Trở Về Từ Vực Sâu

04 – Một Câu Lỡ Lời

Hai ngày sau khi ký giấy ủy quyền cho Lục Cảnh Thâm, sức khỏe của Tô Vãn Ninh bắt đầu có chuyển biến tốt.

Cô đã có thể ngồi dậy lâu hơn, nhưng vẫn chưa được phép tự xuống giường. Mỗi sáng, bác sĩ phục hồi chức năng sẽ đến giúp cô vận động nhẹ. Chỉ vài động tác đơn giản cũng đủ khiến lưng áo cô thấm đẫm mồ hôi.

Tô Vãn Ninh không sốt ruột.

Cô hiểu cơ thể mình đã bị tổn thương nghiêm trọng. Muốn tự tay đòi lại công bằng, trước tiên cô phải đủ sức đứng dậy.

Trong hai ngày ấy, Lục Cảnh Thâm đã thay cô làm việc với cảnh sát và gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu đến gara. Phòng bệnh cũng được kiểm soát chặt chẽ hơn. Đồ ăn và thuốc đều do bệnh viện trực tiếp cung cấp, danh sách người ra vào được y tá ghi lại đầy đủ.

Tất cả đều được thực hiện dưới danh nghĩa bảo đảm an toàn cho một bệnh nhân vừa trải qua tai nạn nghiêm trọng, nên không khiến người ngoài chú ý.

Tô Nhược Tuyết vẫn đến bệnh viện mỗi ngày.

Có lẽ vì tin rằng Tô Vãn Ninh đã quên cuộc gọi cuối cùng, cô ta không còn căng thẳng như trước. Những lần dò hỏi cũng dần ít đi, thay vào đó là dáng vẻ của một người em gái tận tụy.

Sáng hôm ấy, Tô Nhược Tuyết mang đến một bình giữ nhiệt.

“Em nhờ dì Trương nấu cháo hạt sen cho chị. Trước đây chị rất thích món này.”

Cô ta vừa định mở nắp thì y tá đã bước tới.

“Xin lỗi cô Tô, bệnh nhân hiện tại chỉ được sử dụng chế độ ăn do bác sĩ chỉ định. Thức ăn từ bên ngoài không được đưa vào phòng.”

Nụ cười trên môi Tô Nhược Tuyết thoáng cứng lại.

“Chỉ là cháo thôi, không có gì khác.”

“Đây là quy định mới của bệnh viện.” Y tá vẫn giữ thái độ lịch sự. “Mong cô thông cảm.”

Tô Nhược Tuyết nhìn sang Tô Vãn Ninh.

“Chị cũng không thể ăn một chút sao?”

Tô Vãn Ninh tựa lưng trên gối, khẽ lắc đầu.

“Bác sĩ đã dặn rồi. Em mang về đi, đừng để lãng phí.”

“Em chỉ muốn chị ăn được món mình thích.”

“Sau này còn nhiều cơ hội.”

Giọng Tô Vãn Ninh rất nhẹ, không có ý đề phòng. Tô Nhược Tuyết không tìm được lý do tiếp tục nên đành đặt bình giữ nhiệt sang một bên.

“Được rồi. Đợi chị khỏe lại, em bảo dì Trương nấu cho chị.”

Cô ta kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, lấy một quyển album ảnh cũ trong túi ra.

“Mẹ nói bác sĩ khuyên chị nên xem lại những hình ảnh quen thuộc. Biết đâu có thể giúp chị nhớ lại một số chuyện.”

Tô Vãn Ninh nhìn quyển album.

Phần lớn ảnh bên trong được chụp sau khi cô trở về Tô gia. Có ảnh cả nhà dùng bữa, ảnh trong những buổi tiệc và ảnh hai chị em đứng cạnh nhau trước ống kính.

Trong tất cả những bức hình ấy, Tô Nhược Tuyết đều khoác tay cô rất thân thiết.

Nếu chỉ nhìn ảnh, không ai có thể tưởng tượng một trong hai người đã nhiều lần muốn lấy mạng người còn lại.

Tô Nhược Tuyết chậm rãi lật từng trang, thỉnh thoảng lại nhắc về những chuyện đã xảy ra. Tô Vãn Ninh phối hợp lắng nghe, đôi lúc còn hỏi thêm vài câu như thể thật sự đang cố gắng tìm lại ký ức.

