Ba ngày sau, Tô Vãn Ninh đã có thể tự mình đi được năm bước.
Mặc dù mỗi bước đều chậm chạp và phải dựa vào khung tập, cô vẫn kiên trì đi hết quãng đường từ giường bệnh đến chiếc ghế cạnh cửa sổ. Khi ngồi xuống, trán cô đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, hai chân run lên vì mất sức.
Bác sĩ phục hồi chức năng nhìn cô, vừa bất lực vừa hài lòng.
“Hôm nay đến đây thôi. Nếu buổi chiều không đau nhiều, ngày mai có thể tăng thêm vài bước.”
“Cảm ơn bác sĩ.”
Cửa phòng vừa khép lại, Tô Vãn Ninh đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía sau:
“Năm bước.”
Cô quay đầu.
Lục Cảnh Thâm đứng gần cửa, trên tay cầm một tập tài liệu. Anh đã thay bộ vest thường ngày bằng áo sơ mi tối màu, tay áo xắn lên một đoạn, có lẽ vừa rời khỏi văn phòng đã đến thẳng bệnh viện.
Tô Vãn Ninh vịn thành ghế, hơi cong khóe môi.
“Lần trước anh nói đợi em đi được năm bước rồi mới thương lượng.”
“Em nhớ rất rõ.”
“Vậy bây giờ em có quyền xem toàn bộ hồ sơ chưa?”
Lục Cảnh Thâm đặt tài liệu xuống bàn rồi bước đến kiểm tra khung tập.
“Anh chỉ nói có thể thương lượng, không nói chắc chắn đồng ý.”
“Luật sư Lục thường xuyên dùng cách này với thân chủ sao?”
“Chỉ với thân chủ vừa đứng được năm bước đã muốn xem hồ sơ điều tra.”
Anh điều chỉnh lại chiếc gối sau lưng cô, sau đó mới kéo ghế ngồi xuống. Tuy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt anh nghiêm túc hơn mọi ngày.
Tô Vãn Ninh nhận ra ngay.
“Có manh mối mới sao?”
“Có vài việc đã được xác minh.”
Lục Cảnh Thâm lấy ra bản sao nhật ký cuộc gọi.
“Trước khi Chu Hạo tiếp cận chiếc xe, số điện thoại của Trần Khải đã gọi cho hắn. Cuộc gọi chỉ kéo dài mười hai giây.”
“Chu Hạo thừa nhận chưa?”
“Chưa. Hắn nói không nhớ đã nói chuyện với ai.”
“Không nhớ cuộc gọi diễn ra ngay trước khi hắn bước đến chiếc xe?”
“Đó là lời khai của hắn.”
Lục Cảnh Thâm lấy một tờ giấy khác.
“Nhưng cảnh sát đã xác định số điện thoại gọi đến đúng là số Trần Khải dùng để nhận xe. Từ camera, cuộc gọi và khoản tiền ba mươi nghìn nhân dân tệ, đã có đủ căn cứ để tiếp tục tạm giữ Chu Hạo phục vụ điều tra.”
Tô Vãn Ninh chậm rãi siết tay.
“Còn Trần Khải?”
“Hắn đã rời khỏi nơi đăng ký cư trú. Căn hộ thuê cũng được dọn sạch trước khi cảnh sát đến.”
“Có nghĩa là hắn đã được cảnh báo.”
“Rất có thể.”
Lục Cảnh Thâm không nói người cảnh báo Trần Khải là ai. Nhưng cả hai đều hiểu, sau lưng hắn còn có người đang theo dõi quá trình điều tra.
Tô Vãn Ninh hỏi:
“Camera trước Tô gia còn giữ được không?”
“Cảnh sát đã lấy dữ liệu.”
Anh mở máy tính bảng, đưa cho cô xem một đoạn video. Hình ảnh ghi lại cảnh chiếc xe màu đen chạy vào cổng Tô gia lúc mười giờ năm mươi hai phút. Trần Khải bước xuống, vào trong khoảng bảy phút rồi rời đi bằng một chiếc xe đặt qua ứng dụng.
