“Có gì khác nhau?”
“Nếu em chỉ hỏi ý kiến của một người đến thăm bệnh, anh sẽ nói chờ kết luận của cảnh sát.” Anh ngồi lại xuống ghế. “Nếu em hỏi một luật sư, anh cần biết vì sao em nghi ngờ.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
Đây chính là Lục Cảnh Thâm mà cô biết. Anh không dễ dàng đưa ra kết luận chỉ dựa vào cảm xúc, càng không dùng vài lời chắc chắn vô căn cứ để khiến cô yên tâm.
Cô cần một người như vậy.
“Em muốn thuê anh làm đại diện pháp lý riêng cho mình.”
Lục Cảnh Thâm hơi nhướng mắt.
“Không phải đại diện cho Tô gia, cũng không phải cho studio.” Tô Vãn Ninh nói rõ từng chữ. “Chỉ đại diện cho em trong vụ tai nạn này.”
“Em biết chi phí của anh không hề rẻ chứ?”
“Em trả được.”
Khóe môi Lục Cảnh Thâm thoáng cong lên.
“Xem ra đầu óc vẫn rất tỉnh táo.”
“Bác sĩ chỉ nói em mất một phần ký ức, không nói em mất khả năng tính toán.”
Nụ cười rất nhạt lướt qua gương mặt anh rồi nhanh chóng biến mất.
“Được. Vậy với tư cách luật sư, anh hỏi lại một lần nữa.” Lục Cảnh Thâm nhìn thẳng vào cô. “Vì sao em không tin đây là tai nạn?”
Tô Vãn Ninh không lập tức trả lời.
Cô vẫn chưa thể nói cho anh biết nội dung cuộc gọi. Không phải vì cô nghi ngờ Lục Cảnh Thâm, mà vì đoạn ghi âm chưa được tìm thấy. Nếu chỉ dựa vào lời kể của một người vừa bị chấn thương đầu, bất kỳ lời buộc tội nào cũng có thể bị xem là ký ức hỗn loạn.
Quan trọng hơn, cô chưa biết trong Tô gia có bao nhiêu người liên quan.
Biết càng ít, Lục Cảnh Thâm càng an toàn.
“Chiếc xe vừa được đưa đi bảo dưỡng không lâu trước vụ tai nạn.” Cô chậm rãi nói. “Hôm đó nó được đưa về, buổi tối em lái ra ngoài thì phanh lập tức mất tác dụng.”
“Em cho rằng có người đã động vào xe?”
“Em không biết.”
“Nhưng em nghi ngờ.”
“Phải.”
Lục Cảnh Thâm im lặng quan sát cô một lúc.
“Cảnh sát đã hỏi em chưa?”
“Chưa. Bác sĩ nói hiện tại sức khỏe của em chưa phù hợp để lấy lời khai chính thức.”
“Còn chuyện mất trí nhớ?”
Tô Vãn Ninh khựng lại.
“Anh biết rồi sao?”
“Bệnh viện không tiết lộ hồ sơ của em. Mẹ em chỉ nói em không nhớ rõ khoảng thời gian trước khi xe rơi xuống vực.”
“Đúng là em đã nói như vậy.”
“Đã nói như vậy?”
Lục Cảnh Thâm nhắc lại bốn chữ cuối cùng, ánh mắt sâu hơn.
Tô Vãn Ninh nhận ra mình vừa để lộ sơ hở. Nhưng cô không hoảng hốt, chỉ bình tĩnh nhìn lại anh.
“Có một số chuyện em chưa thể nói.”
“Với cảnh sát, với gia đình hay với anh?”
“Với tất cả mọi người.”
Lục Cảnh Thâm không hỏi tiếp.
Sự im lặng của anh khiến Tô Vãn Ninh có phần bất ngờ.
“Anh không muốn biết sao?”
“Muốn.”
“Vậy tại sao không hỏi?”
“Bởi vì em đã nói hiện tại chưa thể nói.” Anh dựa lưng vào ghế, giọng điềm tĩnh. “Khi nào em cho rằng có thể, em sẽ tự nói với anh.”
“Anh không sợ em đang lợi dụng anh?”
“Luật sư vốn được thuê để bảo vệ quyền lợi của thân chủ.”
“Chỉ vậy thôi?”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô vài giây.
“Em muốn còn lý do gì khác?”
Tô Vãn Ninh tránh ánh mắt anh, quay sang nhìn bó hoa bên cửa sổ.
“Không có.”
Căn phòng yên tĩnh trong chốc lát.
Cuối cùng, Lục Cảnh Thâm là người lên tiếng trước:
“Ngoài chiếc xe, còn chuyện gì đáng chú ý?”