Khi lật đến một bức ảnh chụp trong chuyến dã ngoại của gia đình, Tô Vãn Ninh bỗng đưa tay day nhẹ thái dương.

“Chị lại đau đầu sao?”

Tô Nhược Tuyết lập tức khép quyển album.

“Không hẳn.” Tô Vãn Ninh nhíu mày. “Chỉ là mấy hôm nay chị thường mơ thấy một con đường.”

Ánh mắt Tô Nhược Tuyết khẽ thay đổi.

“Con đường nào?”

“Chị không nhìn rõ. Chỉ nhớ có rất nhiều khúc cua, một bên là vách núi, một bên là vực sâu.”

“Có lẽ đó là ký ức về vụ tai nạn.”

“Chắc vậy.”

Tô Vãn Ninh cúi mắt, giọng nói vẫn mang vẻ mơ hồ.

“Trong mơ, chị nghe thấy tiếng điện thoại. Sau đó chiếc xe lao qua một khúc cua rất gấp. Chị muốn nhìn xem xung quanh có camera không nhưng chẳng thấy gì cả.”

Ngón tay Tô Nhược Tuyết đang đặt trên album bỗng siết lại.

“Khúc cua Vọng Sơn vốn không có camera. Cho dù chị có nhìn thấy thì cũng…”

Câu nói đột ngột dừng lại.

Căn phòng yên tĩnh trong thoáng chốc.

Tô Vãn Ninh ngước mắt, vẻ mặt vẫn bình thản.

“Vọng Sơn?”

Tô Nhược Tuyết nhanh chóng buông lỏng tay.

“Đó là nơi chị gặp tai nạn.”

“Chị biết.” Tô Vãn Ninh nhìn cô ta. “Nhưng làm sao em biết khúc cua ấy không có camera?”

“Em nghe bố nói.” Tô Nhược Tuyết trả lời rất nhanh. “Cảnh sát đã đến nhà thông báo tình hình, họ nói khu vực đó không có camera nên quá trình điều tra gặp khó khăn.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

Tô Nhược Tuyết khép album lại, cố giữ nụ cười tự nhiên.

“Chị đừng nghĩ về những chuyện đó nữa. Chỉ là một giấc mơ thôi. Bác sĩ cũng nói nếu cố nhớ quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc hồi phục.”

Tô Vãn Ninh khẽ gật đầu.

“Có lẽ em nói đúng.”

Cô không tiếp tục truy hỏi.

Nhưng trong lòng đã ghi nhớ từng chữ.

Lục Cảnh Thâm từng nói khi chưa xác định được ai đáng tin, mọi thông tin về vụ án đều phải giữ kín. Nếu cảnh sát thật sự đã nói với bố cô rằng khúc cua Vọng Sơn không có camera, câu nói của Tô Nhược Tuyết không có gì đáng ngờ.

Nhưng nếu họ chưa từng tiết lộ chi tiết ấy…

Vậy cô ta biết bằng cách nào?

Tô Nhược Tuyết ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy.

“Chị nghỉ ngơi đi. Chiều em lại đến.”

“Không cần đâu. Mấy ngày nay em đã ở bệnh viện rất nhiều, cũng nên về nhà nghỉ ngơi.”

“Em không mệt.”

“Nhược Tuyết.” Tô Vãn Ninh nhìn cô ta, giọng nói dịu dàng như trước kia. “Chị đã tỉnh rồi, bên cạnh còn có bác sĩ và y tá. Em không cần lúc nào cũng ở đây.”

Có lẽ giọng điệu quen thuộc khiến Tô Nhược Tuyết thả lỏng. Cô ta mỉm cười, giúp Tô Vãn Ninh kéo lại góc chăn.

“Vậy chiều em không đến nữa. Ngày mai em lại thăm chị.”

“Được.”

Cánh cửa khép lại.

Tô Vãn Ninh chờ tiếng bước chân ngoài hành lang đi xa mới cầm chiếc điện thoại Lục Cảnh Thâm đưa cho cô.

Cô mở khung trò chuyện, chỉ gửi một câu ngắn:

Khi nào anh rảnh, em có chuyện muốn hỏi.

Tin nhắn được phản hồi chưa đầy một phút sau.

Anh đang ở dưới sảnh. Mười phút nữa lên.

Tô Vãn Ninh nhìn dòng chữ trên màn hình, ngón tay thoáng dừng lại.

Cô không biết Lục Cảnh Thâm đến bệnh viện từ khi nào, càng không biết anh đã chờ ở dưới bao lâu.