“Dữ liệu camera chưa bị xóa.” Lục Cảnh Thâm nói. “Nó xác nhận Trần Khải là người đưa xe về và trực tiếp giao chìa khóa cho em.”
“Nhưng chưa chứng minh được hắn biết phanh đã bị phá.”
“Phải. Hắn có thể nói mình chỉ nhận một chuyến việc tạm thời.”
Tô Vãn Ninh nhìn gương mặt Trần Khải trên màn hình.
Hắn đã biến mất ngay khi cuộc điều tra chuyển hướng. Một người hoàn toàn vô tội sẽ không cần phải vội vàng bỏ trốn như vậy.
Nhưng trốn tránh điều tra và tham gia mưu sát vẫn là hai chuyện khác nhau. Muốn chứng minh hắn biết rõ kế hoạch, bọn họ cần thêm chứng cứ.
Lục Cảnh Thâm thu lại máy tính bảng.
“Còn hai việc khác.”
“Buổi hoạt động từ thiện?”
“Đúng.”
Anh đặt lên bàn một bản xác nhận của Trung tâm Từ Tâm.
“Sáng hôm xảy ra tai nạn, nơi này không tổ chức bất kỳ hoạt động từ thiện hay cuộc họp nào. Khu vực hội trường còn đang được sửa chữa.”
Tô Vãn Ninh nhớ lại lời khai của Lưu Thành.
“Nhưng Nhược Tuyết đã ở trong đó gần ba giờ.”
“Camera xác nhận cô ta đến lúc chín giờ mười hai phút và rời đi gần mười hai giờ. Trong khoảng thời gian ấy, cô ta sử dụng một phòng tiếp khách nhỏ ở tầng một.”
“Có ai gặp cô ta không?”
“Không. Nhân viên trực nói căn phòng được đặt trước qua mạng, người đặt chỉ yêu cầu nước uống và không đăng ký danh sách khách.”
“Còn tài xế riêng của cô ta?”
“Anh ta không xin nghỉ.”
Tô Vãn Ninh ngước mắt.
Lục Cảnh Thâm tiếp tục:
“Tối hôm trước, Tô Nhược Tuyết chủ động nhắn cho tài xế rằng ngày hôm sau không cần đến làm. Nhưng sáng hôm sau, cô ta lại nói với Lưu Thành rằng tài xế nghỉ đột xuất nên cần ông ấy đưa đi.”
Từng chi tiết tưởng như nhỏ nhặt bắt đầu ghép lại.
Tô Nhược Tuyết cố ý cho tài xế riêng nghỉ.
Sau đó lấy lý do cần người đưa đến một hoạt động từ thiện không tồn tại để điều Lưu Thành rời khỏi Tô gia.
Trong khoảng thời gian ấy, Trần Khải thay ông đến gara nhận xe.
“Cô ta cần chú Lưu xác nhận với gara.” Tô Vãn Ninh chậm rãi nói. “Nếu không có cuộc gọi xác nhận của chú ấy, gara sẽ không giao xe cho một người lạ.”
“Đúng.”
“Cô ta cũng cần một khoảng thời gian đủ dài để Trần Khải lấy xe, đưa về nhà rồi rời đi trước khi chú Lưu quay lại.”
“Gần ba giờ vừa đủ.”
Tô Vãn Ninh nhìn bản xác nhận trên bàn, lòng càng lúc càng lạnh.
Một lời nói dối có thể là tình cờ.
Nhưng quá nhiều lời nói dối cùng xuất hiện trong một buổi sáng thì không thể chỉ là trùng hợp.
“Việc còn lại là cuộc gọi từ studio?”
Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu.
Anh lấy ra bản in thư điện tử cùng lịch sử liên lạc của studio.
“Khách hàng phát hiện một đơn vị khác đưa ra thiết kế có nhiều điểm tương đồng với mẫu hai bên đang trao đổi. Việc rò rỉ là thật.”
“Vậy cuộc gọi của Hứa Dao không hoàn toàn là bịa đặt.”
“Không hoàn toàn.”
Hứa Dao là trợ lý đã làm việc bên cạnh Tô Vãn Ninh hơn một năm. Cô ta phụ trách sắp xếp lịch hẹn, xử lý thư điện tử và liên hệ với khách hàng.