Tô Vãn Ninh suy nghĩ rồi đáp:
“Điện thoại của em bị mất tại hiện trường.”
“Trong điện thoại có thứ quan trọng?”
“Có thể.”
Câu trả lời mơ hồ khiến Lục Cảnh Thâm khẽ nhíu mày, nhưng anh vẫn không ép cô giải thích.
“Còn lộ trình hôm đó?”
“Trước khi ra ngoài, em nhận được cuộc gọi từ studio, nói rằng một khách hàng phát hiện thiết kế bị rò rỉ và yêu cầu em trực tiếp đến giải quyết.”
“Em nhớ chuyện này?”
“Em nhớ những việc xảy ra trước khi chiếc xe bắt đầu mất kiểm soát.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Nhưng em nói với gia đình rằng không nhớ vì sao mình lên núi.”
Tô Vãn Ninh không phủ nhận.
“Em không muốn bất kỳ ai biết chính xác mình nhớ được bao nhiêu.”
“Trong đó có cả người nhà của em?”
“Hiện tại, em không thể loại trừ bất kỳ ai.”
Lục Cảnh Thâm khẽ siết những ngón tay đang đặt trên đầu gối. Đây là lần đầu tiên vẻ mặt anh xuất hiện một chút lạnh lẽo.
“Em nghi vụ tai nạn có liên quan đến người trong Tô gia?”
“Em chỉ biết người gây ra chuyện này hiểu rất rõ lịch trình của em.” Tô Vãn Ninh lựa chọn từng từ thật cẩn thận. “Họ biết xe vừa được đưa về. Biết em sẽ nhận được cuộc gọi từ studio. Cũng biết con đường em phải đi qua.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Sau một lúc, Lục Cảnh Thâm mới hỏi:
“Chiếc xe bình thường do ai phụ trách?”
“Tài xế của gia đình đưa đi bảo dưỡng.”
“Ai đưa xe về?”
“Em không chắc. Hôm đó em chỉ nhận chìa khóa từ một người khác, không phải tài xế thường xuyên của nhà em.”
“Em còn nhớ mặt người đó không?”
Tô Vãn Ninh nhắm mắt cố gắng tìm lại đoạn ký ức mơ hồ. Người đàn ông mặc áo khoác tối màu, đội mũ lưỡi trai, đưa chìa khóa cho cô rồi nhanh chóng rời đi. Khi ấy cô còn hỏi tài xế chính đi đâu, người kia chỉ nói ông có việc bận.
“Có chút ấn tượng, nhưng không rõ.”
“Được.”
Lục Cảnh Thâm lấy điện thoại ra, ghi lại vài dòng.
“Sau khi em ký giấy ủy quyền, anh sẽ yêu cầu bảo toàn hồ sơ bảo dưỡng, camera tại gara và dữ liệu bàn giao xe. Anh cũng sẽ đề nghị cảnh sát lưu giữ toàn bộ chứng cứ liên quan đến chiếc điện thoại.”
“Anh có thể cho người xuống vực tìm không?”
“Không nên tự ý đưa người vào khu vực cảnh sát đang phong tỏa.” Lục Cảnh Thâm trả lời thẳng. “Làm như vậy vừa nguy hiểm vừa có thể phá hỏng dấu vết. Anh sẽ làm việc với cảnh sát để yêu cầu mở rộng phạm vi tìm kiếm. Nếu điện thoại được phát hiện, việc thu giữ và khôi phục dữ liệu phải được thực hiện đúng quy trình.”
Tô Vãn Ninh gật đầu.
Cô không cần một người sẵn sàng bất chấp mọi thứ lao xuống vực vì mình. Cô cần một người biết phải làm gì để bằng chứng sau khi tìm thấy có thể được pháp luật công nhận.
“Còn studio?” cô hỏi.
“Anh sẽ kiểm tra lịch sử cuộc gọi, thư điện tử và yêu cầu gặp khách hàng. Nhưng trước khi có kết quả, em không được tự ý liên lạc với người trợ lý đã gọi cho mình.”
“Anh sợ đánh động đối phương?”
“Anh sợ em đang nằm trên giường bệnh vẫn muốn tự điều tra.”
Tô Vãn Ninh hơi cong khóe môi.
“Đây là lời khuyên pháp lý sao?”
“Không.”
Lục Cảnh Thâm cất điện thoại đi, nhìn thẳng vào cô.
“Là lời nhắc của một người không muốn nhìn thấy em nằm ở đây thêm lần nữa.”
Trái tim Tô Vãn Ninh khẽ rung lên.
Lục Cảnh Thâm nói rất bình tĩnh, giống như đó chỉ là một câu nhắc nhở bình thường. Nhưng cô lại không dám nhìn anh quá lâu.
Cô đã âm thầm thích người đàn ông này trong nhiều năm.