Mười phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Lục Cảnh Thâm bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu. Hôm nay anh mặc bộ vest màu xám đậm, có lẽ vừa từ văn phòng đến. Ánh mắt anh lướt qua bình giữ nhiệt đặt trên bàn rồi dừng lại ở quyển album Tô Nhược Tuyết để quên.

“Cô ấy vừa đến?”

“Anh nhìn thấy sao?”

“Gặp ở thang máy.”

Lục Cảnh Thâm đặt tài liệu xuống, kéo ghế ngồi cạnh giường.

“Em muốn hỏi chuyện gì?”

Tô Vãn Ninh kể lại nguyên văn câu nói của Tô Nhược Tuyết.

Lục Cảnh Thâm nghe xong không lập tức đưa ra nhận xét. Anh lấy điện thoại gọi cho người phụ trách liên hệ với cảnh sát, hỏi ngắn gọn vài câu rồi cúp máy.

“Cảnh sát chưa từng thông báo với gia đình em rằng khúc cua Vọng Sơn không có camera.”

Ánh mắt Tô Vãn Ninh lạnh xuống.

“Anh chắc chứ?”

“Bản thông báo ban đầu chỉ nói họ đang thu thập dữ liệu camera trên toàn tuyến đường. Việc khúc cua xảy ra tai nạn không nằm trong phạm vi quan sát chỉ được ghi trong hồ sơ nghiệp vụ.”

“Vậy Tô Nhược Tuyết không thể biết.”

“Chưa thể kết luận như vậy.” Lục Cảnh Thâm giữ giọng điềm tĩnh. “Cô ta có thể tự mình đến hiện trường, hỏi người dân xung quanh hoặc nghe được từ một nguồn khác.”

“Nhưng ít nhất cô ta đã quan tâm đến vị trí camera trước khi chúng ta kịp hỏi.”

“Đúng.”

Lục Cảnh Thâm mở sổ ghi chú, viết lại câu nói của Tô Nhược Tuyết cùng thời gian xảy ra cuộc trò chuyện.

“Đây chưa phải chứng cứ. Nhưng nó là một chi tiết đáng lưu ý.”

Tô Vãn Ninh nhìn anh.

“Anh có vẻ không bất ngờ.”

“Bởi vì cô ta không phải người duy nhất để lộ sơ hở.”

Lục Cảnh Thâm lấy một tờ giấy trong tập tài liệu đặt trước mặt cô.

“Gara đã phản hồi yêu cầu bảo toàn dữ liệu. Xe của em được một tài xế lâu năm trong Tô gia đưa đến bảo dưỡng ba ngày trước vụ tai nạn.”

“Chú Lưu.”

“Lưu Thành?”

“Phải. Chú ấy làm tài xế cho gia đình em hơn mười năm.”

“Nhưng người đến nhận xe không phải Lưu Thành.”

Tô Vãn Ninh nhìn xuống tờ giấy. Đó là bản sao phiếu giao nhận xe, phần chữ ký bên dưới rất nguệch ngoạc. Góc phải có ghi thời gian chiếc xe rời gara: mười giờ mười bảy phút sáng ngày xảy ra tai nạn.

“Gara nói người nhận tự xưng là tài xế được Tô gia cử đến. Trước khi giao xe, họ đã gọi cho Lưu Thành để xác nhận.”

“Chú Lưu xác nhận sao?”

“Có.”

Tô Vãn Ninh im lặng vài giây.

“Anh đã gặp chú ấy chưa?”

“Chưa. Anh muốn hỏi ý kiến em trước.”

“Em muốn gặp.”

Lục Cảnh Thâm nhìn sắc mặt cô.

“Em vừa nói chuyện với Tô Nhược Tuyết gần một giờ.”

“Em không sao.”

“Bác sĩ nói em không được làm việc quá sức.”

“Chỉ hỏi vài câu thôi.”

“Những người nói câu này thường không dừng lại ở vài câu.”

Tô Vãn Ninh nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc.

“Cảnh Thâm, nếu người nhận xe có liên quan đến vụ phá phanh, chúng ta không thể cho họ thêm thời gian.”

Lục Cảnh Thâm im lặng một lúc rồi đứng dậy.

“Anh sẽ cho người mời Lưu Thành đến. Nhưng cuộc nói chuyện không quá ba mươi phút. Nếu em mệt, phải dừng ngay.”