Tối xảy ra tai nạn, chính Hứa Dao đã gọi điện, nói rằng đại diện khách hàng vô cùng tức giận và yêu cầu Tô Vãn Ninh phải trực tiếp đến gặp ngay lập tức.
“Khách hàng đã nói gì trong thư?” Tô Vãn Ninh hỏi.
“Vĩnh Thịnh yêu cầu studio gửi bản giải trình trước mười hai giờ trưa hôm sau. Họ không yêu cầu gặp mặt trong tối hôm đó.”
Ánh mắt Tô Vãn Ninh trầm xuống.
“Còn địa điểm Hứa Dao gửi cho em?”
“Một trung tâm hội nghị nằm ở phía bên kia Vọng Sơn. Vĩnh Thịnh không đặt phòng tại đó, đại diện của họ cũng không có lịch hẹn.”
“Có nghĩa là nếu em đến nơi…”
“Sẽ không gặp được bất kỳ ai.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Tô Vãn Ninh nhớ rất rõ cuộc gọi hôm ấy.
Hứa Dao nói đại diện khách hàng đang chờ. Còn nói đối phương chỉ cho cô bốn mươi phút, nếu không xuất hiện sẽ lập tức chấm dứt hợp tác và kiện studio vì làm lộ thiết kế.
Khi ấy cô đã thử gọi cho đại diện Vĩnh Thịnh, nhưng Hứa Dao nói người đó đang trong cuộc họp nên không tiện nghe máy.
Mọi lời giải thích đều vừa đủ hợp lý để cô không kịp nghi ngờ.
“Anh đã gặp Hứa Dao chưa?”
“Rồi.”
“Cô ấy nói thế nào?”
“Cô ấy khẳng định mình hiểu nhầm ý khách hàng.” Lục Cảnh Thâm đặt trước mặt cô bản tóm tắt buổi làm việc. “Còn địa điểm gặp mặt được một người tự xưng là trợ lý của Vĩnh Thịnh gửi qua tài khoản nhắn tin tạm thời.”
“Tài khoản đó đâu?”
“Đã bị xóa.”
“Hứa Dao không xác minh lại?”
“Cô ấy nói lúc đó quá hoảng nên chỉ nghĩ phải báo cho em càng nhanh càng tốt.”
Tô Vãn Ninh khẽ lắc đầu.
Cô đã làm việc với Hứa Dao đủ lâu để hiểu đối phương không phải người cẩu thả. Trước mỗi cuộc hẹn, Hứa Dao luôn kiểm tra lại thời gian, địa chỉ và danh tính người tham dự. Một người cẩn thận như vậy không thể chỉ vì một tài khoản lạ gửi tin nhắn mà lập tức gọi cho cô.
“Còn lịch sử cuộc gọi của cô ấy?”
“Sau khi gọi cho em và gửi vị trí, Hứa Dao thực hiện một cuộc gọi khác đến số điện thoại trả trước. Cuộc gọi kéo dài bảy giây.”
“Đã tìm được người sử dụng số đó chưa?”
“Chưa. Số điện thoại đã ngừng hoạt động ngay trong đêm.”
“Tương tự Trần Khải.”
“Phải.”
Lục Cảnh Thâm dùng bút đánh dấu các mốc thời gian trên một tờ giấy trắng.
“Tám giờ sáng, gara thông báo xe đã bảo dưỡng xong.”
“Chín giờ, Tô Nhược Tuyết điều Lưu Thành rời khỏi Tô gia.”
“Chín giờ bốn mươi tám phút, Chu Hạo tiếp cận xe.”
“Mười giờ mười bảy phút, Trần Khải nhận xe.”
“Mười giờ năm mươi hai phút, hắn đưa xe về Tô gia.”
Anh dừng lại, viết tiếp những mốc thời gian của buổi tối.
“Sáu giờ mười sáu phút, Hứa Dao gọi cho em.”
“Sáu giờ hai mươi mốt phút, cô ấy gửi địa điểm giả.”
“Sáu giờ hai mươi tám phút, em lái xe rời khỏi nhà.”