Thích sự điềm tĩnh của anh, thích cách anh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt thương hại và càng thích việc anh luôn gọi cô là Tô Vãn Ninh, không phải “con gái ruột vừa được tìm về của Tô gia”.
Nhưng cô chưa từng cho rằng tình cảm của mình sẽ được đáp lại.
Hiện tại cũng vậy.
Cô vừa sống lại từ một vụ mưu sát, phía trước còn quá nhiều nguy hiểm. Đây chưa phải lúc để suy nghĩ về những rung động không rõ ràng.
“Em biết rồi.” Tô Vãn Ninh nhẹ giọng đáp. “Em sẽ không tự ý hành động.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô với vẻ không hoàn toàn tin tưởng.
“Anh sẽ tạm thời tin câu này.”
Anh đứng dậy, chỉnh lại cốc nước trên bàn rồi lấy một tấm danh thiếp đặt cạnh chiếc điện thoại mới.
“Ngày mai trợ lý của anh sẽ mang giấy ủy quyền đến. Từ bây giờ, nếu nhớ thêm được chuyện gì, em gọi trực tiếp cho anh. Không gửi qua người khác, cũng không nhờ người nhà chuyển lời.”
Tô Vãn Ninh cầm tấm danh thiếp lên.
“Anh cũng nghi có người trong Tô gia sao?”
“Anh chưa nghi ngờ ai.” Lục Cảnh Thâm mặc lại áo khoác. “Nhưng em là thân chủ của anh. Khi chưa xác định được ai đáng tin, mọi thông tin liên quan đến em đều phải được giữ kín.”
Anh bước được vài bước rồi dừng lại.
“Còn một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Nếu người đã phá phanh biết em còn sống, họ có thể tìm cách xác định em nhớ được bao nhiêu.” Ánh mắt Lục Cảnh Thâm trở nên lạnh hơn. “Trong thời gian này, đừng ở một mình. Đồ ăn, thuốc và người ra vào phòng đều phải được kiểm soát.”
Tô Vãn Ninh nhớ tới ly sữa có độc trước đây, bàn tay đang cầm danh thiếp bất giác siết lại.
“Em hiểu.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô thêm một lúc rồi mới mở cửa rời đi.
Cánh cửa khép lại, căn phòng một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Tô Vãn Ninh nhìn bó cát cánh trắng bên cửa sổ. Những cánh hoa mỏng manh khẽ rung trong luồng gió từ máy điều hòa, yên tĩnh và sạch sẽ giữa căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng.
Cô vẫn không nhớ mình đã nhắc đến loài hoa ấy trước mặt Lục Cảnh Thâm như thế nào.
Nhưng anh nhớ.
Một câu nói thuận miệng từ một năm trước, anh vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Tô Vãn Ninh hạ mắt nhìn tấm danh thiếp trong tay. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cô cảm thấy mình không còn hoàn toàn đơn độc.
Ngoài hành lang, Lục Cảnh Thâm đi đến cuối dãy phòng rồi mới lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
“Ngày mai chuẩn bị giấy ủy quyền cá nhân cho Tô Vãn Ninh.”
Đầu dây bên kia hơi ngạc nhiên.
“Vụ tai nạn xe sao?”
“Phải. Ưu tiên gửi yêu cầu bảo toàn camera của gara, lịch sử bảo dưỡng và hồ sơ bàn giao xe. Đồng thời liên hệ cảnh sát phụ trách hiện trường, đề nghị mở rộng phạm vi tìm kiếm điện thoại.”
“Có cần thông báo cho Tô gia không?”
Lục Cảnh Thâm quay đầu nhìn về phía căn phòng vừa rời khỏi.
“Không.”
“Nhưng cô Tô là người của Tô gia…”
“Thân chủ của chúng ta là Tô Vãn Ninh.”
Giọng anh bình thản nhưng không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự phản đối.
“Không phải Tô gia.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lục Cảnh Thâm đứng yên vài giây. Anh nhớ lại ánh mắt bình tĩnh quá mức của người con gái trên giường bệnh.
Tô Vãn Ninh nói mình mất một phần ký ức, nhưng mỗi câu hỏi cô đưa ra đều hướng thẳng đến người đã tiếp cận chiếc xe, cuộc gọi từ studio và chiếc điện thoại thất lạc.
Cô nhớ nhiều hơn những gì đã nói.
Và cô đang sợ một người ở rất gần mình biết được điều đó.
Lục Cảnh Thâm không biết người ấy là ai.
Nhưng từ khoảnh khắc nhận lời làm đại diện cho cô, anh đã quyết định sẽ tìm ra.

Một suy nghĩ 3 thoughts on “03 – Người Cô Từng Thầm Thích”