“Được.”

“Anh sẽ ghi âm buổi làm việc sau khi ông ấy đồng ý.”

“Em hiểu.”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô với vẻ không hoàn toàn tin tưởng vào lời hứa vừa rồi, nhưng cuối cùng vẫn bước ra ngoài gọi điện.

Khoảng một giờ sau, Lưu Thành đến bệnh viện.

Ông đã ngoài năm mươi, dáng người hơi gầy, mái tóc lấm tấm bạc. Vừa bước vào phòng, ông đã nhìn Tô Vãn Ninh bằng ánh mắt áy náy.

“Cô Vãn Ninh…”

“Chú Lưu, chú ngồi đi.”

Lưu Thành không ngồi ngay.

“Tôi xin lỗi. Nếu hôm đó tôi tự mình đến gara lấy xe, có lẽ cô đã không…”

“Chú không phải người phá phanh.”

Tô Vãn Ninh ngắt lời ông.

“Hiện tại cháu chỉ muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.”

Lục Cảnh Thâm đặt điện thoại ghi âm lên bàn. Sau khi được Lưu Thành đồng ý, anh mới bắt đầu đặt câu hỏi.

“Ông là người đưa xe đến gara?”

“Vâng. Ba ngày trước khi xảy ra vụ tai nạn, tôi đưa xe đi bảo dưỡng theo lịch.”

“Gara thông báo hoàn thành khi nào?”

“Khoảng tám giờ sáng hôm xảy ra tai nạn. Tôi vốn định đến lấy xe ngay sau khi đưa ông chủ đến công ty.”

“Vì sao ông không đi?”

Lưu Thành do dự rồi nhìn sang Tô Vãn Ninh.

“Cô Nhược Tuyết gọi cho tôi.”

Ánh mắt Tô Vãn Ninh không thay đổi.

“Cô ấy nói tài xế riêng có việc đột xuất, nhờ tôi đưa đến một buổi hoạt động từ thiện ở ngoại ô. Tôi nói phải đến gara lấy xe cho cô Vãn Ninh, nhưng cô ấy bảo đã sắp xếp người khác.”

“Người đó là ai?”

“Cô ấy chỉ nói tên Trần Khải.”

Cái tên xa lạ khiến căn phòng yên tĩnh trong chốc lát.

Lục Cảnh Thâm hỏi:

“Ông có quen Trần Khải không?”

“Không. Tôi chưa từng gặp.”

“Vậy tại sao ông lại đồng ý để một người không quen biết nhận xe?”

“Cô Nhược Tuyết nói đó là tài xế thời vụ do bên dịch vụ điều đến. Sau đó gara gọi cho tôi xác nhận. Vì lúc ấy tôi đang lái xe, cô Nhược Tuyết lại giục nên tôi chỉ nói đúng là Tô gia đã cử người khác đến.”

Lưu Thành cúi đầu, giọng đầy hối hận.

“Tôi cứ nghĩ chỉ là việc lấy xe bình thường.”

“Ông còn giữ tin nhắn của cô ấy không?”

“Còn.”

Lưu Thành lấy điện thoại, mở đoạn trò chuyện vào sáng hôm ấy. Trong đó có một tin nhắn được gửi từ Tô Nhược Tuyết:

Chú Lưu cứ đến đón cháu. Xe của chị đã có người khác lấy, tên Trần Khải. Lát nữa gara gọi thì chú xác nhận giúp cháu.

Bên dưới là một số điện thoại.

Lục Cảnh Thâm chụp lại toàn bộ màn hình, sau đó yêu cầu Lưu Thành chuyển tiếp bản gốc để gửi cho cảnh sát kiểm tra.

Tô Vãn Ninh nhìn dãy số xa lạ.

Trong đầu cô chợt hiện lên một đoạn ký ức.

Sáng hôm đó, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đã đưa chìa khóa xe cho cô trước cửa nhà. Khi cô hỏi Lưu Thành đâu, người đó chỉ nói tài xế Lưu đang đưa Tô Nhược Tuyết ra ngoài.

Lúc ấy cô không hề nghi ngờ.

Bây giờ từng chi tiết nhỏ lại trở nên rõ ràng đến đáng sợ.

“Chú Lưu.” Tô Vãn Ninh hỏi, “hôm đó Nhược Tuyết đến đâu?”

“Một trung tâm tổ chức hoạt động từ thiện ở ngoại ô.”