“Sau đó em đi theo tuyến đường ngắn nhất mà bản đồ đề xuất, qua khúc cua Vọng Sơn.”
Tô Vãn Ninh nhìn những dòng chữ được nối lại trên giấy.
Tô Nhược Tuyết không chỉ phá phanh chiếc xe.
Cô ta đã loại tài xế đáng tin cậy khỏi kế hoạch, sắp xếp người nhận xe, mua chuộc nhân viên gara rồi tạo ra một sự việc đủ khẩn cấp để buộc Tô Vãn Ninh phải tự mình ra ngoài.
Địa điểm giả được lựa chọn sao cho con đường nhanh nhất đi qua Vọng Sơn.
Một bên là vách núi.
Một bên là vực sâu.
Không có camera.
Nếu kế hoạch thành công, chiếc xe sẽ rơi xuống vực và toàn bộ dấu vết bị phá hủy. Tất cả mọi người sẽ tin rằng Tô Vãn Ninh chết vì hệ thống phanh bất ngờ gặp sự cố trên đường núi.
“Đây không phải một hành động bộc phát.” Giọng Lục Cảnh Thâm vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. “Là một cái bẫy được chuẩn bị từ trước.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh.
Đến lúc này, cô biết mình không thể tiếp tục giấu thêm nữa.
Lục Cảnh Thâm đã tìm ra gần như toàn bộ quá trình, nhưng anh vẫn chưa biết người đứng sau là ai. Nếu tiếp tục che giấu cuộc gọi, cô không chỉ làm chậm quá trình điều tra mà còn có thể khiến anh đi sai hướng.
Quan trọng hơn, những gì anh đã làm đủ để chứng minh cô không chọn nhầm người.
“Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Em biết người đứng sau là ai.”
Cây bút trong tay Lục Cảnh Thâm dừng lại.
Anh ngẩng đầu nhìn cô.
“Tô Nhược Tuyết.”
Gương mặt Lục Cảnh Thâm không xuất hiện vẻ kinh ngạc quá rõ ràng. Anh chỉ im lặng trong vài giây rồi hỏi:
“Em có căn cứ gì?”
“Cuộc gọi mà em luôn nói mình không nhớ.”
Bàn tay Tô Vãn Ninh đặt trên chăn khẽ siết lại.
“Sau khi phanh xe mất tác dụng, Nhược Tuyết gọi cho em.”
Ánh mắt Lục Cảnh Thâm dần trở nên lạnh lẽo.
“Cô ta nói gì?”
“Cô ta hỏi em đã phát hiện phanh xe không hoạt động chưa. Sau đó thừa nhận vụ ngộ độc, lần ngã cầu thang và cả vụ tai nạn lần này đều do mình sắp đặt.”
Từng lời vừa nói ra, những hình ảnh trong đêm ấy lại hiện lên rõ ràng.
Con đường tối đen.
Tiếng động cơ gầm rú.
Hàng rào chắn lao đến trước mắt.
Và giọng nói của Tô Nhược Tuyết vẫn dịu dàng như thể cô ta chỉ đang hỏi thăm một người chị.
“Tô Nhược Tuyết còn nói phanh xe đã bị ‘người của em’ động vào.” Giọng Tô Vãn Ninh khàn đi. “Cô ta tin rằng em nhất định sẽ chết nên không hề che giấu.”
“Em có ghi lại cuộc gọi không?”
“Có.”
Lục Cảnh Thâm nhìn về phía tập hồ sơ liên quan đến chiếc điện thoại thất lạc.
“Đó là thứ quan trọng em nói có thể nằm trong điện thoại?”
Tô Vãn Ninh gật đầu.
“Em đã bật ghi âm trước khi hỏi về những chuyện trước đây. Cuộc gọi chỉ kết thúc sau khi điện thoại văng khỏi xe.”
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng hiểu vì sao cô luôn hỏi về chiếc điện thoại, vì sao cô giả vờ mất trí nhớ và càng hiểu lý do cô không tin bất kỳ ai trong Tô gia.
Anh đặt bút xuống.
“Tại sao đến bây giờ em mới nói?”