“Chú có đi cùng cô ấy vào trong không?”

“Không. Cô ấy bảo tôi chờ bên ngoài.”

“Chú chờ bao lâu?”

“Gần ba giờ.”

“Chú có nhìn thấy những người tham gia hoạt động không?”

Lưu Thành suy nghĩ rồi lắc đầu.

“Không. Hôm ấy trung tâm khá vắng. Tôi cũng thấy lạ, nhưng cô Nhược Tuyết nói mọi người họp ở khu vực phía sau.”

Lục Cảnh Thâm ghi lại chi tiết này.

“Sau khi rời trung tâm, ông đưa cô ấy đi đâu?”

“Về nhà.”

“Lúc đó chiếc xe của cô Vãn Ninh đã được đưa về chưa?”

“Đã về rồi. Tôi nhìn thấy nó đỗ trong gara.”

Tô Vãn Ninh khẽ siết ngón tay.

Thời gian Lưu Thành bị giữ ở bên ngoài trung tâm từ thiện cũng chính là khoảng thời gian Trần Khải lấy xe, đưa về Tô gia và giao chìa khóa cho cô.

Mọi thứ ăn khớp quá mức.

Tô Nhược Tuyết không chỉ khiến tài xế lâu năm rời khỏi vị trí. Cô ta còn đích thân sắp xếp người thay thế.

Lưu Thành nhìn sắc mặt cô, giọng càng thêm áy náy.

“Cô Vãn Ninh, tôi thật sự không biết chiếc xe có vấn đề. Nếu biết, dù thế nào tôi cũng không để người khác nhận.”

“Cháu biết.”

Tô Vãn Ninh không trách ông.

Lưu Thành đã bất cẩn, nhưng người lợi dụng sự bất cẩn ấy mới là kẻ phải chịu trách nhiệm.

“Chuyện hôm nay, chú tạm thời đừng nói với bất kỳ ai trong Tô gia.”

Lưu Thành hơi sững người.

“Cả ông bà chủ sao?”

“Cả bố mẹ cháu.”

Ông nhìn sang Lục Cảnh Thâm. Thấy anh không phản đối, Lưu Thành mới chậm rãi gật đầu.

“Tôi hiểu.”

Sau khi Lưu Thành rời khỏi phòng, Tô Vãn Ninh tựa đầu vào gối. Cuộc nói chuyện kéo dài gần ba mươi phút khiến gương mặt cô tái đi, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Lục Cảnh Thâm rót cho cô một cốc nước.

“Đủ rồi. Những chuyện còn lại để ngày mai.”

“Em chưa mệt.”

“Gương mặt em đang nói ngược lại.”

Anh đặt cốc nước vào tay cô rồi kéo chăn cao hơn một chút.

Tô Vãn Ninh không tranh luận. Cô hiểu cơ thể mình đã đến giới hạn.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Lục Cảnh Thâm rung lên.

Anh mở tin nhắn do trợ lý gửi đến. Nội dung chỉ có vài dòng:

Đã kiểm tra phiếu giao nhận và camera cổng gara. Người nhận xe sử dụng số điện thoại trùng với số Lưu Thành cung cấp.

Tên đăng ký: Trần Khải.

Lục Cảnh Thâm đưa màn hình cho Tô Vãn Ninh xem.

Cô nhìn cái tên ấy thật lâu.

“Trần Khải…”

Một người chưa từng xuất hiện trong những mối quan hệ mà cô biết.

Nhưng hắn đã được Tô Nhược Tuyết sắp xếp đến nhận chiếc xe bị phá phanh.

Lục Cảnh Thâm cất điện thoại, ánh mắt trầm xuống.

“Ngày mai anh sẽ cho người xác minh thân phận của hắn.”

“Anh nghĩ có tìm được không?”

“Chỉ cần hắn từng để lại tên thật, số điện thoại thật hoặc xuất hiện trước camera, nhất định sẽ để lại dấu vết.”

Tô Vãn Ninh nhìn về phía bó cát cánh trắng bên cửa sổ.

Một câu lỡ lời của Tô Nhược Tuyết.

Một tin nhắn gửi cho Lưu Thành.

Một người đàn ông tên Trần Khải.

Những mắt xích đầu tiên đã xuất hiện.

Và lần này, cô sẽ không để bất kỳ mắt xích nào biến mất.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “04 – Một Câu Lỡ Lời

Gửi phản hồi