Tô Vãn Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vì điện thoại chưa được tìm thấy.”
“Lời khai của em vẫn có giá trị.”
“Nhưng em là một bệnh nhân vừa bị chấn thương đầu.” Cô cười nhạt. “Nếu em nói con gái nuôi của Tô gia đã gọi điện thú nhận muốn giết mình, Nhược Tuyết chỉ cần khóc trước mặt bố mẹ, nói rằng em bị tổn thương não nên nhớ nhầm. Anh nghĩ mọi người sẽ tin ai?”
Lục Cảnh Thâm không trả lời.
Tô Vãn Ninh nói tiếp:
“Em vừa trở về Tô gia chưa lâu. Nhược Tuyết đã ở bên bố mẹ hơn hai mươi năm. Trong mắt họ, cô ta dịu dàng, hiểu chuyện và luôn xem em là chị gái.”
“Còn em sau tai nạn lại không có đoạn ghi âm, không có nhân chứng, cũng không biết những người giúp cô ta là ai.”
Cô chậm rãi hít vào, nhưng lồng ngực vẫn đau như bị đè nặng.
“Em không muốn đánh động cô ta trước khi tìm được chứng cứ.”
“Còn anh?”
Tô Vãn Ninh quay lại.
“Vì sao em không nói với anh?”
Câu hỏi rất bình tĩnh, nhưng không hiểu sao lại khiến cô khó trả lời hơn tất cả những câu trước đó.
“Em chưa biết có thể tin anh đến mức nào.”
“Bây giờ thì biết rồi?”
“Ít nhất anh đã không đem những chuyện em nói kể lại cho Tô gia.”
“Chỉ vậy thôi?”
Tô Vãn Ninh im lặng.
Cô không thể nói rằng mình còn sợ kéo anh vào nguy hiểm. Tô Nhược Tuyết đã dám hại cô nhiều lần, chưa chắc sẽ bỏ qua một người đang giúp cô điều tra.
Lục Cảnh Thâm nhìn bàn tay đang siết chặt của cô.
“Em đang run.”
Tô Vãn Ninh lúc này mới nhận ra những ngón tay mình lạnh ngắt. Cô muốn buông lỏng, nhưng càng cố gắng, ký ức về khoảnh khắc xe lao xuống vực càng trở nên rõ ràng.
Lục Cảnh Thâm đưa tay phủ lên mu bàn tay cô.
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền tới, khiến cô khựng lại.
“Không cần kể thêm nếu em không muốn.”
“Em nhớ từng chữ.”
“Vậy cũng không cần ép mình sống lại khoảnh khắc đó thêm lần nữa.”
Giọng anh rất thấp, không có sự thương hại, chỉ có một sự bình tĩnh khiến người ta an tâm.
Tô Vãn Ninh nhìn bàn tay đang đặt trên tay mình. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cô cho phép bản thân thả lỏng một chút.
“Anh tin em không?”
Lục Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh tin em.”
Anh dừng lại rồi nói tiếp:
“Nhưng với tư cách luật sư, anh vẫn sẽ kiểm tra từng chi tiết, tìm từng chứng cứ và xác minh từng lời khai.”
“Để phòng trường hợp em nhớ nhầm?”
“Để khi đưa mọi thứ ra trước pháp luật, không ai có thể dùng bất kỳ lý do nào lật ngược lại.”
Hốc mắt Tô Vãn Ninh khẽ nóng lên.
Cô không cần một người mù quáng tin mọi lời mình nói.
Cô cần một người dù tin cô vẫn đủ tỉnh táo để biến sự thật thành chứng cứ không thể chối cãi.
Lục Cảnh Thâm chính là người ấy.
“Việc này phải được bổ sung vào lời khai với cảnh sát.” Anh nói. “Nhưng chúng ta có thể yêu cầu lấy lời khai tại bệnh viện và giới hạn người được tiếp cận hồ sơ trong giai đoạn điều tra.”
“Em đồng ý.”
“Còn từ bây giờ, nếu muốn thử phản ứng của Tô Nhược Tuyết, phải nói với anh trước.”
Tô Vãn Ninh hơi khựng lại.
“Anh biết chuyện giấc mơ là em cố ý?”
“Em nói mình nhìn camera trong một giấc mơ.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô với vẻ bất lực.
“Người đang mất kiểm soát trên một chiếc xe không phanh sẽ không bình thản quan sát xem khúc cua có camera hay không.”
“Em chỉ muốn cô ta để lộ sơ hở.”
“Anh không nói em không được làm.”
“Vậy anh muốn gì?”
“Muốn em báo trước.” Giọng anh trầm xuống. “Ít nhất để anh chuẩn bị đường lui nếu cô ta nhận ra em đang thử mình.”
Tô Vãn Ninh nhìn anh vài giây rồi gật đầu.
“Được.”
Lục Cảnh Thâm vẫn chưa rút tay về.
Cô cũng không nhắc.
Một lúc sau, anh mới buông tay, kéo tờ giấy ghi các mốc thời gian lại gần rồi khoanh tròn ba điểm.
Lưu Thành bị điều khỏi vị trí.
Trần Khải đưa chiếc xe bị phá phanh về Tô gia.
Hứa Dao dụ Tô Vãn Ninh rời khỏi nhà.
“Đây là ba mắt xích quan trọng nhất trong ngày xảy ra tai nạn.” Anh nói. “Chu Hạo đã bị giữ. Trần Khải đang bỏ trốn. Hứa Dao chưa nói thật.”
“Còn Tô Nhược Tuyết đứng sau tất cả.”
“Chúng ta biết, nhưng vẫn cần chứng minh.”
Tô Vãn Ninh nhìn những cái tên trên giấy.
“Vậy bắt đầu từ Hứa Dao.”
Lục Cảnh Thâm khẽ gật đầu.
“Cô ấy là người duy nhất trong ba mắt xích vẫn đang xuất hiện công khai.”
“Anh định làm gì?”
“Không làm cô ấy sợ.” Anh khép tập tài liệu. “Một người nói dối vì tiền sẽ có cách đối phó khác với người nói dối vì đang bị uy hiếp. Trước tiên phải biết Hứa Dao thuộc loại nào.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối ngày xuyên qua tầng mây xám, chiếu lên những cánh hoa cát cánh đã bắt đầu nhạt màu.
Cái bẫy trong ngày tai nạn đã dần hiện rõ.
Nhưng người giăng bẫy vẫn chưa biết—
con mồi mà cô ta cho rằng đã mất trí nhớ đang từng bước lần ngược lại từng sợi dây.
Tối hôm đó, studio đã tắt gần hết đèn.
Hứa Dao ngồi một mình trước máy tính, nhìn đi nhìn lại bức thư điện tử của Vĩnh Thịnh.
Nội dung trong thư rất rõ ràng.
Họ chỉ yêu cầu gửi bản giải trình vào trưa hôm sau.
Không có cuộc hẹn khẩn cấp.
Không có địa điểm ở phía bên kia Vọng Sơn.
Càng không có yêu cầu Tô Vãn Ninh phải đích thân xuất hiện trong tối hôm ấy.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên.
Một tin nhắn từ tài khoản không có tên hiện ra:
Chu Hạo đã bị giữ. Lục Cảnh Thâm đang kiểm tra cô.
Muốn chứng minh mình không liên quan đến vụ tai nạn, hãy nhớ đúng lời đã nói.
Sắc mặt Hứa Dao lập tức trắng bệch.
Cô ta nhìn quanh căn phòng trống, sau đó vội vàng xóa tin nhắn. Nhưng bàn tay run quá mạnh khiến điện thoại suýt rơi xuống đất.
“Tôi không biết…”
Hứa Dao lẩm bẩm, giống như đang cố thuyết phục chính mình.
“Tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại.”
“Tôi không biết bọn họ muốn giết cô ấy…”
Màn hình máy tính vẫn sáng.
Trong hộp thư, một thông báo nhỏ cho biết dữ liệu studio đã được tự động sao lưu lên máy chủ vào cuối ngày.
Bao gồm cả lịch sử đăng nhập và những tệp tin từng bị xóa.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “06 – Cái Bẫy Trong Ngày Xảy Ra Vụ Tai Nạn”